|
IRAQ TỪ ĐỒNG KHỞI ĐẾN MẬU THÂN
BĂI M̀N UB 11/9
Anthony Darlic
Phỏng vấn TT G.W. Bush xong, tôi xin cái hẹn phỏng vấn bà
Condoleezza Rice, cố vấn an ninh quốc gia của TT Bush sau khi bà bị Ủy Ban 11/9
của Quốc Hội lôi ra làm t́nh làm tội. Sau mấy ngày long nhong ở Washington qua
dịp Lễ Phục Sinh, tôi được đưa vào văn pḥng gặp vị nữ lưu có thể nói là quyền
uy thứ nh́ của nước Mỹ.
Anthony Darlic (AD): -Chào bà.
Mừng bà thoát qua khỏi cửa ải Quốc Hội một cách an toàn. Tôi cứ sợ sau ba giờ
điều trần điều truồng bị tấn công dồn dập khắp mọi phía trước diễn đàn Quốc Hội
cũng như rừng phóng viên quốc tế quốc nội như thế… bà đúng là te tua trên người
không c̣n… manh giáp để rút lui?
Condoleezza Rice (CR): -Cám ơn
anh, anh nói cũng không xa sự thật bao nhiêu đâu... Dẫn xác ra trước Ủy Ban 11/9
này quả thật c̣n nguy hơn tiến vào chiến trường Iraq hôm nay.
AD: -Sao lại nguy hơn? Tôi nghĩ
phải đối đầu với một đám sẵn sàng ăn thua đủ với ḿnh bằng bất cứ giá nào như
mấy ông Hồi giáo râu xồm cùi không sợ lở như vậy mới là thậm nguy chí nguy chứ?
CR: -Vâng, chiến trường Iraq
nguy thật đấy, nhưng ít ra ḿnh biết kẻ thù ở đâu, đang lăm le đánh ḿnh kiểu
nào. C̣n ở đây, trước UB 11/9 của Quốc Hội trong đó mấy ông mấy bà Đảng Dân Chủ
chỉ chực ăn tươi nuốt sống ḿnh, và nhất là trước đám phóng viên đói tin… thật
khó mà biết rơ ai bạn ai thù…Anh biết từ khuya là phần đông đám này không ưa tôi
chứ?
AD: -Dĩ nhiên rồi. Làm báo làm
bổ làm tin mà cứ lăm lăm khen chính quyền th́ có mà ăn cơm cháy, hay về nhà rửa
chén cho vợ, hay thay tả cho con! Đă “tin” th́ phải “tức” mới đáng là tin chứ!
Phải nói cạnh nói khoé, phải biết chửi, hay ít ra cũng phải biết… cà khịa th́
mới ăn khách chứ? Ǵ chứ chuyện ấy tôi nghĩ bà nên thông cảm bỏ qua… Bà nghĩ sao
về kết quả cuộc điều trần trước UB 11/9 của Quốc Hội vừa rồi?
CR: -Đúng là tôi đă xả thân để
bảo bảo vệ Dubya…
AD: -Dubya?
CR: -À, đúng vậy! Dubya là
tiếng lóng người ta thường dùng để gọi Tổng Thống ấy mà. Kể cũng hơi tếu một
chút, v́ tiếng đó chỉ người có thói quen nghe “tát” ra “tộ” và hay nói lịu.
Nhưng đó là chuyện xảy ra hồi Tổng thống mới chân ướt chân ráo lên ngôi thôi,
bây giờ th́ đỡ lắm rồi. Tuy nhiên, tiếng đó dễ thương thân mật nên chúng tôi vẫn
dùng thành ra lặp đi lặp lại hoài riết cũng quen. Lấy tư cách một người phụ tá
thân tín, tôi đúng là đă Lê Lai liều ḿnh cứu chúa, phải không? Trăm vạn sự cũng
v́ thằng cha Richard Clarke cả…Không biết có phải hắn ức v́ cho rằng tôi t́m
cách đuổi hắn về vườn nên hận tôi và viết sách nói bậy nói bạ để trả thù như vậy?
