WWW CHUYỂN LUÂN

 

Chuyển Luân kính chúc quư bạn đọc gần xa một năm Mậu Tư-2008 Sức khoẻ, An lạc và Tinh tấn

Trang chủ || Liên hệ

   
  Trang chủ
  Thời sự - xă hội
  Khoa học
  Lịch sử
  Văn nghệ / văn hóa
  Hồ sơ
  Đọc sách
  Đọc báo bạn
  Bạn đọc viết
 

Góp nhặt cát đá

 

Tác giả

  Video clips
  Online số cũ từ 2003
  Các số báo trước 2003
   

 

Nối Kết:

      

   
  Tác phẩm chọn lọc
  Thầy Nhất Hạnh
   

CHUYỂN LUÂN SỐ THÁNG 05/2004

 CẦN TRẢ LẠI SỰ THẬT CHO LỊCH SỬ 

Chúng tôi nhận được từ một bạn đọc chuyenluan.com bài Cần Trả Lại Sự Thật Cho Lịch Sử - Truyền Thông Mỹ Vẫn Bóp Méo Chiến Tranh Việt Nam của Giáo sư Lâm lễ Trinh. Bạn đọc này yêu cầu chúng tôi cho biết ư kiến. Đây là bài tham luận chủ chốt trong đại hội truyền thông VN hải ngoại hay cuộc tụ tập của Làng Báo Bolsa năm ngoái. Bài này đă được đăng lại trong tập kỷ yếu của đại hội này.  

Chúng tôi cũng đồng ư với Giáo sư Lâm lễ Trinh là “cần trả lại sự thật cho lịch sử.” Có điều là trước khi trả lại, th́ phải minh định thế nào là sự thật? Sự thật có thể là đơn nhất, duy nhất, nếu không th́ không phải là thật nữa. Nhưng một thực tế sờ sờ ra đó chưa chắc đă là sự thật. Ví dụ “thực tế Lâm lễ Trinh” trước mắt những người vểnh tai chống mắt thuần thành lắng nghe ông đọc tham luận chắc hẳn là khác với “thực tế Lâm lễ Trinh” mà Nguyễn bá Cẩn vẽ ra trong quyển Đất Nước Tôi từ trang 109 đến 111. Và dĩ nhiên cũng khác xa “thực tế Lâm lễ Trinh” mà Phạm phú Bổn đă nh́n thấy qua một bài viết của chính Giáo sư Lâm lễ Trinh…

Chuyển Luân 

 

SỰ HÈN HẠ VÀ XẢO TRÁ CỦA ÔNG LÂM LỄ TRINH, CỰU BỘ TRƯỞNG NỘI VỤ ĐỆ NHẤT CỌNG H̉A .

 Phạm Phú Bổn 

 

Bốn Bản Văn

Ngày thứ Hai, 20/10/2003, nhật báo Người Việt (phát hành tại thành phố Westminster, bang California) có đăng trong phần Diễn Đàn một bài dịch của tác giả Lâm Lễ Trinh. Nội dung bài dịch là buổi “Mạn đàm với cựu điệp viên CIA Yung Krall” (tức bà Đặng Mỹ Dung) với tiêu đề trong ngoặc kép là “Hoàng Văn Hoan, Kẻ Tử Thù Của Lê Duẫn, Tiếp Tôi Tại Bắc Kinh”. 

Cuối bài viết, ở trang B10, là phần bàn thêm của dịch giả được in nghiêng với nguyên văn như sau: “Mác, Lê, Mao và Hồ thuộc vĩnh viễn về quá khứ. CSVN hiện là một giỏ cua. Giải pháp của họ không phải là giải pháp dân tộc. V́ thế, thất bại là chuyện chắc. H́nh ảnh lưu vong của Hoàng Văn Hoan nhắc lại sự rạn nứt trong hàng ngũ cộng sản Bắc Việt đă nổ lớn ngay từ lúc Hồ c̣n sống. Hiện nay, t́nh trạng chia rẽ và đối kháng bên trong nghiêm trọng hơn trước bội phần. Từ trên nửa thế kỷ, đất nước càng băng hoại và lún sâu vào vũng lầy chậm tiến. Chưa thấy lối thoát. Trông chờ cộng sản tự sửa đổi là một ảo vọng! Ḥa hợp, ḥa giải chỉ là độc kế của các tên cướp khoác áo nâu sồng sa vào ngơ cụt.”  

