|
Người cao tuổi và sự hạn chế của y học
Nguyễn Văn Tuấn
Giữa tháng Ba năm 2003 ở Úc xảy ra một câu chuyện làm tốn khá nhiều giấy mực
trong giới truyền thông và y khoa. Câu chuyện xoay quanh một giáo sư chủ tịch
Hội ung thư tuyến tiền liệt (Prostate Cancer Foundation) từ chối không chịu đi
thử nghiệm để biết ông có bị ung thư tuyến tiền liệt hay không. Quyết định của
ông giáo sư 58 tuổi này làm quần chúng ngạc nhiên, và làm cho nhiều đồng nghiệp
y khoa cao mày khó chịu, bởi v́ theo những người này, ông ta đáng lẽ phải làm
gương cho quần chúng về hiệu quả thử nghiệm ung thư tuyến tiền liệt. Nhưng là
một chuyên gia có tiếng về ung thư tuyến tiền liệt, quyết định của ông ắt hẳn
không phải do cảm tính chi phối, mà có thể xuất phát từ những cơ sở khoa học
đằng sau của việc thử nghiệm ung thư mà một bộ phận y tế ngày nay đang ra sức
rao giảng và hô hào.
Giới y tế công cộng trong chính phủ là những người rất tự tin và tự măn. Họ
khuyên chúng ta cách thức tự kiểm soát lấy cuộc sống của chúng ta: đừng hút
thuốc; nếu có uống rượu bia th́ nên uống điều độ; tập thể dục thường xuyên;
không nên ra ngoài nắng quá lâu và quá nhiều; luôn luôn dùng giây đai an toàn
(seatbelt) khi lái xe; nên thực hành chế độ "an toàn sex"; và nên thường xuyên
đi thử nghiệm về ung thư.
Ngày nay, giới y tế khuyên những đàn ông 50 tuổi trở lên nên đi khám bác sĩ
thường xuyên và thử nghiệm xem có bị ung thư tuyến tiền liệt (prostate cancer)
hay không. Phương pháp thử nghiệm này có tên (tiếng Anh) là PSA. Thử nghiệm
PSA trong đàn ông cũng tương đương với thử nghiệm “PAP smear” về ung thư tử
cung, hay chụp quang tuyến vú (xét nghiệm ung thư vú) trong đàn bà. Có người
c̣n đi xa hơn, và ví việc thử nghiệm PSA với thử nghiệm độ mỡ trong máu
(cholesterol). Những người này c̣n đề nghị phát động một chương tŕnh pḥng
chống bệnh ung thư tuyến tiền liệt trong cộng đồng, bằng cách thử nghiệm PSA bất
cứ lúc nào và ở mọi nơi, trong văn pḥng làm việc, trong bồn tắm, trên sân chơi
golf, hay bất cứ nơi nào mà đàn ông hay tụ tập.
Cái logic đằng sau khuyến cáo này rất đơn giản và thực dụng. Phát hiện sớm, nếu
có ung thư th́ cắt bỏ, và bệnh nhân sẽ lành mạnh. Nhưng trong thực tế, câu
chuyện không đơn giản như thế. Những ǵ mà giới y tế, hoặc cố ư hay vô t́nh v́
vấn đề kiến thức, tŕnh bày cho công chúng một bức tranh quá đơn giản, mà trong
đó hứa hẹn có vẻ quá nhiều so với những ǵ mà y khoa có thể cung cấp.
Cơ bản của vấn đề
Tuyến tiền liệt (tiếng Anh c̣n gọi là “prostate”) là một tuyến có h́nh dạng và
kích thức tương đương với quả óc chó, nằm phía dưới bọng đái, và bao quanh niệu
(niệu là ống dẫn nước tiểu từ bàng quang ra ngoài cơ thể). Tuyến tiền liệt chỉ
nặng khoảng 20 grams và được cấu tạo bằng một tuyến, cơ, động mạch, và mô xơ.
Tuyến tiền liệt sản xuất và tiết ra tinh dịch, một chất có nhiệm vụ chuyên chở
tinh trùng ngay lúc dương vật xuất tinh. Tuyến này được bao quanh bằng các mạch
máu và dây thần kinh, rất cần thiết cho việc cương dương vật.
