|
Mắt Huế xưa
Tôi không sinh ra ở Huế, điều
đó là sự thật. Thời gian tôi ở Huế cũng không nhiều bằng Sài G̣n, Quy Nhơn, Gia
Lai hay Hà Nội nên lẽ tất nhiên những kỷ niệm về Huế trong tôi hẳn cũng ít hơn
so với những vùng đất kia. Vậy mà, tôi lại yêu Huế - cái t́nh yêu say đắm đến lạ
kỳ mà nếu bạn hỏi, tôi sẽ không làm sao có thể giải thích được cho suông.
|
 |
|
Khuôn viên Đại Nội |
Huế đẹp. Tất nhiên là thế rồi!
Những thành quách nguy nga mà gió bụi thời gian không làm mờ đi vẻ tráng lệ ngày
nào. Ḍng Hương trong vắt Những con đường rợp bóng cây... Nhưng nói cho công
bằng th́ nếu chỉ v́ duy nhất lư do là Huế đẹp hay Huế nên thơ như trong các bài
thơ, khúc nhạc của tao nhân mạc khách th́ có lẽ tôi đă không yêu Huế v́ dù nói
cách nào th́ với một thanh niên như tôi, nhịp sống năng động, vội vă của Sài G̣n
hoaệ với những cuộc vui bất tận hay sự trầm lặng, êm đềm của Hà Nội ắt có sức
quyến rũ mănh liệt hơn nhiều. Và, nếu so sánh tiếp với Quy Nhơn, quê hương tôi,
nơi có những triền cát trắng, có con sông dịu dàng của thuở ấu thơ th́ dường như
mọi sự quyến rũ của Huế hay những miền đất kể trên cũng chẳng c̣n ấn tượng nhiều
cho lắm.
Nhưng, tôi vẫn yêu Huế, bằng
t́nh yêu của núi rừng, của trái tim tuổi trẻ. Và hơn hết, tôi yêu Huế, bởi v́
em. Trở lại Huế xưa, tôi chẳng mong t́m bài thơ ẩn hiện trong chiếc nón, cũng
không t́m người áo tím mộng mơ mà tôi trở về đây với đất thần kinh để chợt nhận
ra em trong câu ḥ, tiếng hát, loang loáng trên mặt hồ sen giữa Đại Nội mênh
mông. Tôi trở về đây, t́m em bên tường vách rêu phong, trong gió chiều Thiên An
hay sương mờ Vỹ Dạ. T́m em trong cơi nhớ của riêng tôi.
Có thể em đă quên rồi cái ngày
xưa dù vẫn chưa xa lắm. Có thể bước chân của một gă lữ hành không đủ khắc sâu
vào tâm khảm của em để trong mưa chiều rơi em chạnh ḷng chợt nhớ. Song, trong
tôi vẫn đong đầy h́nh ảnh của em, của cô gái Huế ngày nào tiễn chân tôi trên sân
ga với đôi mắt đẫm lệ. Tiếng c̣i tàu gào thét như tiếng trái tim tôi thét
gào. Tôi biết tôi mất em, và tôi biết tôi có em.
|
 |
|
... Giờ này em ở đâu ... |
Hôm nay ngồi đây, một ḿnh với
ly cà phê nơi góc Quốc Sự quán, nghe Bảo Yến hát "Mắt Huế Xưa", cảnh vật
hăy c̣n vẹn nguyên mà em tôi th́ đă... Không! Dù em không c̣n hiện hữu giữa nhân
gian, dẫu Cố Đô không c̣n được nghe tiếng hát em xuôi ḍng sông Hương nhiều kỷ
niệm, em vẫn c̣n trong tôi như thuở ban đầu. Ngày ấy, em cười, bảo rằng đừng cố
gắng t́m em bởi "Je suis ̣u Je ne suis pas" - em luôn có mặt ở nơi em
vắng mặt - em là Huế và Huế cũng chính là em. Sự ngờ nghệch tuổi đôi mươi của
tôi đă không kịp hiểu lời em để đến hôm nay tôi đành phải t́m em trong dáng h́nh
của Huế. Ừ th́ cũng có thể đó là định mệnh, cũng có thể tạo hóa trớ trêu đă buộc
tôi xa vắng một bóng người. Nhưng như thế th́ đă sao? Em nào có xa xôi đâu mà
vẫn ngự trị ngay trong trái tim tôi - nơi ḍng máu tôi cuốn đi và trở lại. Tôi
mang em trong tim và mang Huế trong tim để rồi chẳng biết tự bao giờ tôi mặc
nhiên xem ḿnh là một phần của Huế cũng như xem Huế là một phần máu thịt của
tôi.
Em đi rồi! Ừ nhỉ! Thượng Đế
quyền năng đă chắp cho em đôi cánh để em bay vào cơi hư vô mặc cho tôi mệt nhoài
săi bước đuổi theo trên đường khuya vắng lặng. "Ôi mắt xưa c̣n đâu nữa... c̣n
trong ta rưng rưng nỗi buồn". Vâng, mọi chuyện rồi cũng sẽ đi qua như vốn dĩ nó
phải thế. Rồi tôi cũng sẽ về lại Sài G̣n với bộn bề công việc và lắm nỗi lo
toan. Nhưng em hăy cứ tin rằng dù có ở nơi đâu, dù trong hoàn cảnh nào, Huế vẫn
giữ nguyên chỗ đứng trang trọng ấy trong tôi. Tập album từ từ xếp lại, nhắm mắt,
tôi nh́n thấy gương mặt dịu hiền, thấy em nhoẽn miệng cười như vẫn đang tṛ
chuyện cùng tôi. Phải rồi, em ạ! Anh yêu Huế, v́ anh yêu em!
LỆ T
Trích: nguoivienxu.vietnamnet.vn/quenhanoinho/2004/05/107641/
|