|
Lá Thư Hàng Tháng: ĐỂ NHỚ NGÀY
30/4/1975
Ba mươi ngày tới là thời gian để người Việt Nam tưởng niệm và
kỷ niệm. Tưởng niệm chuyện buồn và kỷ niệm chuyện vui quanh biến động lịch sử
ngày Ba Mươi tháng Tư năm Một Ngh́n Chín Trăm Bảy Mươi Lăm.
Đă hẳn, ngày 30/4/1975 không phải là “một ngày như mọi ngày”
như Trịnh công Sơn nói nhưng là một ngày lịch sử có thể vẫn c̣n sinh động trong
tâm tưởng mỗi người từng nhập cuộc bất cứ từ chiến tuyến nào. Nhưng kể từ ngày
đó đến nay cũng đă 29 năm rồi, cho nên thành thật mà nói cái buồn cái vui mà mỗi
người cảm thấy trong ngày đó cũng không c̣n là buồn vui nữa. Buồn vui đó chỉ c̣n
là những kỷ niệm, những niềm nhớ, như người ta nhớ gừng là cay, muối là mặn.
Nhưng hoài niệm dù lẫn lộn thế nào chăng nữa th́ dù buồn hay
vui, mừng hay giận, dù “quốc gia” hay “cộng sản”, dù “ngụy” hay “cách mạng”, dù
ở chiến tuyến nào th́ b́nh tâm suy nghĩ, người Việt cũng phải nhận những sự thực
lịch sử sau đây.
Thứ nhất, quê hương không c̣n bóng ngoại nhân thống trị.
Thứ hai, chiến tranh đă chấm dứt, người Việt có thể nh́n nhau
quên chuyện cũ. Hận thù đồng bào v́ bất cứ lư do nào cũng không c̣n nữa.
Thứ ba, đất nước đă thống nhất, lằn ranh địa lư chính trị
thực dân vạch ra không c̣n nữa, người Việt từ mũi Cà Mau đến Nam Quan có thể
chân thành nhận nhau là đồng bào đồng hương không chút ngượng ngập.
Thứ tư, văn hoá tư tưởng cũng như kinh tế không c̣n là độc
quyền của những thiểu số công cụ của ngoại nhân thống trị.
Thứ năm, phổ thông, phổ cập giáo dục y tế và an sinh xă hội
đă trở thành những chính sách tất yếu của chính quyền, chứ không c̣n là những
đặc quyền của một giai tầng xă hội ưu đăi nào. Dù c̣n xa, nhưng con đường đưa
đến b́nh đẳng cơ hội thăng tiến, công bằng xă hội, dân có quyền làm dân, người
có quyền làm người… con đường đó đă mở ra thực sự cho mọi người Việt Nam.
Thứ sáu, tương lai của người Việt nằm trong
tay
người Việt, thành
bại sướng khổ là tùy người Việt không tiến quyết đổ cho ai cả.
Việt Nam có thể ngẩng đầu tự hào nh́n thế giới không phải v́
có gạo, có dầu khí, có tiền rừng bạc biển, có một quá khứ oai hùng, một dân số
trẻ trung đang hăm hở cầu tiến, mà c̣n v́ Việt Nam tự hào biết trân quư và hi
sinh để tranh thủ và bảo vệ nền tự chủ của ḿnh, biết trân quư và tôn trọng t́nh
đồng bào, biết thực hiện quyết tâm đi vào tương lai của thế giới với tâm hồn yêu
chuộng ḥa b́nh, b́nh đẵng và tự chủ tự quyết.
Đó là bài học của ngày 30/4/1975. Cực khổ dài ngày, ai mà
chẳng muốn sung sướng, thất vọng dài ngày ai mà chẳng ấp ủ những ước vọng dâng
tràn. Nhưng một đất nước quằn quại trong 30 năm tàn hại v́ ngoại thuộc và nội
thù hẳn phải có một thời gian gấp rưỡi, gấp đôi để b́nh phục, khoan nói là để
tiến lên. Nhật thua trận ở Việt Nam, Nhật c̣n bồi thường chiến tranh, Pháp thua
trận mất nửa nước Pháp bồi thường ǵ? Hoa Kỳ thua trận mất nửa nước c̣n lại, Hoa
Kỳ bồi thường ǵ? Không bồi thường mà c̣n trả thù bằng phong tỏa và phá hoại!
Nước giàu nhất, mạnh nhất nhưng thất trận trả thù một nước nghèo nhất v́ cái tội
chiến thắng. Không thể quy trách hết cho người Việt hôm nay không biết theo chân
đoàn quân chiến bại để yêu cầu triều đ́nh của kẻ chiến bại bỏ qua tội… chiến
thắng như thời Lư, Trần, Lê, Nguyễn Quang Trung. Mối nguy cho Việt Nam từ sau
1975 là Việt Nam trở thành kẻ cứng đầu trong chiến dịch lùa cả thế giới vào một
cái “chuồng” mới gọi là Trật Tự Mới của thế giới, nhất là sau khi Bức Tường Bá
Linh sụp đổ. Cái chuồng mới đó có tên là Kinh Tế Toàn Cầu hay kinh tế thị
trường. Mù quáng kẹt vào là điêu đứng. Kinh nghiệm của các nước Nam Mỹ, Đại Hàn,
Thái Lan, Indonesia là những ví dụ. Kinh nghiệm của Afghanistan, Iraq là những
ví dụ khác. Điều nguy hại không phải là ù ĺ tụt hậu, không muốn hay không biết
hiện đại hóa. Điều nguy hại là hiện đại hóa một cách tùy tiện, thiếu viễn kiến.
Cho nên, từ đói cơm rách áo đến cơm no áo ấm, từ cơm no áo ấm đến ăn ngon mặt
đẹp, Việt Nam có được một chỗ đứng dưới ánh mặt trời với thiên hạ như hôm nay
cũng là một thành tích đáng kể rồi. Dẹp được một cửa hàng nhu yếu phẩm, đóng cửa
được một cửa hàng mậu dịch quốc doanh th́ c̣n dân chủ tự do hơn là bỏ một trại
cải tạo hay mười trạm kiểm soát.
Hai mươi chín năm gầy dựng lại ba mươi năm đổ nát. Dĩ nhiên
là c̣n nhiều việc phải làm, cần làm. Những cái “phải”, cái “cần” đó không chỉ
thuộc trách nhiệm riêng của người dân và chính quyền trong nước, mà c̣n là trách
nhiệm của những người ngoài nước, những người chưa quên - và chưa muốn quên -
ḿnh là người Việt và tổ tiên ḿnh là người Việt.
Chuyển Luân.
|