Tuy có kích thước nhỏ như thế, tuyến tiền liệt có thể gây ra tác hại cho cơ thể
không ít, và có khi đe dọa đến tính mạng của con người như trong trường hợp nó
bị ung thư. Theo thống kê, hàng năm ở Mĩ có đến 132.000 người Mĩ bị ung thư
tuyến tiền liệt, và khoảng 34.000 người phải bỏ mạng v́ bệnh này. Thực ra, ung
thư tuyến tiền liệt là nguyên nhân số hai gây ra nhiều tử vong trong đàn ông
người da trắng. Số lượng người bị ung thư càng ngày càng gia tăng, nhưng sự gia
tăng có lẽ là do kĩ thuật phát hiện bệnh càng ngày càng chính xác hơn.
Để hiểu t́nh thế khó xử chung quanh việc phát hiện và chữa trị ung thư tuyến
tiền liệt, có lẽ chúng ta cần phải ghi nhận một sự thật quan trọng rằng chứng
ung thư tuyến tiền liệt rất phổ biến trong đàn ông, đặc biệt là trong những
người cao tuổi, nhưng phần lớn nó không đe dọa đến tính mạng của họ. Hiện nay,
các nhà khoa học ước đoán rằng ở Mĩ, có khoảng 11 triệu đàn ông mang có không ít
th́ nhiều một vài thương tổn mà có thể cho là ung thư tuyến tiền liệt.
Trong những đàn ông Tây phương trên 90 tuổi chết v́ các bệnh khác, khi được giảo
nghiệm, người ta thấy hầu như 100 phần trăm có triệu chứng ung thư tuyến tiền
liệt với nhiều mức độ khác nhau. Trong những đàn ông tuổi từ 40 đến 49 chết v́
tai nạn (mà không chết v́ ung thư tuyến tiền liệt), 41 phần trăm có dấu hiệu ung
thư tuyến tiền liệt. Trong những đàn ông tuổi từ 30 đến 39, tỉ lệ này là 22
phần trăm. Nói một cách khác, trong thực tế, có một sự khác biệt lớn giữa tỉ lệ
bệnh nhân được phát hiện và tỉ lệ bệnh nhân chỉ được phát hiện trong lúc giảo
nghiệm tử thi. Đây là một sự thật rất quan trọng, v́ nó có tính quyết định đến
cái logic đằng sau đề nghị thử nghiệm ung thư tuyến tiền liệt trong toàn bộ dân
số.
Ai là những người thường hay bị
ung thư tuyến tiền liệt? Câu trả lời là yếu tố di truyền. Nhiều nghiên cứu cho
thấy những người bị ung thư tuyến
tiền liệt [và có thân nhân bị chứng này] có tỉ lệ tử vong cao gấp 3 lần so với
những người bị ung thư tuyến tiền liệt nhưng thân nhân không bị chứng này.
Ngoài yếu tố di truyền, những đàn ông quá “tích cực” hay quá “tiêu cực” trong
cuộc sống t́nh dục, và công nhân trong các hăng xưởng liên quan đến chất cadmium
(như trong kĩ nghệ làm cao su và lốp xe) thường có nguy cơ bị ung thư tuyến tiền
liệt cao hơn trung b́nh. Nhưng trong các yếu tố, tuổi tác là yếu tố quan trọng
nhất. Trong những đàn ông dưới 50 tuổi, tỉ lệ bệnh này không đến 1%; nhưng nguy
cơ bị bệnh tăng rất nhanh sau độ tuổi 50. Tính trung b́nh, độ tuổi trung b́nh
của những người được phát hiện mang chứng ung thư tuyến tiền liệt là 73 tuổi.
T́nh thế khó xử
Những đàn ông mắc bệnh ung thư tuyến tiền liệt vào thời ḱ sớm, tức là thời ḱ
c̣n có thể chữa trị được, thường không có triệu chứng ǵ biểu hiện bề ngoài.
Cái “bản vị vàng” đáng tin cậy nhất để phát hiện bệnh là bằng cách khám hậu môn
(tiếng Anh hay gọi là digital rectal examination, hay DRE). Phương pháp này có
thời được rao giảng là rất dễ, không đắt tiền, nhưng đối với phần đông đàn ông,
cách khám này được xem là quá xâm phạm và phần lớn từ chối cách khám này.
Cái giả định đằng sau cuộc vận động thử nghiệm ung thư thường xuyên là một khi
phát hiện bệnh, phương pháp chữa trị có xác suất thành công cao, và do đó sẽ cứu
được nhiều người trước khi ung thư lan tràn sang các cơ phận khác trong cơ thể.
