|
VỢ BỎ HAY BỎ VỢ?
Lan Chi
Căn
pḥng vuôn góc h́nh chữ nhật, bề ngang chừng hai thước rưỡi bề dài chừng 5 mét
rưỡi, vách bên ngoài bằng loại nhôm mỏng màu xám xỉn lát từng miếng sọc ngang,
bên trong lát gỗ ép loại rẻ tiền, bộ dạng giống như một toa tàu chở hàng, tiếng
Đức gọi là Container, nằm chung với chừng 30 cái container na ná cỡ với nhau
thành một dăy bên mặt và một dăy bên trái trên một khu đất trống ở ngoại ô thành
phố. Đó là khu chung cư của những người tị nạn tạm thời định cư.
Trang
trí đơn sơ nếu không nói là nghèo nàn: sàn xám ni lông cứng khá xệch xạc, cạnh
cửa sổ lớn như cửa sổ toa xe lửa thấy có hai cái gường cá nhân hai tầng kê đối
diện nhau, trên giường mền gối ngổn ngang không thu xếp. Một cái tủ lớn bên
giường tay phái từ ngoài nh́n vào, đứng ngất ngưỡng suưt đụng trần. Một cái bàn
gỗ vuông chân đă xộc xệc với bốn chiếc ghế gỗ gia dụng. Từ ngày dọn đến đây vợ
chồng anh chưa sắm cái ǵ thêm ngoài cái tivi màu cũ của sở xă hội cho và một
máy casette của gia đ́nh người Đức đối diện với trại đặt trước cửa cho xe hồng
thập tự chở đi, nhưng anh chồng đă sáng ư ra dấu xin họ vào một buổi sáng ra
đường t́nh cờ bắt gặp.
Hôm
dẫn hai vợ chồng đi xem cái gọi là “nhà” mới, bà xă hội từ thiện thành phố tỏ ra
ái ngại và xin lỗi hai vợ chồng v́ căn pḥng đối với bà quá “primitiv!”, bà thốt
lên như thế. Nhưng liền sau đó bà lấy làm ngạc nhiên khi thấy hai vợ chồng mỗi
người nắm lấy một cánh tay bà day day tỏ dấu cám ơn rối rít. Bà không biết sau
mấy năm gian khổ trong túp lều tranh xiêu vẹo ở xóm Bà rịa, và hơn nửa năm chui
rúc, lang thang ở các đảo tị nạn Nam dương th́ đây là một căn pḥng quá lịch sự
và sang trọng cho gia đ́nh vợ chồng anh.
Tốt
đang ngồi ờ bàn với một chai bia “sư tử” trong tay. Trên bàn ngổn ngang bốn chai
bia khác, hai chai trống và hai chai chưa khui. Mặt anh đỏ, đôi mắt loang loáng
những gân máu nhưng không dữ tợn mà dại dại như mắt của kẻ đồng bóng, một tay
anh chống bàn một tay đưa chai lên tu ừng ực, khoảng giữa hai ngụm bia người ta
nghe anh làu bàu, kiểu chưởi thề của dân ăn nhậu. Sau mỗi ngụm Tốt khà một tiếng
tiếp hơi. Anh chưa say, mặc dù bia Đức nổi tiếng mạnh, thường uống chay không
đá, đàn ông Việt nam giỏi đến ba chai là say tít. Nhưng Tốt chưa say thật, anh
đang cáu. Anh vừa ở toà án về. Anh thua kiện v́ vụ đánh vợ. Anh tức ông luật sư
và giận luôn cả cô thông dịch. Để xả hơi phải nhịn nói năng ở toà, anh đă bắt
đầu ngụm bia thứ nhất ực một cái và đưa chai bia lên trời, long trọng bằng ba
tiếng “đ.m. nó” ngay giữa pḥng. Chẳng có ai phản đối hay hưởng ứng, anh chưởi
luôn một hơi rồi ngồi xuống uống tiếp. Hết chai bia thứ ba, giọng anh bắt đầu lè
nhè, đầu lắc lư và gục xuống bàn mắt ríu lại.
