|
Lời ban biên tập:
Chúng tôi nhận được bài viết này của bạn đọc Nguyễn R. Nhận thấy những dẫn chứng
phân tích về hiện tượng "lạ" này khả tín. Chúng tôi cho đăng tải nguyên văn, mặc
dù quan điểm của tác giả không hẳn đồng với chủ trương của chúng tôi.
Chuyển Luân
Tản mạn:
Tượng đá ra dầu, thánh
giá chảy máu
Nguyễn R
Bertrand Russell từng nói: “Tín đồ
Ki-tô giáo cho rằng niềm tin của họ gây ra điều thiện, c̣n các niềm tin khác gây
tai hại ... Điều mà tôi muốn xác nhận là tất cả các niềm tin đều gây tác hại.”
Mượn cách nói đó, chúng ta cũng có thể nói những câu chuyện nhảm nhí mà các tín
đồ các tôn giáo có tổ chức tung tin đều có hại.
Ở đây tôi muốn nói đến những
câu
chuyện
như “bí tích” và “phước lành” vẫn c̣n nhan nhản trong cộng đồng người Việt, có
hiệu quả làm hoang mang công chúng, tốn th́ giờ vô ích, và nhất là làm ngu dân
một cách có hệ thống.
Cả tuần nay, tín đồ Ki-tô giáo La Mă ồn
ào về câu chuyện “Thánh tượng Đức mẹ và Thánh giá cùng chảy dầu và chảy máu” tại
một nhà thờ ở Queensland, Úc châu. Chẳng những giáo dân kinh ngạc trước cái tin
giật gân này, mà cả những người làm truyền thông ăn lương nhà nước trong đài
radio SBS cũng tỏ ra cung kính, dành ra những buổi phát thanh đặc biệt về “hiện
tượng” này. Họ làm như cái tượng đó và cây gỗ h́nh chữ thập đó là những vật
truyền lời nói của một người huyền bí nào đó cho riêng các tín đồ Kitô giáo La
Mă gốc Việt. Thật vậy, viết trên tờ “Việt Báo” (Mỹ) một ông có tên nửa Tây nửa
Ta, Joseph Nguyễn Thanh Liêm, tự giới thiệu là “linh mục quản nhiệm”
ở
Queensland, cho biết: “Thánh tượng
Đức Mẹ và Thánh giá chảy dầu và chảy máu tại cộng đồng công giáo Việt Nam tại
Brisbane của chúng ta trong tuần qua là có thật. […] Đức mẹ chẳng nói với bất cứ
ai. Đức mẹ lại càng không tỏ cho ai biết ư riêng của đức mẹ.” Ông Liêm viết
tiếp: “Hiện tượng lạ xẩy ra là để tăng thêm niềm tin của chúng ta mà thôi”,
và “chúng ta hăy hoàn toàn tin tưởng và phó thác trong tay Chúa và Đức
Mẹ”.
Hiện tượng ǵ mà làm cho người ta tăng
thêm niềm tin? Tin vào cái ǵ? Tại sao hiện tượng dẫn đến niềm tin? Sự vô lư
về cái tượng “chẳng nói với bất cứ ai” đến nực cười. Đă là cái tượng tức là vật
vô tri vô giác th́ làm sao nó biết nói?! Tin ǵ mà cuồng như thế? Rồi c̣n kêu
gọi bà con phó thác vào tay của một người vô h́nh nào đó nữa! Phó thác tức là
không tin vào chính ḿnh, là đầu hàng với thực tế. Chỉ có những người đầu óc
bệnh hoạn lắm mới có cái ư nghĩ quái đảng này.
Không biết bạn đọc th́ sao,
chứ tôi đọc một đoạn như thế th́ không đủ can đảm phí th́ giờ đọc thêm những
đoạn sau của bài “tường thuật” của ông “quản nhiệm” này. Những câu chữ cứ như
là những lời nói mê sảng của một người nếu không có vấn đề về tâm thần, th́ phải
là một người thiếu lư trí trầm trọng. Chẳng những thế, nó c̣n cho chúng ta thấy
rơ cái cuồng tín, sự yếu ớt của ông linh mục vào sự vô lư, phi khoa học, phi
thực tế của câu chuyện.
