|
VÀI CHUYỆN ĐÓ ĐÂY
Hồng Ngọc
Chuyện thứ nhất:
Hơn 2 tuần qua, nhiều mạng lưới điện toán đă
đăng tải vô số ư kiến nhằm phản đối công ty Victoria Secrets sản xuất áo quần
lót nữ giới có mang h́nh Phật. Trong số những người phản đối nầy phần lớn là
phái nữ và có thể đa số là Phật tử. Về phía tăng giới, rất may, chỉ có một vị
tại Úc phản đối mà thôi. Với tư cách một cá nhân, tôi xin có vài ư kiến về vấn
đề nầy.
Hẳn nhiều Phật tử c̣n nhớ câu chuyện Thiền sau
đây: Một hôm, có một vị đệ tử hỏi tổ Lâm Tế rằng “Phật là ǵ ?”, ngài bèn đáp
“Phật là cục cứt khô”. Qua cách trả lời ẩn dụ đó, chúng ta hiểu được rằng đạo
Phật vốn không chấp trước, không vướng mắc, không nô lệ vào các h́nh tướng bên
ngoài. Nhiều lúc chấp vào các h́nh tướng quá đáng chúng ta sẽ tạo biết bao khổ
đau cho đồng loại. V́ thế, người Phật tử không những không phản đối mà nên xem
quyền tự do khai thác giới tiêu thụ của công ty nói trên trong việc sản suất áo
quần lót có h́nh Phật là chuyện “cục cứt khô” mà thôi.
Tuy nhiên vấn đề không phải là “quyền tự do” mà
là “thái độ phi văn hoá” của xă hội Tây phương, con đẻ của nền văn minh Thiên
Chúa giáo. Thật vậy, công ty Victoria Secrets khi chọn motif nầy, hẳn cũng đă
nghiên cứu tiếp thị để biết rằng trên thế giới có 325 triệu người xác nhận ḿnh
là Phật Tử (và dĩ nhiên là số lượng Phật tử không muốn xác nhận ḿnh là tín đồ
Phật giáo c̣n nhiều gấp mấy lần con số 325 triệu nầy). Và hẳn họ cũng biết rằng
Phật Giáo chưa bao giờ là nguyên nhân của các cuộc chiến tranh và đem đến khổ
đau bất hạnh cho nhân loại như các tôn giáo độc thần, mà chính nhiều người trong
công ty Victoria Secrets đă sinh ra và lớn lên trong môi trường của cái tôn giáo
đó. Ban giám đốc của công ty cũng thừa biết rằng, mặc dầu không cố chấp và không
cuồng tín, nhưng những Phật Tử cũng như những người thờ đạo ông bà sẽ không bao
giờ mua những sản phẩm thiếu văn hóa như loại áo quần lót ấy.
Cũng vậy, tôi nghĩ không những tín đồ của các
tôn giáo thờ ngài Giê-su mà ngay cả Phật tử cũng sẽ tẩy chay những loại quần áo
lót có tượng ngài Giê-su trên đó, nhất là tượng đó lại in ngay ở chỗ “thiếu tế
nhị”. Đó là chưa nói đến những cuộc bạo động có thể xẩy ra do tín đồ Kitô Giáo
lúc họ thấy có một loại áo quần lót in tượng ngài Giê-Su ở chỗ “thiếu tế nhị”
vừa nói.
Do đó, việc sản xuất loại quần áo lót nầy hầu
như không nhằm thương măi để kiếm tiền v́ người sản xuất đă biết sẽ thua lỗ v́
bị tẩy chay, nhưng việc sản xuất nầy mang tính tôn giáo trịch thượng, ngạo mạn
thiếu giáo dục và bắt nguồn từ bản chất phi văn hóa của những người chủ trương.
Chuyện thứ hai:
Chính phủ Hoa Kỳ luôn luôn lớn tiếng về vấn đề tự
do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền, và dùng những vấn đề nầy như một vũ khí ngoại
giao trong các chánh sách đối ngoại của họ . Nhưng hơn một tuần nay, các hệ
thống thông tin khắp cả thế giới cho thấy những h́nh ảnh dă man đến lạnh người
chưa từng thấy của một số quân nhân Mỹ đă hành hạ biếm nhục tù binh tại Iraq. Dĩ
nhiên, đây có lẽ không phải là chính sách của bộ Quốc Pḥng Mỹ, nhưng chắc chắn
không phải là chính sách của chính phủ Mỹ và nền văn hóa của quốc gia nầy.
Nhưng tại sao lại có những hành vi rùng rợn dă
man đến thế. Nhiều tù nhân Iraq bị tra tấn đến chết. Số khác th́ bị lột hết áo
quần đến trần truồng, bắt buộc làm t́nh để cho một số quân nhân Mỹ đứng xem.
