|
SUY NGHĨ VỀ VẤN ĐỀ “CHỤP MŨ”
NHÂN LÁ THƯ CỦA TỲ KHEO THÍCH PHƯỚC VIÊN (HUẾ)
Trần Đức Viết
Nhóm chúng tôi gồm
một số gia đ́nh thuộc nhiều thành phần trong xă hội, có người qua Mỹ từ năm 1975
nhưng đa số là mới qua hơn 10 năm gần đây theo diện HO. V́ ở tập trung gần một
khu Apartment nhiều người Việt nên chúng tôi thường tụ họp với nhau trong các
buổi tiệc thân mật như sinh nhật, đám hỏi, đám cưới. Hôm nay, nhân buổi tất niên
Giáp Thân “đưa ông Táo về trời”, chúng tôi đă thảo luận và nhận định về những
lời tuyên bố của cựu tướng Nguyễn Cao Kỳ trong chuyến về thăm Việt Nam hiện nay
cũng như phản ứng của cộng đồng Việt Nam hải ngoại quanh vấn đề nầy. Ngoài ra,
chúng tôi cũng trao đổi ư kiến sôi nổi về bài Vài Lời Về Nhóm Giao Điểm của TT
Thích Phước Viên được viết từ chùa Châu Lâm Huế ngày 27.12.03; và cuối cùng là
nghe lại đoạn băng của đài Radio của Công Giáo phỏng vấn ông Vơ Văn
Ái chụp mũ
và vu khống Giao Điểm.
Là những độc giả và ủng
hộ viên của Giao Điểm kể từ lúc nhóm nầy được thành lập năm 1990, chúng tôi thấy
cần thiết ghi lại một số nhận xét của anh em chúng tôi về Giao Điểm cũng như về
bài viết của TT Thích Phước Viên nói trên.
1. SỰ RA ĐỜI CỦA GIAO ĐIỂM:
Hội Phật Đản năm 1990
được tổ chức tại Đại Học Golden West, Nam California, rất thành công với trên 20
ngàn người tham dư, một con số chưa từng có từ trước đến nay trong sinh họat
Phật Giáo Việt Nam tại bang Cali. Sau đó, một số nhân sĩ năng động trong ban tổ
chức đă họp lại và quyết định cho ra đời tạp chí Giao Điểm, qui tụ 71 chư tăng
và cư sĩ tham gia trong ban chủ trương (Giao Điểm số 5). Nhưng sau đó, v́ Giao
Điểm số 6 có đăng bài Trong Núi Có Ngôi Chùa Nhỏ của ông Hoàng Phủ Ngọc Tường (trong
nước) nên xảy ra chuyện chụp mũ nhau là Cộng sản, rất ồn ào. V́ không dàn xếp
được nên Giao Điểm đă kiện ông Th., người vu cáo Giao Điểm là Cộng sản, ra trước
ṭa án. Kết quả là Giao Điểm thắng vụ kiện, bị cáo bị ṭa phạt 75 ngàn Mỹ kim.
Trong sự cố nầy, hành
động chụp mũ Giao Điểm là Cộng sản thật ra không phải v́ lư do chống Cộng mà v́
ganh tỵ cá nhân. Thật vậy, nội dung bài viết Trong Núi Có Ngôi Chùa Nhỏ chỉ kể
lại hoạt động từ thiện và tấm ḷng của sư cô Minh Tú tại chùa Đức Sơn Huế chứ
không đề cập ǵ đến Quốc gia hay Cộng sản cả. Có người cho rằng họ “dị ứng” tên
Hoàng Phủ Ngọc Tường, nhưng rơ ràng là báo Người Việt tại Quận Cam và tạp chí
Văn Uyển tại San Jose (California), vào thời điểm đó, cũng có đăng một bài viết
của chính tác giả nầy, nhưng không thấy ai bị chống đối và chụp mũ ǵ cả.
2. LÊN ÁN CÔNG GIÁO VIỆT NAM:
Nếu nhóm Giao Điểm lên
án Công Giáo th́ trước hết hăy để cho Công Giáo lên tiếng, thầy Phước Viên không
nên bắt quàng t́m “đồng minh” theo lối nầy. Hơn 26 tác phẩm và trên 50 số báo để
giải hoặc những oan khiên lịch sử và tội lỗi của Vatican, mà cả Giáo Hội Công
Giáo Việt Nam trong và ngoài nước đă không thể trả lời được những chứng tích và
luận điểm mà Giao Điểm đă tŕnh bày trong các tác phẩm và các tờ báo ấy. Nếu bất
cứ một người nào có khả năng và kiến thức th́ đều có thể viết bài phản bác giùm
cho Công Giáo. Tôi nghĩ nhóm Giao Điểm sẽ rất sẵn sàng để lắng nghe những tiếng
nói phản biện đó nếu nghiêm chỉnh và trí thức. Thực ra, chúng tôi được biết, sau
khi một số sách của Giao Điểm ra đời, nhiều chức sắc trong giáo hội Công giáo
Việt Nam ở Mỹ có họp nhiều lần và đưa đến nhận định: Cần phải viết bài phê b́nh
các cuốn sách của nhóm Giao Điểm, nếu không th́ tác hại của nó không những cho
chương tŕnh mục vụ của chúng ta hiện nay mà sẽ c̣n kéo dài từ thế hệ nầy qua
thế hệ khác. Nhưng lại có một số ư kiến khác cho rằng: Về Phật Giáo th́ chúng
ta
không nắm vững, c̣n Thánh Kinh th́ ḿnh chưa chắc đă t́m hiểu đầy đủ như nhóm
Giao Điểm. Hơn nữa, sách của nhóm nầy viết rất có cơ sở với những chứng từ có
xuất xứ rơ ràng. Do đó, viết bài phản bác sẽ tạo sự sôi nổi và với tánh ṭ ṃ
của quần chúng, họ sẽ t́m đọc các sách của nhóm nầy nhiều hơn. Như trước đây,
cuốn Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi của Đỗ Mậu đă được tái bản đến lần thứ 9 (cả
trong lẫn ngoài nước) cũng nhờ có rất nhiều bài tranh luận về cuốn sách nầy. Do
đó, giải pháp tốt nhất là im lặng.
V́ thế, sau khi cuốn Đối
Thọai Với Giáo Hoàng Gioan Phaolồ II ra đời, chỉ có ông Dương Ngọc Dũng trong
nước và ông Đỗ Mạnh Tri tại Paris viết sách phê b́nh. Giao Điểm đă tức khắc xuất
bản thêm 2 cuốn khác để trực tiếp và rốt ráo thảo luận với ông Dương Ngọc Dũng
và ông Đỗ Mạnh Tri, nhưng nhờ vậy mà mà chỉ trong ṿng hơn một tháng sau, Giao
Điểm lại có dịp tái bản cuốn Đối Thoại Với Giáo Hoàng đến lần thứ nh́ rồi thứ ba,
và trong nước mới có người biết đến và t́m đọc cuốn sách nầy của Giao Điểm. Đó
là một trong những lư do chính mà giáo hội Công Giáo trong và ngoài nước đă im
lặng trước những tác phẩm nghiên cứu của nhóm Giao Điểm khi các tác giả phê b́nh
và lên án chính sách truyền giáo tàn bạo của giáo hội Kitô La Mă suốt 2000 năm
qua.
Phương pháp tiếp cận vấn
đề của Giao Điểm rất chặt chẽ và chính xác v́ họ dựa vào chính Thánh Kinh và các
Tông huấn, dựa vào những bằng chứng do chính giáo hội, các linh mục giám mục và
các học giả ngoại quốc viết ra, lại c̣n trích thêm phần ngoại ngữ và nguồn tài
liệu để làm bằng chứng. Do đó, người Công Giáo và Tin Lành rất ghét nhưng lại
không thể khinh Giao Điểm được v́ họ nói đúng và có bằng chứng.
3. CÁCH VIẾT VÀ SỬ DỤNG TÀI
LIỆU:
Các tác giả Giao Điểm
có một cách viết mà người đọc khó ḷng bác bỏ. Xin kể một vài thí dụ:
a. Lúc họ viết rằng tín đồ Công
Giáo và Tin Lành không nên thờ Thượng Đế hay Chúa Trời v́ đây là một ông Thần
dâm dục và gian ác v́ đă ra lệnh cho ông Mai sen (Moses) đem quân lính đi cướp
của giết người rồi đem súc vật về chia nhau, c̣n gái trinh th́ đem về hăm hiếp,
và chính bản thân Chúa Trời cũng chia phần chiến lợi phẩm và gái trinh trong
cuộc chiến đó, th́ lúc mới đọc, ai cũng cảm thấy sốc và nghi ngờ các tác giả nầy
bịa đặt, nên nghĩ rằng đây chỉ là lời vu khống và mạ lị không thể chấp nhận được.
Nhưng, v́ người viết có dẫn chứng dữ kiện trên bằng chính Thánh Kinh Cựu Ước,
cuốn Dân Số Kư (Numbers), chương 31, nên một số độc giả đă dễ dàng kiểm chứng
xuất xứ tài liệu của người viết. Và thấy đúng như vậy.
b. Lúc phê b́nh ông Dương Ngọc
Dũng, tác giả Giao Điểm cho rằng ông Dũng cũng lỗ mảng như Chúa Giê Su. Thật vậy,
trong cuốn Malachi ở chương 2, chính Chúa Giê Su đă phán rằng Nếu các ngươi
không nghe lời ta và không làm rạng danh ta th́ Chúa Trời sẽ trét phân lên mặt
các ngươi. Một người trần tục như chúng ta cũng không thể nói những lời thô lỗ
như vậy đối với bất kỳ ai, thế mà chúa Giê Su lại hăm dọa tín đồ như thế. Nếu
chúa Giê Su chính trực tốt lành th́ đâu cần bắt buộc người khác phải “nghe lời
ta” hay “làm rạng danh ta” và hăm dọa “trét phân lên mặt” một cách lỗ mảng như
thế!
c. Lúc nhận định rằng Giáo
hoàng cũng là một con người b́nh thường, nghĩa là cũng có hai mặt xấu và tốt,
nên chúng ta không cần phải có thái độ quỵ lụy khúm núm, một tác giả Giao Điểm
đă dẫn chứng từ một trí thức Công Giáo La Mă, giáo sư Nguyễn Văn Trung, đă từng
mỉa mai những linh mục Việt Nam có thái độ nô lệ Vatican quá đáng với câu phê
phán để đời là Đến nỗi Toà Thánh đánh rấm cũng khen thơm. Rồi tác giả nầy c̣n
nêu tên nhiều Giáo hoàng dâm loạn, ngay cả loạn luân với con gái và với mẹ, vốn
đă được tŕnh bày đầy đủ trong chương Triều Đại Dâm Loạn Của Các Giáo Hoàng
(Papal Pornocracy) của cuốn Vicars of Christ: The Dark Side of the Papacy, mà
tác giả là tiến sĩ Giám Mục Peter de Rosa.(1)
d. Và trong việc nghiên
cứu vai tṛ và trách nhiệm của người Công Giáo Việt Nam trong quá tŕnh Pháp xâm
lăng và đô hộ nước ta, các tác giả Giao Điểm đă dẫn chứng những tài liệu mật t́m
được trong các thư khố Pháp để làm sáng rơ một số sự kiện lịch sử vốn gây mối
bất ḥa dai dẵng giữa người Việt đang cùng nhau chung sống dưới một mái nhà Việt
Nam. Sau đây là 2 trong vô số thí dụ mà các tác giả Giao Điểm đă dẫn chứng.
