|
KHÁNH TRƯỜNG - Kẻ Chịu Chơi Giă Từ
Vũ Khí
Xin được phép phổ biến lại bài
Ngày...tháng...của Kim Thi trên
Hợp Lưu số 75 tháng 2&3 năm 2004. Kim Thi là bút danh của
Khánh Trường, sáng lập viên tờ Hợp Lưu gây nhiều sóng gió trên văn đàn
hải ngoại. Nếu được quyền thế v́ khai sinh cho bài này th́ Hoàng tôi sẽ đề nghị
cái tựa mới là Kẻ Chịu Chơi Giă Từ Vũ Khí. Tại sao?
Đây là lần thứ hai, Hoàng tôi thực sự xúc động v́ một bài
viết của Khánh Trường. Không phải v́ những chuyện Khánh Trường kể ra nhưng là v́
cái cách Khánh Trường kể những chuyện đó.
Đời ai cũng có những lúc thăng trầm, thành bại, lỗi phải.
Nhưng không phải ai cũng có đủ can đảm để nhận cái trầm, cái bại, cái lỗi của
ḿnh. Khánh Trường đă kể những cái xấu của ḿnh như một khán giả cải lương nh́n
lên sân khấu thưởng thức cái xấu của một nhân vật trong tuồng! Khánh Trường làm
Hoàng tôi nhớ năm 1982, tôi đă nói với những kẻ bắng nhắng toan gây sự với anh
em chúng tôi rằng, lêu bêu nơi xứ người, tôi không có thành tích ǵ để khoe tôi
chỉ có khổ đau làm bằng chứng, và cũng chẳng cần khoe khổ đau nữa bởi v́ trước
mặt tôi không có họ mà sau lưng tôi cũng không có họ. Có lẽ đây là một trong
những lư do khiến tôi gần Khánh Trường.
Cái can đảm của Khánh Trường là một thứ can đảm thơ ngây
chân chất của một người đă ngộ, đă đạt đến mức phi thiện phi ác. Dĩ nhiên, đời
không thiếu ǵ người giỏi hơn Khánh Trường, khổ hơn Khánh Trường, nhưng tôi e
rằng không mấy ai thản nhiên nh́n vào Khổ Đế của chính ḿnh như Khánh Trường,
cũng không mấy ai ngây thơ trong bóng nh́n vào những yếu đuối thất bại của chính
ḿnh như Khánh Trường! Ở đây, Khánh Trường đă hành xử như một Thiền sư ngồi
quán sắc thân của chính ḿnh.
Khánh Trường là một kẻ đă chiến đấu và bại trận không đắng
cay chua chát. Một kẻ đă giă từ vũ khí một cách thản nhiên. Khánh Trường đă bỏ
súng để cầm bút, không phải với cuồng vọng lấy bút thay súng, nhưng là biến ng̣i
bút thành miếng bông g̣n và băng cứu thương để lau rửa và băng bó những vết
thương rướm máu tấy mủ hận thù chính trị. Tờ Hợp
Lưu, sách truyện của Khánh Trường, họa của Khánh Trường, và những lời tuyên
bố bất cần bạt mạng của Khánh Trường đều vô t́nh hay cố ư đi theo hướng đó. Ư
nguyện đó không khéo cũng đang lao đao v́ bệnh tật mà Khánh Trường đă nói huỵch
toẹt không ấm a ấm ớ v́ tự ái sĩ diện. Lắng nghe những lời Khánh Trường năn nỉ
Trần Vũ th́ rơ cái lo âu tuyệt vọng t́m người kế thế của Khánh Trường.
Ông Trần Vũ ơi, trong một bài tổng kết văn học năm nào,
ông đă gọi Hoàng tôi là Vương Trùng Dương, báo hại tôi phải đay đảy chối từ như
bị ong châm kiến đốt, bây giờ và lúc này th́ tôi xin lấy lại danh hiệu đó một
lần - một lần thôi - để khuyến thỉnh Trần Vũ hoan hỉ nhận đề nghị chính đáng của
Khánh Trường. Trần Vũ ơi, hăy nâng Khánh Trường đi thêm đoạn đường nữa, như Phan
Nhật Nam đă d́u Khánh Trường đến bệnh viện để níu chân Khánh Trường ở lại cuộc
đời.
Hoàng Nguyên Nhuận.
Ngày...
Tháng...
Kim Thi
9 giờ sáng ngày 7 tháng 11 năm
2003, Phan Nhật Nam đưa Kim Thi vào bệnh viện Đại học Y Khoa UCI, miền Nam
California.
Vài năm trở lại đây Kim Thi là
thân chủ khá chăm chỉ của các bệnh viện. Lần nguy kịch nhất cách đây một năm,
Kim Thi bị tai biến mạch máu năo lần thứ... tư, hậu quả, cho đến bây giờ tứ chi
vẫn rất vụng và yếu. Đi xa quá 100 thước phải dùng xe lăn, cầm nắm vật dụng nặng
không được, nhất là khả năng viết lách, vẽ vời trở nên vô cùng khó khăn. Những
tưởng đến thế là đă đụng đáy bất hạnh, nhưng, như nhà văn bác sĩ Ngô Thế Vinh ví
von, qua hai câu thơ của Nguyễn Bính: "Bao nhiêu đau khổ của trần gian / trời
đă dành riêng để tặng chàng." Ba tháng trước tiếng nói của Kim Thi vốn khó
khăn do hậu quả của tai biến, càng khó khăn hơn. Đi khám. Bác sĩ t́m thấy u bứu
trên thanh quản, nghi ngờ ung thư. Kim Thi được chuyển vào UCI làm biopsie thử
nghiệm. Kết quả: mối nghi được xác định! Nghĩa là Kim Thi thực sự bị ung thư!
Ung thư! Bản án tử h́nh đă phán quyết, chờ ngày thọ án! Ung thư, chiếc vé lên
tàu rời khỏi trần gian bụi bặm này đă đóng mộc, nhất khứ bất phục phản. Ung thư!
Tên tuổi trong waiting list ưu tiên dồn lên hàng cao nhất, giờ ra đi đă điểm.
Một tuần đầu, Kim Thi lao đao, tinh thần suy sụp. Bạn bè biết tin, đến thăm.
