|
Ng̣i bút và khẩu súng
BOB WOODWARD LẠI QUẬY!
Anthony Darlic
Tháng 11/2002, để đánh dấu 100 ngày hoạt động của nội
các G.W. Bush kể từ khi xảy ra vụ 11/9, Bob Woodward đă cho ra mắt cuốn
Bush At War, vẽ lên h́nh ảnh gần như vô địch
của TT Bush rực sáng giữa đám quần thần thân cận như Phó TT Cheney, BT Quốc
Pḥng Rumsfeld, Ngoại Trưởng Powell, Giám Đốc CIA Tenet, Cố Vấn ANQG Rice say
sưa với hào khí quyết sắp lại bàn cờ quyền lực thế giới quanh cái trục Hoa Kỳ.
Tháng Tư/2004, để đánh dấu 1 năm ngày liên quân tiến
vào Baghdad lật đổ Saddam Hussein, Bob Woodward lại cho ra một quyển sách nữa,
quyển Plan of Attack. Đây là quyển
sách đang làm cho Ṭa Bạch Ốc bấn gan bấn ruột v́ đúng 30 năm trước, Bob
Woodward chính là một trong hai người kư giả đầu tiên phanh phui vụ Watergate
khiến cho TT Nixon thân bại danh liệt. Người kia là Carl Bernstein.
Liệu quyển Plan
of Attack sẽ có một tác dụng tương tự đối với Bush Tiểu Tử không? Đó là câu
hỏi Anthony Darlic muốn tự ḿnh hỏi Bob Woodward. Đáng tiếc là quyển Plan
of Attack chưa đến Úc, và dĩ nhiên là Anthony chưa được đọc trọn vẹn, chỉ
trừ một vài trích đoạn trên tờ The Washington Post mà Bob Woodward là phụ tá chủ
bút. Cho nên, Anthony Darlic đành phải tạm thời t́m câu trả lời qua bài phỏng
vấn chính Bob Woodward của Gwen Ifill. Bài phỏng vấn này đă được phát h́nh hôm
21/4/04 trong chương tŕnh NewsHour của Jim Lehrer trên đài PBS của Hoa Kỳ.
Với vốn liếng tiếng Việt ăn đong của ḿnh, Anthony
Darlic sẽ ráng hết sức làm cho bài dịch này bớt tối tăm chừng nào hay chừng ấy,
xin độc giả lượng t́nh hỉ xả…
*
* *
GWEN IFILL (GI):
-Thưa quư khán giả, trong quyển Plan of Attack, Bob Woodward kể rằng TT Bush
đă chỉ thị cho BT Quốc Pḥng Donal Rumsfeld bí mật thảo kế hoạch tấn công Iraq
chỉ 72 ngày sau vụ 11/9 và gần hai năm sau khi những quả bom đầu tiên rơi xuống
Baghdad. Giám Đốc CIA Tenet quả quyết Iraq có WMD là cái chắc và SH có thể bỏ
mạng ngay trong những giờ phút đầu súng nổ. Phó TT Cheney là con diều hâu chúa
cho Ngoại Trưởng Powell là kẻ thọc gậy bánh xe…Những điều Woodward viết trong
sách đều được bảo chứng bằng 75 cuộc phỏng vấn các nhân vật hữu trách có ghi âm
và những lần trao đổi trực tiếp với TT Bush và BT Rumsfeld kéo dài hằng giờ. Bob
hiện đang có mặt trong pḥng phát h́nh…. Chào Bob.
Bob Woodward (BW):
-Cám ơn cô.
GI: -Làm sao mà
nội các của TT Bush một lần bắt cá mấy tay như thế? Vừa lo đánh nhau ở
Afghanistan này, vừa mở chiến dịch vận động ngoại giao ở Liên Hiệp Quốc này, thế
mà họ vẫn đủ th́ giờ bí mật bày chuyện đánh Iraq. Sao họ tài thế?