Sáng nay (6. 5. 2004) trên đài Tivi số 7 lại chiếu h́nh một nữ tù nhân Iraq bị
chết, trần truồng. Một nữ quân nhân Mỹ với thái độ thản nhiên đang cầm một sợi
giây đă cột vào cổ nạn nhân như để kéo một thú vật đi nơi khác!
H́nh ảnh rùng rợn nầy làm chúng ta nhớ lại các
toà h́nh án (Inquisitions) của Vatican La mă để giết những người khác tín ngưỡng
ở thời trung cổ. Các nạn nhân mà đa số là những người khác tôn giáo bị xử tử
bằng cách trấn nước, đưa lên giàn hỏa thiêu sống hoặc tra tấn cho đến chết. Phải
chăng trong máu huyết của những quân nhân Mỹ nầy c̣n tồn đọng cái văn hóa man rợ
ấy?
Chuyện thứ ba:
Hơn một tháng nay, ông Nguyễn Xuân Tùng, một
tín đồ Công Giáo thuộc Giáo phận Orange County có trụ sở tại đường Century,
thành phố Santa Ana miền Nam California, đă tổ chức và cầm đầu một số người đến
chùa Việt Nam đường Magnolia, Garden Grove, biểu t́nh chống đài phát thanh Quê
Hương có văn pḥng đặt tại chùa nầy. Theo những người chống đối do ông Nguyễn
Xuân Tùng khích động tham gia, th́ v́ đài Quê Hương phát thanh chương tŕnh thân
Cộng sản Việt Nam. Sống trong một quốc gia tự do, đài radio Quê Hương có quyền
phát thanh những chương tŕnh nào mà họ muốn miễn là các chương tŕnh nầy không
trái với luật lệ và hiến pháp của quốc gia Hoa Kỳ nơi mà đài nầy có trụ sở, và
nếu đài Quê Hương truyền đi những chương tŕnh phạm pháp, th́ chỉ có các cơ quan
lập pháp và hành pháp của Hoa Kỳ mới có quyền can thiệp và chế tài. Cũng thế,
việc ông Nguyễn Xuân Tùng và những người theo ông chống lại những chương tŕnh,
những việc làm mà họ cho là thân Cộng hay Cộng sản là một quyền hiến định b́nh
thường mà chúng ta nên tôn trọng. Chúng ta cũng thông cảm hơn nữa với ông Nguyễn
Xuân Tùng và những người chống Cộng v́ họ là nạn nhân của chế độ Cộng sản sau
năm 1975, nếu có. Tuy nhiên, nếu chống Cộng th́ phải chống bất cứ chỗ nào
có hành tung rơ ràng là Cộng sản. Ông Nguyễn Xuân Tùng phải đích thân và hô hào
những người chống Cộng đến Trung Tâm Công Giáo Việt Nam của ông tại đường
Century vùng Santa Ana mà chống và đá đảo trước rồi sau đó hăy kéo đến chùa Việt
Nam nếu nhận thấy đây thật sự là “cái ổ thân Cộng”. Sở dĩ như vậy là v́ Giáo Hội
Công Giáo Việt Nam đă và đang “HỢP TÁC VỚI CHẾ ĐỘ CỌNG SẢN VIỆT NAM ĐỂ SỐNG ĐẠO”,
ông Tùng và đồng bọn nên xem tạp chí “Việt Tide” của ông Vũ Quang Ninh, cũng một
chức sắc Công Giáo, số 131 ngày 16-22, 1. 2004 để hiểu rơ vấn đề thỏa hiệp với
Cộng sản của giáo hội nầy.
Đi xa hơn nữa, ông Nguyễn Xuân Tùng và đồng
đảng cũng nên qua Vatican mà đá đảo và chống Giáo Hoàng Phao Lồ II v́ phái bộ
của ông vừa qua Việt Nam quị lụy và năn nỉ xin bang giao với chính phủ Cộng sản
Việt Nam thay v́ chống.
Do đó, vấn đề chống đài phát thanh Quê Hương
thật sự không mang tính chống Cộng thuần túy mà, trước hết và trên hết, mang
tính tôn giáo được núp dưới chiêu bài chống Cộng. Trong những người chống đối
nầy h́nh như cũng có một số Phật Tử v́ không đọc báo nào ngoài loại “báo chợ
Bolsa”, không t́m hiểu sâu sắc vấn đề nên tạo ra cảnh phe ta chống phá phe ḿnh.