Trong tia nh́n và cách hành sử của họ ẩn chứa ḷng trắc ẩn, càng khiến Kim Thi ê
chề. Chết, là hết, là sạch nợ, là đoạn tuyệt hẳn với trùng trùng khổ đau mỗi con
người đă, đang và sẽ kinh qua. Chết, theo các tôn giáo, là giải thoát, là đến
miền cực lạc, là về với Chúa. Tất cả những điều trên, ai cũng hiểu chỉ nhằm mục
đích động viên, trấn an người sắp chết. Thực sự, không có ǵ quư hơn mạng sống.
Nghĩa là không có ǵ đáng sợ hơn cái chết. Nhà văn Mai Thảo vài tháng cuối cùng
trước khi ra đi, nằm liệt trên giường bệnh. Một lần, Kim Thi đến ngồi cạnh
giường, nhấp với ông một ngụm rượu, nghe ông thầm th́: Mẹ, chúng nó phơi phới
thế kia mà ḿnh lại sắp chết, nhảm thật. Ông mỉm cười hom hem, hướng tia mắt
buồn bă vào màn h́nh TV ở góc tường. Kim Thi nh́n theo. Chương tŕnh ca nhạc của
ca sĩ Madona. Đúng thực, "chúng nó phơi phới thế kia", sinh động, mời gọi, tràn
trề sinh lực. Nhưng Kim Thi không chia xẻ được cảm giác "ḿnh lại sắp chết, nhảm
thật" với Mai Thảo. Bây giờ, cận kề cửa tử, Kim Thi mới thấm thía nỗi tuyệt
vọng, và cảm phục ḷng can đảm, sự chịu đựng, ư chí kiên cường của người bạn
vong niên. Đă bao nhiêu lần Kim Thi tự nhủ, chuyện đă thế, phải thế. Muốn tránh
nào có tránh được. Thôi th́ cần thỏa hiệp, làm quen, và chờ đợi cái chết trong
thái độ b́nh thản được chừng nào hay chừng ấy. Nghĩ th́ dễ, nhưng làm, khó qua.
Hàng ngày Kim Thi vẫn được bè bạn đưa ra quán cà phê. Không nói được (bứu ung
thư mỗi ngày thêm lớn, đè trên thanh quản, làm nghẹt tiếng nói), ngồi nh́n anh
em tán chuyện, chuyện yêu đương, thù hằn, bao dung, ghét bỏ; chuyện văn chương,
nghệ thuật; chuyện tiền bạc, nhà, xe... Kim Thi nghe, nhưng do ám ảnh cái chết
đang đến gần, Kim Thi thấy mọi sự đều trở nên phù du, nhẹ hẫng. Từ của cải vật
chất đến con người và những tương quan, hệ lụy, tất cả có vẻ như không dính dự
ǵ với Kim Thi. Một người bạn muốn mua hai bức tranh lớn, khá đắt tiền, Kim Thi
ừ hử, ḷng dửng dưng. Một văn hữu tặng Kim Thi tác phẩm anh vừa in xong, dày hơn
ngh́n trang, công tŕnh trí tuệ anh đă miệt mài năm năm dài. Kim Thi nhận, nhưng
không thốt nổi một lời cảm ơn. Những giá trị hữu h́nh lẫn trừu tượng, bao nhiêu
năm, từ ấu thơ đến hôm nay, vẫn là mục tiêu Kim Thi nỗ lực muốn vươn tới, bỗng
nhiên không c̣n nghĩa lư nữa. Kim Thi ngao ngán tất cả. Niềm tuyệt vọng đă bào
ṃn, hủy diệt mầm ham muốn. Nói cách khác, cuộc chiến chưa diễn ra, nhưng Kim
Thi đă buông trôi, bỏ cuộc.
Nhưng nhiều bạn bè thân gần, nhất
là một người bạn trẻ từng gắn bó, keo sơn với Kim Thi như tứ chi, và bác sĩ nhà
văn Ngô Thế Vinh không cho phép Kim Thi đầu hàng. Nhảy dù cố gắng. Câu "danh
ngôn" bất cứ người lính nhảy dù nào cũng thuộc nằm ḷng, cũng ḥ hét hổn hển từ
vận động trường ra băi tập với súng cầm tay, lúp xúp chạy. Câu "danh ngôn" Phan
Nhật Nam đă bắt Kim Thi "tụng niệm" lại trên suốt chặng đường từ nhà đến bệnh
viện.
Nhảy dù, cố gắng. Năm 1969, sau
Tết Mậu Thân, hành quân ven đô Huế. Quảng Điền, Nguyệt Biều, Cây Số 17, Bao
Vinh... Dưới ánh hỏa châu bập bùng, đoàn quân lặng lẽ di hành trên bờ cao của
con đường xe lửa. Hai bên, ruộng nước lấp xấp, trải dài tít tắp lẫn vào bóng
đêm. Đoàn quân, như đoàn ngựa thồ, lầm lũi đi, đói, lạnh và mệt lả. Mỗi người
lính đều mang trên người không dưới 40 kí lô, gồm 6 trái lựu đạn, hai trái sáng,
hai trái lân tinh, một trái ḿn claymore, một súng chống chiến xa M72, một khẩu
M16, 450 viên đạn cộng quần áo mền mùng chăn gối nồi niêu soong chảo và 3 ngày
lương tươi (thịt, cá, rau cải, hành tiêu muối ớt, bột ngọt, x́ dầu, nước mắm,
đường, cà phê...), một ngày lương khô dự bị. Đoàn quân dừng lại bên này bờ sông,
muốn qua sông phải chọn một trong hai giải pháp, hoặc lần xuống bờ sông, bơi
qua. Với quân dụng vừa kể, giải pháp này bất khả thi. Giả dụ vượt sông không
mang theo bất cứ thứ ǵ trên người, vẫn vô phương, khí hậu mùa đông lạnh buốt
thế kia, chắc chắn sẽ chết cóng, chưa nói đến chuyện rất nhiều người không biết
bơi. Vậy, chỉ c̣n giải pháp duy nhất: qua sông trên hai đường sắt trơ vơ, cao
cách mặt nước hơn 10 thước. Xưa kia hai đường sắt được đặt trên một sàn cầu bằng
ván. Từ ngày có chiến tranh, đường sắt ngưng hoạt động, v́ bị địch phá hoại. Cây
cầu trở nên bất khiển dụng, có lẽ v́ vậy cư dân quanh vùng đă "trưng thu" ván
sàn cầu cho những nhu cầu riêng. Lệnh của trung tâm hành quân, bằng mọi giá phải
qua sông trước nửa đêm. Súng M16 cầm ngang làm cân thăng bằng, đoàn quân chia
thành hai hàng dọc lần lượt đặt chân trên hai thanh sắt. Nhảy dù, cố gắng. Phải
cực kỳ b́nh tĩnh. Không được phép sơ sẩy. Chỉ một bước chân thiếu chính xác, là
sẽ rơi xuống ḍng sông đen ng̣m phía dưới. Với hơn 40 kí lô quân trang quân dụng
trên người, và khí hậu buốt cóng mùa đông, hy vọng sống c̣n là một ảo tưởng cực
kỳ vô lư. Nhảy dù, cố gắng. 300 nhân mạng cồng kềnh trở thành những diễn viên
xiếc ưu hạng, không một người nào lọt sông.
