|
Muốn chấn hưng
giáo dục, cần quyết tâm từ trên!
(VietNamNet)
- Trao đổi với chúng tôi, GS Hoàng Tuỵ nhận xét: "Dù ông Bộ trưởng GD có
thiện chí, muốn “quyết liệt” cũng khó làm được ǵ mạnh. Trong t́nh h́nh hiện
nay, muốn chấn hưng giáo dục, cần có quyết tâm từ trên".
Giáo dục ĐH: Đáng lo hơn giáo dục phổ thông
- Thưa
GS, trong nhiều bài báo cũng như phát biểu gần đây, tại sao GS thường đánh giá
t́nh h́nh giáo dục là "nguy kịch"?
- GS Hoàng
Tụy: T́nh trạng sút kém của giáo dục kéo dài triền miên quá lâu, có thể nói cả
chục năm nay rồi. Những chuyện thi cử, dạy thêm, sách giáo khoa
- ba khối u đó có từ lúc nào và đến nay đă giảm bớt được ǵ? Với công sức tiền
của bỏ ra đâu phải ít mà kết quả đạt được chỉ như vậy, vẫn cứ tụt hậu ngày càng
xa, thế là b́nh thường hay sao?
Hai kỳ tuyển
sinh đại học (ĐH) 2002-2003 gây sốc cho mọi người, rồi chuyện bằng giả, học giả,
làm luận án thuê, v.v... Nếu cứ đà này mà phát triển th́ những căn bệnh tiêu cực
cứ thấm dần vào xương tuỷ, trở thành thâm căn cố đế, không thuốc nào chữa khỏi,
sẽ đi tới đâu?
Có người nói
chẳng có ǵ đáng lo: Giáo dục phát triển nhanh như thế này, dân ta hiếu học như
thế này, là hồng phúc lắm rồi, c̣n phát triển nhanh th́ tất đẻ ra chuyện này
chuyện nọ. Theo tôi, cách suy nghĩ như thế rất sai lầm và thiếu trách nhiệm. Tôi
thật sự kinh ngạc khi nghe có người cho rằng nên tuyên dương việc dạy thêm chứ
sao lại cấm. Nguy kịch chính là ở chỗ đó: Không có ǵ đáng lo hơn là lạc hậu
mà không nhận ra được sự lạc hậu!
Sự thật là,
với tŕnh độ đội ngũ giáo viên phổ thông của ta, với điều kiện tài chính, phương
tiện vật chất đă đầu tư, nếu quyết tâm chấn chỉnh th́ đâu đến nỗi giáo dục phổ
thông không đuổi kịp được các nước phát triển nhất của khu vực trong thời gian
ngắn. Cái chính là ta làm GD sai quá. Điều tệ hại là do phổ thông có
quá nhiều chuyện bức xúc, nên cả xă hội tập trung bàn về phổ thông mà quên ĐH.
Trong khi đó, so với thế giới và các nước trong khu vực, giáo dục ĐH của ta
tụt hậu c̣n xa hơn giáo dục phổ thông.
Nếu nguyên
nhân phổ thông tụt hậu không phải chủ yếu do đầu tư hay tiềm năng th́ ở ĐH, cả
tiềm năng và đầu tư đều chưa đủ. Cứ để ĐH nhếch nhác như hiện nay th́ ảnh
hưởng nặng nề đến toàn bộ các ngành.
Muốn chấn
hưng ĐH, có bốn khâu cấp thiết cần chỉnh đốn: thi cử, đào tạo thạc sĩ và tiến sĩ,
xét phong chức danh GS, PGS, và chính sách sử dụng giảng viên ĐH (phổ biến là
giáo viên dạy 25-30 giờ một tuần!).
Trên thế
giới, không ở đâu đào tạo thạc sĩ và tiến sĩ nhanh, nhiều, rẻ, và ẩu như ở
nước ta.
Cũng
không ở đâu có cách phong GS, PGS kỳ lạ như ở ta: Năm 1996, lớn tiếng tuyên
bố GS, PGS ta đă phong là hoàn toàn đạt tŕnh độ quốc tế, nay lại bảo 80% số GS,
PGS đă được phong chưa đạt chuẩn mực quốc tế b́nh thường, thậm chí hầu hết các
GS, PGS đă được phong trước đây c̣n kém hơn! Xây dựng ĐH theo kiểu ấy, coi GS,
PGS, TS đều là “hàng nội” cả th́ cạnh tranh, hợp tác với ai được, làm sao hội
nhập.