Bỗng
anh giật ḿnh v́ có người đập mạnh vào vai. Khuôn mặt loắt choắt của Nam, bạn
láng giềng hiện ra nơi khung cửa sổ phía hành lang, cánh tay Nam vói qua khung
cửa đập vào vai Tốt mấy cái.
-
Ê mày, chuyện toà án đến đâu rồi ?
Hắn
vừa hỏi vừa đi ṿng đến cửa vào pḥng, sau khi nhanh tay với lấy chai bia từ
khung cửa.
Tốt
cũng chụp chai bia thứ tư, nói như một cái bong bóng bị nổ bất ngờ:
-
Đ.M. thua!
-
Hử? Tại sao thua? Mày có luật sư mà!
Mặt
Nam ra vẻ thành thạo như kẻ biết luật lệ ở Đức, hắn đứng t́ vào bàn, trạc gần ba
mươi, người thấp, nhỏ nhắn, mặt nhọn như hột trái xoài héo, miệng hô, tóc hói
ngắn với hai đôi mắt linh hoạt thông minh, áo sơ mi bỏ ra ngoài.
-
Đ.M. cái thằng luật sư l… của mày (Người luật sư tên Lohn do Nam nhờ
người giới thiệu, mà Tốt đọc ra thành Lôn có dấu huyền), thua bỏ mẹ!
-
Đ.M mày, cái thằng thô tục nhé! Thua là phải cái mặt mày!
-
Mặt tao sao?
-
Mặt…
Tốt
nóng nảy:
-
Mặt ǵ?
Nam
nổi quạu, chính hắn cũng chưa biết “Mặt” ǵ:
-
Mặt…địt mẹ mày, ông chưa kịp nói th́ mày hớt ngang?
Tốt
đứng lên, như lú lẫn không nghĩ ra tiếng ǵ hơn:
-
Mẹ, mày nói ông nghe, mặt ǵ hử?
Nam
nhún vai ĺ lợm rối phứa đại:
-
Th́ cái mặt thua toà, thua vợ, thua con, thua… thua…
Tốt
nghe máu xông lên đầu:
-
Mày nói một lần nữa tao nghe coi, tao thua ai?
Nam
bỗng bật cười, thấy thằng cha ngộ nghĩnh và thấy ḿnh găi đúng chỗ:
-
Thua toà, thua vợ, thua con…
Tốt
quát lên:
-
Tao thua vợ thua con lúc nào?
Nam
nhún vai, hoa hoa chai bia chỉ vào phía giường ngủ:
-
Mày thua v́ vợ con mày bỏ mày, chứ thua ai nữa!
Tốt
bỗng gầm lên như con thú bị thương:
-
A! Cái thằng này đ.m. mày dám láo với ông. Ai bỏ ai?
Nam
b́nh tĩnh nhưng có vẻ diễu cợt:
-
Th́ đ.m. vợ mày bỏ mày chứ ai vô đây bỏ mày mà hỏi dấm dớ!
Đột
nhiên Tốt chụp cổ áo của Nam siết lại: tay cầm chai bia chỉ ngay vào ngực ḿnh:
-
Này ông nói cho mày nghe, vợ ông không bỏ ông ,- hắn đập chai bia vào
ngực ḿnh, trúng xương đ̣n gánh bả vai kêu cái cốp - chính Ông đây bỏ vợ, nghe
chưa?
Nam đỏ
mặt v́ bị cú siết bất ngờ, cười ré lên chế diễu:
-
Đâu? đù mé mày chỉ cho tau mày bỏ vợ lúc nào!
-
A Đ.M. cái thằng láo!
Tốt
xấn tới Nam định đưa tay đấm vào mặt, Nam né được. Hai người ôm lấy nhau, loạng
choạng ngă lăn ra nền nhà. Cả hai quần nhau trên sàn lăn cù như hai con quay,
người nào cũng muốn t́m cách đè lên người kia, vừa quần thảo vừa chưởi nhau ỏm
tỏi. May cả hai dều ngà ngà nên tay chân quờ quạng không đủ sức để cho nhau
những đ̣n trí mạng, thành thử cuộc vật lộn giống như tṛ đùa bỡn.