Nhảy dù, cố gắng. Hạ Lào. Lam Sơn
719. Căn cứ A Lưới. Mưa tầm tă, trời đất âm u, mặt đất nhăo śnh, lầy lội. Đạn
pháo ́ ầm suốt đêm ngày, từ lỗ châu mai nh́n ra, đạn nổ sát chân đồi, nhích dần
lên cao. Tiếng đề lô của địch gọi điều chỉnh đạn đạo nghe rơ mồn một. Cuộc chiến
tranh khốn nạn. Một chiến trường tồi tệ. Đánh nhau, diện đối diện, thắng hay
thua c̣n tùy thuộc vào tài năng của cấp chỉ huy, ḷng can đảm của mỗi người
lính. Đàng này, mấy trăm nhân mạng bị ném trên đỉnh một ngọn đồi, làm đích cho
hàng trăm khẩu pháo ẩn dấu đâu đó trong bạt ngàn núi rừng thâm u. Không thấy
địch để đánh, cũng không thể tháo chạy, chỉ đau đớn và sợ hăi nằm đó, chờ một
quả đạn vô t́nh rơi ngay hầm, tan xương. Kim Thi chỉ là một tên lính quèn, không
am tường kế hoạch hành quân của cấp chỉ huy mặt trận, nhưng rơ ràng Kim Thi và
đồng đội đang đánh nhau với một kẻ thù vô h́nh, trong tư thế bị động. Ngày thứ
5, pháo tập vẫn ́ ầm, những căn hầm cá nhân bọc quanh ngọn đồi nhiều cái đă làm
mồi cho đạn pháo, nhiều đồng đội đă tan xương, số bị thương không được di tản v́
trực thăng tải thương không đáp xuống được mỗi ngày thêm đông. Những người bị
thương nặng, thiếâu thuốc men, khí hậu lại buốt cóng, đă lần lượt từ giă trần
gian. Tinh thần binh sĩ rơi xuống mức tồi tệ nhất. Kim Thi được lệnh tŕnh diện
thiếu tá tiểu đoàn trưởng. Vơ vội khẩu M16, Kim Thi khom người chui ra khỏi hầm,
vọt chạy về phía căn hầm chỉ huy kiên cố, đào sâu hơn ba thước cách mặt đất,
rộng mỗi bề hơn năm thước, phía trên, nóc hầm lợp bằng những thân gỗ tṛn, loại
dùng làm trụ đèn, được công binh câu tới bằng trực thăng vận tải Chinook. Trên
nữa, một lớp gi sắt. Lớp thứ ba, một thước bao cát. Lớp thứ tư, những ống cống
tṛn để tạo khoảng trống giả (122 ly của địch thuộc loại xuyên phá, đạn sẽ xoáy
sâu vào ḷng đất, chỉ phát nổ khi gặp khoảng trống). Thêm một thước bao cát nữa.
Nh́n cách thiết kế của căn hầm, Kim Thi cũng như những đồng đội khác đều nghĩ sẽ
tuyệt đối an toàn nếu được ẩn nấp trong ấy. Nhưng Kim Thi đă lầm. Vừa chùi người
vào trong, Kim Thi đảo mắt nh́n quanh, thiếu tá tiểu đoàn trưởng cùng các sĩ
quan và hạ sĩ quan truyền tin thuộc bộ chỉ huy đang túm tụm quanh tổng đài. Kim
Thi nói nhỏ với gă trung sĩ nhất ngồi ở đầu chiếc ghế dài: - Cho tôi ngồi với.
Gă nhích người nhường chỗ, Kim Thi vừa ngồi xuống, th́ một tiếng rít trên không
trung, tiếp theo, tiếng nổ chát chúa ngay trên đầu. Đèn phụt tắt cùng lúc với
mái hầm đổ sụp. Tri giác Kim Thi khoảnh khắc vụt biến, và rồi toàn thân đau
buốt. Trong bóng tối đen kịt, một cách tay nhầy nhụa rơi ra, Kim Thi đoán, đẫm
máu, vắt ngang ngực. Đưa bàn tay phải cầm lấy khúc thịt, Kim Thi than thầm: ḿnh
bị đứt một cánh tay rồi! Nhưng không, tay trái Kim Thi vẫn c̣n, dù đau lịm
người. Dần dần Kim Thi hiểu ra, khi hầm sập, một tấm gi sắt đă chém đứt ĺa thân
thể gă trung sĩ nhất làm hai phần, cánh tay nhầy nhụa máu là của gă. Cũng có
nghĩa nếu Kim Thi không được lệnh gọi của tiểu đoàn trưởng, gă trung sĩ nhất
không nhích người nhường chỗ ngồi cho Kim Thi, th́ gă đă không chết. Kim Thi bị
thương. Chứng từ y khoa của bệnh viện Đỗ Vinh sau này: phỏng cấp độ 2, găy hở
xương hàm trên, sáu mảnh đạn trong đầu, một mảnh trong xương bả vai, mắt lưỡng
thị. Với thương tích ấy, Kim Thi đă vận dụng hết sức tàn lết theo tiểu đội mở
đường máu, t́m đến một khoảng trống nhỏ giữa rừng được chọn làm băi đáp cho trực
thăng cứu thương, v́ căn cứ bị pháo tập liên miên, trực thăng vô phương hạ cánh.