Với suy nghĩ này và sự từ chối phương pháp DRE, các nhà nghiên cứu t́m cách phát
triển các phương pháp khác để phát hiện ung thư tuyến tiền liệt sớm hơn. Một
phương pháp được quảng bá rầm rộ trên báo chí là PSA (viết tắt từ chữ
Prostate-Specific Antigen). Phương pháp này đo hàm lượng hóa chất tiết ra từ
các tế bào thuộc tuyến tiền liệt (prostatic epithelial cells). Cái lợi
ích hiển nhiên của PSA là nó khách quan (không dựa vào sự diễn dịch và ư kiến
chủ quan của bác sĩ), có thể định lượng (cho ra một con số rơ ràng), và bệnh
nhân cũng hài ḷng.
Song, ngay cả những người nhiệt t́nh nhất với phương pháp PSA cũng ghi nhận vài
khiếm khuyết của nó. Thứ nhất, một người đàn ông có thể bị ung thư tuyến tiền
liệt — thậm chí trong giai đoạn nghiêm trọng — mà vẫn có mức độ PSA b́nh
thường. Thứ hai, một tuyến tiền liệt bị lớn ra — nhưng không phải ung thư — nó
có thể tiết ra và làm tăng hàm lượng PSA. Nói một cách khác, không phải người
nào có độ PSA thấp cũng đều không bị ung thư; ngược lại, không phải người có độ
PSA cao đều bị ung thư. Dù với hạn chế lớn như thế, giới y tế vẫn nắm lấy PSA
như là một thước đo chuẩn để chẩn đoán ung thư tuyến tiền liệt.
Ngoài ra, c̣n có ba vấn đề khác liên quan đến phương pháp PSA, mà giới y tế
thường lờ qua mà không nói cho bệnh nhân biết:
Thứ nhất, những người (không ai biết bao nhiêu) bị phát hiện là có ung thư tuyến
tiền liệt bằng bất cứ phương pháp nào (PSA hay DRE) có lẽ là những người nằm
trong dạng “ung thư ngủ”, tức là dạng ung thư không phát triển, không lan rộng
để đe dọa đến tính mạng con người. Phương pháp PSA có thể sẽ không phát hiện
khối ung thư bị che khuất, mà chỉ phát hiện những trường hợp ung thư có ư nghĩa
lâm sàng.
Cứ mỗi 1,000 người (đàn ông) được chẩn đoán có ung thư tuyến tiền liệt, một phần
ba (tức 33%) sẽ được phân loại vào nhóm "non-curable", tức không chữa trị được,
bởi v́ ung thư đă lan rộng ra các tế bào khác; hai phần ba c̣n lại (67%) được
xem là có thể chữa trị được với giả định rằng bệnh chỉ giới hạn trong cái tuyến
tiền liệt và phương pháp chữa trị thường là giải phẫu cắt bỏ ung thư tuyến tiền
liệt. (Hiện nay, đây là một phương pháp chữa trị được giới y sĩ ở Mĩ chuộng,
nhưng ở Âu châu, người ta chuộng cách chữa trị bằng quang tuyến, tức radiation
therapy.) Một bi kịch khác là trong số 67% [được xem là “có thể chữa trị” được]
th́ sau khi giải phẫu bác sĩ sẽ phát hiện có đến phân nửa là không thể chữa trị
được, v́ ung thư đă gây di căn, hay lan rộng đến các tế bào khác.
Nói một cách khác, ngay cả thử nghiệm PSA cùng với các phương pháp thử nghiệm
hiện hành khác, có đến 2 phần 3 bệnh nhân được phát hiện bị ung thư tuyến tiền
liệt đă ở trong thời ḱ không c̣n chữa trị được nữa. “Chữa trị” ở đây có nghĩa
là cắt bỏ cái tuyến tiền liệt. Trong các bệnh nhân này, cắt bỏ tuyến tiền liệt
sẽ chẳng đem lại lợi ích thực tế nào cho bệnh nhân. Câu hỏi được đặt ra, do đó,
là phát hiện chứng ung thư tuyến tiền liệt sớm để làm ǵ? Việc làm này đem lại
lợi ích cho ai và làm tổn hại ai? Tăng cường thử nghiệm PSA có thực sự cứu được
nhiều bệnh nhân không?
Để trả lời những câu hỏi này, chúng ta có thể lấy một ví dụ để minh họa cho vấn
đề. Hăy tưởng tượng chúng ta là một nông dân cố t́m cách sàng lọc ba loài vật:
một chú rùa, một chú chim, và một chú thỏ sao cho để chúng có thể lưu lại trong
vườn. Khi mà chúng ta hoàn thiện phương pháp thanh lọc, chú chim đă đă cao bay
xa chạy đến một vùng chúng ta không biết được. Chú rùa vẫn chậm chạp lang thang
ṿng quanh một cách vô định và chẳng đi đâu xa, trong khi chú thỏ th́ nhảy nhót
ṿng ṿng và có thể (hay không có thể) nhảy qua hàng rào. Nói một cách khác,
chỉ có chú thỏ hưởng lợi ích từ cuộc sàng lọc; chú rùa chậm chạp kia không cần,
và chú chim th́ đă bay xa rồi.
