|
CHUYỆN NĂM KHỈ Ở BAGHDAD
Anthony Darlic
Phỏng vấn bà cố vấn an ninh quốc gia Condoleezza Rice
xong sắp chuẩn bị về th́ được lệnh của Chủ Bút Hồ Ông ở lại Washington, v́ theo
lời Chủ Bút, t́nh h́nh Iraq sôi động, thế nào cũng có những âm vang phản hồi về
Washington, gắng mở mắt banh tai nghe ngóng ghi nhận rồi viết tin gửi về cho
nóng sốt…
Tin phản hồi không phải từ Iraq như Chủ Bút Hồ Ông
tiên liệu mà là từ Washington, sau cuộc điều trần của bà Rice. Bị phe đối lập bố
quá, Ṭa Bạch Ốc buộc ḷng phải đỡ đ̣n bằng cách giải mật memo 6/8/2001 của FBI
cho thấy tất cả cơ quan an ninh t́nh báo Mỹ đều nhất trí quả quyết Osama bin
Laden đang chuẩn bị chơi nước Mỹ, nhưng không một cơ quan nào phát hiện hay đoán
ra chuyện anh chàng này cho cướp máy bay đánh vào đầu năo kinh tế, quốc pḥng –
và suưt cả đầu năo chỉ huy tối cao của Mỹ là Ṭa Bạch Ốc - như đă xảy ra trong
ngày 11/9.
Sau một năm lật đổ Saddam Hussein, nhất là sau khi
tóm được Saddam Hussein cất kỷ một chỗ,
t́nh h́nh Iraq không những không yên thêm chút nào mà c̣m tầy quầy ra chẳng khác
ǵ Miền Nam Việt Nam hồi Mậu Thân 1968. Ṭa Bạch Ốc đỡ đ̣n muốn khờ người luôn.
Lần đầu tiên cách đây gần năm trời, ngày 12/4 Tổng Thống Bush phải đích thân họp
báo tha hồ chịu trận kư giả để trấn an dư luận. Ba ngày sau, ngày 15/4 Bộ Trưởng
Quốc Pḥng Rumsfeld lại họp báo nữa tại Ngũ Giác Đài. Đây là phần Anthony Darlic
trao đổi thêm với BT Rumsfeld nhân cuộc họp báo đó. Những câu tiếng Anh là
nguyên văn của các đương sự.
*
* *
Anthony Darlic (AD):
-Thưa ông Bộ Trưởng, mục đích chính của cuộc họp báo hôm nay là tuyên bố tăng
quân. Đơn giản có thế. Tại sao trong cuộc họp báo ba ngày trước đây tại Ṭa Bạch
Ốc, TT Bush Tiểu Tử không nói luôn mà phải chờ đến hôm nay để ông nói?
Bộ Trưởng Donald Rumsfeld (DR):
-TT họp báo tuyên bố tăng quân ở Iraq??!! Anh có điên không? Chuyện đó mà để ổng
nói th́ bay luôn cái ghế TT của ông rồi c̣n ǵ! TT ngồi đó chỉ để tuyên dương
chiến thắng, công bố thành công tiến bộ thôi, anh quên rồi sao?
AD: -Nói thế
khác, khi nào thấy ông BT hay các ông bà trong nội các xuất hiện nghiến răng
cười ruồi với giới truyền thông là biết ngay các ông đang quíu cu-lát phải không?
Vậy lần này, kẹt chỗ nào đây?
DR: -Kẹt tùm
lum cả. Nhưng đau đầu nhất dĩ nhiên là Iraq rồi. Anh biết, chỉ mới ba ngày sau
khi TT họp báo tuyên bố là chúng ta đang thắng lợi ở Iraq và kế hoạch chấm dứt
đô hộ và giao quyền hành lại cho người Iraq vào cuối tháng Sáu sẽ tiến hành đúng
kỳ hạn, thế mà hôm nay tôi phải chường mặt ra loan tin là Bộ Quốc Pḥng quyết
định triển hạn phục vụ ở Iraq của trên 20.000 quân thêm 3 tháng nữa, vậy th́
thắng lợi tiến bộ như TT nói ở chỗ nào đây, thế mà không kẹt cho tôi th́ c̣n ǵ
nữa?