BW: -Nói đúng
ra th́ họ chỉ từ từ tạo điều kiện để phát động chiến tranh. Suốt hai năm trời họ
chơi tṛ ú tim dấm dớ với dân Mỹ, với dư luận thế giới, và với Iraq nữa. Tṛ
chơi đó có lúc tưởng gần như phải bỏ dở. Nhưng điều hai năm rơ mười là quyết tâm
của TT Bush. Có may mắn ngồi nói chuyện hàng giờ với ổng như tôi th́ quư vị sẽ
thấy rơ quyết tâm đó. Ông dứt khoát làm v́ ông tin đó là điều phải làm.
GI: -Nhưng ngay
một hai tuần trước khi ra lệnh tấn công Iraq, TT Bush vẫn c̣n nói với một số nhà
lănh đạo thế giới, và với một vài Dân Biểu cũng như với giới truyền thông rằng
“Trên bàn làm việc của tôi có kế hoạch chiến tranh ǵ đâu.” Có đúng TT Bush nói
như vậy không?
BW: -Tôi nghĩ
ổng nói vậy th́ cũng đúng thôi. Bằng chứng là nhiều lần tôi nh́n vào bàn làm
việc của ông th́ phải nhận là trên bàn không có giấy tờ ǵ cả. Không có giấy tờ
th́ ổng phải nói là không có giấy tờ, phải không? Nhưng như tôi viết trong sách,
đôi khi ông ấy cũng gián tiếp bật mí là có kế hoạch này nọ, ví dụ như khi ông
nói: “Tôi sẽ giữ kín những lựa chọn của tôi trong túi áo”. Đôi khi chúng ta c̣n
nghe tin những kế hoạch tác chiến đó bị tiết lộ nữa - để cho chính quyền có cớ
phủ nhận, dĩ nhiên. Đó là điều đă xảy ra vào mùa Hạ 2002. Tôi nghĩ đó là những
cách chính quyền trấn an dư luận.
GI: -Anh viết
rất chi tiết chuyện Tướng Tommy Frank đă hoàn thành hết kế hoạch này đến kế
hoạch khác tŕnh cho Rumsfeld duyệt, Rumfels duyệt xong lại chuyển cho CIA
nghiên cứu thêm bớt trước khi tŕnh TT. Như vậy công khai th́ trên bàn TT không
có mảnh giấy nào, nhưng thực tế th́ có bao nhiêu dự án đang được khẩn trương
tiến hành phải không?
BW: -Th́ c̣n ǵ
nữa! Rumsfeld đă dấm dớ gọi tiến tŕnh dự thảo quyết định đó là “chuyện lặp đi
lặp lại” ấy mà. Tất cả dự tính đều xoay quanh một chủ điểm tiên quyết mà họ gọi
là “cái phôi bào”. Những dự án đó đă được một nhóm đặc nhiệm mệnh danh là Polo
Step nghiên cứu, thêm bớt. Bạn không ở trong nhóm đó th́ bạn đừng ḥng biết được
người ta tính ǵ.
GI: -Đó có phải
là cách bảo mật à Ṭa Bạch Ốc gọi là những dự thảo “tiền quyết định” và họ không
cần phải thông báo cho Quốc Hội, hoặc phải giải mật nếu có ai dựa vào Sắc Luật
Tự Do Thông Tin để yêu cầu họ phải cung cấp tin tức?
BW: -Cô rất
tinh ư gợi ra điểm này. Đúng như thế. Đó là cách họ bảo mật bằng cách bảo rằng
chúng tôi có dấu diếm ǵ đâu, chẳng qua đó chỉ là những dự thảo được đưa ra để
bàn luận và quyết định, chưa có ǵ chính thức cả th́ làm sao mà xác nhận hay phủ
nhận theo luật định. Chỉ có Ṭa Bạch Ốc mới có tṛ chơi chữ oái ăm ma mảnh nầy
thôi.