Cũng như trước đây, những Phật tử quyên góp tiền gởi về Việt Nam làm chùa th́ bị
chụp mũ là Cộng sản, c̣n làm nhà thờ th́ không. Và tăng ni qua Mỹ du lịch,
thuyết pháp, chữa bệnh v. v. là Cộng sản, c̣n mấy ông linh mục, giám mục và mục
sư từ Việt Nam qua th́ không cộng sản. Chúng tôi thấy một số Phật Tử ngây thơ và
trúng kế ngoại đạo nhiều năm qua và đến mức độ trầm trọng như thế mà vẫn chưa
thấy được vấn đề, thật đáng tiếc.
Cũng có người muốn chống Cộng chết bỏ (CCCB),
nhưng lại thừa nhận chính phủ CSVN hiện nay. Thật vậy, những người CCCB cũng
điền đơn để xin Visa qua các toà đại sứ hay lănh sự Việt Nam để về nước. Lúc về
nước lại không đem lương thực đi theo mà ăn, về đó lại dùng tiền dollar để mua
và ăn cơm gạo, rau cải, cá thịt là những săn phẫm do Cộng sản làm ra. Như thế
th́ chống Cộng thiếu chính chuyên, thiếu nhất quán.
Thật ra, trong những sinh hoạt của thể chế dân
chủ, chúng ta cần phải có đối lập, nghĩa là cần phải chống để xây dựng th́ quốc
gia xă hội mới khá được. Do đó, chúng ta cũng nên chống những việc làm sai trái
của chính phủ Việt Nam hiện nay, nhưng chống phải có phương pháp, phải có tŕnh
độ, phải tỏ ra chúng ta là những người có văn hoá, có tư cách đứng đắn, nhất là
phải tôn trọng sự thật. Tại Mỹ, hai đảng Cộng Hoà và Dân Chủ luôn luôn chống
nhau nhất là trong các mùa bầu cử, nhưng chúng ta nên biết rằng hai đảng nầy
chống nhau cũng giống như hai cánh tay trái và tay mặt múa máy nhưng cũng chỉ để
phục vụ cho một cơ thể chung. C̣n việc CCCB của một số người trong Cộng đồng
chúng ta là chống v́ hận thù, chống để muốn khôi phục lại những đặc quyền đặc
lợi đă bị mất trong thời thực dân Pháp đô hộ và thời bị ngoại bang chi phối.
Trong cái đặc quyền đặc lợi đó, tôn giáo là vấn đề chính. Một quốc gia mà họ chỉ
có khoảng 6-7 % tín đồ nhưng được ngoại bang bồng lên làm tổng thống 2 thời kỳ
th́ tự do dân chủ, tự do bâu cử ở chỗ nào?
Chưa ai có thể bảo đảm được rằng nếu năm 1975
miền Nam thắng miền Bắc th́ t́nh thế sẽ tốt hơn. Trái lại có nhiều dấu hiệu cho
thấy nếu miền Nam thắng miền Bắc th́ chắc chắn t́nh trạng sẽ tồi tệ hơn nhiều.
Thật vậy, cứ nh́n vào cảnh nhiều năm qua Cộng đồng chúng ta bôi bẩn và hạ bệ
nhau mà chỉ v́ cái chức chủ tịch của một hội ái hữu rất nhỏ, hay chức chủ tịch
trong Cộng đồng th́ đủ biết. Nếu như có cái chức thôn trưởng hay xă trưởng chắc
sẽ chém giết nhau để giành cho bằng được, chứ chưa nói đến các chức vụ cao hơn
như quận trưởng, tỉnh trưởng v.v. Và nếu thắng trận th́ miền Nam chúng ta có
được biện pháp ǵ đối với Cộng đồng người Hoa Chợ Lớn trong những đường dây buôn
lậu, tổ chức cho các ông bự ăn chơi đàng điếm trong cái gọi là “Nhất Dạ Đế Vương”
để khống chế kinh tế rồi chi phối chính trị. Chưa ai bảo đảm được rằng người dân
Việt Nam vẫn c̣n có cái quyền tối thiểu là được thờ cúng ông bà tổ tiên, hay là
cứ mỗi làng lại có một cái nhà thờ với pḥng khám bệnh miễn phí, và cho những
viên thuốc quá đát (expired) lâu năm thay v́ phải vất vào thùng rác lại được
dùng để đổi đạo, và những bao cốm dẹp quá cũ cần phải đổ lại cũng được xữ dụng
để mua bán linh hồn. Để rồi như Giám Mục Anh Giáo Desmond Tutu đă từng cảnh cáo
“... Chúng ta có cuốn Kinh Thánh c̣n họ có tất cả đất đai của chúng ta”.
