|
Một cái nh́n từ trong nước:
TRÁI
TIM ĐEM GỬI… BÊN LỀ
Hưng B́nh
Hai năm qua không c̣n thấy cái tên Bằng Kiều
xuất hiện trên sân khấu nhạc trẻ trong nước. Đến khi tên tuổi sắp bị quên lăng
th́, mới đây chẳng biết đang ngồi ở đẩu ở đâu trên đất Mỹ, anh ca sĩ này phát ra
những lời tuyên bố thực sự gây ngỡ ngàng cho quần chúng yêu nhạc cũng như các ca
sĩ đồng nghiệp trong nước.
Trong bài trả lời phỏng vấn đài phát thanh VNCR ở Hoa Kỳ dài hơn chục phút, được
tung lên mạng Internet qua trang nhà của Thúy Nga Paris, ngôi sao của sân chơi
SV96 ngày nào hồn nhiên “phán xét” đất nước, bài bác cả những đồng nghiệp ca sĩ
bạn bè của ḿnh, trong khi không tiếc lời ca ngợi một nhúm người c̣n mang trong
ḿnh sự thù hận mù quáng và lạc lơng ở nơi xứ người cách xa quê hương nửa ṿng
trái đất. Chưa hết, Bằng Kiều cùng vợ là ca sĩ Trizzie Phương Trinh c̣n xung
phong lên sân khấu khoác lên ḿnh lá cờ vàng ba sọc đỏ và hát bài quốc ca của
chế độ Việt Nam Cộng Ḥa đă ch́m trong hố thẳm lịch sử.
Cuộc phỏng vấn
Bằng Kiều bắt đầu nổi lên từ
sân khấu SV96, khi c̣n là sinh viên của Nhạc viện Hà Nội. Không bóng bẩy, dữ dội
như các ca sĩ nhạc trẻ bây giờ, mà bằng sự mộc mạc cùng với một chất lăng tử,
Bằng Kiều đă thu hút được sự mến mộ của đông đảo giới trẻ. Nhưng kể từ khi Bằng
Kiều chuyển vào Nam sinh sống, gặp ca sĩ Trizzie Phương Trinh, dường như cái
chất “hương đồng” SV ấy đă ít nhiều bay đi, dành chỗ cho một “trái tim bên lề”
ướt át. Nhờ vào thủ thuật đánh bóng quảng cáo và lobby, tên tuổi Bằng Kiều tiếp
tục nổi lên.
Nhưng nay th́ chuyện có vẻ như
không c̣n b́nh thường nữa với những lời tuyên bố và hành động như đă ghi nhận ở
trên. Những người từng được nghe Bằng Kiều trả lời trên đài VNCR đều có chung
cảm nghĩ đây không phải là một cuộc phỏng vấn thông thường mà là một cuộc hỏi
cung trong trại giam giữa một bên là hai “điều tra viên” Ngụy Vũ và Hoàng Trọng
Thụy nhân danh VNCR và “can phạm” Bằng Kiều. Khó có thể h́nh dung nổi một Bằng
Kiều từng gây sóng gió trên các sân khấu nhạc trẻ, giờ đây lại chốc chốc thốt ra
những lời xum xoe, bạc nhược: “Dạ, thưa anh”, “Em xin phép anh”, “Em xin phép
quư vị”…Bằng Kiều đă hạ ḿnh đến nước đó nhưng hai ông “điều tra viên” Thụy, Vũ
cũng chẳng v́ thế mà lịch sự hơn, cả hai đă dằn mặt Bằng Kiều về tội khi về nước
“nói xấu” giới ca sĩ hải ngoại với báo chí trong nước rằng “thế hệ ca sĩ trong
nước như Bằng Kiều đánh bạt các ca sĩ hải ngoại”. Bằng Kiều sau một hồi phân bua
ăn năn sám hội đă đái công chuộc tội bằng cách quay mũi giáo chĩa ngay vào lưng
các bạn bè ca sĩ của ḿnh trong nước bằng một câu nhận xét không đâu: “Tŕnh độ
của các ca sĩ trong nước thấp, và bắt chước rất nhiều nhạc nước ngoài như nhạc
Tàu...”.
Bằng Kiều suy nghĩ theo chiều
hướng nào cũng có thể thông cảm được, nếu đó là một suy nghĩ chân thành. Nhưng
thực t́nh cuộc “thẩm vấn” này chỉ là một cách tẩy năo và hoán năo. Bằng Kiều
phải làm như thế v́ nghĩ rằng nếu không th́ Bằng Kiều sẽ bị khai trừ ra khỏi cái
gọi là “cộng đồng người Việt tự do chống cộng” ở hải ngoại. Bằng Kiều nhắm mắt
làm như thế mà quên rằng những giọng ca vàng hải ngoại một thời như Elvis
Phương, Hương Lan, Tuấn Vũ, rồi gần đây là những Đức Huy, Trịnh Nam Sơn, Ư Lan,
gia đ́nh Phạm Duy…đă về nước tŕnh diễn mà không gặp một trở ngại đáng kể nào từ
những cơ quan quản lư văn hóa trong nước. Ca sĩ hải ngoại Elvis Phương, mới tuần
trước trả lời phỏng vấn báo chí anh đă xúc động tâm sự: “Thật sung sướng và hạnh
phúc được đứng hát trên mảnh đất quê hương”. C̣n ca sĩ Hương Lan nữa, chị chẳng
ngại lời ong tiếng ve của những người c̣n ôm lấy cái gọi là “quốc hận”, mà đi
đến những vùng quê c̣n nghèo hát cho đồng bào ḿnh nghe và làm từ thiện.