Giữa
lúc ấy có tiếng gơ cửa. Hai người vội buông nhau ra. Tốt ngồi dậy trước. Anh “a”
lên một tiếng. Nơi khung của thấy dáng cao của một phụ nữ người “Tây”, áo pull
váy dài, tóc vàng thấp thóang, bà vừa gơ cửa vừa kêu nho nhỏ:
-
Herr (ông)… Tod (chết)! Chữ Tod bà nói ngập ngừng nhưng thân thiện.
Tốt
phủi áo, vừa đứng lên vừa vuốt tóc đi nhanh đến cửa:
-
Ja (dạ) ờ, ô, bà Maria.
Anh
đưa cả hai tay ra bắt tay người phụ nữ và ra dấu mời bà vào. Người phụ nữ tây
nhoẻn miệng cưới tươi tắn. Vẻ phụ nữ Đức giải phóng, cởi mở, hơi đẫy, có da có
thịt, mặt trắng hơi tái, khoảng tuổi của Tốt, nhưng trông già dặn hơn. Nam cũng
vừa đứng lên, hắn nói tiếng Đức được nên ríu rít:
-
Oh, guten Nachmittag! Frau Maria! (Ờ, chào bà Maria buổi xế trưa).
Rồi
làu làu như trả bài tập tiếng Đức:
- Wie geht es Ihnen? (bà mạnh giỏi không?)
Maria
vẫn nụ cười với đôi mắt màu ve chai của một con búp bê “barbie” mà bé Dung được
tặng hay để đầu giường. Maria khi nào cũng niềm nở, nhất là với người Việt nam,
h́nh như bà có rất nhiều thiện cảm:
-
Tag! (chào) ông Tod, Tag! ông Nam, may quá có ông ở đây giúp tôi vài
tiếng nhé!
Bà
Maria là nhân viên thiện nguyện của sở xă hội Đức, mỗi tuần bà đến một lần để
thăm hỏi người tị nạn và xem mọi người có những nhu cầu nào mới phát sinh, làm
bản tường tŕnh để xin trợ cấp cho các gia đ́nh. Bà được mọi người rất qúi v́
rất tận t́nh với người tị nạn, h́nh như c̣n độc thân.
Tốt
kéo ghé mời bà ngồi c̣n anh th́ đứng ṿng tay. Nhưng bà ra dấu anh ngồi xuống
rồi tươi cười quay sang Nam :
-
Ông Nam cắt nghĩa hộ nhé! Ông “Tod”, tôi được nha xă hội cho biết hiện
nay ông ở một ḿnh v́ vợ con ông bỏ đi. Vậy tôi phải làm tờ tường tŕnh lên cấp
trên về t́nh trạng gia đ́nh của ông hiện nay.
Nam
nhanh nhảu bỏ chai bia xuống bàn, loa mồm hô ra dịch. Tốt nh́n lăm lăm vào đôi
môi thâm quàng nước giăi trắng của thằng cha nổi tiếng miệng mồm nhanh nhảu xỏ
lá trong trại. Vừa dịch sang tiếng Việt đến đoạn “VỢ CON BỎ ĐI”, Nam đắc thắng
cất cao giọng nói thật to: “VỢ BỎ THIỆT T̀NH NHÉ!” Hắn vừa dứt lời, Tốt đă đứng
lên, đến trước mặt bà Maria, hai tay chống vào hai bên sườn, chai bia cặp kè một
bên hông, anh đứng dạng chân, bật ra tiếng Đức xôi đậu theo kiểu của anh, vừa
nói anh vừa lắc đầu, ngón tay trỏ của anh bắt chước mấy người Đức huơ qua huơ về
một khi họ làm một phủ định cương quyết đối với người tị nạn:
-
Nai! Nai! (= nein, nein = không, không) bà Maria, nai! nai! nai! (không!
không! không!)