Trong văn thư đề ngày 14
và 25.12.1859 sau khi đă đi thị sát khắp Việt Nam, Đô đốc Page trong lực lượng
xâm lăng Pháp lúc bấy giờ đă có những nhận định như sau: Thật vậy, trong lúc dân
chúng hoảng hốt chạy trốn khi quân Pháp kéo đến và tổ chức vũ trang tự vệ ở nơi
đông dân, th́ 3000 tín đồ Gia Tô đi theo Pháp và xin được đưa vào Saig̣n là nơi
mà Page đă dựng lên một thị trấn. Tôi ngạc nhiên biết bao khi hôm sau, các nhà
truyền giáo đến nói với tôi rằng các con chiên An Nam không tuân theo một quyền
lực vô đạo, họ nói như thế. Sao! Họ cũng không muốn có cảnh sát để chận đứng
trộm cướp du đảng, cướp bóc thành phố sao? Và tôi rất hổ thẹn khi thú nhận với
Ngài rằng Giáo Hội Gia Tô tại An Nam đă ngạo nghễ đi rao giảng các nguyên lư đó.
Ngoài ra, không một người Việt Nam theo đạo Gia Tô (Công Giáo) nào ngần ngại xin
gia nhập làm lính dưới cờ Pháp, ông vua Việt Nam không theo đạo, không phải là
vua của họ. Chắc bây giờ ngài đă hiểu tại sao vua quan đă coi các nhà truyền
giáo là kẻ thù?
Ngoài ra, chính
Linh Mục Puginier cũng xác nhận rằng: Không có giáo sĩ và giáo dân th́ người Pháp
như cua bị bẻ găy hết càng.
Với
cách tŕnh bày như thế trên Giao
Điểm, người Công Giáo Việt Nam đọc xong th́ cảm thấy buồn và giận lắm
nhưng cũng không làm ǵ được, v́ đó là ư kiến của một đô đốc thực dân Pháp và
của vị giám mục Công giáo Puginier chứ không phải
do tác giả tự dựng chuyện hoặc do ...
Cộng sản ngụy tạo!
e. Khi xác quyết rằng Giáo
hoàng Gioan Phaolồ II đương quyền là một con người chính trị, Giao Điểm đă viết:
Sau cuộc viếng thăm 5 ngày tại Cuba – từ ngày 25.1.1998 – biên tập viên José de
Cordoba và Carla Anne Robinson của báo Wall Journal trong số ra ngày 1.30.1998
đă tường thuật như sau:
Tại La Mă hôm Thứ Tư,
Giáo Hoàng nói với số khách hành hương tại khuôn viên quảng trường Peter rằng
cuộc viếng thăm Cuba của ông vừa qua làm ông nhớ lại cuộc viếng thăm Ba Lan năm
1979. Cuộc viếng thăm ấy đă được xác tín rộng răi là châm ng̣i cho phong trào
Đoàn Kết và đưa đến sự sụp đổ của chủ nghĩa Cộng sản tại Ba Lan và phần c̣n lại
của khối Sô Viết.”
Tôi gởi niềm hi vọng nầy
đến anh chị em trên ḥn đảo đẹp đẻ nầy, rằng những thành quả của cuộc hành hương
nầy sẽ là những thành quả tương tự như cuộc hành hương kia. Giáo Hoàng đă nói
như thế với một đám người đang hoan hô ông.(2)
g. Những ai quan tâm đặc
biệt đến các sinh hoạt chính trị của Ṭa thánh Vatican th́ đều biết rằng Ṭa
thánh đang âm mưu t́m cách khôi phục lại đặc quyền đặc lợi cho Giáo hội Công
giáo Việt Nam như dưới thời Pháp, Diệm và Thiệu. Do đó, vào năm 1999, khi Giáo
Hoàng Gioan PhaoLồ II vận động với Nhà nước Việt Nam để thực hiện một chuyến
viếng thăm thân hữu với ư đồ từ chuyến viếng thăm nầy, có
thể châm ng̣i cho con
chiên Công giáo Việt Nam bản xứ tạo ra nội loạn, th́ nhiều trí thức, nhân sĩ hải
ngoại, trong đó có nhiều người trong nhóm Giao Điểm, đă viết một Lá Thư Ngỏ
quyết liệt phản đối cuộc viếng thăm Việt Nam của Giáo Hoàng. Thật là một việc
làm mang tính lịch sử cao đẹp và cần thiết cho tổ quốc.
h. Lúc nhận định về lịch
sử truyền đạo đẫm máu của Kitô giáo nói chung, nhà bác học Voltaire, trong một
bức thư gởi cho Đại đế Frederick the Great, đă viết rằng: Kitô giáo là tôn giáo
lố bịch, vô lư và đẫm máu nhất đă làm ô nhiễm thế giới... Suốt 1700 năm qua,
Kitô giáo không làm nên tích sự ǵ mà chỉ có hại mà thôi.(3)
Cũng v́ thế nên ngày
12.3.2000, Giáo hoàng đương nhiệm đă phải công khai xin nhân loại tha thứ tội
lỗi mà Giáo hội của ông đă phạm phải trong suốt 2000 năm qua. Trên mặt thần học,
hội Jesus Seminar tại bang Texas cũng đă chứng minh rằng hơn 80% Thánh Kinh là
ngụy tạo. Cựu Tổng Thống Hoa Kỳ Thomas Jefferson cũng đă nhận định rằng cuốn
Thánh Kinh Khải Huyền là lời nói dốt nát của một kẻ điên khùng.(4)
Qua một vài dẫn
chứng và tài liệu trích dẫn trên đây (và c̣n rất nhiều trong các tác phẩm do
Giao Điểm xuất bản), vốn không do các tác giả Giao Điểm ngụy tạo mà có ghi rơ
xuất xứ lại c̣n kèm theo phần ngoại ngữ để độc giả có thể đối chiếu, việc TT.
Thích Phước Viên, Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Giáo Dục thuộc Viện Hoá Đạo (Văn pḥng
I ở Việt Nam), hoặc bất cứ người nào, muốn cáo buộc Giao Điểm là lên án Công
Giáo th́ họ chỉ chứng tỏ kiến thức lạc hậu và tâm cảnh nô lệ của họ về Giáo hội
Công giáo La Mă mà thôi. Ngoài ra, và đây mới là điều quan trọng, họ c̣n là kẻ
ṭng phạm nối giáo cho những kẻ phi dân tộc và phản dân tộc đă và đang làm hại
quốc gia Việt Nam cũng như làm hại toàn thể nhân loại. Việc làm của Giao Điểm là
một sự cần thiết trong việc t́m hiểu quá khứ để tránh những tái phạm trong tương
lai.
4. THÔNG CẢM VỚI THẦY PHƯỚC
VIÊN
Có lẽ thầy Phước Viên chỉ
quanh quẩn tại xứ Huế khi viết bài “tố cáo Giao Điểm” nầy nên đă không có dịp
tiếp cận với hàng vạn nguồn tài liệu trên thế giới. Do đó, thật là dễ hiểu khi
kiến thức về các tôn giáo Tây Phương của thầy c̣n bị giới hạn rất nhiều, v́ vậy
chúng ta cần thông cảm với Thầy. Tuy nhiên, có điều không hiểu nỗi là vào thời
điểm nầy, năm 2004, mà c̣n có người mang một thứ mặc cảm lạc hậu chậm tiến cho
rằng phê b́nh, nhất là lên án những hành động phi dân tộc, phản dân tộc và tác
hại cho nhân loại của Công Giáo và Tin Lành là một cái “tội”. Lại là “tội” thân
Cộng sản! Hay tội làm “bàn tay nối dài của chế độ”! Chúng tôi mong thầy Phước
Viên có điều kiện vào được Internet nghiên cứu về đề tài nầy để xem thế giới Tây
phương, nhất là giới trí thức và tôn giáo học, viết ǵ về Công giáo La Mă và Tin
Lành. Không những họ viết về các tội ác của hai giáo hội nầy mà c̣n công khai tố
cáo những ngụy tạo và sai lầm trong lănh vực thần học nữa. Nhưng dĩ nhiên chẳng
thấy ai chụp mũ nhau là Cộng sản như kiểu thầy Phước Viên cả! Ngày nay, nếu
nhân loại có được văn minh và tiến bộ hơn, và Kitô giáo có bớt cuồng bạo và gian
ác hơn, đó cũng là nhờ những phê b́nh chỉ trích của các sử gia, các nhà bác học,
các nhà nghiên cứu ...đi trước. Tại Việt Nam ngày nay, cha cố không c̣n hống
hách như ngày xưa, Giáo Hội Công Giáo và Tin Lành không dám có thái độ huyênh
hoang ngạo mạn với các tôn giáo khác như trước 1975, không c̣n ngang tàng đem
chuyện “Săi Vải” vào dạy trong đại học để phỉ báng Phật Giáo, ấy cũng là nhờ sự
đóng góp can đảm và lương thiện của nhiều người, mà trong đó, phần đóng góp của
Giao Điểm với 26 tác phẩm và 51 số báo, phải được đánh giá một cách đúng đắn hơn
là những chụp mũ vu vơ ấu trĩ.
Một số quốc gia Hồi Giáo
và Do Thái không cho phép Kitô Giáo (Công Giáo và Tin Lành) được phép tự do
truyền đạo trên đất nước họ, nhưng nào có ai lên án họ là Cộng sản hay là ǵ
khác không? Do đó, việc làm thiếu suy nghĩ của thầy Phước Viên là một điều rất
đáng tiếc cho uy tín và phẩm hạnh của thầy.