Ngoài 4 người đă chết, Kim Thi và 6 người nữa thuộc bộ chỉ huy, gồm thiếu tá
tiểu đoàn trưởng, trung úy y sỹ, sĩ quan ban 2, một thượng sĩ thường vụ và 2 hạ
sĩ quan truyền tin đều bị thương nặng. Đoạn đường từ căn cứ đến băi đáp không xa
quá1 cây số đường rừng, nhưng với những người bị thương, quả thực là một thứ
"đường đi không đến" đúng nghĩa đen. Đă nhiều lần Kim Thi té nhủi, kiệt lực, hai
chân lẩy bẩy không đỡ nổi thân xác bầm dập. Nhưng bằng mọi giá, Kim Thi phải
đứng dậy, phải đến đích. Thành phố Sài G̣n. Hậu cứ. Xứ sở của b́nh yên. Miền
hạnh phúc của những người lính trẻ. Sài G̣n, nơi ngất ngất tiếng hát đôi uyên
ương Lê Uyên Phương, ră rời giọng ca Khánh Ly trong những đêm vũ trường say vùi
men rượu. Sài G̣n, nơi người vợ trẻ ṃn mỏi chờ mong, cùng với bào thai đứa con
trai đầu ḷng. Kim Thi không chết, không thể chết. Kim Thi phải trở về. Chiếc
trực thăng lượn một ṿng trước khi hạ thấp tầm cao, đáp xuống. Hai chân Kim Thi
mềm nhũn, máu từ những vết thương trên đầu tuôn ra, ràn rụa khắp khuôn mặt cháy
đen, bỏng rát. Chỉ vài trăm thước nữa thôi. Nhảy dù, cố gắng. Kim Thi thu hết
tàn lực, đứng dậy, nhưng hai chân không thể nào chống đỡ sức nặng toàn thân.
Không được thua. Thua là dập vùi xác thân giữa núi rừng hoang vu, là người vợ
trẻ sẽ thành góa phụ, là đứa con sắp chào đời sẽ mồ côi cha. Không thể thua.
Nhảy dù, cố gắng. Với cánh tay c̣n sử dụng được, Kim Thi cḥi người tới phía
trước, từng tấc, từng tấc... Một người lính sau khi đă đưa các thương binh nặng
hơn lên trực thăng, chạy ngược lại b́a rừng, nơi Kim Thi tuyệt vọng níu từng bụi
cỏ, lùm cây cḥi tới. Người lính cúi xuống xốc nách Kim Thi, kéo lê trên mặt
đất. Gă xạ thủ đại liên choài người đưa cánh tay ra. Kim Thi cầm lấy. Khi chiếc
trực thăng bốc khỏi mặt đất, vượt lên cao, Kim Thi nh́n nghiêng, bên trái, phía
dưới, căn cứ A Lưới ch́m trong mưa mù, với những bông lửa bùng cao do pháo tập
của địch. Ở đó đồng đội của Kim Thi đang hứng chịu một cách tuyệt vọng cái chết
có thể sẽ đến với ḿnh bất cứ lúc nào. Cuộc chiến tranh khốn nạn. Một chiến
trường tồi tệ. Cho đến bây giờ, gần 40 năm sau, Kim Thi vẫn không hiểu tại sao
có mặt trận đó. Tại sao những đoàn quân tinh nhuệ nhất của quân lực miền Nam bị
ném vào Hạ Lào, để thua, và chết.
Nhảy dù, cố gắng. Năm 1986, buổi
tối trong một quán nhậu ở đường Nguyễn Tiểu La, Chợ Lớn. Có Giáng Tiên, Trần
Mạnh Hảo, Nguyễn Tiến Văn, Nguyễn Tôn Nhan... Một người học tṛ đến t́m Kim Thi:
- Ngày mai có chuyến, em đă sắp xếp cho thầy một chỗ, tối nay thầy chuẩn bị,
sáng mai em đến đón. Đang chén chú chén anh ngất ngưỡng, trả lời bừa: - Xong
ngay, chuyện nhỏ! Người học tṛ ngồi nán nhậu vài ly rồi xin phép về trước. 4
giờ sáng hôm sau, có tiếng gơ cửa, c̣n lao đao cơn say buổi tối, Kim Thi ra mở
cửa, người học tṛ nói: - Thầy xong chưa? Ḿnh đi. - Đi đâu? - Tối qua thầy say
quá, quên rồi à? Nhớ lại cái hẹn với người học tṛ, nhớ lại tuần trước có nhờ
cậu ta lo một chỗ vượt biên, nhớ lại những buổi "làm việc" với công an văn hóa.
Phải rồi, phải đi, phải thoát khỏi đất nước này. Nửa năm trước một người bạn văn
nghệ vượt biên, hắn bị bắt. Ngồi tù 4 tháng, được tha, với điều kiện hàng tuần
phải tŕnh diện công an văn hóa thành phố, báo cáo những hoạt động của bản thân
và của các văn nghệ sĩ quen biết. Báo cáo một thời gian, hết chuyện, hắn buộc
phải lôi Kim Thi ra, rằng Kim Thi có tư tưởng phản động, đă vẽ một bức tranh có
ư hướng bôi bác chế độ... May cho Kim Thi, hàng ngày ăn nhậu, nhẵn mặt các hàng
quán, giao du với nhiều thành phần, kể cả một công an văn hóa. Tên này cho Kim
Thi biết sự việc, khuyên tiêu tán ngay bằng cớ nếu có. Kim Thi làm theo lời
khuyên. Nhờ thế khi bị xét nhà, không t́m ra tang chứng, Kim Thi thoát khỏi tù
tội. Nhưng, như người bạn, hàng tuần Kim Thi cũng phải báo cáo mọi hoạt động của
ḿnh và bằng hữu. Bố mẹ vợï Kim Thi sang Pháp từ thập niên 40. Sau 1975 gia đ́nh
Kim Thi được bảo lănh, măi đến đầu năm 1986 chính quyền mới chấp thuận cho xuất
cảnh. Trong thời gian chờ nước Pháp hoàn tất thủ tục nhập cảnh để rời khỏi Việt
Nam, th́ sự cố vừa kể xảy ra. Ngày lên đường c̣n mịt mù, trong lúc hàng tuần
phải đóng vai chỉ điểm, lương tâm Kim Thi không yên ổn. Để thoát khỏi t́nh trạng
ấy, phải vượt biên thôi. Vợ con thư thả đi sau. Khi có giấy tờ nhập cảnh, chỉ
cần bịa ra một lư do ǵ đó, ví dụ Kim Thi biệt tích, h́nh như trốn theo vợ bé,
là xong. Ép thêm người vào hộ khẩu mới khó, bỏ ra, dễ quá. Vả lại, nếu không dễ,
một hai cây vàng cũng thành dễ. Kim Thi nói với người học tṛ đợi một chút, rồi
vào nhà trong mặc vội bộ quần áo, vơ vội thêm một bộ nữa, nhét vào bao mặt nạ,
đeo lên vai. Xong, hôn con, nói với vợ: anh đi. Vợ nh́n, tia mắt ngơ ngác. Dù đă
bàn tính trước, nhưng sự việc xảy ra quá bất ngờ, vợ vẫn không kịp có phản ứng.