Song điều
đáng nói hơn là tiêu chuẩn “nội” ấy một mặt rất thấp về khoa học, mặt khác
lại gạt ra được nhiều người trẻ có năng lực hoàn toàn xứng đáng theo tiêu chuẩn
quốc tế. Nghĩa là: Cái ḿnh trọng th́ người ta không coi là chính, cái
người ta coi là chính th́ ḿnh không trọng. Phong GS, PGS để thúc đẩy đại
học đi vào nề nếp, nâng cao tŕnh độ, hay để làm... đề tài cho thiên hạ đàm tiếu?
Bộ GD-ĐT: c̣n rất bảo thủ
- Thưa
giáo sư, thế nhưng gần đây Bộ GD-ĐT cũng đang có
những nỗ lực tích cực để chấn chỉnh việc
đào tạo thạc sĩ, tiến sĩ đấy chứ?
- Vâng,
chúng tôi kiến nghị măi rồi cuối cùng cũng có vài điều được chấp nhận, nhưng...
muộn màng và chắp vá!
Ở Bộ
GD-ĐT, phải nói là c̣n rất bảo thủ. Chẳng hạn, việc ra đề thi ĐH theo một
bộ đề thi in thành sách, bao nhiêu người “phê phán" mà sau tám năm mới bỏ được.
Rồi chuyện coi GS, PGS là "học hàm": Phải ngót 20 năm mới xác định trở lại là "chức
danh", nhưng cũng chỉ mới h́nh thức thôi. Hay như chuyện thi tiểu học, có lần
Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị B́nh tại Quốc hội đă đề nghị bỏ, Bộ vẫn "xin" giữ
lại, măi vài năm lại đây mới chịu nghe, nhưng cũng chưa dứt khoát...
Ngay đến lúc
này, khi bàn việc sửa đổi Luật Giáo dục, người ta vẫn cố dành quyền đào tạo thạc
sĩ cho các trường ĐH, lấy lư do... khôi hài là để cho các viện nghiên cứu tập
trung vào việc nghiên cứu. Người ta đă đưa ra các biện pháp không thể chấp
nhận được: Các viện nghiên cứu phải “liên kết” với một trường ĐH để
đào tạo thạc sĩ, song thật ra đó chỉ là một cách giữ độc quyền mà người ta vẫn
cố duy tŕ năm - bảy năm nay.
- Thưa
GS, nhưng cũng có ư kiến cho rằng thực ra đào tạo thạc sĩ chỉ là giai đoạn "nối
dài" thêm chương tŕnh ĐH. C̣n đào tạo tiến sĩ mới thực sự có sự khác biệt, để
đi sâu vào nghiên cứu?
- Chính v́
quan niệm sai lầm ấy nên nhiều giảng viên ĐH không nghiên cứu khoa học, dẫn
đến nhiều người nói ĐH của ta chỉ là "phổ thông cấp 4"!
Nhiều đại
học trên thế giới (chẳng hạn Học viện Công nghệ châu Á - AIT) chỉ đào tạo thạc
sĩ, tiến sĩ. Vậy họ dốt hơn ta sao?
Trong việc
liên kết đào tạo thạc sĩ, mọi việc từ tuyển sinh, giảng dạy, hướng dẫn luận văn
cho đến thi tốt nghiệp đều do viện nghiên cứu làm, c̣n trường ĐH chỉ có danh
nghĩa nhưng lại cấp bằng. Hoàn toàn giống như các... nhà xuất bản chỉ bán
danh nghĩa để xin giấy phép chứ chẳng làm ǵ cả mà vẫn hưởng phần trăm về những
sách in ra. Không hiểu tại sao Nhà nước lại cho phép công khai những kiểu
làm ăn không lành mạnh như vậy?
- Đă bao
giờ GS trực tiếp góp ư với Hội đồng nhà nước về chức danh GS để vạch ra những
bất cập?
- Tôi đă góp
nhiều ư kiến, khi gặp trực tiếp, khi bằng văn bản, thậm chí gửi cả kiến nghị lên
Thủ tướng. Và không phải chỉ có ḿnh tôi góp ư kiến. Việc này lộn xộn đến mức một
số bạn Việt kiều ở xa cũng quá bức xúc nên đă gửi liên tiếp nhiều kiến nghị cho
các cơ quan lănh đạo của ta.
