|
Quê hương
|
 |
|
Trên cánh đồng quê hương (Ảnh: Đức Huy) |
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nỗi thành người
Quê của tôi là một tỉnh lỵ nhỏ bé
và là mảnh đất tận cùng của dăy đất h́nh chữ S thân thương của chúng ta. Tôi
được sinh ra và lớn lên ở đây. Căn nhà của tôi nằm ở ngoại ô thị xă, nơi có
những cách đồng lúa bạt ngàn, thẳng cánh c̣ bay…
Cuộc sống của những đứa trẻ ăn chưa
no lo chưa tới như chúng tôi rất đơn giản. Hàng ngày sau những buổi tan trường,
tôi và lũ em thường kéo nhau ra vườn trèo cây hái trái. Đồ chơi của chúng tôi
cũng đơn điệu chỉ là cái ná bắn chim, những cục cu li bằng đất sét, con diều
giấy... Đêm xuống, không có đèn điện, chỉ có ánh đèn dầu leo lét không đủ soi rơ
những con chữ trong trang sách. Cho nên, không chỉ có lũ trẻ con chúng tôi mà cả
người lớn cũng chờ đợi những đêm trăng sáng. Dưới ánh trăng huyền ảo, quang cảnh
làng quê thanh b́nh lại càng thêm yên ả. Tôi và lũ em thường trải chiếu trước
sân và nằm nghe ba tôi kể chuyện ngày xửa ngày xưa… Những câu chuyện cổ tích ba
kể đi kể lại đến cả trăm lần, đứa nào cũng thuộc, nhưng lần nào chúng tôi cũng
nằm nghe một cách chăm chú say mê như mới được nghe lần đầu tiên vậy.
Mỗi năm, khi những cây phượng trước
sân nhà trổ bông đỏ thắm cũng là lúc chúng tôi chơi cái tṛ chơi muôn thuở của
ḿnh: đi hái phượng về lấy cánh hoa làm bươm bướm ép vào tập, ép vào lưu bút
tặng bạn bè. Những cơn mưa mùa hè thường làm cho những con đường nhỏ hẹp của
tỉnh lỵ ngập lụt như vừa có một cơn lũ lớn. Sân trường cũng đầy nước là nước…
bọn tôi lại thích thú b́ bơm lội, thích thú tắm mưa. Vui ơi là vui! Đêm về,
những mái nhà lá ở ngoại ô heo hút đă buồn lại càng buồn hơn trong tiếng kêu rỉ
rả của bao nhiêu loại côn trùng. Tất cả đồng thanh vang lên như một bài hợp
xướng đồng quê.
Vậy đó, tôi đă sống và lớn lên ở
một nơi có thể gọi là nghèo nàn và tẻ nhạt đến như thế. Nhưng khi rời xa quê nhà,
tôi lại ray rứt nhớ những cảnh vật thân thương ngày cũ, quay quắt thương những
kỷ niệm thuở xưa. Tôi vẫn c̣n nhớ, ngày tôi ra đi, mọi người ai cũng khóc tiễn
đưa v́ nghĩ không biết bao giờ mới được gặp lại. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn
tin rằng rồi tôi sẽ trở về thăm quê trong một ngày không xa
Nơi tôi đặt chân đến đầu tiên là
San Francisco - thành phố đẹp nhất nh́ của Mỹ, nhưng mà ḷng tôi lúc đó hết sức
dửng dưng trước những ṭa cao ốc chọc trời, những con đường xe cộ vùn vụt nối
đuôi nhau, những dăy phố đèn điện sáng lóa. Với tôi đó là một thành phố rất văn
minh nhưng lạnh lùng vô cảm. Không bao giờ bằng được cái thị xă nhỏ bé hiền ḥa
của tôi ngày nào - nơi tôi đă sống những tháng ngày tươi vui, đẹp đẽ…
Rồi như bao nhiêu người khác, tôi
cũng bị cuốn theo ḍng xoáy của cuộc mưu sinh trên cái đất nước luôn phải chạy
đua vời thời gian này. Mặc dầu đă dần thích nghi với cuộc sống mới nhưng lúc nào
ḷng tôi vẫn nặng trĩu câu ca dao ngày nào mẹ đă ru chúng tôi:
Chiều chiều ra đứng ngơ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều
Bao năm đă trôi qua, tôi cũng đă
trở về thăm quê đôi ba lần. Lần nào cũng rưng rưng xúc động và khi rời xa trong
ḷng tôi luôn dâng lên niềm luyến lưu không sao tả xiết. Giờ đây quê tôi đă ít
nhiều thay đổi: những ánh đèn điện sáng choang, những căn hộ khang trang xinh
đẹp đă thay dần ánh đèn dầu tù mù cùng những mái lá nâu buồn đơn sơ ngày nào. Mà
dù có thay đổi nhưng tôi cảm thấy hơi thở ấm áp của quê hương luôn song hành
cùng tôi trên mỗi bước đi, tôi vẫn thấy quê tôi thân thương và gần gũi lắm…
VO PHAM DINH THY (USA)
Trích: nguoivienxu.vietnamnet.vn/quenhanoinho/2004/05/132358/
|