Người học tṛ chở Kim Thi xuống Rạch Giá bằng honda. Từ Rạch Giá, lên "taxi" ra
"cá lớn" ù neo ngoài cửa sông. "Cá lớn" thực ra chỉ là một chiếc thuyền nhỏ, có
lẽ chuyên sử dụng trong các sông lạch. Hành khách hôm ấy gồm 25 người lớn, 4 trẻ
em. Tuy chỉ chừng ấy nhân mạng, nhưng chiếc thuyền đă có vẻ quá tải, nước mấp mé
be thuyền. Ba giờ sáng thuyền khởi động máy, rời cửa sông, ra biển. 6 giờ sáng,
gặp tuần duyên, thuyền bị chận lại. Những mũi súng chỉa vào ḷng thuyền lúc nhúc
người, tiếng loa oang oang đe dọa: - Tất cả để hai tay lên đầu, không được lộn
xộn. Ai lộn xộn, bắn. Ván bài chưa đánh đă thua! Không thể thua quá dễ dàng như
thế được. Nhảy dù, cố gắng. Kim Thi lách ra be thuyền, lựa thế nhảy lên tàu tuần
duyên. - Đứng lại. Một báng súng nện vào bụng, Kim Thi gập người qụy xuống. Đau
buốt, cơn đau bóp nghẹt hai buồng phổi, nghẹt thở. Cố nén đau, Kim Thi lắp bắp:
- Xin các anh cho tôi nói. - Nói ǵ, đụ mẹ, muốn chết phải không? - Chúng tôi có
vàng, xin các anh cho chúng tôi đi... - Vàng, đụ mẹ hối lộ hả? - Xin các anh cho
chúng tôi đi, bắt chúng tôi, các anh chẳng lợi lộc ǵ, xin các anh... - Câm mồm!
Nhưng tiếng quát đă giảm cường độ. - Xin các anh tha chúng tôi. - Đă bảo câm
mồm. Tiếng quát rơi xuống cung bậc thấp. - Xin các cho chúng tôi đi, chúng tôi
có vàng... Im lặng. Vàng. "Các anh" bắt đầu ngấm đ̣n. Kim Thi tiếp tục bài ca
"xin các anh", thống thiết, bi ai, đượïc yểm trợ bằng những lượng vàng sẽ biếu
tặng đền ơn. Cuối cùng, "các anh" xiêu ḷng. Kim Thi được trao nhiệm vụ thâu gom
ṿng vàng, quí kim. Trở về thuyền, Kim Thi lại phải đi một đường chiến tranh
chính trị, rằng tự do trên hết, tự do quí hơn vàng, xin bà con cô bác hăy buông
bỏ của cải, để có thể thong dong t́m đến xứ sở tự do... Sau trận trấn lột, tàu
tuần duyên hộ tống chiếc thuyền mỏng manh ra ngoài hải phận. Đă thả, thả cho
trót. Chả phải "các anh" tốt lành ǵ, chúng tôi thừa thông minh hiểu "các anh"
sợ một tuần duyên khác vồ được chúng tôi, chuyện "trấn lột" đổ bể, phiền.
Nhảy dù, cố gắng. Những năm cuối
của thập niên tám mươi không khí chống cộng tại hải ngoại c̣n sôi sục. Đó là
thời kỳ bạo lực nhân danh chính nghĩa được tuyên dương, cổ vũ. Một Trần Văn Bé
Tư đối với luật pháp Mỹ là tội phạm, dùng súng bắn người có chủ mưu, nhưng đối
với cộng đồng Việt Nam lại là một anh hùng, đă "thế thiên hành đạo", đă nhân
danh chính nghĩa để diệt trừ một Việt Cộng nằm vùng. Trong bối cảnh đó Hợp Lưu
chào đời. Chỉ sau số ra mắt, báo chí Việt ngữ tại quận Cam nói riêng, khắp nơi
trên thế giới nói chung, lên án, khai trừ. Kim Thi bỗng biến thành Việt gian,
nối giáo cho giặc, đâm sau lưng chiến sĩ. Đêm, một hai giờ sáng, nhiều cú phone
từ đâu đó gọi đến, mạt sát, lăng nhục. Ngày, vào quán, bạn bè thân thiết xưa kia
rút dần sang bàn khác. Không nên dây với hủi, nhỡ lạc đạn, chết oan. Tờ báo đă
chào đời, bằng mọi giá nó phải sống. Nhảy dù, cố gắng. Mặc kệ những lăng nhục
trên báo. Mặc kệ những mạt sát, đe dọa hàng đêm, Hợp Lưu vẫn đều đặn hai tháng
một lần có mặt trên các kệ sách. Chưa có nhiều độc giả, thiếu tiền in, vẽ tranh,
tŕnh bày b́a sách, b́a băng nhạc bù lỗ. Vẫn thiếu, viết dâm thư. Lấy ngắn nuôi
dài. Nhảy dù, cố gắng. Vậy mà đă 14 năm. Đường đi vẫn chưa đến. Không sao. Vấn
đề là đă lên đường, đă đi, miệt mài, kiên tŕ, không nghỉ. Nhảy dù, cố gắng.