Nếu chúng ta dùng cách nói ví von này trong t́nh trạng lâm sàng của ung thư
tuyến tiền liệt, th́ những bệnh nhân với ung thư cấp thấp, không nguy hiểm không
cần đến thử nghiệm hay chữa trị. Đi t́m những dạng ung thư này có nghĩa là đem
lại lo lắng, buồn rầu, có thể bị kêu đi giải phẫu [nhưng không cần thiết], và do
đó, có thể dẫn đến nhiều tác hại tinh thần về lâu về dài cho bệnh nhân. Đây là
những chú rùa, nên để họ lang thang một cách vô định.
Mặt khác, chúng ta có những chú chim, những bệnh nhân mà y học hiện đại đành bó
tay. Những bệnh nhân này không cần đến giải phẫu, bởi v́ giải phẫu sẽ chẳng
chữa trị hay cứu sống họ, nhưng họ có thể cần một phương án chăm sóc nhẹ nhàng
hơn để xoa dịu cơn bệnh và kéo dài cuộc sống một cách dễ chịu. Giải phẫu trên
những bệnh nhân này sẽ chẳng giải quyết vấn đề ǵ, mà chỉ gây thêm nguy cơ biến
chứng bị các bệnh khác (như bất lực hay mất khả năng tự kiềm chế).
Và sau hết là những chú thỏ, tức những đối tượng mà thử nghiệm PSA có thể đem
lại lợi ích. Nhấn mạnh: có thể. Hiện nay, cứ trong 100 đàn ông được chẩn đoán
mang bệnh ung thư tuyến tiền liệt, 33 người là “chim” trong lần chẩn đoán đầu,
33 người là “chim” trong ṿng một hay hai năm sau lần chẩn đoán đầu và sau khi
được điều trị, và 33 người có ung thư có giới hạn — đây là nhóm gồm có các chú
“rùa” và “thỏ”, tức là những đàn ông với ung thư có lẽ không đe dọa đến tính
mạng, nhưng có thể phát triển đến một giai đoạn nguy hiểm trong tương lai. Nếu
thử nghiệm PSA có khả năng t́m ra những ung thư này, vấn đề vẫn c̣n tồn tại là
chúng ta vẫn không phân biệt được các chú thỏ từ các chú rùa — và có thể làm cho
nhiều người phải bị giải phẫu không cần thiết và có nguy cơ làm cho họ bất lực.
Ở đây chúng ta phải đương đầu với một t́nh thế khó xử, và không có một sự nhất
trí nào trong các chuyên gia về ung thư tuyến tiền liệt. Cái mà quần chúng cần
không phải là tăng cường thử nghiệm PSA bừa băi, mà là những phương pháp xác
định loại ung thư nào là “thật” mà giải phẫu có thể chữa trị khỏi, và loại ung
thư nào nên để nguyên không cần đến giải phẫu. Hơn thế nữa, quần chúng cần
những phương tiện để xác định, trước khi giải phẫu, những ai trong số 66 người
mà chẩn đoán ban đầu là thật sự “chim” và ai là “thỏ”, những người mà y học có
thể cứu sống qua chữa trị. Với những hạn chế hiện nay của y học, chữa trị bằng
giải phẫu không phải là một phương án tối ưu cho những đàn ông mà giải phẫu có
thể gây cho họ thêm nhiều vấn đề sức khỏe. Thành ra, mặc dù con số ung thư ngầm
khá cao, thử nghiệm PSA trở nên một bài toán khó có đáp số tối ưu.
Y khoa hóa cuộc sống và vấn đề
Vấn đề trên đây cho thấy y học hiện đại có nhiều hạn chế. Sự yếu kém của y học
hiện đại thể hiện rơ rệt nhất trước những căn bệnh của người cao tuổi. Có thể
nói bệnh nhân cao tuổi là một tấm gương, phản ánh sự hạn chế và có khi vô lí của
y học hiện đại.
Trong cuốn “Medical Nemesis” (Báo oán y khoa), Ivan Illich, một nhà triết học,
lí giải rằng y học đă xâm lấn vào hầu như mọi khía cạnh trong sự tồn tại của con
người. Tất cả các khía cạnh văn hóa và cá nhân trong cuộc đấu tranh sống c̣n
của con người – trưởng thành, nôi dưỡng con cái, đối đầu với cái khó khăn, tội
phạm, buồn bă, tham vọng, bệnh tật, và cái chết – đă bị “hóa thân” thành những
chuyên đề của sức khỏe thể xác và tinh thần.