Thế nhưng
sức ỳ từ trên xuống dưới c̣n quá lớn. Chỉ lo cho nền ĐH của ta, với đội ngũ GS,
PGS như thế này th́ làm sao khỏi đào tạo kỹ sư, thạc sĩ, tiến sĩ... dỏm; làm sao tránh
khỏi tụt dốc; làm sao tránh khỏi lạc hậu. Có vị bảo cần đặt tiêu chuẩn thấp để
hợp với thực tế, nhưng có lẽ lư do chính là không hiểu vấn đề.
Nếu Bộ GD-ĐT mời GS làm... cố vấn?
- Có bao
giờ GS đề đạt ư kiến của ḿnh lên lănh đạo cấp cao?
- Vừa rồi,
có một vị giáo viên lăo thành viết thư kể cho tôi nghe là trong bao nhiêu năm
trăn trở về giáo dục, vị ấy gửi hết thư này đến thư khác lên trên mà chẳng bao
giờ nhận được dù chỉ một lời xác nhận hay cám ơn. Chỉ duy nhất một lần trước đây
đă lâu, vị ấy gửi thư lên Thủ tướng Phạm Văn Đồng hồi ấy th́ được Thủ tướng trả
lời và cử người đến liên hệ để trao đổi, c̣n th́ không bao giờ được hồi âm, cho
nên về sau vị ấy thôi chẳng góp ư kiến ǵ nữa.
Tôi có may
mắn hơn nhưng chắc cũng không thể kiên nhẫn hơn vị ấy. Gần đây, qua mấy lần làm
việc với Bộ GD-ĐT, tôi nhận thấy anh Hiển và một vài anh lănh đạo ở Bộ có thiện
chí, muốn nghe ư kiến của anh em làm khoa học. Nhưng có lẽ xung quanh các anh ấy
c̣n nhiều người khác, và trong cơ chế của ta nh́ều khi những việc không hay lắm
th́ dễ làm, c̣n những việc đúng mà đụng chạm quyền lợi ai đó th́ khó khăn vô
cùng. Mà việc đúng th́ phần nhiều vấp phải quyền lợi ích kỷ, cục bộ của một số
người, một số cơ quan.
- Nhiều
người khác là như thế nào?
- Tôi chỉ kể
một ví dụ: Cách đây sáu - bảy năm, tôi cùng một số anh em trong Hội Toán học có
đề nghị thành lập một trung tâm đào tạo tiến sĩ toán học, vốn là thế mạnh của
Việt Nam. Thủ tướng Vơ Văn Kiệt hồi ấy đă đồng ư, Bộ trưởng GD khi được hỏi ư
kiến cũng đă có công văn chính thức trả lời ủng hộ. Thế mà sau đó chỉ v́ một thứ
trưởng chống lại (có lẽ v́ khi ấy ông đang lo "làm ăn" với một trường quốc tế...
ma) mà cuối cùng không thành. Ông thứ trưởng ấy tẩy chay, không chịu dự họp bàn,
thế là chúng tôi... chịu thua. Đấy, việc đúng đắn th́ hai năm trời, đă hai lần
trực tiếp được Thủ tướng đồng ư, thế mà phải bỏ, c̣n việc bậy bạ như "trường ĐH
Quốc tế châu Á" th́ chẳng cấp nào duyệt, cũng chẳng cần luật lệ ǵ mà cũng cứ
làm được dễ dàng. Đến khi vỡ lỡ th́ hàng ngh́n sinh viên thiệt, Nhà nước thiệt,
c̣n đương sự về hưu rồi, có bị cách chức cũng chẳng có ư nghĩa ǵ! Xă hội ta
cũng lạ, những vị như thế mà rồi cuộc hội thảo quan trọng nào cũng được mời góp
ư kiến, như thể trong Bộ GD-ĐT không c̣n ai hơn.
Đấy là chưa
kể cách chúng ta nghe ư kiến quần chúng và chuyên gia. Hàng năm, Bộ GD-ĐT tổ
chức hàng trăm cuộc hội thảo, có những hội thảo bảy - tám trăm người về dự từ
khắp nước. Kể ra cũng vui, nhưng chỉ tính tiền phong b́, tiền tàu xe, ăn ở, đưa
đón cũng đă ngốn khá nhiều tiền, chưa kể thời gian công sức của bao nhiêu người
bận vào đó. Không biết có ai thử tính xem hiệu quả của những cuộc hội thảo này
như thế nào chưa?