Trên quăng đường từ nhà đến bệnh
viện UCI dài khoảng 25 phút, Kim Thi và Phan Nhật Nam cùng gợi lại kỷ niệm xưa,
dùng kỷ niệm xưa như chất xúc tác động viên tinh thần cho một chiến trường mới
sắp mở màn. Kim Thi nhớ lại h́nh ảnh người lính đă xốc nách Kim Thi lôi lên trực
thăng, lôi một đồng đội từ tử địa ra cơi sinh. Ngày nay, trên xứ người, cách xa
trận địa cũ nửa ṿng trái đất, một người lính già từng mang trên vai 16 năm tù,
8 năm biệt giam, đưa một người lính khác, cũng đă già, đến bệnh viện, để chuẩn
bị những công đoạn cần có cho một cuộc chiến khác, gian nan gấp bội chiến trường
xưa. Kẻ địch ngày hôm nay không vô h́nh, không là những trái pháo rít khô trên
không trung, cày nát hầm hố trên mặt đất nhăo śnh. Kẻ địch ngày hôm nay là
những tế bào ác tính mang tên ung thư, dửng dưng nẩy nở. Bây giờ đạo quân oan
nghiệt kia chỉ mới làm tắt tiếng nói, nhưng rồi sẽ đến lúc ứ đầy thanh quản,
nghẹt thở, chết.
Kim Thi viết những ḍng này sau
12 tiếng từ bệnh viện trở về. Người ta đă xẻ một lỗ nhỏ ngang bụng, chuyền vào
cuống bao tử một ống nhựa, và một ống khác vào tim, nối liền với máy trợ tim tí
hon đặt dưới da ngực. Vài hôm nữa Kim Thi sẽ được chữa trị bằng Radiation (xạ
trị) và bằng chemotherapy (hóa trị). Tia phóng xạ sẽ đốt cháy vùng ung thư, ngay
thanh quản. Cũng có nghĩa Kim Thi không ăn được bằng miệng, v́ thức ăn không thể
đi ngang thực quản, sát thanh quản một lớp da mỏng được, buộc phải bơm thức ăn
lỏng (nước, súp, ensure...) vào bao tử qua ống nhựa ở bụng. Thời gian xạ trị sẽ
kéo dài trên dưới ba tháng, cộng thêm nhiều tháng dưỡng thương nữa. Trung b́nh
từ 8 tháng đến 1 năm nhịn ăn uống bằng miệng! Phan Nhật Nam đùa: Trời đất chí
công, bạn đă ẩm thực thừa mứa hơn 50 năm, nay, nhịn cũng là phải lẽ. Được hỏi
công dụng và nhiệm vụ của máy trợ tim, bác sĩ giải thích: Phương pháp chữa trị
bằng Radiation sẽ được kết hợp với Chemotherapy, nhưng do ảnh hưởng của stroke,
Kim Thi suy tim, máy giúp bơm chất thuốc hóa học chạy khắp cơ thể, t́m diệt các
tế bào ung thư. Kim Thi được biết thêm, thuốc có khả năng giết các tế bào ác
tính, nhưng đồng thời cũng giết luôn các tế bào hiền, bệnh nhân mất hồng huyết
cầu, rụng tóc, mục răng, cháy nám da, đau đớn, sức đề kháng không c̣n, sẽ rũ
liệt, kiệt sức. Hăy h́nh dung một tiền đồn bị địch tràn ngập. Để giữ đồn, chả
c̣n cách nào khác hơn gọi phi cơ không tập ngay trên trận địa. Địch chết, dĩ
nhiên, nhưng ta cũng tan xương! Đây là phương pháp chữa trị ung thư duy nhất,
ngoài giải phẫu, mà y khoa đang áp dụng. Xác suất thành công không nhiều, c̣n
tùy thuộc ở sức đề kháng bẩm sinh của mỗi cơ thế, và tùy thuộc không nhỏ vào sự
chịu đựng cùng ư chí của con bệnh. Chưa kể, ung thư là căn bệnh di căn quái quỉ,
mầm bệnh tiềm ẩn trong cơ thể, diệt nơi này sớm muộn ǵ cũng sẽ nhảy sang nơi
khác. Nói cách khác, chữa trị ung thư là t́m cách triển hạn cái chết, lâu, vài
năm, nhanh, vài tháng.
Trời California mùa này đă lạnh,
và tối sớm. Trong căn pḥng nhỏ, rất nhỏ, nhà người bạn Kim Thi trú ngụ gần 3
tháng nay, nh́n ra, bầu trời nặng mây mù, một con quạ đậu lẻ loi trên sợi dây
điện chạy dọc đường phố, bên ngoài tường rào. H́nh ảnh con quạ lẻ loi trên sợi
dây điện giữa bầu trời xám đục, gợi trong ḷng Kim Thi một nỗi quạnh hiu. Dù
trốn chạy, tự đánh lừa ḿnh cách nào, cũng không thể đảo ngược sự thực: cái chết
mỗi ngày mỗi đến gần hơn với Kim Thi. Hôm qua, một bạn văn, ngày nay đă là tu
sĩ, đến thăm Kim Thi. Anh ấy nói về lẽ sống chết; về sự vô thường, giả ảo của
kiếp nhân sinh; về lớp "vỏ" tất cả chúng ta đang mặc là cái b́nh thịt xương đă
có sinh ắt phải có bệnh, có lăo và có tử; về con đường giải thoát mỗi chúng sinh
cần chuẩn bị cho ngày rũ bỏ lớp "vỏ" sẽ cũ, mục, hư hoại, để thoát ra khỏi ṿng
quay nghiệt ngă luân hồi, hoặc có tái sinh, th́ cơ hội cho chúng ta chọn lựa một
cảnh giới tốt ở kiếp hậu lai vẫn nhiều hơn. Người bạn tu sĩ nói đến "đạo" sống
của dân tộc Ấn Độ xưa: từ nhỏ đến lúc vừa hết tuổi trưởng thành, học làm người.