4. PHÊ PHÁN CỘNG ĐỒNG:
TT. Thích Phước Viên đang
ở Huế mà cũng dám viết Giao Điểm phê phán gắt gao cộng đồng người Việt tỵ nạn.
Bạo ngôn như thế nhưng không thấy thầy Phước Viên đưa ra một dẫn chứng nào cả.
Chúng tôi ở vùng Nam Cali, được đồng bào ở đây gọi là “thủ đô tị nạn” của người
Việt hải ngoại, hằng ngày đi chợ, đọc báo, nghe đài, ngồi cà phê, tham dự hội hè,
thảo luận với bạn bè... nên có lẽ phải biết hơn thầy. Cộng đồng tại đây có nhiều
điều tốt, nhất là thành quả học vấn của học sinh Việt bậc Trung học và đại học,
v́ thế hằng năm gia đ́nh chúng tôi đă tích cực tham gia các sinh hoạt của cộng
đồng, dự các buổi chợ Tết, Trung Thu, Vu Lan, ra mắt sách, tham gia bầu cử Ban
Đại diện Cộng đồng v.v... Tuy nhiên, về mặt tiêu cực, chúng tôi cũng không dấu
diếm mà cần phải nói lên để xây dựng và tránh những lỗi lầm về sau. Đó là những
phê b́nh xây dựng chứ không phải “phê phán gắt gao” như TT Phước Viên cố t́nh
phóng đại để kích động.
Sau đây là vài điều cần
biết để sửa đổi mà các bạn sinh viên trẻ trong một buổi họp mặt cuối năm đă nói
lên nhận định của họ về cộng đồng người Việt mà họ đang là những thành viên (Trích
tóm lược lại từ một lá Thư Luân Lưu của nhóm sinh viên nầy):
5.1. Thiếu Lư Tưởng
và Có Khuynh Hướng Bạo Động: Có rất nhiều người trong giới trẻ vùng Nam Cali
sống thiếu lư tưởng nên có khuynh hướng bạo động mà chủ yếu là v́ môi trường xă
hội chung quanh họ không được trong sạch lành mạnh lắm. Theo một số báo chí và
những chatrooms trên Internet th́ sinh hoạt của cộng đồng Việt Nam là biểu hiện
rơ ràng nhất của t́nh trạng phân hóa và suy đồi đạo đức: Từ vụ lừa gạt dối trá
để kiếm tiền mua nhà mua xe riêng của một số người trong mặt trận Hoàng Cơ Minh,
đến vụ chi tiêu không minh bạch trong việc lập Làng Việt Nam tại Phi, từ vụ cứu
trợ băo lụt Miền Trung (VN), đến vụ lem nhem tiền bạc trong cuộc biểu t́nh chống
Trần Trường, từ vụ lừa gạt đồng hương để kiếm tiền bằng cách phao tin Phải bán
nhà để trả tiền xe hoa Rose Bowl năm 2002, đến chuyện mưu toan kiếm tiền trong
vụ “Biên Giới”. Rồi lại chia rẽ, mạ lỵ và công khai phỉ báng đời tư nhau trên
đài và báo để tranh dành các chức vụ trong tổ chức cộng đồng như trường hợp Hội
Ái Hữu Gia Long, Ban Đại Diện Cộng Đồng Nam Cali và nhiều điều tệ hại khác nữa.
Đó là chưa kể đến các hoạt động tội phạm của thành phần trẻ trong cộng đồng (như
ma túy, băng đăng, đĩ điếm trá h́nh, giết người, gian lận bảo hiểm và an sinh xă
hội, v.v...) mà chính quyền và người dân bản xứ tại địa phương (trừ các chính
trị gia Mỹ cần kiếm phiếu vào những mùa bầu cử) phải ngao ngán.
5.2. Làng Việt Nam
Tại Phi Luật Tân: Năm 1996, lúc nghe các đài truyền thanh truyền h́nh và báo chí
Việt Nam kêu gọi cộng đồng đóng góp tiền bạc để lập Làng Việt Nam tại Phi Luật
Tân cho đồng bào tỵ nạn ở lại, nếu không sẽ bị trả về lại Việt Nam, có nhiều gia
đ́nh rất hăng hái đă sốt sắng muốn đóng góp tiền ngay. Nhưng v́ đă bị lừa nhiều
lần trong những quyên góp trước đó nên cũng có người lưỡng lự để xem hư thực thế
nào rồi mới góp tiền. Sau đó, phải nhờ đích thân Giám Mục Công giáo người Phi là
Ramon Arguelles qua tận Mỹ kêu gọi, lúc bấy giờ mới có nhiều người ồ ạt
đóng
góp. Nhưng kết quả là một chiến dịch lừa bịp vĩ đại có tính toán.(5) Theo một số
các bài báo và thư luân lưu th́ Bà Xơ Pascal Lê Thị Tríu và các bề trên của bà
ta chỉ thành lập Làng cho có h́nh thức, tốn khoảng vài trăm ngàn Mỹ Kim để che
mắt đồng bào. Số tiền c̣n lại trên 2 triệu không biết biến đi đâu! Linh Mục
Nguyễn Hữu Trọng có lên tiếng trong việc lập làng sai lầm nầy, luật sư Nguyễn
Quốc Lân cũng kêu gọi cần làm sáng tỏ vấn đề tiền bạc. Đặc biệt là ông Thanh
Nghị ở Houston Texas đă gởi thư cho Đức Ông Nguyễn Văn Hoài và Giám Mục Nguyễn
Văn Thuận (về sau là Hồng Y, nay đă mất) để qui trách nhiệm cho hai vị nầy. Theo
phép lịch sự tối thiểu th́ 2 ngài phải trả lời thư ông Thanh Nghị, nhưng hai vị
chủ chiên cao cấp nầy đă không có một lời lên tiếng nào. Dự luận nghĩ rằng hai
vị và Giáo hội Công giáo (cả Phi lẫn Việt) đều có dính líu vào vụ gian lận lừa
gạt lớn lao nầy, ít nhất cũng đă che chở và dung túng cho bà Xơ Lê Thị Tríu, nếu
không th́ làm sao mà một ḿnh bà có thể sử dụng hết cả trên 2 triệu đô. Giáo
hội Công Giáo là một tổ chức chặt chẽ có giáo quyền gần như tuyệt đối, dù có
hàng ngàn người như bà Xơ Lê Thị Tríu cũng không thể biển thủ được số tiền quá
lớn ấy nếu Giáo hội không đồng ư hoặc không bao che?
5.3. Lũ Lụt Miền
Trung: Vào tháng 11 năm 1999, miền Trung Việt Nam bị lũ lụt, nhiều nhóm sinh
viên đă tích cực tham gia cuộc xuống đường để quyên góp tiền cứu trợ của các nhà
hảo tâm. Sau đó, có vài nhóm đă chia đều số tiền cứu trợ nầy cho các tổ chức
Phật Giáo 50% và tổ chức Công Giáo 50%, để họ gởi về Việt Nam cứu trợ. Tuy nhiên,
cũng có nhóm cho rằng tỉ số tín đồ Công Giáo và Tin Lành tại Việt Nam khoảng 7%
mà được chia 50% là thiếu ... thông minh. Thêm vào đó, thư từ của bà con bên nhà
lại than phiền rằng các Giáo hội Công giáo chỉ phát trong khuôn viên của họ đạo
và nhà thờ mà thôi. Ngay cả tại các nơi nầy, những ai lạ mặt (nghĩa là không
phải con chiên) th́ cũng không được cấp phát. Thêm vào đó, đợt quyên góp nầy là
để giúp đồng bào trong các tỉnh bị lũ lụt tại Miền Trung Việt Nam, và ở Vatican
th́ không bị lụt nhưng Giáo Phận Công Giáo Việt Nam vùng Orange lại đă tự quyền
gởi cho cơ quan Caritas của La Mă một số tiền từ
quĩ cứu trợ nầy(6).
5.4. Tráo Trở Danh
Xưng Để Quyên Tiền : Nhật báo Người Việt số ra ngày 14.4. 2003, trang B1, đăng
hàng tít lớn Ban Tổ Chức Đại Hội Giới Trẻ Việt Nam (VYC 03) Xuống Đường Gây
Quỹ.
Bản tin c̣n cho biết thêm ban tổ chức sẽ có 6 nhóm và mỗi nhóm gồm 8 người sẽ
xuống đường trong 6 khu phố thuộc vùng Little Sàig̣n để quyên góp 500 ngàn Mỹ
Kim cho đại hội nầy. Những chủ nhân có cửa tiệm tại đường Bolsa tuy có bực ḿnh
v́ “bị làm tiền” nhưng cũng cố gắng giả vờ vui vẻ đóng góp. Nhưng sau đó th́ họ
mới khám phá ra là đă bị trắng trợn lừa gạt, v́ đây là đại hội Giới Trẻ Công
Giáo Việt Nam (VYC: Vietnamese Youth Catholics), chứ không phải Đại Hội Giới Trẻ
Việt Nam. Người ta đă cố t́nh lờ đi hai chữ “Công Giáo” để đánh lừa dư luận mới
kiếm được nhiều tiền, chứ nếu nói rơ là Giới Trẻ Công Giáo Việt Nam th́ chẳng có
bao nhiêu người cho v́ họ là thiểu số và v́ đa số đồng bào miền Nam cũ vẫn c̣n
chưa quên cơn ác mộng dưới chế độ Công giáo của hai ông Tổng thống Công Giáo Ngô
Đ́nh Diệm và Nguyễn Văn Thiệu, nhất là nhớ nằm ḷng câu “Thà mất nước chứ không
thà mất Chúa” của Linh mục Hoàng Quỳnh. Hơn nữa, gần đây các cơ quan truyền
thông Mỹ và quốc tế đă rộng răi và liên tục tố cáo các ông Linh Mục Giám Mục
Công giáo sách nhiễu t́nh dục, thậm chí c̣n hiếp dâm trẻ em cả gái lẫn trai,
nhiều em mới 7 tuổi. Nhiều nhà thờ đă phải bị bán đi để Giáo hội có tiền bồi
thường cho các nạn nhân (có Giáo phận, số tiền bồi thường lên đến 120 triệu Mỹ
kim), nên đồng bào càng nghi ngờ về những vụ quyên tiền của Công giáo. Đă đến
lúc nhật báo Người Việt nên có thư xin lỗi độc giả, và Giáo Hội Công Giáo Việt
Nam địa phận Orange County nên trả lại cho đồng bào số tiền quyên góp thiếu đứng
đắn nầy(a).