Để kết thúc bài nầy, tôi xin đăng lại bài
viết sau đây trên nhật báo Los Angeles Times, Section B California, ngày 29
tháng 4 năm 2004 để biết người Mỹ nghĩ ǵ về tŕnh độ và phong cách chính trị
của cộng đồng người Việt chúng ta:
LUẬT PHÁP MẤT HIỆU LỰC TẠI THÀNH PHỐ LITTLE SÀI G̉N
(Rights Lapse in Little Saigon)
Các viên chức dân cử tại 2 thành phố Westminster và
Garden Grove đang lao đầu một cách thiếu suy nghĩ vào việc làm vừa ḷng nhóm
người Mỹ gốc Việt c̣n cay cú. Họ muốn ngăn cản phái đoàn Cộng sản nhà nước Việt
Nam không được vào thăm thành phố của họ.
Điều này không phải biến Little Saigon
thành Fallouja (một thành phố đang hỗn loạn tại Iraq), mà c̣n là một điều sỷ
nhục vô ư thức cho một nước tự do.
Những người Việt Nam di tản lớn tuổi cho
rằng họ bỏ nước ra đi v́ lư do Cộng sản tàn ác. Họ vẫn cứ bảo thủ lấy ư kiến của
ḿnh, không chịu xóa bỏ hận thù mà c̣n chà đạp lên cả Hiến pháp.
Cả 2 thành phố đều thảo kiến nghị tương
tự đ̣i các đại biểu nhà nước Việt Nam phải thông báo hai tuần lễ trước khi đến
Westminster và Garden Grove, để họ có đủ th́ giờ chuẩn bị một cuộc biểu t́nh
theo luật rừng ngăn cản được cuộc thăm viếng.
Kiến nghị sẽ được biểu quyết trong tháng
tới quả đă coi thường quyền tự do dân chủ. Chính quyền tự do dân chủ này đă hấp
dẫn họ di tản đến đây. Nếu quư vị dân cử c̣n chạy theo ư kiến điên rồ này th́
nên trở về địa phương ghi tên lại lớp học 101 về quyền công dân tại các trường
trung học của ḿnh.
Ông thị trưởng thành phố Garden Grove,
Bruce Broadwater, đă phát biểu một câu bóp méo logic như sau: “Cuối cùng chúng
ta không đủ khả năng cho những người khách đến từ nước Cộng sản Việt Nam thăm
viếng tại đây v́ như vậy chỉ làm khơi động xáo trộn cho cộng đồng vốn phần lớn
là người chống cộng”.
Phải chăng trở lại bài học cũ ? Chẳng hạn
Hiệp Hội American Civil Liberties Union tranh đấu cho nhóm Ku Klux Klan (KKK)
biểu t́nh tại vùng Skokie ngọai ô thành phố Chicago, nơi có nhiều người Do Thái,
năm 1977? Hay là hành động không được đón nhận và nguy hại của nhóm Freedom
Riders tại Nam Mỹ năm 1960 ?
Thị Xă Wesminster và Garden Grove lúc đầu
ra một kiến nghị tồi tệ hơn là từ chối việc cho cảnh sát bảo vệ các đại biểu và
các tổ chức thương mại thuộc chính phủ Việt Nam, sau đó mới sửa lại là “Thị Xă
không đón tiếp hay chấp thuận” cuộc viếng thăm của các giới chức và phái đoàn
thương mại nhà nước Việt Nam. Kiến nghị cũng c̣n được thêm là việc thăm viếng
phải được thông báo trước hai tuần lễ.
Thứ Sáu này là ngày tưởng niệm đánh dấu
29 năm Saig̣n thất thủ nên nhóm bảo thủ thuộc cộng động Mỹ gốc Việt lấy làm thú
vị có cơ hội châm ng̣i tạo mâu thuẩn làm chậm tiến tŕnh b́nh thường hóa bang
giao Mỹ Việt. Tuy nhiên thời gian trôi qua, những người lính Mỹ đă từng chiến
đấu tại Việt Nam cũng đă trở lại Việt Nam với tư cách du khách. Ngay chính Thiếu
tướng Nguyễn Cao Kỳ, đă từng là đối phương, mới đây cũng trở lại Việt Nam để làm
ḥa dịu quá khứ. C̣n thế hệ trẻ Mỹ gốc Việt th́ đang t́m hiểu về cội nguồn.
C̣n đối với một nhóm người thuộc cộng
đồng tỵ nạn Việt Nam th́ thời gian dường như ngưng đọng lại. Các vị lănh đạo dân
cử không nên góp phần vào việc chối bỏ quyền tự do căn bản của nhóm người này.
H.N
|