Rồi
chỉ tay vào ngực ḿnh anh dơng dạc:
-
“Ích kờ” đây là Ích kờ bỏ vợ “fẹt lát fờ rau” (verlassen Frau) chứ không
phải vợ bỏ “ích kờ”, bà biết chưa?
Rồi
như chưa đủ rơ anh tiến sát trước mặt bà, chân dạng ra oai vệ, anh chỉ vào ḿnh:
-
“Ích kờ” nghe chưa Maria? (Tiếng Đức ICH = Tôi, vần “ch” đọc như âm
“khờ”, cho nên Tốt phát âm là “Ích kờ”).
Anh bỏ
luôn tiếng “bà” để nói cho mau, thành ra có nghĩa thân mật.
Rồi
day qua Nam anh sừng sộ:
- Mày dịch câu đó cho rơ tau nghe coi: ích kờ bỏ vợ ! cái thứ đàn bà ấy là BỎ,
hiểu chưa? Mày mà dịch khác th́ liệu hồn!
Nam
chưa kịp phản ứng th́ bà Maria phá lên cười rũ rượi. Bỗng nhiên bà thấy cái gă
đàn ông đang đứng hiên ngang tuyên ngôn “bỏ vợ” trước mắt ḿnh ngỗ ngáo và có
duyên như một tài tử trong phim Tàu kiểu “L’amant d’Asie”, với cặp mắt long
lanh, tóc đen húi cao “à la Bruce Lee”, dáng người rắn rơi dẻo dai với nước da
màu hạt dẻ nhỏ mức, khác hẳn với số lớn đàn ông Đức dềnh dàng, nước da trắng
bủng bệu bạo. Maria chưa bao giờ thấy Tốt ba trợn như thế, thường khi gặp bà anh
chỉ mỉm cười, cúi đầu lễ phép, hoặc ṿng tay đứng yên trong các buổi họp hoặc
chỉ nghe anh nói bít tờ dăng kờ khi gặp bà cùng với vợ con mà thôi. Hôm nay
trông Tốt khác hẳn, như một tay anh chị Á đông dám sừng sộ hỗn láo với bà, nhưng
lại rất quyến rũ thách thức. Maria vẫn cười như không dừng được, một tay chận
ngực, một tay bà lục trong ví lấy ra mảnh khăn giấy. Vừa chặm nước mắt vừa nhịn
cười Maria lắp bắp:
-
BO VO! VO BO! Oh Tod!
Đến
phiên thằng Nam bật lên cười hô hố. C̣n Tốt vẫn đứng trước mặt Maria, không hiểu
tại sao câu nói tối ư quan trọng của anh lại làm người đàn bà này cười đến thế,
anh lúng túng đưa chai bia đă cạn lên núc khan.
Sau
khi lau xong nước mắt cười, sửa lại tóc bà Maria đứng dậy, nói với Tốt và Nam:
-
Thôi để dịp khác tôi quay lại, giờ trể rồi tôi phải đi đây!
Maria
nh́n sâu vào mắt Tốt và mỉm cười. Hai người đứng dối diện nhau, Tốt giật ḿnh,
vội nhích sang một bên nhường bước.
Ngoài
hiên cửa quả thật trời đă tối. Đèn trong trại đă bật sáng trưng trong dăy hành
lang, Nam theo chân bà Maria rời khỏi pḥng. Tốt đứng bơ vơ ở giữa pḥng, anh
không buồn đến bật đèn và đứng khá lâu trong căn pḥng trống rỗng. Một lát sau
anh đi ra cửa, thấy đèn hành lang chói chang mà chẳng có ai qua lại. Anh đi đến
cái công tắc bấm nút tắt đèn. Anh thường có thói quen như thế. Thói quen tiết
kiệm đem từ bên Việt nam sang. Không như những người khác đến trại là phung phí
điện nuớc, anh thường đi tắt đèn trong trại khi mọi người không cần đến, vừa làm
anh hay nói một ḿnh “ở nhà chẳng có mà xài!”.