GI: -Một trong
những dấu hỏi lớn cho đến bây giờ là WMD ở đâu? Làm thế nào mà trước chiến tranh
các cơ quan tin tức t́nh báo đă chắc chắn trăm phần trăm là có WMD, thế mà măi
cho đến bây giờ vẫn không ai thấy được mặt mũi các vũ khí đó ra thế nào cả? Vào
tháng 12/2002, TT đă khen các tin tức của CIA về WMD là xuất sắc, thế mà cho đến
bây giờ không ai có thể nói xuất sắc ở chỗ nào phải không?
BW: -Đúng như
dzậy.
GI: -Rồi chuyện
CIA nói chắc như đinh đóng cột là Iraq có vũ khí hóa học và vi trùng.
BW: -Chuyện này
th́ cả nhóm TT Bush đă đi quá xa. Lẽ đáng họ phải tốp bớt CIA lại, buộc CIA phải
thận trọng đánh giá các nguồn tin, phải xét lại các chứng cớ. Đàng này…có vẻ như
là họ nhắm mắt cho CIA tha hồ xác quyết Iraq có WMD. Cũng dễ hiểu thôi v́ CIA đă
thất điên bát đảo v́ vụ 11/9 đă làm cho CIA trở thành một tṛ cười cho cả thế
giới. Lần này họ quyết không để bị mang tiếng là ngất ngơ nữa, thế là từ chỗ
“underestimate” CIA trở thành “overconnect” và vẽ vời SH thành ác quỷ Satan có
đủ mọi thứ vũ khí giết người hàng loạt, và có nhiều nữa.
GI: -Nhưng khi
một người với tầm cỡ như Tướng Tommy Frank mà bảo rằng: “Từ mươi năm nay chúng
tôi vẫn để tâm theo dơi ḍ t́m, nhưng tôi chưa hề thấy Iraq có một hỏa tiển Scud
nào cả.” Điều ấy chưa đủ là một lời cảnh giác cho CIA sao?
BW: -Tướng
Frank không chỉ nói là ông không thấy hỏa tiễn Scud đâu cả, mà ông c̣n nói trắng
ra là không biết Iraq để WMD ở đâu nữa th́ làm sao đem bom mà phá hủy. Tôi tưởng
thế là quá rơ rồi nhưng bộ tham mưu của TT Bush lại không băn khoăn về điều ấy…Họ
không muốn băn khoăn v́ họ tin chắc SH có WMD, họ không muốn xét lại điều tin
tưởg của họ.
GI: -Anh viết
rằng Giám Đốc CIA Tenet thấy rơ là ở chóp bu không ai nghi ngời ǵ về chuyện WMD
nữa cả, và mọi người đều nhất quyết ra tay. Không một người nào tự hỏi nếu liều
như thế này mà sai th́ ai chịu trách nhiệm, ai bị trừng phạt về lỗi lầm ấy, và
ai phải trả giá cho sự sai lầm ấy?
BW: -Đúng như
thế.
GI: -Và đó là
điều đang xảy ra?
BW: -Vâng, điều
đó đang xảy ra thật. Họ đă để cho CIA tung hoành với ḷng tin rằng nếu CIA đă
thành công trong việc diệt khủng bố ở Afghanista, th́ thế nào CIA cũng sẽ thành
công trong việc diệt khủng bố ở Iraq.
GI: -Có điều
CIA đúng và cũng có điều CIA làm trật lất.
BW: -Trăm phần
trăm là như vậy rồi. Có điều CIA đúng, có điều CIA sai.
GI: -Bây giờ
đến chuyện những thành phần quyết định chính sách, trước hết là TT Bush…?
BW: -Chuyện
tôi được diện kiến TT Bush, được nói chuyện với ông hằng giờ, hỏi ông hàng trăm
câu, có thể nói là một chuyện trước nay chưa hề có từ khi G.W. Bush cầm quyền.
Ngay cả TT Clinton cũng chưa chắc đă tiếp kư giả như thế.
GI: -Và Phó
TT Cheney đă không đồng ư như vậy?