5.5. “Cộng sản Dâng
Đất Nhường Biển”: Năm 2001, xuất phát từ một bản tin của ông Trần Đại Sỹ ở bên
Pháp, các hệ thống truyền thông của cộng đồng người Việt đă thóa mạ chính quyền
Cộng sản không tiếc lời về vụ nầy, thậm chí c̣n quả quyết rằng Việt Nam đă bán
khoảng 5 đến 6 trăm kilô mét vuông cho Trung Hoa, và riêng Thác Bản Giốc tuyệt
đẹp nằm ở biên giới, th́ nay đă thuộc về Trung Hoa trong vụ cắm mốc biên giới
năm rồi. Chỉ có các bài Bàn về vấn đề Biên giới (của Bàn Tân
Định) và Chiều Mưa Biên Giới (Hoàng Nguyên Nhuận) trong báo Giao Điểm, là tŕnh bày
với thông tin xác thực và lư luận tương đối hợp lư. Trong Giao Điểm số 48 lại có
đăng 2 tấm h́nh Thác Bản Giốc với câu chú thích: Thác Bản Giốc trên quê hương ta
đang c̣n đó. Và biên rừng không thiếu những đóa hoa đang đợi chờ người về từ
trong điêu linh vạn thuở... H́nh phía dưới th́ có chú thích: Người thứ hai từ
trái là chị Nguyễn thị Thu, một ân nhân của Giao-Điểm, trên bè tre tại thác Bản
Giốc, tuần đầu tháng 11, 2002. Căn cứ vào 2 tấm h́nh mới chụp nầy và lời chú
thích th́ thác Bản Giốc thật sự không thuộc về Trung Hoa như nhiều báo Việt ngữ
đă loan tin một cách sai lầm có hậu ư.
5.6. Mạng Lưới Nhân
Quyền Cho Việt Nam: Trong năm qua, tổ chức Mạng Lưới Nhân Quyền đă truy tặng
“bằng” nhân quyền cho HT. Quảng Độ, HT. Huyền Quang và LM Nguyễn Văn Lư. Tham dự
buổi lễ nầy gồm có một vài giáo sư có bằng cấp, một vài ông thầy Phật giáo và
một số Phật tử thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN). Biết
được tin nầy qua một vài tờ báo địa phương, nhiều thức giả Phật giáo chỉ biết
cười ngao ngán mà thôi. V́ cái gọi là Mạng Lưới Nhân Quyền đó gồm những ai? Thực
lực như thế nào? Với tư cách ǵ và đại diện cho ai để vinh danh các nhân vật
“tranh đấu cho nhân quyền”? Thế mà một vài người có học cũng bị mắc lừa, thật là
kỳ cục! Lẽ dĩ nhiên ai cũng có quyền tuyên bố trao tặng giải thưởng cho người
khác, nhưng cũng phải có thế giá ǵ th́ người được vinh thưởng mới đến nhận giải
chứ không phải lúc nào cũng nhận. Trừ ra người nhận thèm cái giải thưởng đó quá!
Mạng Lưới Nhân Quyền là do một
số tín đồ Công giáo chủ trương. Những tín đồ nầy chỉ cần đến nhà thờ và mở Thánh
kinh ra là đă thấy vi phạm nhân quyền đầy dẫy trong đó rồi, thế mà lại lên giọng
Tranh đấu cho nhân quyền. Thật vậy, các linh mục thường hăm dọa rằng Không tin
Chúa, Chúa đày hỏa ngục đời đời. Tin hay không là quyền người ta, nếu Chúa tốt
đẹp ḷng lành th́ không cần hăm dọa người khác cũng tin. Chỉ có những kẻ độc ác
và thiếu tự tin mới hăm dọa đày hỏa ngục đời đời để bắt buộc kẻ khác phải tin
ḿnh mà thôi. Trong lúc các chính thể độc tài chỉ bỏ tù những người đối lập vài
chục năm là nhiều, thế mà Chúa lại đày những người không theo hoặc không tin
Chúa xuống hỏa ngục đời đời. Lúc đă mở miệng nhân danh Chúa để hăm dọa kẻ khác,
các cha cố hoặc mục sư không c̣n có quyền nói đến chuyện nhân quyền nữa. Bởi v́
chính lời hăm doạ vừa nói, việc đem vật chất, tiền bạc để dụ người nghèo cải đạo,
việc lợi dụng cảnh tang gia bối rối v́ có thân nhân mới qua đời để rữa tội và
biện pháp buộc kẻ khác cải đạo mới cho làm đám cưới với người phối ngẫu Công
giáo hay Tin Lành đă là hành động vi phạm nhân quyền trắng trợn rồi. V́ thế, cái
gọi là Mạng Lưới Nhân Quyền... chỉ là một sự lừa dối có âm mưu, thế mà cũng có
nhiều kẻ bị mắc lừa. Thực ra, chúng ta cũng cần có một tổ chức đấu tranh cho
nhân quyền quyết tâm và chân thực, không những để bênh vực cho quyền lợi của
người Việt Nam mà c̣n cho cả cộng đồng thế giới, chứ không phải lọai nhân quyền
như vừa nói. Sự bất ổn của thế giới hiện nay phần lớn xuất phát từ những loại
tôn giáo bịp bợm, dùng chiêu bài nhân quyền để làm chính trị.
5.7. Tượng Đài Kỷ
Niệm: Cuộc chiến tranh Việt Nam từ 1954 đến 1975, ở một mặt nào đó, có thể xem
như là một cuộc nội chiến. Phía miền Bắc cho đó là một cuộc chiến để giải phóng
dân tộc khỏi ngoại xâm hầu thống nhất đất nước. C̣n phần lớn cộng đồng người
Việt hải ngọai, hoặc những người sợ bị chụp mũ, hầu hết ra đi từ miền Nam, th́
cho đó là một cuộc cưỡng chiếm miền Nam. Dẫu suy nghĩ thế nào chăng nữa th́
chiến tranh đă để lại một sự mất mát và thiệt hại lớn cho dân tộc Việt Nam mà
đáng ra không nên có. V́ thế, ông McNamara, cựu Bộ Trưởng Quốc Pḥng Hoa Kỳ, một
trong những người chủ chốt quyết định chính sách của Hoa Kỳ trong cuộc chiến
Việt Nam, đă hối hận và cho rằng việc chính phủ ông tham gia vào cuộc chiến Việt
Nam là một sự nhầm lẫn lớn. Và chính cựu Tổng thống Nam Hàn cũng đă xin lỗi
chính phủ và nhân dân Việt Nam về việc chính phủ nước ông đă tham gia cuộc chiến
Việt Nam trước đây.
Thế mà cộng đồng Việt Nam
Nam California lại xây một đài kỷ niệm chung cho các chiến sĩ Việt Mỹ. Việc làm
nầy có thể xem như là một hành động khơi lại và duy tŕ đống tro tàn đau nhức
của một cuộc chiến mà đối với dư luận quốc tế th́ không mấy chính nghĩa. Rơ ràng
nhất là cho đến giờ nầy, cuộc chiến tranh đó vẫn c̣n tạo ra Hội chứng Việt Nam
(Vietnam Syndrome) sâu đậm trong xă hội Mỹ. Một bức tường lưu niệm màu đen ảm
đạm tại thủ đô Washington DC khắc tên hơn 58,000 quân nhân Mỹ tử trận là đủ đau
xót rồi. Sự hiện diện của pho tượng một người lính G.I. Mỹ đứng cặp kè bên một
người lính Việt Nam Cộng Ḥa tại Little Saigon, mà cả hai hầu như mặc cùng một
loại quân phục, mang cùng một loại vơ khí Made in USA, thật không phải là một kỷ
niệm đẹp nếu ai thật sự biết rơ tương quan oan trái của hai quân lực nầy trong
10 năm “dan díu” với nhau trên chiến trường Việt Nam. Đó là chưa nói đến tội ác
của một số đơn vị quân đội Mỹ tàn sát nhiều thường dân Việt Nam đang càng ngày
càng bị tố cáo trước lương tâm nhân loại. Việc lập đài kỷ niệm để tưởng niệm
những người Việt Nam đă mất là một hành động văn hóa tốt đẹp, đúng truyền thống
nhân nghĩa của dân tộc và rất đáng ca ngợi. C̣n chuyện bày tỏ ḷng biết ơn đối
với dân tộc Mỹ đă cưu mang người di dân đáng lẽ phải là một biểu hiện khác, một
công tŕnh điêu khắc riêng biệt khác. Hai người lính gọi là “đồng minh” đó, đứng
chung với nhau, trên quan điểm độc lập dân tộc “Nam quốc sơn hà Nam đế cư” xem
ra
có ǵ không ổn!
Ngoài ra, một điều
thiếu sót lớn của cộng đồng chúng ta là hầu như không mấy ai quan tâm một cách
tận t́nh đến những thương phế binh của VNCH hiện sống ở quê nhà trong cảnh thiếu
thốn, bệnh hoạn, tàn tật do chiến tranh gây ra. Ngay cả không ai nghĩ rằng số
tiền quyên được khoảng 1.5 triệu Mỹ Kim trong dịp Gây quỹ Tượng Đài nầy th́ cũng
nên trích ra ít nhất là vài trăm ngàn Mỹ Kim, nhưng thực tế lại không có được
một xu, để giúp đỡ những người đồng đội bị tật nguyền hiện c̣n sống tại Việt
Nam. Đă thế, trong việc vận động ngân quỹ để xây cất tượng đài th́ cũng có nhóm
muốn lợi dụng để kiếm tiền bỏ túi riêng.
5.8. Chiến tranh
Iraq: Cuộc chiến Iraq đă cho thấy bộ mặt thực của các tập đoàn chính trị – tài
phiệt Mỹ: lấy máu đổi dầu. Tuy đa số chúng ta đều không thích chính sách cai trị
độc tài của Saddam Hussein nhưng cũng không ai đồng ư việc nước mạnh dùng
vơ lực
để xâm phạm chủ quyền của nước yếu, hoặc người nầy dùng sức mạnh để cưỡng bách
người khác theo tiêu chuẩn và mẫu mực của ḿnh (b).
Ngọai trừ người Mỹ bảo
thủ thuộc đảng Cộng Ḥa và một số đông người Việt chống Cộng trong cộng đồng
người Việt ủng hộ cuộc chiến (thậm chí c̣n xuống đường t́nh nguyện đăng lính cho
ông Bush, để mang kinh nghiệm ... thất trận của ḿnh mà tham gia vào một cuộc
chiến với vũ khí mới, chiến trường mới, chiến lược mới, kẻ thù mới !), th́ hầu
hết các cộng đồng sắc dân thiểu số khác lại giữ thái độ im lặng. Chẳng thấy một
nhóm người Mỹ gốc Nhật, gốc Tàu, gốc Thái, gốc Phi, gốc Lào, gốc Cambốt, gốc Đại
Hàn nào tại Orange County rầm rộ xuống đường biểu t́nh ủng hộ chiến tranh cả.
