Giáo sư Tôn Thất
Bách qua đời
|
 |
|
Giáo
sư Tôn Thất Bách |
Giáo sư Tôn Thất Bách đă mất đêm qua khi đang công tác tại
tỉnh Lào Cai sau một cơn đau tim. Ông được đánh giá là một trong những chuyên
gia hàng đầu của Việt Nam về ngoại khoa, đặc biệt trong phẫu thuật gan, mật, cấp
cứu bụng.
Giáo sư Bách sinh ngày 25/2/1946, tại xă Dương Xuân Thượng,
huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế. Ông là con trai của cố giáo sư Tôn Thất
Tùng, chuyên gia hàng đầu về cắt gan ở Việt Nam.
Giáo sư Tôn Thất Bách từng làm hiệu trưởng trường Đại học Y
Hà Nội trong 10 năm. Năm 2003, ông chuyển sang giữ cương vị giám đốc Bệnh viện
Hữu nghị Việt - Đức. Ông đă thực hiện thành công nhiều ca mổ gan và tim. Giáo sư
Đỗ Kim Sơn, nguyên giám đốc bệnh viện Việt - Đức, đánh giá: "Giáo sư Tôn Thất
Bách đă kế tục xuất sắc sự nghiệp của cha trong lĩnh vực cắt gan ở Việt Nam".
Ngoài ra, ông c̣n là Phó Chủ tịch Hội ngoại khoa Việt Nam,
Viện sĩ Viện hàn lâm phẫu thuật Paris, giáo sư danh dự của trường Đại học
Ukraina và Đại học Lille của Pháp.
Với cương vị là Phó chủ nhiệm Uỷ ban các vấn đề xă hội của
Quốc hội, ông đặc biệt quan tâm đến y tế cho người nghèo. Ông mất khi đang cùng
với các đại biểu Quốc hội đi giám sát vấn đề này tại Lào Cai. Theo các bác sĩ
của bệnh viện Việt - Đức, thời gian gần đây, giáo sư Bách đă có một số biểu hiện
của bệnh tim và cao huyết áp.
Bộ Y tế đă thuê một máy bay trực thăng để đưa thi hài cố
giáo sư về Hà Nội. Tuy nhiên, do lo ngại thời tiết sương mù, máy bay không hạ
cánh được nên một đoàn bác sĩ đă lên Lào Cai bằng đường bộ.
Thiên Đức - Bích Hạnh
Cây Bách giữa
đại ngàn đă ngưng reo
(VietNamNet)
- Ngày cậu con trai của bác sĩ Tôn Thất Tùng ra đời ở
chiến khu Việt Bắc, Bác Hồ nói: ''Tùng - Bách hai cây quư mọc thẳng. Tôi đặt tên
cháu là Bách...''. Năm mươi chín năm, Cây Bách ấy đă không ngừng reo giữa
đại ngàn. Cho đến một ngày, định mệnh khắc nghiệt đă bắt tiếng reo ấy
ngưng lại giữa chừng trong sự tiếc nuối, bàng hoàng...
"Tôi luôn tâm niệm: phải sống
xứng đáng với cha ḿnh"
Sống dưới cái bóng quá lớn của
ai đó mà vẫn toả sáng được - điều đó thật khó khăn. GS Tôn Thất Bách không phải
là một ngoại lệ. Khi c̣n nhỏ, ông cũng ham chơi và đặc biệt thích bóng rổ. Cha
ông không ngăn cấm nhưng đă nghiêm khắc và nhẫn nại hướng con theo theo con
đường của ḿnh. 16 tuổi, tốt nghiệp cấp ba, ông Bách muốn học Bách Khoa, khoa vô
tuyến điện nhưng không đủ tuổi. Sau đó, ông thi đỗ vào ĐH Y Hà Nội. Ông nói rằng
hai năm đầu, ông vẫn chỉ thích bóng rổ và bóng đá hơn học.
Đến năm thứ sáu, ông bắt đầu say
mê với việc học nhờ việc chuyển sang chuyên khoa ngoại. Ông tự bám bệnh viện và
bệnh nhân để học. Chỉ có điều ǵ không hiểu cậu sinh viên ấy mới hỏi thêm cha.
Cũng trong năm này cậu sinh viên Tôn Thất Bách được phụ mổ cho cha. Ít người
biết rằng, ông đă tinh thông về phẫu thuật là nhờ cả ở mẹ. Mẹ ông, một y tá
thông minh, giàu năng lực nhưng hiền dịu, nhẫn nại, là phụ mổ cho GS Tôn Thất
Tùng trong nhiều năm. Bà đă trở thành một phần quan trọng trong sự nghiệp của
hai cha con. Bà hiểu từng cái đưa mắt của chồng trong pḥng mổ, hiểu từng tí một
t́nh trạng của bệnh nhân qua bàn tay dứt khoát hay thoáng chút lưỡng lự của
người chồng tài hoa. Bên cạnh thành công của GS Tôn Thất Tùng bao giờ cũng có
h́nh bóng của bà. GS Tôn Thất Bách đă học được rất nhiều qua những lần phụ mổ
cho cha - có người phụ mổ đặc biệt là mẹ - bởi những ca mổ của GS Tôn Thất Tùng
bao giờ cũng là những ca khó.