AD: -Có ǵ đâu
mà than kẹt hoài vậy. Số quân nhân đó ở lại thêm 3 tháng nữa hay về ngay bây giờ
với vợ con họ th́ cũng vậy thôi. Về Mỹ lảnh lương, ở Iraq cũng lảnh lương như
nhau, lính th́ ở đâu mà chẳng lính?
DR: -Như nhau?!
Làm báo làm bổ ǵ như anh mà ngu thế. Người ta nói ǵ anh nhắm mắt lặp lại như
vẹt sao? Như sao được mà như. Hai chục ngàn quân này đáo hạn phục vụ về th́ có
20.000 khác thế. Có người thế rồi họ mới về chứ. Bây giờ số đổi phiên đă đến,
nhưng người hết phiên lại không được ra về mà phải ở lại. Số đó ở lại thêm ba
tháng, ba tuần hay ba ngày th́ trên chiến trường hẳn vẫn có thêm 20.000 nữa rồi
phải không? Như thế mà không tăng quân th́ là ǵ? Nhưng nói huỵch toẹt ra th́
cũng chết với dư luận.
AD: -V́ đă thú
nhận thất bại, đă chịu thua?
DR: -Bại th́
chúng ta đă bỏ chạy đâu mà bại, nhưng bảo là chưa thua hay vẫn có tiến bộ thành
công như TT Bush nói th́ cũng hơi gượng ép một chút. Tinh ư anh sẽ thấy trong
cuộc họp báo ba ngày trước đây, TT Bush cũng đă gián tiếp x́ ra quyết định tăng
quân này khi ông nói: “…failure in Iraq would be unthinkable” - thất bại ở Iraq
là điều bất khả tư ngh́ - cho nên ông đă “... directed our military commanders
to make every preparation to use decisive force if necessary to maintain order
and to protect our troops.” -chỉ huy các tư lệnh quân đội phải chuẩn bị chu đáo
để phát huy sức mạnh tối đa khi cần để duy tŕ trật tự và bảo vệ quân sĩ của
chúng ta.
AD: -Thừa
lệnh tối cao ấy, lần này ông tăng 20.000 quân, ba tháng sau th́ bao nhiêu nữa,
và cho đến bao giờ th́ sẽ lên đến hơn nửa triệu như ở Việt Nam 30 năm trước đây?
DR: -Làm
ǵ đến nỗi vậy. Chúng ta thế nào cũng thắng với cái giá rẽ hơn nhiều, tôi cam
đoan với anh như thế.
AD: -H́nh
như đó là câu nói quư vị trong nội các của Bush Tiểu Tử thường nhắc đi nhắc lại
trước khi đánh Iraq? Ông là người chịu trách nhiệm trước tiên về cái lạc quan
tếu này phải không?
DR: -Đâu
phải tôi! Nhóm Neo-Con mà anh từng nói đến trước đây, mới là phát ngôn viên của
chuyện lạc quan này. Đám nhà binh th́ anh biết rồi, sợ chết trước hơn ai hết.
Cho nên anh không thể trách Ngũ Giác Đài lạc quan tếu được.
AD: -Tôi
e ông nói vậy chứ không phải vậy đâu… Bob Woodward vừa cho phát hành quyển
Plan of Attack kể rằng trong phiên họp tại Ṭa Bạch Ốc ngày 21/11/2001,
chính ông là người đă được Bush Tiểu Tử kêu ra riêng bảo phát họa kế hoạch
tấn công Iraq sau khi liên quân vào Afghanistan như vào chỗ không người nên
bỏ qua luôn chuyện truy lùng Bin Laden và trấn áp khủng bố? Chiến tướng không
phải là kẻ chỉ giỏi tấn công mà là c̣n giỏi rút lui nữa, vậy khi Bush Tiểu Tử
bật đèn xanh cho các ông đánh Iraq, ông có nghĩ đến cảnh chúng ta sẽ lún cát như
bây giờ ở Iraq không?