Chỉ có “phe ta” mà thôi! Trong nhóm người Việt ủng hộ nầy lại có một ông sư Phật
Giáo không biết tu theo tông phái nào mà tâm địa hung ác đến thế, cứ to giọng cổ
xúy cho chiến tranh giết người. Đă đi tu đạo Phật, lấy từ bi làm tâm nguyện cứu
đời, th́ cuộc chiến chính nghĩa c̣n chưa ủng hộ huống nữa là phi nghĩa. Tại Việt
Nam, trong các cuộc chiến chống Nguyên Mông xâm lăng nước ta thời Lư Trần và
chống thực dân Pháp đô hộ trong thế kỹ 19, có rất nhiều nhà sư tự nguyện hoàn
tục trở về đời sống của một người dân b́nh thường, làm nhiệm vụ công dân để đánh
giặc xâm lăng cứu nước, chứ chưa thấy ai bận áo nâu ṣng mà mang tâm địa hung dữ
như nhà sư nói trên. Thật là không c̣n một ngôn từ nào để phê phán ông ta nữa!
5.9. Cờ Vàng 3 Sọc
Đỏ: Gần đây, nhiều chính quyền địa phương tại một số thành phố trên đất Mỹ thừa
nhận Lá cờ vàng 3 sọc đỏ là biểu tượng của cộng đồng người Mỹ gốc Việt sống
trong vùng đó. Một số báo tiếng Việt vô t́nh hay cố ư tŕnh bày sự việc không rơ
ràng làm cho nhiều người hiểu sai vấn đề.
Thực chất của vấn đề là chính quyền
địa phương của một vài tỉnh tại Hoa Kỳ thừa nhận lá cờ nầy như biểu tượng của
một cộng đồng hay một tổ chức đặc thù nào đó đang sống trong địa phương mà thôi. Cũng giống như cờ có chữ thập màu đỏ trên nền trắng là tượng trương cho Hội Hồng
Thập Tự, cờ có hoa sen trắng trên nền màu xanh là của Gia Đ́nh Phật Tử, rồi cờ
của Tổ chức Hướng Đạo, của đội Bóng rổ Lakers, của hội Lions Club, của công ty
Microsoft, đều được chính quyền địa phương công nhận và treo lên cơ sở công Cộng
nếu có liên hoan hội hè liên quan đến các tổ chức nầy.
Do đó, đối với người Mỹ
và các cộng đồng sắc tộc khác, lá cờ vàng 3 sọc đỏ không phải là biểu tượng cho
quốc gia Việt Nam hiện nay, và không có một giá trị ǵ về mặt công pháp cũng như
bang giao quốc tế.
Cũng nhân dịp nầy,
cần nói thêm rằng khi một số đoàn thể người Việt tại hải ngoại chọn lá cờ của
miền Nam cũ làm biểu tượng, nếu để nuôi dưỡng những kỷ niệm xưa về một “màu cờ
sắc áo” cũ th́ là điều dễ hiểu, nhưng nếu dùng nó như một biểu tượng chính trị
để tập trung quần chúng th́ lại là một sai lầm chính trị lớn. V́ họ đă vô t́nh
(hay cố ư?) gạt ra ngoài nhiều chục triệu người trong nước (nhất là những người
ở miền Bắc và một số ở nông thôn núi rừng miền Nam). Nhiều triệu người nầy hiện
nay đều nghĩ rằng họ đă từng là nạn nhân hứng chịu bom đạn và áp bức của “lá cờ
miền Nam”, và trong quá khứ mấy chục năm, đă từng chiến đấu cho và hănh diện v́
lá cờ Việt Nam hiện nay trong nước th́ khi Việt kiều hải ngoại phất lá cờ vàng 3
sọc đỏ lên làm sao “đoàn kết” được với họ. Đó là chưa nói đến chuyện khi sử dụng
lá cờ vàng ba sọc đỏ, các đoàn thể hải ngoại phải mang nặng thêm trên vai những
nợ nần lịch sử mà các chế độ Bảo Đại bù nh́n phong kiến, rồi Ngô Đ́nh Diệm độc
tài gia đ́nh trj và giáo trị, rồi Nguyễn Văn Thiệu quân phiệt tham nhũng, đă cùng với cờ Tây, cờ
Nhật, cờ Mỹ, cờ Úc, cờ Phi, cờ Thái, cờ Nam Hàn, cờ Đài Loan, cờ Tân Tây Lan ...
để lại nhiều vết thương không đẹp trên quê huơng Việt Nam. Giá như cộng đồng
chúng ta sáng tạo được một ngọn cờ mới, không đỏ không vàng, th́ có phải có tính
văn hóa hơn, có tầm nh́n chính trị viễn kiến hơn, có sách lược thông minh hơn
không! C̣n chuyện sáng tạo ra rồi có phất lên được không lại là một vấn đề khác.
Nói chung, so với các
sắc dân khác th́ cộng đồng Việt Nam chia rẽ, ồn ào, mánh mung và bạo động nhất.
Một vài tờ báo địa phương của người Mỹ cũng đă từng nhận định về cộng đồng chúng
ta như thế. Ví dụ như thay v́ chỉ có một hoặc vài tờ báo như cộng đồng Thái,
cộng đồng Đại Hàn, cộng đồng người Hoa, th́ cộng đồng Việt Nam ngay tại
California đă có cả hằng trăm tờ báo, mấy chục chương tŕnh phát thanh và phát
h́nh, nhưng chẳng có được bao nhiêu tờ đứng đắn ngọai trừ các tạp chí Khởi Hành,
Hợp Lưu, Thế Kỷ 21, Văn Học, Phật Giáo Việt Nam, Hoa Sen và đặc biệt là Giao
Điểm (và trang Web của nhóm nầy) đă là một tiếng nói trung thực và can đảm hiếm
thấy.
V́ viết thiếu sử liệu,
xuyên tạc sự thật cho mục tiêu chính trị giai đọan và tôn giáo cuồng tín vọng
ngọai, mánh mung, thù hận... nên các nhà nghiên cứu đứng đắn không mấy khi sử
dụng tài liệu trên các tờ báo trong cộng đồng ngọai trừ muốn t́m hiểu mặt tiêu
cực và tệ hại của nó. Nhiều nhà văn đă trở thành nhà báo, nhiều nhà giáo viết
nhanh viết nhiều để kiếm tiền trả bills hàng tuần hàng tháng. V́ quá nhiều người
không được đào tạo chuyên nghiệp có bài bản nên chức năng cao cả của người cầm
bút hầu như không c̣n nữa. Một số có kinh nghiệm nghề nghiệp nhưng lại không
được đào tạo quy mô, làm báo “tay ngang” kiểu Sài G̣n ngày xưa nên bài viết
thiếu chất lượng và thiếu đạo đức nghề nghiệp. Thật “tự do báo chí” và “hỗn loạn
báo chí” chỉ cách nhau có một sợi tóc.
Một thực tế càng
lúc càng rơ ràng là thế hệ tuổi trẻ hôm nay hầu như đă phải lấy thái độ kính nhi
viễn chi với thế hệ phụ huynh mà nhận thức, tư cách, tâm chất và lối sống hầu
như không c̣n thích hợp cho một thế hệ trẻ trung biết nh́n từ chỗ đứng của ḿnh,
biết bước đi từ điểm gốc, biết làm từ những điều kiện có thể, biết ḥa đồng
trong môi trường dị biệt, không khoác lác, không phô trương, không hận thù,
không mánh mung xảo trá. Trong tương lai, nếu có người nghiên cứu về Cộng Đồng
Việt Nam tỵ nạn th́ họ sẽ t́m thấy trong đó có nhiều Lê Chiêu Thống, Nguyễn Thân,
Hoàng Cao Khải, Trần Lục, Nguyễn Bá Ṭng, Ngô Đ́nh Diệm... đă làm cho giá trị
của cộng đồng chúng ta thật đáng phàn nàn.
Trên đây là một số
điểm tiêu cực mà chúng ta, những người sống tại chỗ, có thể dễ dàng ghi nhận
được trong sinh hoạt của cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại. Với một sự thật đau
ḷng và bi thảm như thế, TT. Phước Viên có lẽ v́ quá vọng ngoại trọng ngoại, hay
v́ bị mấy ông “đồng đạo” ở bên Tây bên Mỹ lừa dối, nên đă phát ngôn bừa băi về
một điều mà ḿnh hoàn toàn không biết rơ ǵ cả.
6. CHỤP MŨ LÀ THẾ BÍ CỦA KẺ
THUA CUỘC
Một vị thầy tu mà cũng
t́m cách chụp mũ vu vơ Giao Điểm nếu không là cánh tay nối dài th́ cũng là thân
thiện với nhà nước Cộng Sản Việt Nam. Tṛ chụp mũ Cộng sản vốn là hành động của
kẻ đuối lư, bế tắc lư luận, thường thường được sử dụng khi bị đẩy vào thế đường
cùng.. Tṛ chụp mũ rẻ tiền nầy đă hết hiệu nghiệm và trở nên một tṛ hề ở hải
ngoại, tại v́ “chụp” măi th́ có một lúc nào đó, bổng thấy “Cộng sản” đâu mà
nhiều thế, ai cũng là Cộng sản cả! Trong khi đó th́ các cơ quan an ninh của Mỹ,
từ Cảnh sát đến FBI đến CIA, và nhất là Bộ Nội An (Homeland Security) với toàn
quyền “bắt người trước điều tra sau” qua bộ luật Ái quốc (Patriot Act), lại
chẳng thấy truy nă ai là Cộng sản cả. V́ không biết t́nh trạng đó, TT Phước Viên
ở tại xứ Huế xa xôi, không biết nghe ai xúi giục mà lại dùng tṛ chụp mũ ấu trĩ
đó. Một ông thầy tu th́ nên thận trọng gấp 10 lần một kẽ phàm phu, nếu viết lách
bừa băi không bằng cớ là sẽ bị phản tác dụng ngay đấy (Hàm huyết phún nhơn tiên
ô tự khẩu, Ngậm máu phun người th́ dơ miệng ḿnh trước thôi).
Trong giới luật nhà Phật,
không biết có điều nào cấm một Trưởng tử Như Lai nói láo để hại người không.