Năm 1973, bốn năm sau khi tốt
nghiệp ĐH Y, bác sĩ Tôn Thất Bách đă thực hiện thành công một cuộc phẫu thuật
cắt gan phải bị ung thư, đă vỡ. Năm 1978, sau khi đi thực tập ở Pháp trở về bệnh
viện Việt - Đức, bác sĩ Bách đă thành công trong các ca phẫu thuật thay van
tim... Cũng từ đó, tên tuổi Tôn Thất Bách bắt đầu nổi tiếng một cách độc lập,
không c̣n chỉ v́ là "con trai của giáo sư Tôn Thất Tùng". Khi GS Tùng mất, Nhà
nước có ư định cử bác sĩ trẻ Tôn Thất Bách đi nghiên cứu sinh ở nước ngoài nhưng
ông đă từ chối để rồi thành công ngay trên đất nước ḿnh bằng cách tự học, tự
nghiên cứu... Cho đến trước lúc ra đi, ông vẫn là người nổi danh trong hai
chuyên khoa: phẫu thuật gan mật và phẫu thuật tim.
Đă nhiều người và nhiều nhà báo
hỏi ông về cảm giác "có một người cha nổi tiếng?" - có nghĩa là phải "chịu áp
lực khi phải sống dưới cái bóng quá lớn là cha ḿnh?". Ông từng tâm sự: "Khi
cầm dao mổ, tôi không nghĩ ǵ ngoài tính mạng của người bệnh. Trong thời điểm đó
phải quên đi mọi thứ, t́m động tác thích hợp nhất để trong thời gian nhanh nhất
cứu người bệnh. Nhưng rồi sau đó cũng có lúc tôi nghĩ, nếu là cha ḿnh th́ trong
trường hợp đó ông có xử lư như vậy không? Tôi không nghĩ là con của GS Tôn Thất
Tùng th́ ḿnh sẽ giỏi được như ông cụ, tôi chỉ mong muốn sống như thế nào để
xứng đáng với cha".
Và điều kỳ diệu nhất là GS Tôn Thất Bách đă ngồi vào vị
trí của cha ḿnh mà không hề phải nhận một sự chiếu cố nào của xă hội cũng như
không gặp một sự gượng gạo, lên gân nào từ bản thân ông. Giáo viên, học sinh của
trường ĐH Y các niên học sau này đă kính phục, yêu quư, ngưỡng mộ Hiệu trưởng
Tôn Thất Bách như trước kia cha ông, GS Tôn Thất Tùng đă từng được như thế. Sự
chia sẻ của ông đối với sinh viên qua nhiều khoá học về đời sống, về nghề
nghiệp, và đặc biệt là phong cách sống đă để lại trong những con đường và giảng
đường của ĐH Y Hà Nội nỗi niềm tiếc nuối khôn nguôi về ông. Nhiều người đă không
c̣n nước mắt để khóc khi nghe tin "thầy Bách" của họ ra đi bất ngờ. Ngày hôm
qua, những chiếc áo choàng trắng ra vào khuôn viên trường lặng lẽ, những đôi mắt
xao xác. Suốt hơn nửa thế kỷ qua, nơi đây đă quen với sự hiện diện của hai thế
hệ cha con: Tùng - Bách. Một nhân cách sống đặc biệt được chuyển giao thế hệ đă
trở thành linh hồn nơi đây. Năm mươi chín năm, Tôn Thất Bách đă là một cây Bách
mọc thẳng, reo giữa đại ngàn - là những học tṛ, đồng nghiệp và công chúng của
ḿnh - một cách giản dị như chính sứ mạng của ông, định mệnh của ông phải thế.
"Cô đến trễ 5 phút"
Lần phỏng vấn đầu tiên của tôi
với ông là vào ngày 15/9/1997. Lúc ấy ông đang là Hiệu trưởng Đại học Y, là Phó
giám đốc bệnh viện Việt Đức, đă là ĐBQH khoá IX và đang ứng cử ĐBQH Khoá X. Ông
nhận lời nhẹ nhàng và ngắn gọn qua điện thoại: "17h15 tại văn pḥng của tôi ở
Đại học Y nhé. Chúng ta sẽ làm việc 30 phút..."
Người phụ nữ trông nhà xe của ĐH
Y chỉ cho tôi chiếc xe đạp dựng ở góc tường: "Ông ấy giống hệt cụ Tùng ngày xưa.