- GS có
nói Bộ trưởng Nguyễn Minh Hiển là người có thiện chí. Nếu đặt trường hợp Bộ
GD-ĐT mời GS làm cố vấn th́ GS nghĩ thế nào?
- Ngay từ
năm 1996, chúng tôi đă kiến nghị thành lập một Hội đồng Giáo dục để tư vấn cho
Nhà nước về giáo dục và khoa học, gồm những người có tŕnh độ và năng lực thật
sự để tư vấn một cách độc lập với các cơ quan quản lư. Thế nhưng khi thành lập
ra th́ là một hội đồng hoàn toàn khác. Tôi không hiểu v́ sao ta cứ thích cái
kiểu... "vừa đá bóng, vừa thổi c̣i"!
Mới rồi,
cũng thành lập một hội đồng đánh giá giáo dục theo kiểu đó và tôi đă từ chối
không tham gia. Việc tham khảo ư kiến chuyên gia một cách h́nh thức chứ không
thực chất th́ không nên làm, v́ tốn công mà kết quả thực tế chẳng có mấy, lại có
cớ trốn tránh trách nhiệm.
Góp ư kiến
về sách giáo khoa cũng thế, chẳng có hiệu quả mấy. Cả một viện nghiên cứu giáo
dục, có đến ba - bốn trăm cán bộ, thế mà không hiểu tại sao giáo dục chậm đổi
mới tư duy như vậy. Nghe đâu đă có hàng ngh́n chuyến đi nghiên cứu ở nước ngoài
để làm các chương tŕnh, thật khó hiểu! Năm 1956, chỉ có một Ban Tu thư 50 người
mà soạn cả chương tŕnh và sách giáo khoa cho phổ thông chỉ mất sáu tháng, bây
giờ công việc có thể nhiều hơn, nhưng phương tiện th́ dồi dào gấp nhiều lần, cán
bộ rất đông mà sao ́ ạch thế?!
Nhớ lại hồi
đó, khi chúng tôi đưa ra một danh sách 50 cán bộ để triệu tập về Ban Tu thư ở số
4 Lê Thánh Tông làm chương tŕnh và sách giáo khoa th́ chỉ một tuần lễ sau đă có
mặt đủ cả, trong số đó có nhiều vị học giả cao niên như cụ Hoàng Ngọc Phách, cụ
Lê Thước, hay những nhà nghiên cứu dày kinh nghiệm như các ông Lê Trí Viễn,
Trương Chính, v.v..., bên cạnh c̣n có một Hội đồng Duyệt gồm các nhà khoa học uy
tín nhất. Nhờ đó, Ban đă làm việc khẩn trương nhưng có hiệu quả, chứ cứ lề mề
th́ làm sao chỉ trong mấy tháng mà xong được cả soạn và in tất cả sách cho kịp
khai giảng!
Cái khó là tâm lư, tư tưởng...
- Thưa
GS, có người cho rằng đề nghị của GS về việc tăng lương cho giáo viên để giải
quyết căn bản nạn dạy thêm, học thêm là "xa thực tế". V́ ai cũng biết là số giáo
viên ngành giáo dục hưởng lương từ kinh phí sự nghiệp chiếm tới 70%, th́ tăng
lương để đảm bảo cho họ đủ sống đường hoàng mà không phải dạy thêm là “ không
khả thi". GS nghĩ ǵ về ư kiến và thực tế này?
- Những
người nói như vậy đă hiểu hoàn toàn sai! Tôi không bao giờ đề nghị tăng
lương trong khi vẫn giữ nguyên các chế độ "bổng lộc" hiện nay, v́ nếu như thế
th́ thật ngây thơ. Cũng không bao giờ tôi nói chỉ cần tăng lương là giải quyết
được chuyện dạy thêm tràn lan!