AD: -Theo bà, Clarke nói ǵ là
bậy nhất?
CR: -Bậy nhất là hắn bảo tụi
tôi không chịu lo chống khủng bố ngay trên đất Mỹ mà chỉ nghĩ chuyện đâu đâu tận
bên trời Iraq. Không nói ra trắng đen nhưng hắn làm cho dư luận nghĩ là chúng
tôi âm mưu lợi dụng vụ 11/9 để có cớ đánh Iraq.
AD: -Clarke nói vậy không đúng
sao, không phải Ṭa Bạch Ốc đă xem Saddam Hussein nguy hiểm hơn Osama bin
Laden?
CR: -Đâu có! Khủng bố là một
đại họa của cả nhân loại chứ đâu riêng ǵ cho nước Mỹ. V́ là hiểm họa quốc tế
nên ḿnh phải giải quyết theo cách quốc tế. Phải dùng khủng bố quốc tế để chống
khủng bố quốc tế. Mắt đổi mắt răng đền răng mà. Hăy liệu hồn! Khủng bố tính theo
khủng bố, bao che khủng bố tính theo bao che khủng bố, không chịu chống khủng bố
tính theo không chịu chống khủng bố! Đó là chủ trương đơn thương độc mă xuống
tay trước, vừa răn đe khủng bố, vừa hù cả thế giới luôn.
AD: -Hậu quả là sau một năm đơn
phương xuống tay trước một cách không thương tiếc, th́ bây giờ Mỹ đang đối phó
với một vụ Mậu Thân ở Iraq. Năm nay cũng năm Thân mà, bà nhớ không? Mỹ đánh
khủng bố người ta hiểu được, Mỹ đánh Iraq th́ cũng dễ hiểu thôi, nhưng đánh Iraq
để chống khủng bố th́ có vẻ ba lơn bố láo quá, phải không?
CR: -Bởi vậy tôi có bao giờ gợi
ư cho Dubya tuyên bố là đánh Iraq để chống khủng bố đâu! Ta đánh Iraq để diệt
WMD thôi. Phải diệt WMD v́ SH có mà có được của nợ ấy trong tay th́ hoặc hắn nổi
điên bất tử trở thành khủng bố, hoặc hắn sẽ nổi khùng tiếp tay cho Osama bin
Laden. Cho nên phải lật đổ hắn.
AD: -Nghĩa là cho đến khi liên
quân ồ ạt đánh vào Baghdad, thằng cha SH chưa nổi điên mà cũng chưa nổi khùng?
CR: -Cũng gần như thế. Giết oan
hơn tha lầm. Chiến tranh mà… Mạnh th́ làm ǵ chẳng được. Không có, đánh cho phải
nhận là có. Có, đánh cho phải xin chừa! Liên Hiệp Quốc lộn xộn, dẹp luôn và đuổi
đi chơi chỗ khác. Cốt lơi của chiến lược Đơn Phương Hành Động là đó.
AD: -Là đơn phương gây ra đệ tứ
thế chiến?
CR: -Làm ǵ mà đệ tứ thế chiến,
nói sao nghe bi đát rùng rợn vậy?
AD: -Th́ đại chiến một
1914-1918, đại chiến hai 1939-1945, đại chiến ba hay Chiến Tranh Lạnh 1950-1989,
và chiến tranh Iraq bây giờ…
CR: -Chiến mấy th́ chiến, sợ ǵ
ai. Làm súng đạn tàu bay tàu ḅ ra để đó ngó chơi à? Lập nhà máy ra không có
xăng dầu chạy th́ để đó làm chuồng ḅ, chuồng gà à? Nói hay chưa!
AD: Vậy th́ bà vô t́nh biện
minh cho Richard Clarke khi hắn tố Ṭa Bạch cung dưới triều đại Bush Tiểu Tử chỉ
lo chuyện đâu đâu chứ không lo chống khủng bố, cũng như chiến tranh Iraq làm cho
chuyện chống khủng bố yếu đi?