Làm việc không hở giờ nào mà vẫn thích đi xe đạp..."
Căn pḥng làm việc của ông bé
nhỏ nhưng gọn gàng. Ông ngồi trước chiếc máy vi tính. Mái tóc bạc sớm so với
tuổi, đôi mắt tinh anh, giấu chút hóm hỉnh, trông ông rất giống h́nh ảnh cụ thân
sinh mà tôi đă biết qua phim ảnh. "Cô đến trễ 5 phút, như vậy là chúng ta chỉ
c̣n có 25 phút thôi". Giọng ông trầm ấm, nụ cười độ lượng nhưng không hiểu sao
trong khoảnh khắc đó, tôi thấy ḿnh như cô học tṛ trễ giờ học...
Kể từ hôm đó cho đến trong suốt
năm qua, mỗi khi gặp vấn đề ǵ liên quan đến các chính sách y tế hoặc các vấn đề
xă hội (ông đă là Phó chủ nhiệm Uỷ ban các vấn đề xă hội của Quốc hội trong suốt
hai khoá) tôi lại nhấc điện thoại để xin một cuộc gặp vào lúc... 17h15. Bao giờ
tôi cũng nói câu hỏi trước và đến đúng giờ để trong 30 phút ấy, có thể nghe ông
thật nhiều. Có lần, cần chuẩn bị một chuyên đề về sự nối tiếp thế hệ cho báo
Tết, nhớ đến câu chuyện: "Tùng - Bách hai cây quư mọc thẳng", tôi lại gọi điện
cho ông. Ông ngập ngừng: "Kư ức về cha ư? Hay để tôi viết cho cô nhỉ? Những
chuyện như thế để tôi tự viết th́ tiện hơn. Cô cần bao nhiêu chữ, lúc nào th́
"hết hạn?". Chiều hôm sau, cũng là 17h15, tôi đến căn pḥng nhỏ của ông ở trường
ĐH Y. Ông đă để sẵn cho tôi bài viết trong chiếc phong b́ có ḍng chữ: "Gửi nhà
báo...". Về toà soạn, tôi thử đếm lại: Đúng 400 chữ như đă thoả thuận!
"Tại sao anh ấy lại ra đi vào
lúc này"
Đă có lần tôi hỏi GS Tôn Thất
Bách về cảm giác của ông khi chứng kiến đám tang của cha ḿnh với hàng ngàn
người Hà Nội tiễn đưa trong lặng lẽ đau thương. Lúc đó, ông đă nói rằng, đó là
vinh hạnh không dễ ǵ sánh nổi của một người thầy thuốc. Niềm vinh hạnh ấy hôm
nay, chính ông: GS Tôn Thất Bách cũng đă được đời trao tặng. Người ta không chỉ
đau thương, tiếc nhớ v́ mất đi một thầy thuốc tài hoa, uyên bác mà c̣n v́ chỗ
đứng của ông trong nghị trường không dễ ǵ thay thế được...
...Gần chục năm, ông đă phải
kiêm nhiệm hai công việc nặng nề: Hiệu trưởng ĐH Y Hà Nội và Phó giám đốc bệnh
viện Việt - Đức. Cũng đă nhiều lần ông nghĩ là ḿnh không quen làm quản lư nên
đă xin thôi "chức" Hiệu trưởng để giành thời gian cho chuyên môn và đào tạo lớp
trẻ nhưng Bộ không cho. Dù trong sâu xa, ông vẫn thích nhất công việc mổ xẻ bởi
v́ hạnh phúc của một thầy thuốc là được trực tiếp cứu người th́ ông vẫn phải
chia từng cái ngăn thời gian cho hợp lư để làm tốt nhất công việc kiêm nhiệm.
Và con người khoa học trong ông đă giúp ông rất hiệu quả trong việc chia ngăn
ấy. Tất cả các buổi sáng ông làm việc ở bệnh viện. Từ 13h chiều th́ về trường,
đến lúc nào hết việc th́ thôi (thường th́ 19h, nếu nhiều th́ 20h tối). Ông tự
đề ra cho ḿnh một nguyên tắc: công việc ngày nào th́ dứt điểm ngày đó, khi về
đến nhà th́ dứt mọi việc để thanh thản sống với gia đ́nh. (Trừ những lúc có ca
mổ đột xuất th́ mới đi làm đêm). Ông nói rằng ḿnh không mất thời giờ nhiều cho
những cuộc họp - trừ những trường hợp bất khả kháng. Ông tâm sự rằng, ông có thể
quản lư tốt mà vẫn có thể làm được chuyên môn là nhờ "vào sự giúp đỡ của các
hiệu phó chuyên trách. Theo ông th́ người hiệu trưởng ở trưởng chỉ đóng vai tṛ
điều tiết mọi công việc chung.