Trong khi trả lời tạp chí Hồn
Quê ở hải ngoại, Trịnh Nam Sơn nói nhạc sĩ đưọc nhiều người biết tên đă nói về
về cái mà Bằng Kiều cho là “thiên đường của nghệ thuật” như sau: “Các trung tâm
băng nhạc hải ngoại không muốn trả tiền cho phù hợp với mức sống của nhạc sĩ bên
này. Mục đích chính của họ là kiếm nhiều tiền chứ không hẳn v́ nghệ thuật…”.
Cũng chính Trịnh Nam Sơn tâm sự là anh t́m lại được cảm hứng sáng tác mới khi
trở về đất nước sau một thời gian dài bỏ bẵng nơi xứ người.
Đi với ma
mặc áo giấy…
Bằng Kiều không nghĩ vậy nên đă không chút ngượng ngùng, hạ ḿnh năn nỉ hai ông
“phóng viên” nhà đài VNCR: “Em xin thưa với anh, em xin nhận ḿnh là một nghệ sĩ
trong gia đ́nh ca nhạc hải ngoại”. Nghe đến đây, chắc bạn đọc phải phân vân tự
hỏi tại sao lại có những lời chướng tai như thế? Có phải do mối quan hệ vốn mật
thiết giữa Bằng Kiều với hai ông “thẩm vấn viên” kia? Nếu có th́ quan hệ đó như
thế nào? Chính Ngụy Vũ đă tự trả lời những thắc mắc đó khi cho biết là chỉ mới
quen với Bằng Kiều trong dịp Bằng Kiều tham gia vào đoàn ca sĩ hải ngoại tới
biểu diễn cho cái gọi là cộng đồng người Việt tị nạn chống Cộng tại Phillipines
hồi tháng 9/2003. Cao ngạo thừa nhận quyết tâm “đái công chuộc tội” của Bằng
Kiều nhưng Ngụy Vũ vẫn dằn mặt Bằng Kiều: “Một phần nhỏ t́nh cảm chưa đủ thân để
có thể che chở cho Bằng Kiều đâu”, v́ cái tội…”nói xấu” các ca sĩ hải ngoại, và
yêu cầu Bằng Kiều phải tiếp tục phải có “hành động” cụ thể để “chứng minh” ḷng
trung thành tuyệt đối của ḿnh với “công đồng người Việt tự do hải ngoại.”
Theo lời Ngụy Vũ cũng lên lớp
ban huấn từ phủ dụ Bằng Kiều: “Bằng Kiều ở trong nước dù có một triệu đô-la đi
chăng nữa th́ cũng không bằng đời sống thụ hưởng và mở mang kiến thức đang có,
đang học hỏi tại hải ngoại”. Một lần nữa Bằng Kiều lại xoắn xuưt vâng dạ, lại
hùng hồn tuyên xưng quyết tâm “hồi chánh” về với “thế giới tự do”, dẫn chứng
bằng cách cho biết là đă từ chối một số chương tŕnh lớn ở Việt Nam, vốn là niềm
mơ ước của các ca sĩ trong nước như Duyên Dáng Việt Nam, Làn Sóng Xanh…
Cuộc sát
hạch công dân “ưu tú” ở cái gọi là “thế giới tự do”
Sự việc không chỉ dừng lại ở
một buổi “sát hạch hồi chánh viên” trên đài VNCR. Cũng trong tháng 1/2004, tại
một chương tŕnh biểu diễn của một tổ chức người Việt chống Cộng ở Toronto bên
Canada, Bằng Kiều và Phương Trinh đă bước lên bục nhận lấy lá cờ vàng ba sọc đỏ
và đem giọng hát c̣n ngái nguyên mùi thuốc lào ca bài quốc ca của chế độ VNCH
ngày xưa. Lễ hồi chánh này đă được Thúy Nga Paris tung lên mạng.