Ông Lâm Lễ Trinh, ngày xưa, là Bộ trưởng Nội vụ hét ra lửa dưới thời Đệ nhất Cọng ḥa. Đến bây giờ ông vẫn c̣n nổi tiếng v́ hành xử bất minh trong vụ án bức tử thiếu tướng Ḥa Hảo Lê Quang Vinh (tức Ba Cụt). Từ sau năm 1975, tại hải ngoại, ông viết nhiều bài phân tích rổn rảng về nội t́nh đảng Cọng sản Việt Nam, và lần nào (nhất là sau những kỳ họp đại hội đảng CSVN) cũng đoan quyết là đảng nầy sẽ tan vỡ v́ mâu thuẫn nội bộ nhưng đă chẳng bao giờ trúng cả. Ông cũng dịch nhiều bài báo hoặc phân đoạn (của sách) của các tác giả ngoại quốc. Ngoài ra, ông c̣n viết nhiều bài binh vực chế độ Ngô Đ́nh Diệm mà ông cho là nguyên nhân của sự sụp đổ chế độ độc tài giáo trị nầy, một phần lớn, là do phong trào đấu tranh cho b́nh đẳng tôn giáo của Phật giáo năm 1963. 

Lời bàn thêm của ông trong bài dịch nói trên, nhất là cụm từ “các tên cướp khoác áo nâu sồng”, đă tức khắc gây nên một làn sóng công phẫn trong và ngoài giới độc giả của báo Người Việt. Do đó, chỉ một ngày sau, vào ngày 21 tháng 10, báo nầy đă phải đăng lời “Minh Xác của Nhật báo Người Việt” ở đầu trang A2 như sau: “Trong số báo ngày hôm qua, 20/10/2003, Nhật Báo Người Việt đă đăng trong mục Diễn Đàn một bài do tác giả Lâm Lễ Trinh gửi đến. Trong bài này, tác giả đă dịch một phần cuốn hồi kư của Yung Krall, được in từ trang B-6 và tiếp theo nhiều trang khác. Tuy nhiên, sau bài dịch trên, ông Lâm Lễ Trinh đă viết thêm một đoạn b́nh luận với ư kiến của riêng ông trong đó có câu chót, in trên trang B-10 như sau: “Ḥa hợp, ḥa giải chỉ là độc kế của các tên cướp khoác áo nâu sồng sa vào ngỏ cụt.” Khi nói tới “khoác áo nâu sồng” trong tiếng Việt Nam, mọi người thường hiểu đó là các tu sĩ Phật Giáo. V́ vậy câu trên có thể ám chỉ một số tu sĩ Phật Giáo mà v́ không nói rơ ràng đầy đủ nên có thể xúc phạm tới rất nhiều vị tăng ni. Trước hết, Nhật Báo Người Việt xin minh xác ư kiến trên do tác giả bài báo nêu lên không phải là ư kiến của nhật báo nầy. Mặc dầu trang Diễn Đàn là nơi đăng tải nhiều ư kiến và quan điểm khác nhau, chúng tôi không bao giờ ủng hộ một ư kiến có tính cách xúc phạm đến một tập thể tôn giáo như vậy. Chúng tôi xin quư vị độc giả tha lỗi sơ suất đă không đọc đầy đủ các hàng chữ trong bài lai cảo của một tác giả từng cộng tác lâu năm với báo này.  