Trong bài
phát biểu đăng trên tuần báo Thời báo Kinh tế Sài G̣n cách đây không lâu
(và một bài khác đăng trên tạp chí Tia Sáng từ năm 1998), tôi đă nói rơ ư
kiến nhất quán từ lâu. Này nhé, có phải hiện nay ai cũng kêu lương thấp nhưng ai
cũng sống đàng hoàng, nhiều người chỉ làm công chức, lương ba cọc ba đồng mà có
xe hơi nhà lầu sang trọng, có con đi du học, vậy có nghĩa là cái ta gọi bằng
“lương” chỉ là... lương giả, c̣n những khoản thu nhập khác cũng đều rút
từ công quỹ ra cả, trực tiếp hoặc gián tiếp, hợp pháp hoặc phi pháp, mới là
nguồn sống thật nên có khi là quá sức đàng hoàng, quá sức vô lư. Vậy đặt mục
tiêu cải cách tiền lương là tăng lương cho mọi người đủ sống là sai hoàn toàn,
tôi không bao giờ đề nghị như vậy, v́ làm như vậy th́ tiền đâu mà tăng lương, và
dù có tăng gấp đôi (chứ chưa nói chỉ tăng vài chục phần trăm) th́ cũng chẳng
nghĩa lư ǵ, do tiền lương hiện nay chỉ bằng 1/5 mức thu nhập thực tế. (Nhiều
người c̣n đề nghị nên dừng lại đề án cải cách tiền lương đă tŕnh ra Quốc hội v́
nó không cải thiện được ǵ mà chỉ có tác dụng ngược.)
Theo tôi,
mục tiêu đúng đắn của cải cách tiền lương là phải xoá bỏ chế độ bổng lộc, đưa
tất cả vào tiền lương, khi ấy lương thật mới có ư nghĩa và cần phải đủ để
mỗi người có thể sống đàng hoàng và tập trung vào nhiệm vụ chính của ḿnh. Làm
như thế th́ có phải tăng thêm ǵ nguồn tiền trả lương đâu, mà chỉ là phân
phối lại cho hợp lư. C̣n như hiện nay, do tiền lương giả (mà khốn thay lại
là chính thức) rất thấp, nên mọi cơ quan đều "xoay xở", "bịa" ra đủ thứ chế độ
để rút tiền ngân sách chi cho cán bộ - công chức, mà "xoay sở" th́ nhiều cách
tồi tệ, không sao kiểm soát nổi. Trong giáo dục, người ta cũng xoay xở mạnh lắm:
Năm - bảy năm trước, khi c̣n chưa rút được nhiều tiền công quỹ, giáo viên dạy
thêm, luyện thi. Sau này, những khoản thu thêm từ công quỹ (kể cả do phụ huynh
học sinh đóng góp) tăng nhiều dần, cho đến ngày nay th́ t́nh h́nh khá hỗn loạn,
nhưng đại thể th́ lương thực tế (= lương giả + mọi khoản thu do công quỹ trả) đă
tương đối khá.
Lẽ ra như
thế th́ phải bớt dạy thêm, nhưng nào có bớt được v́ nó đă thành nếp rồi!
Bây giờ, dù lương thực tế có đầy đủ, nhiều người vẫn tiếp tục dạy thêm, luyện
thi. Vậy giải quyết thế nào? Phải dứt khoát xác định cần xoá bỏ việc dạy thêm
tràn lan. C̣n xoá bỏ bằng cách nào, đó là trách nhiệm của chính quyền. Nếu
xoá bỏ mà làm cho thu nhập thực tế của giáo viên bị sụt giảm th́ không thực tế,
cho nên chỉ có cách là làm sao giữ cho thu nhập thực tế của giáo viên vẫn như
hiện nay (hay gần như thế, đối với số đông), rồi khi ấy cấm dạy thêm th́ mới khả
thi và, hơn nữa, mới là hợp đạo lư.
Vậy lấy đâu
ra tiền để bảo đảm thu nhập thực tế đó? Bằng cách thu học phí, v́ đàng
nào hiện nay học sinh cũng phải trả rất nhiều khoản cho trường, cho thầy, v.v...
Học phí đó sẽ do Nhà nước thu, chứ không để cho học sinh trả cho thầy qua những
buổi học thêm. Dĩ nhiên, phải có chính sách học bổng và miễn giảm học phí cho
học sinh nghèo. Đó là giải pháp duy nhất để ra khỏi bế tắc. Nguợc lại, cứ giữ
chế độ trả lương kỳ quặc này mới là không thực tế. Nhưng cái khó là tâm lư,
tư tưởng, v́ nó đụng chạm quyền lợi của nhiều người (tuy là quyền lợi không
chính đáng). Cho nên phải có quyết tâm, phải cương quyết và do đó phải đi
từ trên xuống, như tôi đă có lần nói.