Tốt
đến ngồi ở bậc thang ngoài hành lang. Anh buồn! Đă hơn tháng nay vợ anh dẫn con
đi mất, nhưng anh nghĩ chúng nó sẽ trở về. Anh giận lắm nhưng không thấy đau như
vừa rồi khi nghe Nam nói chuyện vợ anh bỏ đi. Nếp sống ở xứ người cũng lạ. Hàng
ngày đi ra đường, chẳng ai hỏi ḿnh một tiếng về đời riêng của ḿnh. Ai cũng lạ
với ai, nên chẳng ai thấy ai “mất mặt” với ai. Giá như ở Việt nam, hàng xóm láng
giềng qua lại xúm xít th́ cái vụ vợ bỏ đi sẽ là một chuyện “mất mặt” cho Tốt đến
bao nhiêu và có lẽ sẽ có bao nhiêu chuyện ân oán xảy ra. Suốt tháng nay mặc dù
cô đơn nhưng Tốt không thấy ḿnh bị tổn thương. H́nh như làm một người xa lạ ở
xứ người cũng giống như bơi trong nước, trọng lượng của con người mất đi và ḿnh
cứ bồng bềnh nhẹ nhơm trôi. Cảm giác quá khứ mất hẳn những thói quen ràng buộc
của xă hội cũ, tất cả hiện tại được sống trong trạng thái của những tấn tuồng
hay như phím đàn đă được giảm gam rung cảm của một đệ tam nhân. H́nh như cách
nói tục và chưởi thề mà Tốt và Nam dùng cũng thế, họ nói như một thứ bông đùa,
như một “kiểu xả xú bắp” giữa những cơn gồng méo miệng nói tiếng xứ người, một
thứ “trở về” bù trừ kỳ lạ đối với những người đi xa chất phác như anh. Vậy mà
hôm nay cái thằng trời đánh Nam hắn lại đem ra diễu cợt cái “Mặt” của anh, đánh
thức trong anh những tầng rung cảm khác nhau về hoàn cảnh của chính anh, anh có
cảm tưởng đang bơi bỗng dưng có ai kéo chân ḿnh lôi xuống đáy sông, đưa cho anh
một cái gương nh́n “Mặt” ḿnh. Ôi chao! Tốt lắc đầu xua đuổi những ư nghĩ tức
giận rắc rối vừa dấy lên. Anh vốn đơn giản trong cách nghĩ cách làm, anh không
suy nghĩ lâu được.
Bầu
trời mờ nhạt của buổi chiều đi mau của xứ đêm dài hơn ngày này làm cho anh khó
thở. Khu định cư mới thành lập nơi vùng ven thành phố chưa tạo môi trường sinh
thái, khô cằn và thiếu cây xanh. Lần đầu tiên Tốt bỗng nhớ đến xóm biển của làng
anh, ban đêm nằm trong vườn nghe sóng vỗ bờ xa…Nhưng anh bỗng hoảng hốt, h́nh
như tiếng sóng này lại gắn liền với thứ chi không định h́nh mà rất dễ vỡ, dễ
chạm.
Anh
vội đứng lên đi vào pḥng để xua mọi ư nghĩ…Không vặn đèn anh đi đến giường định
ngă lưng t́m giấc ngủ. Bỗng anh hoàng hốt bật lên một tiếng kinh ngạc “Ối!”. Vừa
lúc ấy đă có bàn tay kéo anh xuống. Tốt thấy ḿnh ngă người trên một thân thể,
anh chưa kịp hỏi th́ mặt anh đă úp lên một khoảng mềm mại kích thích rợn người
thơm mùi da thịt đàn bà. Trong lúc gần như ngạt thở, anh nghe có tiếng th́ thào
“bo vo, vo bo”…và tối tăm mặt mũi v́ khối nặng trên người dính chặt hơn.
Tiếng
thở gấp hơn trong bóng tối…
Khi
tắt đèn th́ bỏ vợ hay vợ bỏ ?
…Cũng
chỉ là câu của ai… như Hamlet…
Lan
Chi
một
ngày sắp xuân 29. 02. 04
|