Ai cũng biết ông Đỗ Ngọc Yến là đầu năo của nhật báo nầy. Ông vừa ở trong Hội đồng Quản trị vừa là Tổng Giám đốc Điều hành của công ty Nguoi Viet News, Inc., cơ quan xuất bản ra Nhật Báo Người Việt mà ông cũng là Chủ nhiệm. Và ai cũng biết ông là một tín đồ Công giáo, đồng đạo của ông Lâm Lễ Trinh. Cho nên, ngay cả khi tác giả câu “các tên cướp khoác áo nâu sồng”  là ông Lâm Lễ Trinh chưa lên tiếng giải thích ǵ cả th́ nhật báo của ông đă vội “cứu bồ” liền: “Bồ” tôi chỉ muốn “ám chỉ một số tu sĩ Phật giáo” thôi, và biện hộ cho ông Lâm Lễ Trinh là đă “không nói rơ ràng đầy đủ”. Ngoài ra, để tự bào chửa, nhật báo Người Việt c̣n giả vờ xưng tội là “không đọc đầy đủ” dù đoạn b́nh luận của ông Lâm Lễ Trinh rất ngắn và  đă được đặc biệt in nghiêng để dễ đập vào mắt độc giả. Phải cho đến cuối bài Minh Xác, nhật báo Người Việt mới thành thật khai báo là giữa nhật báo nầy và ông Lâm Lễ Trinh đă có quan hệ “cộng tác lâu năm”. Th́ ra là như vậy! Cộng tác lâu năm th́ không đồng t́nh cũng đồng chí thôi. 

Tuy nhiên, dù đồng lơa, nhật báo Người Việt đă nhanh chóng nhận ra và “xin tha lỗi sơ suất” th́ cũng là điều đáng khen biết ... nhanh trí ! 

Một tuần sau, ngày 28/10, nhật báo Người Việt lại cho đăng “Thư Minh Xác Của LS Lâm Lễ Trinh” ở cùng một vị trí với Lời Minh xác của Nhật Báo Người Việt một tuần trước đó ở trang A2 với lời lẽ như sau: “Ṭa soạn Người Việt nhận được thư minh xác của LS Lâm Lễ Trinh liên quan đến lời minh xác của Nhật Báo Người Việt đối với bài báo nhan đề “Mạn Đàm của Tôi Với Yung Krall” nguyên văn điện thư như sau: “Tôi ngạc nhiên đọc trong số Người Việt sáng 21/10/2003, nơi trang A2 lời Minh Xác của quư báo về câu “Ḥa Hợp, Ḥa Giải chỉ là độc kế của các tên cướp khoác áo nâu sồng sa vào ngơ cụt (trích trong Mạn đàm của tôi với Yung Krall) v́ cho rằng câu này “xâm phạm đến các tu sĩ Phật giáo”.Tôi nghĩ không thể (và không nên) tách câu này ra khỏi 5 câu phía trên trong phần kết luận của tôi v́ danh từ “tướng cướp” rơ ràng là để chỉ nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam hiện nay chứ không ai khác. C̣n câu “khoác áo nâu ṣng” chỉ có nghĩa là Cọng Sản dùng tôn giáo Quốc Doanh để kêu gọi ḥa giải bịp bợm và một chiều, điều mà dư luận CHÂN CHÍNH - trong cũng như ngoài nước - không thể chấp nhận được. Tôi không bao giờ có ư biếm nhẽ người CHÂN TU, bất luận thuộc tôn giáo nào. Giải thích câu “Ḥa Hợp ḥa giải v.v...” nói trên theo cách khác để phao vu tôi nhắm riêng vào Phật Giáo (CHÂN TU) là một sự giải thích lệch lạc và đáng tiếc. (Chấm hết điện thư). 

Trong khi đó th́ lẫn lộn trong các mẫu quảng cáo của Digital Graphic Printing, L&L Printing, San Hiển Huỳnh Realty & Mortgage, Skynet Financial ở nửa dưới trang B2, nhật báo Người Việt  cho đăng lá “Thư Ngỏ Gửi Cựu Luật Sư Lâm Lễ Trinh”, tŕnh bày theo format đăng có trả tiền:

Báo Người Việt ngày 20/10/2003 có đăng bài dịch của ông nói về Hoàng Văn Hoan và Lê Duẫn, trong đoạn kết với ư kiến riêng của ông ở trang B 10 có câu: “Ḥa hợp, ḥa giải chỉ là độc kế của các tên cướp khoác áo nâu sồng sa vào ngỏ cụt.” Tôi vô cùng ngạc nhiên khi đọc thấy những lời nói hỗn láo của ông đối với chư Tăng Ni Phật Giáo. Ngạc nhiên hơn nữa bởi v́ câu kết luận đó không liên hệ ǵ đến toàn thể nội dung bài viết. Ngạc nhiên v́ một người có học vị như ông Lâm Lễ Trinh sao lại tỏ ra thiếu trí thức khi dùng những lời lẽ vô lễ như vậy đối với một tôn giáo; ngạc nhiên v́ đạo Phật cũng là đạo Tổ tiên của ông, đạo Công giáo La Mă là đạo ông mới gia nhập năm 1958 mà thôi. Rất tiếc câu kết luận lăng mạ và bất kính mà ông đă viết trên đây nhằm vào thời điểm lễ giỗ của vị ân nhân của ông.

Kính chào ông - Quận Cam, ngày 24-10-2003 - Trần Vĩnh Long.

Cho đến thời điểm viết bài nầy, 1/11/2003, bốn bản văn trên là toàn bộ những dữ kiện công khai của sự cố mà người viết bài nầy, một độc giả ở xa của nhật báo Người Việt, gọi là Sự Hèn hạ và Ngu xuẩn của ông Cựu Bộ trưởng Nội vụ (Đệ nhất Cọng ḥa) Lâm Lễ Trinh. 

 

Ba Suy Nghĩ

1- Trước hết là suy nghĩ về hai chi tiết rất sâu sắc của ông Trần Vĩnh Long về cấu trúc văn hóa và căn cước chính trị của ông Lâm Lễ Trinh. Ông theo đạo Công giáo La Mă vào năm 1958, thời điểm cực thịnh của hiện tượng “theo đạo có gạo mà ăn” dưới nền Đệ nhất Cọng ḥa. Đó cũng là thời điểm khi chính quyền Ngô Đ́nh Diệm bắt đầu tiến hành ư đồ Công giáo hóa miền Nam qua hai chính sách đàn áp trù dập Phật giáo, lực lượng văn hóa nền móng và đa số của xă hội Việt Nam; và phân phát đặc quyền đặc lợi cho những người đồng đạo Công giáo cả ở trong lẫn ngoài chính quyền. Các kế sách Dinh Điền, Khu Trù Mật, (và sau nầy là Ấp Chiến Lược); các tiêu chuẩn kỳ thị về tôn giáo trong chính sách nhân dụng của bộ máy hành chánh và quân đội, trong các lănh vực kinh tế, giáo dục, xă hội, và quốc pḥng, ... đă làm cho không thiếu người từ bỏ truyền thống tâm linh của dân tộc, đổi đạo để t́m bổng lộc và/hoặc để bảo toàn mạng sống. 

Ông Lâm Lễ Trinh đổi đạo đúng vào thời gian đó! Và ông đă làm đến chức Bộ trưởng bộ Nội vu, một chức vụ cực kỳ quan trọng trong một chế độ độc tài với mạng lưới công an mật vụ dày đặc của miền Nam. Chế độ Diệm sụp đổ v́ đi ngược thời đại và phản lại ḷng dân nhưng ông Lâm Lễ Trinh th́ cứ một ḷng căm thù Phật giáo. Sau kế hoạch Nước Lũ tàn bạo của vợ chồng Ngô Đ́nh Nhu vào đêm 20/8/1963, toàn bộ cơ cấu và nhân sự lănh đạo của Phật giáo Việt Nam hoàn toàn bị tê liệt trong ngục tù để nhường chỗ cho các lực lượng chính trị của quân và dân miền Nam tiếp tục cuộc đấu tranh chống độc tài. Nhưng ông Lâm Lễ Trinh bị đui mù lịch sử, cho nên trong một kết luận không liên hệ ǵ đến chủ điểm bài dịch (là mâu thuẫn nội bộ giữa các nhân sự lănh đạo trong đảng CSVN), ông không kiểm soát được nên bật miệng “phán” một câu về vấn đề ḥa hợp ḥa giải dân tộc, do đó làm hiển lộ ám ảnh chính trị thầm kín của ông giữa lúc Phật giáo đang hồi tưởng về 40 năm trước, mùa Pháp nạn dưới chế độ Ngô Đ́nh Diệm. Ám ảnh bệnh hoạn đó là bọn cướp Phật giáo khoác áo nâu ṣng lật đổ Cụ và chủ trương ḥa hợp ḥa giải nên hôm nay ông mất nước và mất luôn cái hào quang Bộ trưởng hét ra lửa của ông. 