Từ trưởng thành đến 40, hưởng thụ cuộc đời. Thời gian c̣n lại dồn hết cho tu tập
để chuẩn bị cho cái chết sẽ đến. Người bạn tu sĩ thuyết về cơi "thân trung ấm",
nơi linh hồn sẽ lang thang một thời gian trước khi đầu thai chuyển kiếp. Giai
đoạn này cực kỳ quan trọng, nếu không chuẩn bị trước bằng tu tập, chính tâm, sẽ
dễ dàng bị rơi vào cảnh giới tồi tệ... Tạm bỏ qua niềm tin tôn giáo và những dự
tri có tính trừu tượng, điều Kim Thi thấy rơ là dưới mắt mọi người, chuyện ra đi
của Kim Thi có vẻ đă được khẳng định.
Trên cơ sở này, Kim Thi nhận thấy
nên bày tỏ vài điều với
Bạn đọc và văn hữu thân mến,
Việc phải đến, đang đến.
Có thể Kim Thi sẽ trở lại với quí
bạn, cũng có thể nhất khứ bất phục phản. Dù trở lại hay sẽ chia ly vĩnh viễn,
quí bạn vẫn là một trong vài băn khoăn Kim Thi mong được giải bày.
Tờ báo này khai sinh trong khốn
khó. Nhưng cũng đă vượt qua đoạn đường dài 14 năm, với không ít sóng gió. Nhất
là thời kỳ đầu. Thời kỳ chuyện giao lưu trong-ngoài c̣n là liều thuốc đắng đối
với đa số người Việt hải ngoại. Nhiều người đă đến, đă đi, nhiều người mới làm
quen, nhiều người khác nữa thủy chung ṛng ră suốt 14 năm. Dù mới, cũ, Kim Thi
cũng chân thành cảm ơn tất cả. Không có quí bạn, không có Hợp Lưu, không có quí
bạn, văn học nghệ thuật Việt Nam trên quê người không lư do tồn tại. Hiểu sâu xa
điều ấy, để lấy làm tiếc khả năng và kiến thức của Kim Thi quá hữu hạn, không
nâng được tờ tạp chí này đến tầm cao lẽ ra phải đạt đến, hầu phù hợp với yêu cầu
chung của quí bạn nói riêng, xu thế của văn học nghệ thuật Việt Nam và thế giới
nói chung. Tuy nhiên, trong giới hạn nào đó, Hợp Lưu cũng đă khiêm cung làm được
một gạch nối, tạo điều kiện để các văn hữu trong và ngoài nước nh́n thấy nhau,
đến với nhau. Dĩ nhiên c̣n nhiều dị biệt do hoàn cảnh địa dư và khí hậu chíùnh
trị, nhưng ít nhất đối tượng phản ánh trong mắt nhau cũng không c̣n bị khúc xạ
lệch lạc bởi thiên kiến, hận thù. Kim Thi hy vọng sẽ có một ngày nào đó, không
c̣n hai chữ quốc nội, hải ngoại đi kèm với bút hiệu và danh xưng nhà văn. Chỉ
có, duy nhất, nhà văn Việt Nam, viết bằng ngôn ngữ Việt Nam, cho mọi người Việt
Nam sống rải rác khắp năm châu. Đó là mơ ươc của Kim Thi, từ khởi thủy đến hôm
nay.
Giả dụ sau này Hợp Lưu vẫn tồn
tại dù thiếu Kim Thi, th́ đường hướng ấy vẫn không thay đổi, những người nắm
sinh mệnh Hợp Lưu trong tương lai sẽ giúp Hợp Lưu theo đuổi và hoàn tất ước mơ
kia. Quí độc giả, những tiếng nói thầm lặng, và quí văn hữu, những người đă và
đang làm công việc sáng tạo, chắc chắn sẽ đóng vai tṛ chủ động. Như đă nói,
không có quí bạn, không có Hợp Lưu.
14 năm qua chúng ta đă chung
đường, Kim Thi vẫn mong cùng quí bạn tiếp tục. Nhưng lực bất ṭng tâm. Một mặt
trận mới đang mở ra trước mắt Kim Thi. Hăy cho Kim Thi một thời gian để chiến
đấu. Nếu Kim Thi thắng, chúng ta sẽ tao ngộ. Ngược lại, nếu Kim Thi thua, cũng
b́nh thường thôi. Có sinh, có tử. Năm mươi lăm năm làm người, công b́nh mà nói,
Kim Thi đă sống đủ, đă nếm trọn mọi mùi vị của cuộc đời. Nếu phải ra đi, cũng
chẳng có ǵ hối tiếc.
Hăy cho Kim Thi gửi đến quí bạn
một lời chào thân ái.
Cùng các văn hữu trong ban chủ
biên,
Một năm qua, kể từ lúc Kim Thi
bàn giao chức chủ biên cho nhà văn Phùng Nguyễn, nhưng v́ lư do riêng, Phùng
Nguyễn không thể tiếp tục, nếu không nhờ sự tiếp tay của các bạn, chắc chắn Hợp
Lưu đă không thể đến tay độc giả đều đặn, với chất lượng mỗi ngày thêm khởi sắc
hơn, như đă. Có lẽ trên thế giới, từ xưa đến nay, Hợp Lưu là tờ báo duy nhất
được trực tiếp quán xuyến bởi một nhóm anh em văn hữu có ḷng rất đỗi với văn
chương, nghệ thuật, trong tinh thần tuyệt đối vô vị lợi. Mỗi lần nghĩ đến những
đóng góp của các bạn, từ nội dung, viết, đọc, chọn, sửa chính tả, sắp xếp bố cục
cho từng số báo, đến việc phân phối, phát hành, góp nhặt thêm tài chánh để trang
trải phí tổn in ấn khi cần tăng trang, Kim Thi không thể không xúc động. Gửi đến
các bạn một lời cảm ơn, với ḷng tri ân sâu xa, Kim Thi nghĩ, chưa đủ, và không
cần thiết. Biết nói thế nào với các bạn bây giờ? Chỉ có thể hiểu ngầm, như Kim
Thi, các bạn đến với văn chương nghệ thuật bởi một thôi thúc vô h́nh nào đó.