Ngay cả cách dùng chữ cũng làm cho
người ngoài phải tởm: nào là “Thánh tượng”, là “Đức mẹ”. Thánh tượng là cái
ǵ? Tượng đá th́ nói là tượng đá, chứ cần ǵ phải lồng vào chữ “Thánh”. “Đức
mẹ” là mẹ nào? Bà Maria th́ nói là “Bà Maria”, chứ thêm chi chữ “Đức” để làm
ǵ? Bà Maria là người gốc Caucasian, chứ có phải là mẹ của người Việt nào đâu
(ngoại trừ mấy người theo đạo Ki-tô La Mă th́ nhận bừa bà ấy là mẹ, chứ 95% dân
Việt Nam chẳng biết và cũng chẳng cần biết bà ấy là ai). Do đó, cách dùng chữ
“Mẹ” của cái ông linh mục này là một h́nh thức nhét chữ vào miệng người khác,
một kiểu ngụy biện rẻ tiền. Nó cũng giống như cách dùng chữ của giới Kitô giáo
Việt Nam vậy. Làm “cha” vẫn chưa chịu, họ phải thêm “Thánh cha”, “Đức cha”; làm
giám mục cũng chưa oai, phải thêm “Đức giám mục” hay “Đức tổng giám mục” th́ mới
chịu. Đúng là một kiểu tự xưng kịch cỡm, một kiểu ăn nói hồ đồ, không thế chấp
nhận được.
Những câu chuyện đại loại
như tượng ra máu, tượng chảy nước mắt th́ ôi thôi tràn ngập internet. Nào là
tượng bà Madona khóc ra nước, tượng bà Maria khóc ra máu, tượng ông Jesus chảy
máu, tượng bà “Thánh” nọ ra nước, tượng ông “Thánh” kia chảy dầu, v.v… Cái
motif của câu chuyện cực ḱ đơn giản, gồm chỉ 3 phần: đối tượng thường là cái
tượng đá, hay gỗ; hành vi “huyền bí” thường là khóc, hay rỉ; và sản phẩm là máu,
hay nước mắt. Cứ thế mà họ xào nấu và sản xuất ra những câu chuyện cứ xoay ṿng
và đổi địa điểm. Nay th́ bên Úc, mai bên Ư, nọ bên Boston (Hoa Kỳ), mốt bên
Việt Nam ... H́nh như cứ mỗi năm người dân phải chịu tra tấn với những bản tin
quái gở như thế. Để làm cho câu chuyện thêm phần hấp dẫn, có tín đồ đứng ra thề
thốt trên trời dưới đất rằng chính họ nh́n thấy “hiện tượng” khóc, hay rỉ máu
đó.
Cái mẫu số chung của các câu chuyện đại
loại như thế là kết cục đều là giả tạo. Chẳng hạn như vào Tháng 3, năm 2002, ở
Ư người ta tung tin rằng có một tượng của ông thánh Padre Pio nào đó khóc ra
nước. Câu chuyện cũng làm tốn chữ của khá nhiều người trong một thời gian.
Nhưng sau này, khi các nhà khoa học phân tích th́ đó là khóc giả, v́ có ai đó
cắc cớ chích nước vào tượng để làm cho nó “khóc”.