Sự hóa thân này làm mất đi những kinh nghiệm uyên thâm của con
người. Những ǵ xuất phát từ địa hạt của sự hiểu biết và từng trải cá nhân đều
bị chuyển vào địa hạt của y khoa, một địa hạt được bao trùm bằng một không khí
của chủ nghĩa khẳng định sinh học và công nghệ.
Y khoa hóa không chỉ hạn chết trong các lĩnh vực tâm thần; nhiều căn
bệnh mới cũng được xuất hiện. Những căn bệnh mới quan trọng trong nhóm bệnh
này, c̣n được gọi là “proto-illnesses”, những bệnh không gây ra triệu chứng và
cũng không làm cho con người đau khổ nhưng người ta tin rằng chúng rất nguy
hiểm. Tăng áp suất máu là một căn bệnh proto-illness. Loăng xương, cao mỡ
trong máu, ph́nh động mạch, bứu kết tràng, và hẹp động mạch cảnh (carotid artery
stenosis), v.v... cũng nằm trong nhóm này.
Sự thật th́ những bệnh này có thể nguy hiểm, và ở một khía cạnh nào
đó, việc y khoa hóa cũng có thể chấp nhận được. Chữa trị chứng loăng xương hay
cao áp suất máu có thể ngăn ngừa găy xương và kéo dài tuổi thọ. Nhưng mặt khác,
y khoa hóa cũng đem lại một vài tác hại.
Với y khoa hóa, vai tṛ của người y sĩ trở thành rộng lớn hơn và trở
nên công nghệ hóa hơn. Sự bành trướng vai tṛ và công nghệ hóa làm cho người y
sĩ không làm tṛn nhiệm vụ cơ bản của ḿnh, đó là làm dịu nỗi đau khổ của người
bệnh. Việc chăm sóc người cao tuổi bị công nghệ làm méo mó. Y khoa hóa làm cho
kinh nghiệm trở nên ngoại nghiệm, nhưng bản chất của các bệnh trong người cao
tuổi lại là nội nghiệm. Mỗi y sĩ (ít ra là ở Tây phương) đều chứng kiến việc y
khoa hóa những người tuổi 80 trở lên với chứng khớp xương, bệnh Alzheimer’s, mức
độ mỡ trong máu, và nhất là ung thư tuyến tiền liệt. Nếu so sánh những bệnh
nhân này với những người khác cùng độ tuổi, cùng điều kiện cơ thể, nhưng tự nhận
rằng cái đầu gối của họ không c̣n tốt, và họ không hay quên, người nào cảm thấy
“lành mạnh” hơn?
Cái thách thức lớn nhất đối với người cao tuổi là vấn đề tinh thần,
chứ không phải y khoa. Cái vai tṛ thích hợp của người y sĩ, do đó, là người
khuyên nhũ, hay giúp đỡ, chứ không phải là một nhà khoa học chuyên nghiệp.
Một trong những nguyên lí của y học hiện đại là y sĩ phải chẩn đoán
chính xác trước khi chữa trị. Với công nghệ hiện hành, những chẩn đoán như thế
thường phải dựa vào những mường tượng căn bệnh và quá tŕnh bệnh tật. Y sĩ có
thể nh́n thấy loét dạ dày, hay bướu nhỏ trong ruột bằng các phương tiện
fibreoptic; y sĩ có thể nh́n thấy sỏi trong thận, những chỗ đứt quăng trong
ruột, động mạch cảnh, và có thể đo lường mức độ nghẽn trong động mạch để có thể
quyết định một phương án điều trị. Nhưng vấn đề được đặt ra là có phải những
“bệnh” trên đây thực sự là bệnh. Nếu ba phần tư phụ nữ trong độ tuổi 80 trở lên
có triệu chứng sa ruột (hiatal hernia) th́ sa ruột có phải là một căn bệnh hay
không? Nếu cho rằng sa ruột là bệnh, th́ nền y khoa sẽ gây ra nhiều tác động
tiêu cực hơn là tích cực cho người bệnh. Việc thử nghiệm ung thư tuyến tiền
liệt và những phức tạp liên quan đến việc thử nghiệm và giải pháp cho một phát
hiện ung thư là một minh họa cho sự hạn chế của y học hiện đại đối với người cao
tuổi.
|