Việc thầy Phước Viên và Vơ Văn Ái chụp mũ Giao Điểm là Cộng sản c̣n nói thêm
một điều thật lư thú: Hai người nầy, dù sống trong nước hay ngoài nước, chẳng
những đă không biết ǵ về Giao Điểm mà lại cũng chẳng biết ǵ về Cộng sản cả, dù
họ có “môn bài” chống Cộng ghê gớm lắm.
7. GIAO ĐIỂM LÀ MỘT NHÓM TRÍ
THỨC
Nhóm Giao Điểm mà chúng
tôi được quen rồi biết, và do đó đă trở thành những ủng hộ viên và độc giả dài
hạn hơn mười năm qua, là những trí thức làm việc giải hoặc những xuyên tạc,
những dối trá, và tố cáo những tác hại của tôn giáo Tây Phương đă và đang làm
hại quê hương dân tộc cũng như nhân loại. Đồng thời góp phần làm sáng tỏ những
ngộ nhận về một số nhân vật lịch sử được vinh danh sai lầm qua nhiều thế hệ như
Linh Muc Alexandre de Rhodes và chữ quốc ngữ, Nguyễn Trường Tộ, Trần Lục, Trương
Vĩnh Kư và ḍng họ Ngô Đ́nh.
Hoạt động thứ nh́
của nhóm nầy là các chương tŕnh từ thiện để giúp đỡ một phần nào những đồng bào
ruột thịt không được may mắn tinh thần và thể xác trên một quốc gia sau bao năm
chinh chiến điêu tàn. Mỗi năm, theo phúc tŕnh công khai đăng trên các số báo
gần đây, nhóm Giao Điểm đă gởi Âu dược và sữa dinh dưỡng (Ensure, Similac) về
Việt Nam trị giá khoảng trên một triệu Mỹ Kim (tôi nhấn mạnh: trên một triệu mỗi
năm) và biếu tận tay đồng bào từ Bắc chí Nam. Nếu ai có dịp về Việt Nam th́ chắc
có thể kiểm chứng các thành quả nầy (đă được đăng trên Giao Điểm, mục Tường
Tŕnh Từ Thiện) như tại miền Bắc có chùa Quán Sứ, chùa Bồ Đề, chùa Đậu. Quảng
Trị có chùa Đông Hà, chùa Sắc Tứ, ban từ thiện xă hội Phật Giáo tỉnh Quảng Trị.
Thừa Thiên có các chùa Từ Đàm, chùa Kiều Đàm, chùa Đức Sơn. Vùng Quảng Nam Đà
Nẵng, có Bác Sĩ Diệu Ngọc và nhóm Bác Sĩ tại địa phương đă tổ chức khám bệnh hơn
24 lần tại các vùng phụ cận, số bệnh nhân được khám là 19 ngàn người trong 5
tháng vừa qua. Sữa bổ dưỡng Ensure và Similac cũng được biếu tặng cho đồng bào
Quảng Nam Quảng Tín, Quảng Ngăi mà cụ thể là qua những tụ điểm phân phát tại
chùa Phước Minh, tịnh xá Ngọc Kỳ, chùa sư nữ Dương Sơn, trường mồ côi Hội An...
Nha Trang có Ni Viện Diệu Quang. Vũng Tàu có Đại Đức Thích Minh Thương chùa Linh
Sơn Cổ Tự. Lâm Đồng có chùa Bát Nhă với TT Thích Đức Nghi. Đà Lạt có chùa Linh
Phong. Kontum Pleiku có các chùa Bửu Thắng, cư sĩ Hoàng Xuân Hương. Miền Lục
Tỉnh có Thầy Thích Chơn Tịnh, cư sĩ Tâm Uyên và ban từ thiện báo Giác Ngộ... Đó
là một vài địa điểm và một số nhân vật mà ai muốn t́m hiểu cặn kẽ sẽ dễ dàng
thấy địa bàn biếu tặng Âu dược và phẩm vật của nhóm Giao Điểm là rộng khắp và
tận tay đồng bào. Như vậy, Giao Điểm hoạt động là v́ đồng bào chứ chắc chắn
không thể là cánh tay nối dài của bất cứ một ai, dù đó là Quốc hay Cộïng. Nếu có
chăng, là cánh tay nối dài của T́nh đồng đạo, Nghĩa đồng bào.
Nói gọn, hiện vật
cứu trợ cho những người thiếu may mắn ở Việt Nam của Giao Điểm trị giá trên một
triệu Mỹ Kim mỗi năm, chưa kể số tiền mặt khá lớn mà đông đảo thân hữu của Giao
Điểm tại hải ngoại đă đóng góp gửi về như Giao Điểm số 51 đă tường tŕnh. Đó là
chưa nói đến những hoạt động khác như ấn tống kinh sách, cấp học bổng cho Tăng
Ni, các Lớp học T́nh thương, các Tuệ Tỉnh đường. Ai liên lạc th́ Giao Điểm yểm
trợ mà không phân biệt chùa của ai, thuộc giáo hội nào hoặc tôn giáo nào.
Thế mà ông Vơ Văn
Ái
cáo buộc Giao Điểm không giúp ǵ cho những người nghèo đói tại quê nhà. Trong
lúc đó, ông Vơ Văn Ái mỗi năm ngửa tay nhận tiền của Mỹ đến gần cả trăm ngàn Mỹ
Kim, th́ mong ông cho biết từ 1975 đến giờ ông đă giúp cho dân nghèo trong nước
được xu nào chưa?
Và trước 1975, ông
Vơ Văn Ái có lúc nào cầm súng đánh Cộng sản như chúng tôi hay lại xuất ngoại
trốn lính từ lúc c̣n trẻ để qua Đức học Bác sĩ không nổi nên quay ra làm...báo
cộng đồng?
8. SÁCH VÀ BÁO CỦA GIAO ĐIỂM:
Hơn 50 số báo và 26 tác
phẩm của nhóm nầy là những cuốn sách thuộc loại “thâm cung bí sử” mà những ai đă
từng đọc qua, dù chỉ đọc vài cuốn cũng bất ngờ và thích thú như t́m thấy một kho
tàng kiến thức mới. Có người đă phát biểu rằng, sau năm 1975 vượt biên ra nước
ngoài, trong cái rũi cũng có cái may, là nhờ sẵn sách báo và đọc được ngoại ngữ
nên những biến cố lịch sử lớn, một thời bị bụi tuyên truyền và mị dân che phủ,
đă được vén màn mà phần lớn là được tŕnh bày tổng hợp lại và phân tích rốt ráo
trong các tác phẩm do Giao Điểm xuất bản.
Vào gần cuối tháng 10.
2002, tiến sĩ Bùi Kha, một trong hai tác giả viết về Nguyễn Trường Tộ, được đài
BBC Luân Đôn phỏng vấn về các nhân vật lịch sử như Nguyễn Trường Tộ, Alexandre
de Rhodes và Trương Vĩnh Kư, và sau đó BBC cho phát thanh về Việt Nam ba lần, có
hằng triệu người nghe. Tại Việt Nam, có người đă thu băng hoặc viết lại bài
phỏng vấn và chuyền tay cho bạn bè và giới nghiên cứu tham khảo. Kể từ đó sách
Giao Điểm lại càng được người trong nước photocopy hay in chui để nghiên cứu v́
nhiều học giả thiếu tài liệu, nhất là các sử liệu ngọai ngữ có xuất xứ nước
ngoài.
Lúc phỏng vấn, ông
Nguyễn Giang đài BBC c̣n đặc biệt chú trọng đến việc t́m hiểu quan điểm của ông
Bùi Kha về một Nước Đê Ga Tin Lành Tự Trị trên đất nước Việt Nam. Ông Bùi Kha đă
trả lời dứt khóat là bất cứ nhà cầm quyền nào cũng không thể chấp nhận ư đồ
thiết lập những quốc gia tách biệt trong một quốc gia vẹn toàn. Quan điểm như
thế, phải chăng Giao Điểm là “cánh tay nối dài” của Cộng sản Việt Nam, và phải
chăng chính quyền Việt Nam khi cấm đoán nhóm Tin Lành Đê Ga nỗi dậy đ̣i cách ly
tự trị là xâm phạm quyền tự do tôn giáo?
Ông Bùi Kha c̣n cho
biết trong nhiều lần về Việt Nam, ông đă trao đổi ư kiến với một số chức sắc
Phật giáo là Không nên có tự do tôn giáo tại Việt Nam lúc nầy, mà chỉ có tự do
Tam Giáo mà thôi. V́ có những tôn giáo đă và đang âm mưu mang ngoại bang vào
thống trị dân tộc ta, th́ không có lư do ǵ để chúng ta lại phải toa rập đ̣i tự
do giùm cho những kẻ phản dân tộc đó. Câu trung ngôn nghịch nhĩ ấy cần được các
bậc thức giả lưu tâm. Cũng v́ núp bóng tôn giáo và nhân quyền để làm việc cho
ngoại bang nên nhiều nhà nghiên cứu cho rằng Tự do tôn giáo là khí giới của kẻ
xâm lăng và nhân quyền là áo giáp của những kẻ không theo luật nước. Do đó, rất
mong TT. Phước Viên cẩn thận lúc phát biểu và hành động khôn ngoan hơn trong
việc vận động đ̣i tự do tôn giáo và nhân quyền. Để rơ hơn vấn đề vừa tŕnh bày,
chúng tôi xin nêu thêm vài thí dụ:
T́nh trạng ở miền Nam
Thái Lan hiện nay, năm 2004, khá bất an v́ số tín đồ Hồi Giáo quá khích đă giết
một số tăng sĩ Phật Giáo. Tại Phi Luật Tân, nhiều năm qua, nội chiến đă xảy ra
tại một số đảo v́ Hồi Giáo nỗi loạn đ̣i độc lập tự trị. Quân đội Phi ra tay
trừng trị với sự giúp đỡ của Hoa Kỳ, nhưng t́nh trạng vẫn chưa khả quan. Việt
Nam được quốc tế thừa nhận là một quốc gia ổn định và an ninh nhất vùng Đông Nam
Á một phần v́ số lượng tín đồ Hồi giáo chỉ có khoảng 50 ngàn người, c̣n Công
Giáo cũng như Tin Lành th́ chưa có số lượng tín đồ đủ mạnh để đ̣i độc lập tự trị
như đă xảy ra ở Đông Timor (Mă Lai) hoặc bị nội chiến cả mấy thập niên như tại
Bắc Aùi Nhĩ Lan. Dó đó, nếu chính phủ Việt nam cho tự do tôn giáo có nghĩa là
cho Hồi Giáo được quyền phát triển, cho Công Giáo và Tin Lành hoàn toàn (tôi
nhấn mạnh: hoàn toàn) tự do truyền đạo th́ họ sẽ dựa vào ngoại bang để thao túng
như trường hợp Tin Lành vùng Cao Nguyên đă khích động con chiên nỗi loại đ̣i
thành lập một nước Tin Lành Đê Ga tự trị tách rời khỏi Việt Nam. Thầy Phước Viên
có thấy sự tai hại của vấn đề tự do tôn giáo kiểu Tây phương tại các nước nhược
tiểu như thế nào chưa ? Trứơc 1975, tại miền Nam, số lượng tín đồ Công Giáo và
Tin Lành khoảng 7% nhưng ngoại bang đă “bồng” 2 tín đồ Công Giáo lên làm tổng
thống, khống chế mọi sinh hoạt và thụ hưởng mọi quyền lợi để đàn áp các tôn giáo
khác mà mở mang nước Chúa. Dân chúng vào hai thời Tổng thống đó có quyền tự do
lựa chọn người lănh đạo quốc gia không? Phật giáo, trong đó có thầy Phước Viên
(hoặc nếu thầy c̣n nhỏ th́ có bổn sư của thầy), lúc đó có được tự do truyền đạo
không? Một lần nữa mong thầy thận trọng lúc phát ngôn, và không nên nói và viết
những vấn đề mà thầy không nắm vững.