Thế rồi vào tháng 9 năm 2002, ở Perth
(Úc), cũng có một tin đồn rằng tượng bà Maria … khóc ra nước mắt. Chẳng những
ra nước mắt mà nước mắt thơm nữa! Đài truyền h́nh số 7 mời hai nhà khoa học đến
tận nơi dùng tia tuyến đỏ (infra-red) cực mạnh để thử xem hư thực ra sao. Sau
vài phút thử nghiệm, hai nhà khoa học này kết luận ngay rằng đó là một loại dầu
ăn làm bằng cây cỏ, có thể là dầu làm từ trái olive, chứ chẳng phải là nước mắt
ǵ cả. Họ c̣n phân tích cho thấy dầu ăn này được pha với dầu hoa hồng để làm
cho có mùi thơm. Họ nghi rằng có thể trong tượng có một cái khoang mà người xây
tượng trữ dầu trong đó. Khi họ dùng X-quang để xem th́ quả là có kẽ hở
(“channel”) ở bên trong tượng.
Nhà hóa học L. Garlaschelli
(Đại học Pavia, Ư) cho biết thủ thuật làm cho “đá ra máu” chẳng khó ǵ cả. Ông
từng làm một thí nghiệm nhỏ bằng cách nặn một cái tượng bằng các loại vật liệu
xốp như thạch cao hay gốm, ông cho khoét một ống h́nh trụ dọc theo thân tượng,
rồi cho sơn phết bằng nước sơn loại không thấm được. Ông đổ đầy nước (hay một
chất lỏng) vào ống h́nh trụ, và với thời gian, tượng sẽ hấp thu chất lỏng đó,
nhưng chất men tráng ngoài tượng sẽ ngăn chận chất lỏng thoát ra ngoài. Tuy
nhiên, một khi chất men bị trầy một chút, thường ở mắt và tai của tượng, th́
chất lỏng sẽ theo đó mà chảy ra ngoài, và có hiệu quả như là bức tượng biết
khóc. Ông Garlaschelli cho biết ông đă thử làm tṛ này cho nhiều người và ai
cũng ngạc nhiên!
Cần nói thêm rằng từ xưa đến giờ, chỉ
có một bức tượng khóc được Vatican công nhận là bức tượng bà Madonna ở Siracusa
(Ư) xảy ra vào năm 1953. Nhiều người thề thốt là đă chính mắt ḿnh thấy bức
tượng khóc. Một số người quay phim tài tử cũng ghi lại “hiện tượng” này.
Nhưng, sau khi thẩm định kỹ càng bức tượng, người ta khám phá rằng bức tượng
được đúc bằng thạch cao và phía sau tượng có một lỗ hổng, y chang như những ǵ
ông Garlaschelli mô tả. Nói một cách khác, ngay cả Vatican cũng bị lừa về vụ
này!
Nói tóm lại, chẳng có tượng nào khóc
cả. Toàn là dỏm cả thôi. Không dỏm th́ cũng là bịa. Và không bịa th́ cũng là
nói láo để thu hút chú ư quần chúng.
Nhớ lại hồi c̣n ở trong nước, một trong
những điều mà giới Kitô giáo La Mă hay rêu rao là Kitô giáo (mà họ tự gọi là
“Công giáo”) là văn minh, là tiến bộ; c̣n tập tục thờ cúng ông bà của dân ta là
“mê tín dị đoan”, đi chùa lễ Phật cũng bị được cho là “mê tín dị đoan”. Thành
ra, họ không cho tín đồ của họ thờ cúng ông bà trong nhà. Thế nhưng, nh́n kỹ
lại việc làm của họ th́ chúng ta thấy chính những người da vàng mũi tẹt tóc đen
tôn thờ ông Jesus râu ria xồm xoàm và gọi bà Maria là “Đức mẹ” mới là những
người mê tín dị đoan thuộc hạng nặng, khó có thuốc chữa.
Họ tin vào bức tượng chảy
nước (mà họ cho là “khóc”) v́ họ thiếu lư trí phân tích, hay không tin vào lư
trí của họ. Đối với những người này, niềm tin là sự tin tưởng vào cái ǵ đó
không có bằng chứng, không có cơ sở, Một khi niềm tin không có bằng chứng, niềm
tin đó trở thành ngớ ngẩn. Và những người ngớ ngẩn là những người nguy hiểm cho
xă hội bởi v́ họ có thể phạm những tội tày trời v́ … niềm tin.
|