Ḥa hợp ḥa giải dân tộc là một cống hiến văn hóa của Phật giáo cho nhân dân hai miền Nam Bắc Việt Nam trong ḷng cuộc chiến đang tàn phá đến cùng cực tổ quốc. Phật giáo đồ không muốn có chiến tranh, nhất là chiến tranh do ngoại bang ủy nhiệm trên thân xác người Việt, nên đă đề nghị một giải pháp của người Việt, hóa giải hận thù giữa người Việt và cho ḥa b́nh của nước Việt. Ông lấy cái văn hóa “đổi đạo” và miếng đỉnh chung chính trị của ông để đánh giá nội dung cao quư và hùng vĩ đó của Phật giáo th́ chẳng khác ǵ se sẻ mà chê phượng hoàng sao được ông Bộ trưởng ơi ! 

2- Suy nghĩ thứ nh́ là hai lời ngụy biện xảo trá của ông Lâm Lễ Trinh trong Lời Minh Xác: 

Luận cứ thứ nhất của ông là tính liên hoàn và thống nhất của mạch văn nên không thể tách rời 5 câu trước với từ “tướng cướp” được. Do đó, từ “tướng cướp”, theo ông Lâm Lễ Trinh, phải được hiểu là “nhà cầm quyền Cọng Sản hiện nay”. Khổ nỗi danh từ “tướng cướp” lại không thể tách ra khỏi thuộc từ “khoác áo nầu sồng” được. Và khi đếm ngược lại 5 câu trước, ta thấy có 2 ư chính là “nhà cầm quyền hiện nay” đang làm đất nước chậm tiến thất bại, và nội bộ đảng Cọng sản th́ đang rạn nứt chia rẽ. C̣n câu sau th́ rơ ràng cảnh báo người đọc đừng nghe lời “các tướng cướp nâu sồng” mà ḥa hợp ḥa giải với “nhà cầm quyền hiện nay”. Đó là hai chủ thể “tướng cướp” và “nhà cầm quyền” khác nhau, hai tập hợp tách biệt, không thể ngụy biện rằng hai tập hợp đó là một được. Vậy th́ ông muốn nói  “các tướng cướp mặc áo nâu sồng” đó là ai th́ cứ công khai nói ra chứ xảo trá tráo bài ba lá vụng về làm ǵ hỡi ông Lâm Lễ Trinh ? 

Điều này lại càng rơ ràng khi ông dùng luận cứ thứ nh́, cho rằng “khoác áo nâu sồng” là “Cọng sản dùng tôn giáo quốc doanh để kêu gọi ḥa giải bịp bợm”. Trước hết, trong tiếng Việt, danh từ “tướng cướp” viết liền với thuộc từ “khoác áo nâu ṣng” th́ vẫn là một thực thể (entity) mà thôi, không thể hiểu từ “tướng cướp” là định chế cầm quyền riêng, c̣n “khoác áo nâu sồng” là định chế tôn giáo riêng ra được.  

Thứ đến, ngay cả ngu xuẩn dùng như thế th́ sao không gọi thẳng từ “tôn giáo quốc doanh” ? Hay “bọn bán nước khoác áo quạ đen” để chỉ Công giáo quốc doanh, mà lại dùng một biểu ngữ mà ai cũng biết là để độc nhất chỉ các Tăng Ni Phật giáo. Dấu đầu mà ḷi đuôi, như con chó Pavlov phản ứng có điều kiện, ông đă rơi mặt nạ của người nghiên cứu chống Cọng “khách quan” để lộ ra bộ mặt hận thù Phật giáo thâm căn cố đế của ông. Câu viết của ông, “các tướng cướp mặc áo nâu ṣng” sẽ đi vào lịch sử dân tộc Việt Nam như câu nói để đời khác của Linh mục Hoàng Quỳnh, “thà mất nước chứ không thà mất Chúa”.     

