|
Cội nguồn khủng bố không thể đề cập đến
(*)
John Pilger
Những đe dọa tấn công vào các nước từng tham dự vào cuộc chiến Iraq do
Washington cầm đầu là thể hiện một giai đoạn mới nhất trong cuộc đấu tranh
trường ḱ chống lại các đế quốc Tây phương, chống lại những cuộc viễn chinh tham
tàn và thống trị mà các nước này từng áp đặt trên các nước khác. Động cơ của
những người đánh bom, những người cài bom trong các toa xe điện xuất phát từ sự
thật trên. Nếu có một sự khác biệt th́ đó là kẻ yếu đă học được cách tấn công
kẻ mạnh. Những quân Thập tự chinh Tây phương gây nên cuộc khủng bố thuộc địa (có
ít nhất là 55,000 người Iraq bị chết) và chúng ta đang hứng chịu sự trả thù của
đối phương.
Cội nguồn của sự hiểm nguy ngày nay là Do Thái. Do Thái là một sản phẩm địa lí
địa lí chính trị của Tây phương. Do Thái từng đóng vai tṛ người bảo kê cho đế
quốc Tây phương ở Trung Đông. Chính quyền Zionist này vẫn là nguyên nhân của
nỗi bất b́nh và t́nh trạng bất an trong vùng. Chính quyền Do Thái c̣n là nguồn
gốc của khủng bố, hơn tất cả các khủng bố từ các nước Hồi giáo gộp lại. Cứ đọc
các bản tin hàng ngày trên internet th́ biết. Những cuộc giết chóc qui mô cỡ
Madrid xảy ra hàng tuần, hết tuần này sang tuần nọ, hết tháng này sang tháng nọ,
ngay trên vùng đất Palestine bị Do Thái chiếm đóng. Không một tờ báo Tây phương
nào chạy những cái tít như thế. Ngược lại, quân đội Israel, xét dưới bất cứ
tiêu chuẩn nào th́ cũng vẫn là một tổ chức khủng bố, chẳng những được bảo vệ tận
t́nh mà c̣n được tưởng thưởng – trên báo chí Tây phương.
Trong bản tường tŕnh về t́nh h́nh nhân quyền trên thế giới hiện nay, Bộ Ngoại
giao Anh phê phán Do Thái v́ những hành động được xem là “đáng quan tâm”, “coi
thường nhân quyền”, và “hệ quả của việc chiếm đóng cùng các hoạt động quân sự
của Do Thái đến cuộc sống hàng ngày của người Palestine”.
Ấy thế mà chính phủ của Tony Blair bí mật cho phép bán một lượng vũ khí và thiết
bị khủng bố khổng lồ cho Do Thái. Những thiết bị này bao gồm chân sắt
(leg-irons), dây nịt điện (dùng để tra điện tù nhân?) và các hóa chất và vũ khí
sinh học. Việc bán vũ khí này bất chấp và bất kể việc Do Thái liên tiếp vi phạm
các nghị quyết của Liên hiệp quốc. Nước nào vi phạm các nghị quyết của Liên
hiệp quốc nhiều nhất thế giới? Trả lời: Do Thái. Tháng 10/2003, Đại hội đồng
Liên hiệp quốc (với 144 phiếu thuận và 4 phiếu chống) lên án việc Do Thái xây
dựng bức tường ngăn đôi vùng Tây Ngạn, và thôn tính vùng đất màu mỡ nhất cho
ḿnh. Như là một thông lệ, Do Thái phớt lờ thế giới.
Do Thái là con chó canh giữ các kế hoạch của Mĩ ở Trung Đông. Cựu nhân viên
t́nh báo CIA, Kathleen và Bill Christison, từng mô tả sự hợp tác chặt chẽ giữa
hai nhóm Do Thái giáo (Do Thái) và Ki-tô giáo (Mĩ) trong việc tận dụng và khai
thác nguồn dầu hỏa khổng lồ của Trung Đông.
Đám “Tân bảo thủ” đang điều hành chính phủ Bush đều có liên hệ mật thiết với
chính phủ Likud ở Tel Aviv và các nhóm vận động Zionist ở Washington. Năm 1997,
Viện nghiên cứu an ninh quốc gia Do Thái (Jewish Institute for National Security
Affairs hay JINSA) tuyên bố: "JINSA đă từng hợp tác chặt
chẽ với Ahmad Chalabi, kẻ đang nắm Hội đồng quốc gia Iraq
[Iraqi National Council], nhằm mục tiêu lật đổ Saddam Hussein ...” Nên nhớ
Chalabi là một con rối của CIA và là tên tội phạm lừa gạt tiền bạc ở Jordan
trước đây. Nay Chalabi đang tổ chức một “chính phủ dân chủ” tại Baghdad.