Nói như vậy không có
nghĩa là chúng ta không “đ̣i hỏi”, nhưng phải biết đ̣i hỏi cái ǵ và không đ̣i
hỏi cái ǵ, lúc nào đ̣i hỏi và cách thức đ̣i hỏi như thế nào để tránh việc nối
giáo cho những thành phần phi dân tộc và phản dân tộc đang lăm le làm hại tổ
quốc. Đó cũng là một trong những điều khác biệt giữa Giao Điểm với một số chức
sắc trong GHPGVNTN. Bài học về việc ông cựu Linh Mục Chân Tín lừa gạt HT Quảng
Độ kư thư đ̣i tài sản cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam hăy c̣n đấy. Đúng ra,
chính Giáo hội Công giáo nầy phải tự động trả lại tài sản cho nhân dân Việt Nam
v́ giáo hội Công Giáo đă dựa thế ngoại bang chiếm đất Việt Nam quá nhiều trong
gần 100 năm đô hộ của Thực dân Pháp. Chùa Lá Vằng Quảng Trị, chùa Bảo Thiên Hà
Nội, một ngôi chùa trên khuôn viên nhà thờ Đức Bà ở Sài G̣n v.v. nguyên là những
ngôi chùa của Phật Giáo đă bị Công Giáo dựa thế lực thực dân Pháp chiếm rồi làm
nhà thờ lên trên đó. Tại Quảng trị, TT Thích Phước Châu và TT. Thích Chơn Tế (sinh
quán Quảng Trị) đă làm đơn gởi cho chính phủ Việt Nam xin can thiệp để Giáo Hội
Công Giáo Việt nam trả lại chùa Lá Vằng mà họ đă dựa thế thực dân Pháp chiếm làm
nhà thờ rồi đổi tên từ chùa Lá Vằng thành nhà thờ La Vang. Xin hỏi TT. Thích
Phước Viên đă kư thư ủng hộ việc làm chính đáng và cần thiết, mang tính lịch sử
và văn hóa rất cao và rất chính nghĩa, của hai vị Thượng toạ khả kính nói trên
chưa?
Qua những tác phẩm của
Giao Điểm, chúng ta thấy Họ không viết riêng cho ai mà viết cho cả một dân tộc.
Phản hồi của một số
người nghiên cứu trong và ngoài nước cho biết rằng: Gần 10 năm qua, Giao Điểm đă
bắn những “quả trọng pháo” vào Tổng Hành Dinh Vatican nên quân lính của họ tại
Việt Nam đă phải tiến quân chậm chạp. Lúc nào tác động của những quả trọng pháo
đó bay vào các trường trung học, đại học và lan rộng ra cho tất cả quần chúng
th́ những người Công Giáo và Tin Lành Việt Nam mới quay trở về với tổ quốc.
Trong một cuộc điện đàm
với chúng tôi, ông Hồng Quang cho biết cuốn Phật Giáo Trong Thế Kỷ Mới, tập I,
mà Giao Điểm xuất bản ngay từ năm 1996, đă báo động 6 kế hoạch mà Công Giáo và
Tin Lành sẽ thực hiện tại Việt Nam(c). Một trong những kế hoạch ấy là Đổi đạo
dân miền Thượng để thiết lập những quốc gia nhỏ trong một quốc gia lớn. Sau đó,
lúc về Việt Nam, ông Hồng Quang đă bị công an Huế kêu lên làm việc một buổi, và
công an TP HCM kêu lên ba buổi. Trong một buổi làm việc đó, công an đă hỏi:
Giao Điểm cáo buộc Công
Giáo và Tin Lành như trên có bằng chứng ǵ không? Chính sách của đảng và nhà
nước là đoàn kết tôn giáo để xây dựng xứ sở. Giao Điểm viết như thế là làm mất
đoàn kết tôn giáo. Nếu vẫn c̣n tiếp tục th́ buộc ḷng chúng tôi phải xử lư...Ông
HQ đă giải thích rằng có một số sự kiện chúng tôi chưa hội đủ bằng chứng cụ thể,
nhưng lúc nghiên cứu chính sách truyền đạo của Công Giáo và Tin Lành trong quá
khứ cũng như bây giờ tại Việt Nam và trên thế giới, chúng tôi có thể tiên đoán
như thế mà không sợ nhầm lẫn.
Đến năm 2001, quả nhiên
các mục sư Tin Lành xúi dục con chiên vùng cao nguyên nỗi loạn đ̣i tách ly khỏi
lănh thổ Việt Nam thành một nước Đê-Ga Tin Lành độc lập tự trị, nên từ đó, công
an mới bớt làm khó dễ Giao Điểm hơn trước.
9. DỰ ĐẠI HỘI PHẬT GIÁO TẠI HÀ
NỘI:
Ông Hồng Quang trong
nhóm Giao Điểm cũng có cho chúng tôi nghe một đoạn băng (được sự cho phép của HT
Huyền Quang) thu lại cuộc nói chuyện giữa ông Hồng Quang và HT Huyền Quang lúc
HT c̣n điều trị tại Hà Nội, trong đó HT rất tán đồng và ca ngợi bài tham luận
của ông Hồng Quang đọc tại đại hội Phật Giáo Kỳ V tại Hà Nội, tháng 12 năm 2002.
Thế nhưng ông Vơ Văn Ái , người nhờ núp bóng HT Huyền Quang mà kiếm được tiền
của Mỹ hằng năm, lại chụp mũ ông Hồng Quang và Giao Điểm là Cộng sản. Hành động
chụp mũ nầy, thật ra, chỉ v́ Giao Điểm đă từng đăng bài nêu rơ ngân khoản mà tổ
chức NED đă tài trợ cho ông Ái hằng năm để ông ta thực hiện những chương tŕnh
có lợi cho Mỹ và hại cho Việt Nam.
Dưới đây, chúng ta thử
t́m hiểu NED là ǵ và nhiệm vụ của ông Vơ Văn Aùi lúc được cấp phát các khỏan
tiền tài trợ hằng năm của cơ quan t́nh báo nầy:
NED (National Endowment
for Democracy) là một tổ chức của chính phủ Mỹ, thành lập vào năm 1983, thời
Tổng Thống Reagan, lúc mà cơ quan CIA bị điều tra về nhiều vụ khuynh loát nội
t́nh nước khác ở ngoại quốc. Những hoạt động của NED thật sự không khác những
hoạt động của CIA, nhưng được ngụy trang dưới những mỹ từ như tranh đấu cho Dân
Chủ và được tiến hành một cách “ḥa b́nh”. V́ là một tổ chức do Quốc hội Mỹ tài
trợ nên gần đây, trong bài diễn văn State of the Union, Tổng thống Bush đă đề
nghị Quốc hội tăng gấp đôi ngân khoản cho NED để tài trợ cho các hoạt động của
tổ chức nầy trong chiến lược chống khủng bố trên một số nước. Vài tài liệu sau
đây sẽ cho thấy những người như ông Vơ Văn Aùi nhận tiền tài trợ từ NED th́ phải
có công tác ǵ:
9.1. Trong bài
Chiến Tranh Của Cơ Quan T́nh Báo Chống Trung Hoa (CIA’s War Against China),
Ralph McGehee, một cựu nhân viên CIA, viết: Những quan sát viên về phát triển
chính trị quốc tế sẽ nhận biết rằng những chuyện như vậy (lũng đoạn, gây sự bất
ổn định v..v.. trong các quốc gia đối nghịch) là tiêu chuẩn của những chiến dịch
đi kèm với nhau của CIA/NED để thay đổi hay lật đổ những chính phủ mà CIA/NED
nhắm đến.
Giới truyền thông trong tay
các xí nghiệp, đồng bộ với các cơ quan của chính phủ, cùng nhau ḥa tấu những
bản tin để bôi xấu những quốc gia đối nghịch với những kế hoạch của các xí
nghiệp nầy.
Nhiều chuyện do giới truyền
thông tung ra có vẻ như đă được tạo ra bởi tổ chức “do tư nhân tài trợ” Human
Rights Watch / Asia, đặt căn cứ ở Mỹ..
Khi nào và nếu chính phủ
Trung Quốc chịu thay đổi và chịu đáp ứng tốt các nhu cầu của quốc gia xí nghiệp
(Mỹ), th́ ngay cả nếu (Trung Quốc) tăng gia gấp bội những vi phạm– chúng ta cũng
sẽ không nghe được một sự phản đối nào (từ phía Mỹ).
Những điều trên đă mô tả và
chứng tỏ chính sách của Mỹ ngày nay là dùng chủ đề “vi phạm nhân quyền” để thay
đổi hay lật đổ những chính quyền không được Mỹ ưa thích (7). Do đó, chúng ta
không lấy ǵ làm lạ khi Vơ Văn Ái, lănh tiền của NED, phải tập trung nỗ lực vào
chủ đề vi phạm nhân quyền ở Việt Nam để được tiếp tục tài trợ.