Nam Lộc- người đang chủ trương vận động thành lập cái gọi là Hội Tương Trợ Nghệ
Sĩ Tự Do Hải Ngoại đă hết lời vỗ về và tuyên dương “tinh thần hy sinh tự nguyện”
của Bằng Kiều. Nhưng trước buổi biểu diễn ca nhạc tại khách sạn Capital Hilton
vào ngày 20-2 vừa qua, Bằng Kiều vẫn bị một nhóm người ồn ào phản đối và tẩy
chay khiến cho Nam Lộc phải tức tốc viết ngay một bức thư kêu gọi những nhân vật
“chóp bu” mở rộng ṿng tay cứu vớt con chim găy cánh Bằng Kiều. Bằng Kiều cũng
đă phải chạy vạy ông luật sư Trịnh Hội “lên tiếng” để được góp mặt tại buổi biểu
diễn. Chẳng hiểu tài “căi” của ông đến đâu mà nói hết nước hết cái th́ nhóm
người to miệng này vẫn cứ đ̣i tẩy chay hoặc xem Bằng Kiều là thứ “công dân” hạng
hai, hạng ba xoàng xĩnh của “cộng đồng tự do”, rồi chính ông cũng bị vạ miệng v́
“dám bênh người ngoài”. Phải chăng cái giá phải trả cho những kẻ đi giữa giữa
hai làn đạn để đến với thế giới tự do” hóa ra c̣n đắt hơn những ǵ Bằng Kiều và
một vài người đang “nhấp nhổm” lâu nay vẫn tưởng?!
Không thiếu ǵ những Việt kiều
yên ổn trở về thăm viếng, du lịch, sinh sống, làm ăn. Không thiếu ǵ những văn
nghệ sĩ, ca sĩ Việt kiều trở về và t́m thấy một mái ấm yên b́nh trong sự yêu
thương của đồng bào trong nước. Họ không cần phải đi qua những thủ tục hồi chánh
ly khai như Bằng Kiều, họ không cần phải “xé cờ bỏ đảng” như Bằng Kiều để thực
sự sống tự do trong một “cộng đồng tự do”. Thủ tục hồi chánh mà Bằng Kiều đă
được Phương Trinh kề vai sát cánh hướng dẫn đi qua thực sự chỉ là thủ tục tự
nguyện làm tôi mọi cho một nhóm người đă muốn hiểu dân chủ là độc tài, tự do là
nô lệ , nhân quyền là chà đạp nhân cách của chính những đồng bào đồng hương
ḿnh.
H.B.
Lời Bạt:
Nhân bài viết của bạn Hưng
B́nh, về chuyện Nguỵ Vũ và Hoàng Trọng Thuỵ (NV & HTT) với ca sĩ Bằng Kiều (BK),
chẳng lạ ǵ, có lẽ không cần nghe đoạn phỏng vấn th́ cũng đă biết nội dung và ư
đồ của nó. Chúng tôi thông cảm cho sự đổ vỡ thần tượng của giới trẻ trong nước,
những người đă từng một thời ái mộ tiếng hát BK. Tiếng nói của Hưng B́nh đại
diện cho những người không lên tiếng đó. Đối với số đông người Việt hải ngoại
th́ cái tṛ “nai đội lốt cáo đi nhát gà” của những phần tử chống cộng cực đoan
(CCCĐ) đó đă quá nhàm, chỉ có những tâm hồn ngây thơ như BK mới phải mắc lừa mà
thôi. Trong cái chợ chiều chính trị này, kiểu làm ăn như NV & HTT, nhiều người
đă coi đó là một cái nghề chuyên nghiệp, hay một kiểu đầu cơ trục lợi. Mà đă
gian thương th́ ắt phải có kẻ bị mắc lừa, vật tế thần kỳ này là BK vậy.
Đối với BK th́ thương hại hơn
là trách móc. BK chỉ là một chú gà con ngơ ngác trong cái gọi là “cộng đồng tự
do” của người Việt hải ngoại mà BK nh́n thấy từ đáy giếng. Cũng có thể trong tâm
thức BK không muốn nói những điều ḿnh đă nói, nhưng có lẽ v́ nồi cơm bát gạo
khi ra hải ngoại gia nhập vào hội chơi, v́ những con tin (vợ đẹp con thơ) mà NV
& HTT đem ra mặc cả. BK sẽ không có lối thoát, dù đă cố làm cái kèn loa cho
người ta bóp. Nhưng như thế vẫn không đủ liều lượng, mà có nói hơn cũng chỉ vậy
thôi. Kinh nghiệm của BK thật chưa thấm vào đâu. Đến “có sừng có ngạnh” như
Nguyễn Chí Thiện, Đoàn Viết Hoạt, Lư Tống, Đơn Dương, như “cáo già chính trị”
Bùi Tín… rồi cũng không thoát khỏi thân phận những trái quất (tắc) c̣i để cho
đám CCCĐ vắt một lần rồi vứt bỏ.
Nhưng dù sao, để là một tiếng
chuông cảnh tỉnh cho BK, tiếng nói của Hưng B́nh, thay mặt cho giới trẻ trong
nước đă từng một thời ái mộ anh, cũng nhắc nhớ rằng “con chó nó có ngu th́ nó
cũng không bao giờ đái vào cái chỗ của ḿnh đă nằm”. Giận th́ nói thế nhưng họ
không ruồng bỏ BK, nếu không th́ họ chẳng phải mất thời gian để viết, họ vẫn
giang rộng tay đón BK quay lại. Đó có lẽ là ư nghĩ thầm kín của Trái
Tim Đem Gửi Bên Lề của Hưng B́nh.
Quang Nguyen
|