3- Suy nghĩ thứ ba là qua ứng xử chính trị và hoạt động trí thức của ông Lâm Lễ Trinh, một trí thức Công giáo có vai vế, lại quan tâm và thường lập thuyết về các vấn đề chiến lược có quan hệ đến Việt Nam, ta thấy rơ ông tiêu biểu cho một số khá đông những tín đồ Công giáo già nua đă từng nhận ơn mưa móc của chế độ Diệm, và nay đang khống chế các công cụ truyền thông trong các cộng đồng người Việt, để trao lại mối hận thù Phật giáo (mà ông Diệm từng trối trăn là tôi chết th́ hăy trả thù cho tôi) cho thế hệ Công giáo tương lai.  

Những ai c̣n có ư định hợp tác với những người Công giáo như  ông Lâm Lễ Trinh để mưu đồ chuyện chống Cọng, nhất là những Tăng Ni Phật tử hồ hởi liên tôn chống Cọng, xin đừng xem nhẹ câu viết chắc nịch và lời minh xác xảo trá của ông Lâm Lễ Trinh. Lịch sử sẽ lập lại cho những ai không học được bài học của lịch sử đấy.                      

Và hai lời kết luận rất ngắn ... 

Ông Lâm Lễ Trinh dốt về lịch sử nước ta th́ không nên trách, cố gắng học hỏi thêm th́ có ngày sẽ khá ra. Nhưng ông lại bóp méo lịch sử để nuôi dưỡng hận thù giữa đồng bào với nhau th́ tội xảo trá đó không thể không vạch ra được. Ngoài ra, ông hận thù Phật giáo Việt Nam th́ cứ lương thiện và can đảm nói thẳng ra, tại sao lại xảo ngôn minh xác “không biếm nhẽ người chân tu” th́ ông hèn thật. Đó là kết luận thứ nhất về hành xử và năo trạng Lâm Lễ Trinh. 

Kết luận thứ hai là ông hèn hạ và xảo trá như thế th́ v́ cẩn trọng và chính xác trong lúc viết, tôi đă không thể đặt tựa đề cho bài viết nầy câu ǵ khác ngoài tựa đề  Sự Hèn Hạ và Xảo Trá của ông Lâm Lễ Trinh, cựu Bộ Trưởng Nội Vụ Đệ Nhất Cọng Ḥa. 

Phạm Phú Bổn.

Bài trong tháng

Bob Woodward lại quậy
Băi ḿn UB
Bí mật của Hội An lộng gió
Bản Kiều Nôm cổ nhất
Cholesterol và bệnh Tim
Chuyển Luân_Lá thư tháng Năm
Chuyện năm Khỉ ở Baghdad
Chấn hưng giáo dục
Cần trả lại sự thật
Ghi chép một chuyến đi
Giới thiệu Đongduongthoibao
HỒI ÂM
Hồng Ngọc_Vài chuyện đó đây
Hủ tiếu
index tháng 5/04
index tháng 5/04
Kho sách
Mắt Huế xưa
Nguyên Tường_Người về từ Tây nguyên tao loạn
Nguyên Tường_Suy ngẫm một chuyến về II
Ngọt ngào rượu sim tím
Nhà phê b́nh văn học Thiếu Sơn
Nhà thơ Hoàng Cầm
Nỗi niềm nước mắm
Nội tù thoát lưới
Quang Nguyen_Nhận xét nghị quyết 36/NQ-TW
Quê hương
Si t́nh
Thành công ghép gan ở VN
Trung tâm tu học Viên Giác
Truyền thống và hiện đại
Trích Hồi kư Trần Độ
Tác dụng của chiếc Khẩu trang I
Tác dụng của chiếc Khẩu trang II
Tác dụng của chiếc Khẩu trang III
Tôn giáo và Tổ quốc
Đi qua những cơn băo khô
Điên tức thị tỉnh
Điện Biên Phủ với Sinh viên hải ngoại

 

 

   

Copyright Chuyển Luân 2005

Designed by HT MEDSOFT

CHUYỂN LUÂN ONLINE