DR
lắc đầu ngao ngán: -Như TT nói anh đă nghe rồi đó, “You
know, I can't remember exact dates that far back”, - “chuyện một năm
trước làm sao tôi nhớ hết”. Riêng tôi, tôi có thể nói thêm với anh rằng “If
you had said to me a year ago, “describe the situation we will be in today one
year later”, … I would not have described it the way it happens to be today.” -
một năm trước đây, nếu ah yêu cầu tôi tiên liện chuyện ǵ xảy ra một năm sau th́
chắc chắn là tôi sẽ không phát họa ra cái ngày đó như hôm nay. Mà đúng vậy. Tôi
là Bộ Trưởng quốc Pḥng chứ đâu phải thầy bói phải không nào?
AD: -Tôi nghĩ
không phải ông Bộ Trưởng không thể nhớ chuyện một năm trước, hoặc không thể tính
chuyện một năm sau mà h́nh như ông đă không nhớ chuyện mới hơn hai tháng trước
đây thôi, và do đó ông cũng đă không tính được chuyện hai tháng sau th́ phải?
DR: -Tương lai
hai tháng mà không đoán ra, quá khứ hai tháng mà không nhớ?! Sao có chuyện lạ
lùng vậy! Anh hay tôi, đứa nào mát mát rồi vậy?
AD: -Ông không
nhớ chuyến công du Iraq của ông ngày 22/2 vừa qua sao? Đó là chuyến công du thứ
tư của ông đến Iraq. Ông nhớ ông đă nói ǵ không?
DR: -À, chuyến
đi thị sát tiến tŕnh Iraq hoá công cuộc trị an ấy mà…Nhớ chứ…
AD: -Vâng đúng
thế, trong chuyến đó ông đă tuyên bố ở Baghdad rằng cho đến ngày 30/6, chúng ta
sẽ hoàn tất việc huấn luyện thêm 12.000 cảnh sát và kiện toàn việc thành lập 7
Tiểu Đoàn Pḥng Vệ Dân Sự. Và cho đến cuối năm th́ sẽ có tất cả 226.000 công an
cảnh sát gánh cái gánh nặng nội an. Nếu mọi chuyện trôi chảy theo dự tính th́
đến ngày 15/5, quân số của Quân Trấn Baghdad sẽ từ 36.000 rút xuống chỉ c̣n
24.000 và số 48 đồn trại sẽ giải toả chỉ c̣n 8 mà thôi. Ông cũng cho biết là
quân Mỹ sẽ rời các đô thị để tập trung vào các cứ điểm lớn kiểu cứ điểm Long
B́nh, An Khê, Chu Lai, Cam Ranh, Biên Ḥa, Đà Nẳng hoặc các căn cứ hỏa lực rải
rác từ Bên Hải vào tận U Minh ở Việt Nam ngày xưa… Lực lượng đồn trú này chỉ ra
tay khi nào lực lượng nội an của Iraq gặp khó khăn mà thôi. Ngoài ra binh sĩ Mỹ
ăn rồi chỉ lo chùi súng, tắm nắng và chờ ngày đi phép. Có ở lại Iraq cả chục năm
theo kiểu đó th́ cũng chẳng sợ ǵ dư luận…Bộ Quốc Pḥng và Thái Thú Paul Breimer
đă định như thế đó mà bây giờ…?
DR: -Vâng, đó
là điều mà TT Bush có lần đă gọi là mission accomplished. Nhưng anh đừng
quên là tiên liệu đó chỉ đúng vào thời điểm 7 tuần trước đây thôi. Bây giờ th́
khác rồi…
AD: -Vậy th́
bây giờ ông tính sao cho ba tháng sau, nghĩa là khi đợt đôn quân này chấm dứt?
RD: -Th́ đôn
quân nữa. Nhưng để tránh tiếng thêm mấy cũng không đủ như Tướng Westmoreland ở
Saigon ngày trước, có lẽ lần này tôi chỉ nên thuê mấy ông lính thợ dưới h́nh
thức những công nhân khế ước, khỏi lo chuyện huấn luyện, khỏi lo quân số, quân
bạ, quân trang, quân dụng, tiền hưu, tiền tử tuất hay quốc táng ǵ cả. Kẹt một
cái là nói chuyện động viên lúc này xem ra không hợp thời hợp cảnh lắm, nhất là
khi TT đă nói: “I don’t plan on losing my job.” – tôi đâu tính chuyện bỏ Ṭa
Bạch Ốc về quê chăn ḅ.