Tính ra GS Tôn Thất Bách đă là
ĐBQH gần tṛn 3 khoá. Không phải là ĐB chuyên trách nên mỗi năm ông chỉ phải có
mặt ở nghị trường hai tháng. Nhưng trong khoảng thời gian ấy ông đă không bỏ phí
thời gian, đă làm tṛn trách nhiệm của một đại biểu dân cử theo cách mà ông quan
niệm. Ấn tượng trong các nhà báo theo dơi các kỳ họp QH về ông là một ĐB mẫn cán
và nghiêm túc, có chính kiến. Dù ở trong phiên họp Tổ để góp ư xây dựng Luật,
ông thường đến đúng giờ, đọc kỹ tài liệu rồi ghi những ư kiến của ḿnh vào sổ.
Những ư kiến của ông bao giờ cũng đem "lợi" đến cho cánh nhà báo v́ đó là những
đóng góp có ư tưởng mới và xác đáng. Trên Hội trường, mỗi khi đến phiên chất vấn
các Bộ trưởng, ông không bao giờ "ngại" nói hoặc "hỏi cho có", dù đối tượng "bị"
chất vấn là Bộ trưởng Bộ y tế, cấp trên của ông...
Trong kỳ họp QH tháng 5 năm
ngoái, ông đă "đứng lên ngồi xuống" nhiều lần khi bàn về ngân sách. Đến giờ giải
lao, khi được hỏi nhận xét về chất lượng trả lời chất vấn, ông vẫn bảo lưu quan
điểm của ḿnh theo cách của một nghị sĩ chuyên nghiệp: "Trả lời của Bộ trưởng
Tài chính về vấn đề chính sách trực của cán bộ y tế như vậy là chưa thoả
đáng. Theo cách trả lời đó th́ người thiệt tḥi nhất là các cán bộ y tế vùng
sâu, vùng xa. C̣n những vấn đề khác th́ rất khó, chưa thể nói ngay là có thoả
đáng hay không. Phải có thời gian ít nhất là một ngày kiểm chứng lại tài liệu,
hoặc qua ư kiến nhiều phía liên quan mới có thể biết được có thoả đáng hay
không. Sự đánh giá về chất lượng trả lời chất vấn của các Bộ trưởng của các cử
tri theo từng vấn đề mà họ quan tâm nhiều khi c̣n chuẩn xác hơn ư kiến nhận xét
của ĐB Quốc hội. Bộ trưởng nào trả lời chưa thoả đáng, tôi sẽ chất vấn tiếp. Đơn
giản chỉ là tôi muốn làm tṛn trách nhiệm với những cử tri đă bầu tôi"
Sẽ trống vắng biết bao khi kỳ
họp Quốc hội tới thiếu vắng giọng nói trầm ấm mà khúc chiết, mạch lạc của ông
giữa Hội trường về những vấn đề bức xúc của đời sống. Tôi vẫn nhớ như in h́nh
ảnh ông với mái tóc bạc và nụ cười an b́nh, với bộ đồ lịch lăm, khoanh tay đứng
trầm tĩnh ở bệ đá ngoài hành lang nghị trường trong giờ giải lao... Những câu
chuyện về việc t́m phương án tối ưu cho chính sách của nghành y tế, những tranh
luận về các vấn đề xă hội cũng thường diễn ra ở đó. Nơi đó, kỳ họp tới sẽ để lại
một chỗ trống không ǵ bù đắp nổi trong ḷng nhiều người.
Bà Hoài Thu, chủ nhiệm Uỷ ban
các vấn đề xă hội của Quốc hội đă nức nở nghẹn ngào khi báo tin ông mất: "Anh
Bách đang có nhiều trăn trở, nhiều ư tưởng cho các vấn đề xă hội. Anh ấy là con
người sáng tạo, là ĐBQH có trách nhiệm... Tại sao anh ấy lại ra đi vào lúc này,
khi mà chúng tôi đang cần anh ấy biết bao nhiêu".
Mới tuần trước, tôi vừa gọi điện
tới ông để sắp xếp cuộc phỏng vấn cho một phóng viên trong toà soạn về vấn đề xă
hội hoá ngành y tế... Hôm qua, tôi lại bấm chuông điện thoại và cầu mong rằng
tin ông ra đi chỉ là tin đồn thất thiệt. Nhiều người bạn của tôi đă khóc khi
nghe tin GS Tôn Thất Bách ra đi. Họ nói rằng mặt đất đă trống đi một chỗ cho một
người tài hoa và tử tế.
Sự ra đi của ông là sự ngưng reo
của một cây đại thụ mọc thẳng giữa đại ngàn.
Lương Thị Bích Ngọc
Tin của Vietnamnet
|