Mới đây, một nhóm Do Thái c̣n có hoạt động t́nh báo ngay trong Ngũ giác đài.
Nhóm này núp dưới danh nghĩa của Cơ quan kế hoạch đặc biệt (Office of Special
Plans) và chịu sự điều hành của Douglas Feith, Thứ trưởng quốc pḥng Mĩ, người
chống lại bất cứ h́nh thức đàm phán ḥa b́nh nào với người Palestine. Chính Cơ
quan kế hoạch đặc biệt này cung cấp cho chính phủ Anh về các tài liệu t́nh báo
cho rằng Iraq có tàng trữ vũ khí tàn phá hàng loạt.
Do Thái đứng đằng sau dự luật trừng phạt Syria vừa được Quốc hội Mĩ thông qua.
Bàn tay Do Thái c̣n dính dáng đến cuộc vận động hiếu chiến chống lại Iran núp
dưới luận điệu “mối đe dọa nguyên tử”. Ngày nay, ngay trên đất Iraq, các nhân
viên t́nh báo và lực lượng đặc biệt Do Thái dạy cho người Mĩ cách xây tường
("wall in") để khống chế một dân số thù nghịch, y chang như hành động Apartheid
mà Do Thái đă từng áp dụng với người Palestine trong suốt mấy mươi năm qua. Nhà
b́nh luận chính trị David Hirst quả không quá đáng khi ông cho rằng chính sách
đối ngoại của Mĩ đă bị “Do Thái hóa” từ ư thức hệ đến thực tế.
Trong vài năm gần đây, những sự thật không mấy tốt về Do Thái đă được đưa ra ánh
sáng qua vài cuốn sách mới xuất bản. Theo những sách này, những người sáng lập
ra chính quyền Do Thái năm 1948 chưa bao giờ có ư định đối xử công bằng với
người Palestine; thay vào đó, là chính sách xua đuổi và giết hại người Palestine
một cách có hệ thống. Một trong những sử gia can đảm viết những sách loại này
là Ilan Pappe, một người Do Thái, giáo sư sử tại Đại học Haifa. Cuốn sách mới
nhất của ông là cuốn Lịch sử Hiện đại Palestine (“A History of Modern
Palestine”), mà trong đó ông ghi chép lại những cuộc trục xuất người Palestine
được xem như là những tội phạm tiêu diệt chủng tộc, gây chia rẽ những người Do
Thái và Arab từng sống ḥa b́nh với nhau trong nhiều thế kỉ trước. Đối với “quá
tŕnh ḥa b́nh” hiện nay, ông mô tả Hiệp ước Oslo năm 1993 như là một kế hoạch
của những tay Zionist trong Đảng Lao động Do Thái nhằm tóm lấy người Palestine
theo kiểu của chính phủ Nam Phi trước đây. Trong giai đoạn đàm phán Hiệp ước
Oslo, Tel Aviv đă bí mật tăng gấp đôi số người định cư trên đất của người
Palestine, và tăng cường chiếm đóng quân sự đến nổi 22% phần đất lịch sử của
người Palestine đều bị “Do Thái hóa”.
Cùng với cố giáo sư Edward Said (Đại học Columbia), Ilan Pappe là một tác gia
hùng biện nhất về lịch sử Palestine. Ông c̣n là một học giả có khả năng nhất về
các vấn đề Palestine. Uy tín này đă đem đến ông nhiều người ngưỡng mộ và nhiều
kẻ thù. Một trong những kẻ thù của ông là Stephen Howe, một nhà báo cánh hữu
thuộc New Stateman được giao trách nhiệm đọc cuốn sách của Pappe. Howe
là người có quan hệ mật thiết với chính phủ Do Thái và các nhóm cực hữu từng kêu
gọi chiến tranh chống lại Iraq và Hồi giáo. Trong bài điểm sách của ḿnh, Howe
tố cáo Pappe phạm phải những “nhầm lẫn về sự thật” nhưng Howe không đưa ra một
bằng chứng nào! Có điều Howe quên nói cho người đọc biết rằng đây là cuốn sách
sử đầu tiên thuật lại những sự thật về Palestine mà những cuốn sách “chính thống”
bỏ qua.
Phải ghi nhận công lao của Nhà xuất bản Đại học Cambridge đă ấn hành một cuốn
sách mang tính tiên phong và dễ đọc về lịch sử Palestine. Điều này có nghĩa là
những “tranh luận” về nguồn gốc chính quyền Do Thái coi như chấm dứt, bất kể
những ǵ mà những tay xét lại của đế quốc muốn nói.
(*)
Nguyễn Văn trích dịch từ bài viết “The Unmentionable Source Of Terrorism”
của John Pilger, đăng trên tờ New Stateman, số ra ngày 19/3/04.
|