9.2. Mỹ Tài Trợ Cho
Cuộc Đảo Chánh ở Venezuela Qua Tổ Chức NED, Steve Zeltzer viết trong bài “US
Funding Coup in Venezuela Through NED” (IWW-News): Nhiều nhà phê b́nh đă nhiều
lần lên án NED chỉ là một công cụ ủng hộ những chế độ thân thiện với Mỹ và chống
đối những chế độ thù nghịch, không thân thiện với Mỹ. NED chuyển tiền (để hoạt
động) ra ngoại quốc hoặc qua những tài trợ trực tiếp, hoặc cho những tổ chức
ngoại quốc (Lẽ dĩ nhiên “Quê Mẹ Paris” của Vơ Văn Aùi là một trong những tổ chức
này), hoặc qua bốn cơ quan ṇng cốt của NED.”(8)
9.3. Trong bài Con
ngựa thành Troie: Quỉ Tài Trợ Để Phát Triển Dân Chủ (Trojan Horse: National
Endowment for Democracy), William Blum viết như sau: NED là một tổ chức thường
hoạt động đối ngược hẳn lại những ǵ mà cái tên của tổ chức đó (nghĩa là hoạt
động cho dân chủ) uẩn hàm: “ủng hộ những cơ chế dân chủ trên thế giới qua những
nỗ lực tư nhân, không thuộc chính phủ”. Hăy để ư đến phần h́nh ảnh và huyền
thoại “không thuộc chính phủ”. Thật ra, hầu như từng xu một của quỹ của NED là
đến từ chính phủ liên bang như đă được nêu rơ trong những bản kê khai tài chánh
trong mỗi bản phúc tŕnh hàng năm của NED.
Allen Weinstein, người đă
giúp thảo qui chế thành lập NED, năm 1991 đă nói thẳng rằng: “Rất nhiều những
việc chúng tôi làm ngày nay đă được CIA làm lén lút 25 năm trước.”
Với trăm ngàn cách khác nhau,
NED đă xía vào những vấn đề nội bộ của các quốc gia khác bằng cách tài trợ, cung
cấp kiến thức kỹ thuật, huấn luyện, tài liệu học tập, máy điện toán, máy fax,
máy sao tài liệu, xe cộ v..v.. cho những nhóm chính trị được tuyển chọn, những
tổ chức dân sự, nghiệp đoàn lao động, phong trào đối kháng, nhóm sinh viên, nhà
xuất bản sách, báo chí, những phương tiện truyền thông khác v..v...(9)
Một trong những
nhóm chính trị được tuyển chọn là “Quê Mẹ Paris” của Vơ Văn Aùi và theo tài liệu
của chính NED trong www.ned.org th́ NED cấp cho Quê Mẹ của Vơ Văn Aùi 90 ngàn MK
năm 1997, 95 ngàn MK năm 1998, 70 MK cho năm 2001 để: Xuất bản tờ Quê Mẹ bằng
tiếng Việt, hai tháng một lần, một nguồn tin tức và thảo luận về những ư tưởng
dân chủ ở Việt Nam không bị kiểm duyệt. “Quê Mẹ Paris” cũng phải in và phân phối
50.000 bản tin ngắn hàng tháng về nhân quyền và quyền công nhân cấp bách ở Việt
Nam.(10)
Với những tài liệu
trên, chúng ta đă có thể biết thực chất của NED là ǵ, và khi tài trợ cho “Quê
Mẹ Paris” của Vơ Văn Aùi hằng năm th́ họ muốn Vơ Văn Ái phải hoàn thành những
mục tiêu ǵ tại Việt Nam cho họ?
Trở lại với vấn đề ông
Hồng Quang tham dự Đại hội Phật giáo, nếu thật sự có ḷng với đất nước, nếu thật
sự quan tâm đến Phật giáo Việt Nam, đáng lẽ ông Vơ Văn Ái phải đặt câu hỏi rằng
những phát biểu của ông Hồng Quang tại Đại hội là đúng hay sai, là có lợi hay có
hại cho Phật giáo, có lợi hay có hại cho dân tộc Việt Nam. Trên văn bản chính
thức của Đại hội cũng như chính ông Hồng Quang xác nhận với chúng tôi, ông đă
không đại diện cho nhóm Giao Điểm (dù ông có hội ư với họ trước lúc ra đi), ông
lại càng không đại diện cho Phật tử hải ngoại (như TT Phước Viên vu cáo và được
ông Vơ Văn Ái líu lo bàn thêm), và ông đă về như một cá nhân Phật Tử sống tại Mỹ.
Tại Đại hội đó, trước một cử tọa gần hai ngàn người mà trong đó có các vị lănh
đạo Phật giáo và đại diện chính quyền Việt Nam, ông Hồng Quang đă thẳng thắn
phát biểu các ư kiến mà ông cho là có thể giải quyết được những tŕ trệ và đóng
góp được vào việc xây dựng một ngôi nhà khang trang vững mạnh cho Phật giáo Việt
Nam. Chỉ có những người đầu óc phe phái cục bộ, chấp phương tiện mà bỏ thực chất,
chỉ thấy ngón tay mà không thấy mặt trăng như TT Phước Viên và ông Vơ Văn Ái,
mới chỉ níu chặt lấy sự hiện diện của ông Hồng Quang tại Đại hội Phật giáo để hô
hoán ầm ỹ làm tṛ cười cho Phật tử cả trong lẫn ngoài nước.
10. MỘT SỐ VẤN ĐỀ KHÁC
Ở hải ngoại, có nhiều tổ
chức Phật Giáo và có hằng trăm ngôi chùa của Phật Giáo Việt Nam. GHPGVNTN trước
đây là một tổ chức mạnh nhất, có nhiều đơn vị gia nhập. Nhưng ngày nay, Giáo hội
đă trở nên quá suy nhược mà một trong những lư do chính là v́ quan điểm không
đồng nhất nên sinh ra mâu thuẫn trong các sinh hoạt. Đă thế, GHPGVNTN lại bị các
tổ chức chính trị và những kẻ hoạt đầu khuynh loát nên có nhiều đơn vị đă âm
thầm lặng lẽ rời khỏi tổ chức Giáo Hội. Thêm vào đó, có nhiều tăng ni và Phật tử
về thăm Việt Nam nên họ thấy một thực trạng trái ngược với những lời tố cáo của
một số thầy trong GHPGVNTN. Dưới đây, xin liệt kê một số vụ việc vụng về sai
trái của GHPGVNTN, và do những việc làm nầy mà GHPGVNTN hầu như bị tan ră chứ
chẳng phải ai có ma thuật ǵ phá nỗi nếu GHPGVNTN đi trên con đường chánh đạo.
10.1 - Nhiều huynh
trưởng như Bạch Hoa Mai, Trần Tự Tín, Gia Đ́nh Phật Tử bị chụp mũ là Cộng sản
nếu đơn vị đó không gia nhập GHPGVNTN. Tuy vậy, các Gia đ́nh Phật tử nầy vẫn
sinh hoạt độc lập chứ không chịu sức ép của một số thầy trong Giáo Hội mà giải
tán hoặc phụ thuộc vào các “chùa Thống Nhất”
10.2 - Nhiều chùa ở
các tiểu bang ít người Việt trên đất Hoa Kỳ thường không có thầy trú tŕ, nên
Phật tử tự điều hành công việc qua một Ban Quản trị được bầu lên do các hội viên
Phật tử tín nhiệm. HT Trí Chơn, một thành viên cao cấp của GHPGVNTN thường đi
bằng xe bus (nên có biệt danh là Ḥa Thượng xe buưt) đến các chùa đó và bắt buộc
họ phải gia nhập GHPGVNTN và phải có lập trường chống Cộng dứt khoát. Nếu đơn vị
nào không nghe lời th́ bị thầy chụp mũ là Cộng sản. Lại có nhiều địa phương, HT
Trí Chơn đă toa rập với một số Phật tử thân tín để làm những cuộc “đảo chánh”
Ban Quản trị đương nhiệm để bầu lên một Ban mới theo đường hướng chính trị của
HT. V́ vậy, thành phần Phật tử ở một số chùa bị chia năm xẻ bảy. Thậm chí có nơi,
trong một cuộc đấu khẩu giữa một vị tăng và các Phật tử, cả hai đều đă dùng
những ngôn từ tục tĩu để lăng mạ nhau. Trong số các chùa nói trên có chùa Tịnh
Độ bang Louisiana, chùa Bồ Đề tại North Carolina.
10.3 – GHPGVNTN có một
nhóm gọi là Lực lượng hộ tŕ chánh pháp trong đó có HT Giác Lượng và TT Vân Đàm.
Họ luôn luôn săn đuổi tố cáo những tăng ni ở Việt Nam đi du học, chữa bệnh, thăm
thân nhân hay thuyết pháp tại Mỹ là “sư quốc doanh ra hải ngoại trong kế hoạch
tôn giáo vận của Cộng sản”. Tệ hơn nữa, họ đă cấu kết với thành phần Công Giáo,
Tin Lành và các nhóm chính trị cực đoan để chống đối và chụp mũ các thầy Minh
Nghị, TT. Phước Trí và HT Thanh Từ... Nhưng chưa bao giờ chúng tôi thấy họ dám
có thái độ “chống Cộng” hung hăn đó với rất nhiều linh mục, giám mục và mục sư
cũng từ Việt Nam qua. Đă thế, nhiều lúc họ c̣n hân hạnh được dự các buổi đón
rước các linh mục mục sư nầy nữa.
10.4 – Nhiều người thấy
có một số Cư sĩ cấu kết với nhau như một “băng đảng” sau hậu trường để khuynh
loát và khống chế các thầy trong GHPGVNTN. Tại California, việc thầy Thiện Dũng
có lỗi tuy là điều bất thường nhưng tạm tha thứ v́ thầy vẫn là con người và sau
đó thầy đă bị Ṭa án phạt đền đích đáng rồi. Nhưng thay v́ xin lỗi nạn nhân và
bồi thường thiệt hại, th́ “băng đảng” đó lại chạy tội bằng cách tố ngược rằng V́
thầy Thiện Dũng chống Cộng hữu hiệu quá nên Cộng sản gài mấy con mệ đàn bà để
phá. Kết quả, ṭa án phạt thầy Thiện Dũng 4 năm tù và bồi thường một số tiền khá
lớn. Thế là tàn đời một “chiến sĩ chống Cộng” của GHPGVNTN do ṭa án Mỹ chứ
chẳng phải một “tên Việt Cộng” nào ra tay !
10.5 –HT Chánh Lạc bị Phật
tử tại bang Colorado viết thư tŕnh bày và khiếu nại lên cấp lănh đạo của
GHPGVNTN về hành động không đẹp với nữ Phật tử. Thay v́ phải dàn xếp và an ủi
nạn nhân, nhóm “băng đảng” đó lại vu khống nạn nhân là “Cộng sản nằm vùng” để
phá HT Chánh Lạc v́ ông có lập trường Quốc gia chống |