- GS
từng nói rằng ư kiến số đông không nhất thiết bao giờ cũng đúng. Trong khi đó,
GS lại tham gia tổ chức một hội thảo nghiên cứu, thảo luận về cải cách giáo dục
và dự kiến sẽ gửi kiến nghị lên tới các cơ quan cấp cao. Như thế, liệu có mâu
thuẫn?
- Hai chuyện
ấy khác nhau. Tôi không phải là người tin vào kết quả các cuộc hội thảo để
lấy ư kiến càng đông người càng tốt, mà rốt cuộc không biết nên nghe ai, và
thường là chẳng nghe ai cả, chỉ làm hội thảo cho có chuyện.
Hồi trước
Tết Nguyên đán cách đây hơn một năm, trong một buổi gặp gỡ cuối năm, Bộ GD-ĐT có
mời các nhà khoa học góp ư kiến về giáo dục. Tôi có nói rằng, dịp Tết nhất, mọi
người vui vẻ với nhau là chính, c̣n Bộ muốn lắng nghe thực sự th́ nên lập một
hội thảo nghiêm túc, riêng tôi sẽ sẵn sàng tham gia. Măi không thấy, nên tôi
cùng một số các anh em tâm huyết khác tự đứng ra mở hội thảo để cùng nhau suy
nghĩ và trao đổi đi đến một kiến nghị có hệ thống. Đến nay, hội thảo đă
họp được bốn buổi đúng kế hoạch, và buổi vừa qua đă đưa ra một dự thảo kiến nghị
để thảo luận.
Giáo dục chưa vươn lên được, v́ ta chưa quyết!
- Thưa
GS, tại sao trong lần góp ư cho dự thảo Luật Giáo dục sửa đổi, GS đề nghị trong
phần mục tiêu đào tao nên nhấn mạnh tính trung thực và năng lực sáng tạo?
- Đơn giản
v́ trong thời đại kinh tế tri thức, năng lực sáng tạo là tối cần thiết để thành
công. C̣n nhấn mạnh đức tính trung thực v́ đó là một đức tính thời nào cũng cần,
nhưng hiện có vẻ đang thiếu nhất ở nước ta. Xin xem bản dự thảo kiến nghị về
chấn hưng, cải cách, hiện đại hoá GD của chúng tôi th́ rơ hơn.
Nhắc đến
chuyện này, tôi nhớ măi một nữ giáo sư người Mỹ: Liền sau năm 1975, bà tới Việt
Nam và đă có ấn tượng tốt đẹp bao nhiêu về một xă hội có giáo dục. Thế nhưng sau
đó 27 năm khi trở lại Hà Nội, đến dự một buổi thi trong một lớp học, bà lại kinh
ngạc bấy nhiêu về chuyện... quay cóp của học sinh! Bà nói rằng trong đời,
chưa bao giờ thấy nhiều hiện tượng gian dối tập trung trong một khoảng không
gian nhỏ và một thời gian ngắn như vậy!
- Thưa
GS, GS thấy những ư kiến của ḿnh được tiếp thu như thế nào?
- Tôi cũng
biết rằng những điều phát biểu thẳng thắn thật không dễ nghe. Nhưng biết làm sao
khi sự thật là như vậy. Điều đáng buồn, như tôi đă nói, là sức ỳ lớn quá và
đức tính trung thực thiếu quá!
Bài học SEA
Games cho thấy tiềm năng rất lớn của ta khi được phát huy.
Bài học Điện
Biên Phủ nhân kỷ niệm 50 năm chiến thắng lẫy lừng này cũng cho thấy sức mạnh
của dân tộc khi trên, dưới quyết tâm.
Tôi nhớ cố
Thủ tướng Phạm Văn Đồng khi c̣n sống có lần nói với phóng viên nước ngoài rằng "dân
tộc này đă quyết th́ làm được”. Vậy giáo dục chưa vươn lên được, chẳng qua v́
ta chưa quyết. Ta luôn nói quốc sách hàng đầu nhưng thật sự là chưa quyết.
Nói thẳng ra là ta chưa sử dụng và phát huy chất xám!
- Xin cảm
ơn GS!
Hạ Anh (thực
hiện)
Trích:
vnn.vn/giaoduc/vande/2004/05/133736/
|