CR: -Trật lất! kế hoạch chống
khủng bố không thành công như dự định và ước mong của Tổng Thống và nội các –
trong đó có tôi – là v́ cơ quan an ninh nào cũng bo bo giữ bí mật như mấy ông
thầy thuốc Bắc dấu kín những món thuốc gia truyền vậy. CIA, FBI, DIA… kèn cựa
nhau, đá gị lái nhau như mấy bà ca sĩ, mấy anh tài tử điện ảnh vậy. Mới đầu v́
cạnh tranh nên họ dấu nhau, riết rồi họ dấu cả chúng tôi luôn! Cho nên, chúng
tôi cứ mơ màng như người đi trong sương mù…Tôi đă khản cổ giải thích cho UB 11/9
nghe chuyện ấy, nhưng họ thành kiến nên không chịu hiểu cho tôi, và cứ đổ riệt
là tôi tắc trách, tôi bất lực, tôi có hậu ư nói một đường làm một ngă. Mà anh
biết rồi, họ giận cá chém thớt, “tôi” mà họ nhắm tới ở đây chính là Tổng Thống,
là những lá phiếu trong tháng 11 sắp tới.
AD: -Bà bảo CIA, FBI, DIA… v́
cái bệnh cạnh tranh nghề nghiệp dấu thuốc gia truyền nên quên báo cáo cho bà và
Tổng Thống những điều cần thiết, nhưng UB 11/9 lại bảo nhiều khi bà quên không
đọc các báo cáo của FBI, DIA, CIA nữa. Ví dụ như điều trần thư có tựa đề Bin
Laden determined to strike in US ngày 6/8/2001 của FBI chẳng hạn. Báo động
chi tiết đến như vậy th́ c̣n ǵ nữa.
CR: -Anh nhắc đến memo
6/8/01 mà Ṭa Bạch Ốc mới giải mật chiều thứ Bảy Phục Sinh đó phải không?
AD: -Đúng vậy, đây là văn kiện
đă khiến bà bị Richard Ben-Veniste truy tưng bừng túi bụi, và bà đă bối rối ấp a
ấp úng khi ông ấy hỏi bà có đọc memo ấy không, và tựa đề của memo ấy là ǵ?
CR: -Mỗi ngày tôi đọc cả núi
báo cáo, làm sao nhớ hết! Và việc Ṭa Bạch Ốc giải mật tài liệu đó chứng tỏ là
chúng tôi cũng không phải không nhớ đến văn kiện ấy phải không? Có điều, nhớ
nhưng không làm ǵ cả v́ nó mơ hồ quá không đủ làm thiên hạ phải giật ḿnh chú
ư.
AD: -Memo 6/8/01 mơ hồ?
CR: -Đúng thế! Dĩ nhiên, trong
văn kiện ấy FBI có nhắc đến người của Bin Laden đă có mặt trên đất Mỹ, đang đi
ḍ la các cơ sở hành chánh thương mại, đang chuẩn bị thuốc nổ, đang học lái máy
bay, đang chuẩn bị cướp máy bay…nhưng FBI chỉ nói khơi khơi là New York,
Washington chứ đâu ghi địa chỉ nào, ngày nào th́ bọn khủng bố sẽ ra tay, và sẽ
ra tay cách nào đâu!? Không lư CIA, FBI, DIA muốn chúng tôi phải đi xem bói, đi
cầu cơ, hay đi mời ông đồng bà cốt về để làm sáng tỏ những điểm đó à?
AD: -Bà có nghĩ là nhiều khi
chúng ta cũng phải cần đến những người đó không? Ai cũng biết chúng đang lăm le
chơi nước Mỹ một vố, ai cũng biết chúng nghĩ đến những building, ai cũng biết
chúng muốn cướp máy bay, nhưng không ai nghĩ ra hay tưởng tượng là chúng sẽ cướp
máy bay để làm chuyện kamikaze như mấy phi công cảm tử Nhật ngày xưa phải không?