Hàng giờ, hàng buổi, có khi hàng ngày, ngồi c̣ng lưng trước màn h́nh computer,
chọn lựa từng con chữ, đẽo gọt từng câu văn, chắt lọc từng suy tưởng, kỳ khu làm
thành tác phẩm. Thích lắm, sướng lịm người khi nh́n thấy công tŕnh tim óc của
ḿnh xuất hiện trên báo hoặc in thành sách. Nhưng cảm giác ấy chỉ đến một lần,
lần đầu, hay nhiều lắm vài lần tiếp theo, để rồi nhanh chóng trở nên b́nh
thường, tầm thường. Về mặt tinh thần, tên tuổi nếu có, cũng không nhờ đó chúng
ta lớn hơn, được trọng vọng hơn. Về mặt vật chất, làm thơ viết văn ở hải ngoại
chẳng những không tạo ra của cải, trái lại, c̣n v́ nó mà vất vả, tốn kém. Vậy,
lực thôi thúc vô h́nh nào buộc chặt chúng ta với "nghiệp chướng" này? Kim Thi
không biết, nhưng Kim Thi hiểu rất rơ, nhờ thôi thúc ấy, nhờ mối đam mê chung,
mà chúng ta gắn bó với nhau. Trong mọi loại t́nh cảm Kim Thi đă nếm trải, có vẻ
như t́nh văn nghệ là loại t́nh cảm hiền lành và keo sơn nhất. Hiểu ra điều này,
để thấy, ngoài nghiệp dĩ đă chọn, các bạn tận t́nh tận lực lo cho Hợp Lưu lúc
Kim Thi không c̣n đủ sức gánh vác đơn phương, chắc chắn do t́nh cảm gắn bó giữa
Kim Thi và các bạn, và giữa các bạn với nhau. Kim Thi hy vọng giao t́nh ấy sẽ
măi măi bền chặt, để tờ báo này có thể đến tay bạn đọc bằng trí tuệ và tài năng
của các bạn. Một trí tuệ, tài năng tập thể, sung măn và đa dạng, tất nhiên sẽ
giá trị gấp nhiều lần công tŕnh của một cá nhân.
Trần Vũ thân mến,
Một năm hơn Vũ đă thay anh liên
lạc với anh chị em văn hữu trong, ngoài nước, cùng Ban Chủ Biên thảo luận các
chủ đề, xin bài, kêu gọi sáng tác-phê b́nh, đọc và chọn, lên khung từng số báo,
săn t́m h́nh ảnh... Nói tóm, Vũ đă chu toàn xuất sắc vai tṛ của một chủ biên
tài năng, điều ấy anh chị em văn hữu khắp năm châu đều biết. Chỉ độc giả chưa
biết.
Anh nhận thấy có bổn phận phải
công khai chuyện này với dư luận, nhờ dư luận hỗ trợ đề nghị anh sắp nói với Vũ.
Nhiều lần Vũ tâm sự với anh, Vũ
không thích làm báo. Bởi nhiều lư do. Thứ nhất, trong môi trường Việt Nam hải
ngoại, ngoài nhật báo, tuần báo sống bằng quảng cáo, tất cả các tạp chí chuyên
đề văn chương, nghệ thuật đều không thể nuôi nổi người làm báo. Có nghĩa, viết
văn làm báo (như chúng ta) chỉ là nghề tay trái. Để chu tất chuyện áo cơm, tất
cả chúng ta đều phải làm việc, trong khi báo chí chiếm quá nhiều th́ giờ. Thứ
hai, Vũ muốn dồn hết năng lực cho tiểu thuyết, báo chí phân tán năng lực rất
nhiều. Thứ ba, khi giao tiếp với anh chị em văn hữu, Vũ nhận thấy hầu hết đều
hiền ḥa, nhưng cái "ngă" của vị nào cũng lớn. Ví von, mỗi văn hữu là một ông
(bà) trời con, không khéo sẽ gây hiềm khích. Vũ chỉ mong thêm bạn bớt thù. Làm
chủ biên, muốn tờ báo xuất sắc, vượt lên trên thiên kiến phe phái và thù tạc
nhảm nhí, nhất thiết phải gạt bỏ ngay cái cần gạt bỏ, cho dù cái ấy xuất xứ từ
bằng hữu thân thiết. Vũ sợ ḿnh không đủ tế nhị, khôn khéo, uyển chuyển, ứng
biến để làm nổi việc đó.
Tất cả những lư do Vũ đưa ra đều
chính đáng. 14 năm hệ lụy với tờ báo này, anh cảm thông hơn ai hết những trăn
trở của Vũ. Nhưng một năm qua, vô h́nh chung Vũ đă chứng tỏ khả năng xuất sắc
của ḿnh trong vai tṛ chủ biên. Nói cách khác, Hợp Lưu rất cần Vũ, độc giả năm
châu cần một chủ biên có khả năng, để không phụ ḷng họ đă yêu mến, chung vai
nâng giúp Hợp Lưu tồn tại đến ngày hôm nay.
Cuộc chiến của anh với căn bệnh
nan y quái ác sắp mở màn. Thắng bại thế nào chưa thể biết được. Xát suất thắng
vẫn thường bị xem là thấp trong lịch sử y khoa, nếu chỉ tính riêng căn bệnh này.
Tuy nhiên, thời gian lao đao, hoảng loạn đă qua, đến hôm nay anh có thể b́nh
thản nh́n diễn tiến của sự việc, tập quen dần với hư vô, buông bỏ càng nhiều
càng tốt mọi ràng buộc. Nói chung, anh đă trang bị cho ḿnh một sức mạnh tinh
thần tuy không lớn, nhưng đủ để nếu phải ra đi, cuộc lên đường hy vọng sẽ nhẹ
nhàng, thong dong.
Với những lư do vừa tŕnh bày,
anh mong Vũ hăy nhận lời làm chủ biên Hợp Lưu khi anh vắng mặt.
Vũ nhận lời, nói cho oai: văn học
Việt Nam có thêm một cách tay mẫn cán. Trong t́nh cảm riêng tư: Vũ giúp anh
buông bỏ thêm một trách nhiệm chắn chắn sẽ khiến cuộc chia ly giữa anh với cơi
nhân gian bụi bặm này không mấy thoải mái, nếu Vũ từ chối đề nghị của anh.
|
|