AD: -Trong hai
tuần qua, đă có 100 chiến binh Mỹ tử trận nâng tổng số lên 500 kể từ ngày chiến
tranh khởi phát năm ngoái. Hai đô thị lớn là Fallujah hang ổ của phái Sunni và
Najaf linh địa của phái Shia đều lọt vào tay những kẻ mà ông gọi là “terrorists
and the leftover of SH.” - quân khủng bố và tàn dư của SH. Thương vong của số
này là hơn 8.800 người kể cả đàn bà con nít, trong đó số thương vong ở thánh địa
Fallujah đă lên đến 700. Một loạt các đô thị khác cũng thoát khỏi ṿng kiểm soát
của liên quân và đă có súng nổ bom rơi. Địa h́nh Iraq thực sự trở thành da beo
lúc chiến, và sẽ là da beo lúc ḥa. Liệu có thương thuyết hai phe bốn phía, rồi
ngưng bắn da beo, rồi cắm cờ dành dân lấn đất như ở Việt Nam ngày xưa không?
DR: -Tôi nghĩ
là không đâu. Chúng ta đă bỏ vốn ra 180 tỉ và bây giờ cứ mỗi tháng là 10 tỉ
không biết đến bao giờ…Thu lợi đâu không nói, nhưng ít ra cũng phải lấy lại vốn
chứ. Đâu có chuyện thương thuyết để bỏ của chạy lấy người như ở Việt Nam.
AD: -Và chiến
dịch bắt con tin. H́nh như đối phương đang giữ khoảng 40 con tin thuộc 12 quốc
tịch khác nhau, trong đó có một quân nhân Hoa Kỳ? Ông tính sao đây?
DR: -Ba không!
Không thương thuyết, không chuộc, không chùn bước.
AD: -Người Nhật
cũng đă nói như vậy. Nhật đang có 530 tay súng tham chiến ở Iraq, khi hai tin
người của ḿnh bị bắt cóc và dọa sẽ đem nạn nhân ra thiêu sống nếu nội trong ba
ngày chính phủ Nhật không tuyên bố rút khỏi Iraq. Thủ Tướng Nhật đă công khai
trả lời Ba Không, thế đó mà họ đă thu hồi đủ 5 người của họ đă bị bắt về. Chính
phủ Nhật đă “mua lại” những con tin bằng giá nào? Có thật Nhật đă theo đúng chủ
trương Ba Không của Mỹ không?
DR: -Tôi cũng
không biết nữa. Lúc chuyện con tin Nhật xảy ra th́ Phó TT Cheney đang ở Tokyo và
đă khen Nhật là đă không để cho bọn khủng bố bắt bí, chắc ông ấy biết người Nhật
hơn tôi .
AD: -Vậy th́
người Nhật lấy cái ǵ để chuộc mấy con tin về? Rượu sake và các kiều nữ geisha à?
Chắc chắn là người Nhật đă hứa hẹn với quân nổi dậy những điều ǵ đó và đă
thuyết phục được quân nổi dậy tin vào ḷng chân thành của ḿnh. Mười hai quốc
gia tham chiến ở Iraq như Nhật cũng có 40 người bị bắt làm con tin. Cùng với các
con tin Nhật, một số con tin Đại Hàn, Canada, Tiệp, Pháp, Nga, Trung Quốc…cũng
đă được thả ra. Liệu những nước này sẽ rút hết binh sĩ và nhân viên về như Nga
đă làm và Spain sẽ làm không? Tại sao Hoa Kỳ không dùng những hứa hẹn và cam kết
ngầm của Nhật để là nêu mốc thương lượng?
DR: -Đó là điều
không thể được v́ hai lẽ. Thứ nhất, chúng tôi không biết Nhật đă hứa hẹn ǵ. Thứ
hai, dù có biết th́ chúng tôi cũng không thể áp dụng, v́ Mỹ đến Iraq không phải
để mà thương lượng. Càng loạn chúng tôi càng có lư do ở lại. Ở lại cho đến lúc
nào không thể bám trụ được nữa mới thôi. Hăy cầu nguyện Thượng Đế ban phép lành
cho nước Mỹ. God bless America!
AD: -And God
bless you too, Mister The Secretary!
Anthony Darlic.
Bài liên quan:
Băi ḿn UB
Bob Woodward lại quậy
|