CR: -Cũng có thể nói như thế.
Nhưng tôi không phải là kẻ ngồi để mà tưởng tượng những chuyện trời ơi như thế.
AD:
-Theo chỗ tôi biết, các chuyên viên chiến thuật của Ngũ Giác Đài quả có dự kiến
là bọn khủng bố có thể cướp máy bay đánh vào hai cao ốc WTC. Nhưng khi họ tŕnh
ư kiến ấy lên trên th́ bị mấy ông bà lớn gạt đi chê là “unrealistic”. Bây giờ bà
trách họ ăn rồi ngồi tưởng tượng chuyện trời ơi, th́ có oan cho họ không?
CR:
-Họ tiên liệu những hành động chiến thuật đó, nhưng lại không đan cử được một lư
do chiến lược nào khả dĩ cho thấy tại sao quân khủng bố phải làm như thế th́ làm
sao chúng tôi chấp nhận những tiên liệu mơ hồ của họ được?
AD:
-Vậy th́ ai chịu trách nhiệm về những suy nghĩ chiến lược đó? Mấy đạo diễn ở
Hollywood à? Sẽ c̣n bao nhiêu chuyện chúng ta không tưởng ra mà bọn khủng bố có
thể nghĩ tới rồi? Trong một t́nh huống như thế, cuộc chiến chống khủng bố rồi sẽ
ra so đây? Sau khi nhận được memo đó, bà có nói cho các cơ quan an ninh biết bà
cần ǵ, và đ̣i họ phải báo cáo rơ hơn chi tiết hơn không?
CR:
-Không! Họ chỉ báo cáo qua loa vậy đâu đủ làm tôi chú ư thắc mắc hỏi đi hỏi lại
làm ǵ! Những ǵ cần nói họ nói hết rồi.
AD: -Bà không cho họ biết những
điều bà cần biết! Bà và Tổng Thống chỉ hành động theo những điều bà nghĩ bà đă
biết. Phải chăng cũng v́ vậy mà sau một năm SH bị lật đổ, con cháu bị giết, cha
bị bắt, quần thần lớp bị chết, lớp bị bắt, lớp đầu hàng… thế mà bây giờ liên
quân đang phải đối đầu với một t́nh trạng không khác ǵ Tết Mậu Thân ở Việt Nam
năm 1968. Bây giờ th́ bà tính sao đây?
CR: -Anh thừa biết hậu quả của
vụ Mậu Thân riêng đối với chính quyền Johnson và chung đối với chính sách đối
ngoại của Mỹ rồi. Ăn cây nào rào cây ấy, tôi chỉ lo phần đầu thôi.
AD: -Bà nghĩ t́nh thế ở Iraq
hiện nay có thể đưa đế hậu quả như vụ Mậu Thân đối với TT Johnson, nghĩa là ông
phải rút lui không tranh cử nữa không?
CR: -Tôi chưa hề nghe Tổng
Thống hỏi ư kiến tôi về việc đó…
AD: -Dĩ nhiên rồi, có ư đó chưa
chắc Bush Tiểu Tử đă dám bàn với bà. Bà nghĩ chuyện điều trần của UB 11/9 có thể
đưa đến hậu quả như cuộc điều trần về vụ Watergate khiến cho TT Nixon phải nhào
đầu lạc địa không?
CR: -Đó mới là điều tôi làm tôi
mất ăn mất ngủ. Bởi có chuyện ǵ xảy ra th́ tôi nghĩ phần nào tôi có trách nhiệm
trong đó. Cám ơn anh đă lo lắng…
AD: -Xin cám ơn bà và cầu chúc
bà vạn sự hanh thông.
Anthony Darlic.
Bài liên quan:
Chuyện năm Khỉ ở Baghdad
Bob Woodward lại quậy
|