BW: -Cũng
có khi Phó TT tỏ ư không hài ḷng, nhưng bây giờ th́ Ṭa Bạch Ốc cũng đă xác
nhận là Phó TT đă để cho tôi phỏng vấn. TT là kẻ quyết định mọi chuyện. Kể cả
chuyện Iraq có WMD hay không? Khi được hỏi tại sao ông làm như thế th́ ông thản
nhiên trả lời là ông tự thấy có sứ mạng giải phóng con người đem lại tự do cho
con người. Tôi từng hỏi thẳng ông ông không thấy cái chủ trương làm cha thiên hạ
như vậy là nguy sao? Ông thẳng thắn trả lời đó là một chủ trương của tầng lớp
trên cao – elite – và người dân được giải phóng, được tự do sẽ rất sung sướng.
Tôi nghĩ đó là một chủ trương đạo đức chưa hề thấy xuất hiện trong Ṭa Bạch Ốc
ít ra cũng cả trăm năm qua.
GI: -Và đó
không chỉ là một quyết tâm thay đổi chế độ, mà là một quyết tâm thực hiện dân
chủ, dân chủ toàn diện, rốt ráo.
BW: -Vâng,
đúng như thế. TT Bush từng công khai nói - và ông cũng nhắc lại với tôi, rằng
ông tin tự do là một ân sũng Thượng Đế ban cho con người, rằng chúng ta là những
công cụ để Thượng Đế thực hiện điều ấy. Dưới mắt TT Bush, sứ mạng Thượng Đế giao
cho ông không phải chỉ là giải phóng dân Iraq mà c̣n bảo vệ quốc gia Iraq nữa.
GI: -Và anh
đă dùng chữ “cơn sốt” – fever - để mô tả tâm trạng tương tự của Phó TT Cheney.
Và anh cũng viết rằng Ngoại Trưởng Powell và Cố Vấn chính trị Karl Rove từng
công nhận rằng quyết tâm đánh Iraq của Cheney cũng là một thứ “cơn sốt”? Anh có
thấy một liên hệ nào giữa SH và al Qaida không?
BW: -Không.
Tuyệt đối không. Chính CIA xác quyết với TT Bush là không hề có một liên hệ
“quyền lực, chỉ đạo và kiểm soát” nào giữa hai bên, dù hai bên có liên lạc với
nhau.
GI: -Bà cố vấn
Condoleezza Rice, “nàng thơ” của TT, ông đă hỏi bà Rice nghĩ ǵ, nhưng ông không
hề hỏi BT Rumsfeld nghĩ ǵ phải không?
BW: -Nghĩ ǵ về
chuyện tấn công, về chuyện chung chung… vâng.
GI: -Chuyện tấn
công?
BW: -Vâng, tấn
công Iraq. Ông thú nhận là đă hỏi bà ấy về quyết định của ông đánh Iraq. Bà ấy
là một thứ trọng tài, một kẻ tâm phúc, luôn luôn bên cạnh ông không những chỉ
ban ngày trong giờ làm việc, nhưng cuối tuần c̣n theo ông về Camp Davis, về
trang trại ở Crawford, Texas, là tai mắt của ông để kiểm soát các phủ bộ, để
trông chừng những nhân vật nặng kư như Cheney, Powell, Rumsfeld…
GI: -Anh nhắc
đến Powell. H́nh như ông ta không được bộ tham mưu của TT Bush tin cậy lắm th́
phải?
BW: -Th́ ông ta
cũng có mặt trong các cuộc bàn thảo về chiến lược tấn công, có cho Tướng Franks
một vài ư kiến về tầm mức của cuộc chiến, những điều cần thiết để giảm thiểu
thiệt hại đấy chứ. Cho nên, tôi nghĩ ông không phải hoàn toàn bị ra ŕa đâu.
GI: -Nhưng đến
lúc TT Bush lấy những quyết định tối hậu th́ Powell không phải là người đầu tiên
được nghe những quyết định đó phải không?
BW: -Đúng.
Người đầu tiên đượ nghe là Condi Rice, rồi đến Rumsfeld, rồi Karl Rove. Thứ Bảy
11/1/2003 – nghĩa là hai tháng trước khi chiến tranh bùng nổ, th́ Hoàng thân
Bandar đại sứ Saudi Arabia ở Washington được thông báo về quyết định đánh Iraq.
Hai ngày sau, sáng thứ Hai 13/1/2003, Powell mới được thông báo về quyết định đó,
trong một cuộc gặp mặt chỉ kéo dài 12 phút với TT Bush. Ngoại Trưởng Powell kể
rằng khi ông nghe TT Bush nói: “Tôi đă quyết định là phải làm sao cho có vẻ như
là chiến tranh.” th́ Powell hỏi lại: “Ngài có chắc chưa? Trong vị thế của ngài,
chắc TT thừa biết chuyện ǵ có thể xảy ra với một quyết định như thế?” Thay v́
trả lời Powell, TT Bush đă nói: “Tôi muốn có ông bên cạnh. Ông sẽ ở bên cạnh tôi
không?” Vốn không ham chiến tranh, nhưng ư thức được là vị tổng tư lệnh của ḿnh
đă quyết định rồi nên Powell vội trả lời: “Vâng, ngài đâu tôi đó.” TT Bush nói
tiếp: “Đă đến lúc ông nên mặc đồ trận vào là vừa.” Powell rời pḥng họp và tự
nhủ: “Ổng nói là ổng làm đấy.” Đời Powell, chưa có một cuộc họp nào lạ kỳ và
chớp nhoáng như thế.
GI: -Anh đă
viết nhiều về chiến tranh vùng Vịnh, về những diễn biến đưa đến chiến tranh
Afghanistan, và quyển sách mới này là về những diễn biến đưa đến chiến tranh
Iraq. Theo kinh nghiệm nghề nghiệp của anh, những diễn biến hôm nay khác với
những lần trước nhu thế nào? Nội các Bush hôm nay đă làm những ǵ mà các chính
quyền trước không làm về phương diện này?
BW: -Nói về các
quyết định tối hậu hệ trọng th́ tôi phải nhận là lần này có nhiều bất nhất mâu
thuẩn, khiến cho người ta phải tự hỏi: Chuyện quan trọng mà lại quyết định như
thế này hay sao? Chẳng hạng như TT Bush không hề hỏi ư kiến thân phụ, mặc dù ông
luôn luôn nói là đă học hỏi rất nhiều ở cha ḿnh. Điều thứ hai mà người ta phải
ghi nhận là TT Bush đă quyết là làm, không băn khoăn thắc mắc. Tôi có đem điều
đó hỏi TT. Cũng như nói cho ông biết là theo tôi ông rất giống Thủ Tướng Anh
Tony Blair, đồng đội của ông trong cuộc chiến này. Tony Blair từng nói: “Khi bạn
nhận được những lá thư của người có thân nhân tử trận ở Iraq bảo là họ thù ghét
bạn th́ bạn không thể nào không nghi ngờ những lá thư như thế phải không?” Tôi
chưa dứt lời th́ TT Bush đă ngắt ngang: “Không có ǵ phải nghi ngờ. Tôi không có
ǵ phải nghi ngờ cả, dứt khoát không có ǵ để nghi ngờ cả.” Suốt mấy năm qua,
thiên hạ mong có một TT cứng rắn chịu chơi. Ổng là một người cứng rắn chịu chơi.
Sẽ có nhiều người thích ổng, và cũng sẽ có nhiều người không thích ổng. Ông và
những phụ tá thân cận của ông là những khuôn mặt đa diện…phải không?
GI: -Cám ơn Bob
Woodward.
Anthony Darlic chuyển Việt.
Bài liên quan:
Băi ḿn UB
Chuyện năm khỉ ở Baghdad
|