|
THÔI THUA !
Lan Chi
Tốt* đang đi ở phố
Marienplatz, trên khu vực dành cho người đi bộ. Anh bước cà nhỏng, nếu không nói
là lệch xệch, cặp gị hơi khuỳnh trong cái quần ḅ màu xanh bạc thếch, đủng quần
trệ xuống, ống quần dài hơn người nên đến cuối chân xếp nhiều lớp trên đôi giày
ống màu nâu không kéo hẳn “fẹt ma tua“ trông luộm thuộm cẩu thả. Quần túm nên
thấy hai vai anh dềnh dàng trong chiếc áo khoác vải ni lông độn bông dày cộm màu
xanh đậm, cánh tay áo phồng bóp lại ở cườm tay. Tóc anh đen, h́nh như hơn cả mấy
tuần không cắt nên dài tḥng sau ót, đàng trước dựng đứng trong gió lạnh ngược
chiều. Tốt có một gương mặt sáng sủa bất ngờ đối với những ai vừa nh́n anh từ
sau lưng. Chỉ phải đôi mắt hơi nhỏ xếch, nhưng mũi anh thẳng, lông mày đậm, da
mặt láng khoẻ mạnh, miệng rơ nét với đôi môi dày đầy, nhưng nứt nẻ v́ khô, mặt
anh chất phác nửa ngờ nghệch nửa ngây thơ nên có thiện cảm.
Phố xá buổi xế chiều tấp
nập người đi. Người ta đi nhanh, hối hả như tranh nhau với ánh sáng cuối cùng
lấp lánh trên đỉnh lầu ṭa thị sảnh vào ngày cuối thu. C̣n Tốt th́ đi lơ ngơ
thong thả, trong ḍng người cuồn cuộn trông anh giống như đi thụt lùi. Anh cầm
trong tay một tờ giấy nhỏ, vừa đi vừa nh́n từng số nhà, miệng lẩm nhẩm đọc tên
đường “noi hau xờ em“ (Neuhauser 11). Vưà đọc xong số 11 (elf) bằng tiếng Đức là
“em“ v́ không phát âm được chữ “l“ hóc búa nằm giữa hai chữ e và f, bỗng anh
thấy nhột nhột ở ngón chân cái bên chân phải, anh nhúc nhích ngón chân nọ cọ vào
ngón chân kia để găi. Bỗng thấy ngứa luôn cả bàn chân trong chiếc vớ len. Tốt
chúa ghét mang vớ chân, nó bịt bùng khó chịu, hay làm chân đổ mồ hôi. Ở Việt Nam
cả ngày để chân trần, mặc quần xà lỏn, mát rượi, qua xứ lạnh này cứ phải nai nịt
áo quần vớ dày đủ thứ trên người nên hay ngứa ngáy. Anh cũng chúa lười rửa chân
trước khi đi ngủ, trời lạnh tuột dày xong là phóc vào giường, trùm mền. Mấy ngày
liền không rửa, cái chân đang đi bỗng nhiên ngứa phừng lên như bị kiến đốt. Tốt
ngọ ngoạy ngón chân vài cái nhưng ngứa chịu không nỗi anh vụt cúi xuống tḥ tay
vào chiếc dày ống chưa gài định lôi ngón chân ra găi một phát cho đả ngứa. Bỗng
anh bị xô chúi mũi ra đàng trước, anh chàng người Tây đi sau bị cú dừng lại bất
th́nh ĺnh nên vấp vào cái đít đang chổng mông của anh. Tốt chúi mũi ra đàng
trước, ngă dụi vào người bộ hành phía trước, may anh gượng dậy được, cả đám nháo
nhào xin lỗi nhau, c̣n Tốt th́ nhe răng cười, lí nhí mấy chữ tiếng Đức mà lần
đầu tiên đến Đức anh học được: bít tờ, đăng cờ (xin mời, cám ơn). Mấy người Đức
nh́n bỡ ngỡ một thoáng v́ không hiểu Tốt bít tờ cái ǵ và đăng cờ cái chi rồi
tiếp tục bước đi. Anh phủi quần, lượm tờ giấy rơi trên đất, cơn ngứa bỗng biến
mất , anh đảo mắt nh́n. Thấy ḿnh đang đứng trước tiệm bán kính đeo mắt, anh sực
nhớ trong điện thoại chị thông dịch có bảo văn pḥng luật sư nằm trên một cửa
hàng bán kính. Anh lẩm bẩm “noi hau xờ em đây rồi !“ Anh thập tḥ bước gần đến
lối vào căn nhà mấy tầng cao ngất sang trọng, nh́n dáo dác và bỗng reo lên mừng
rỡ :
- Chị Chi, may quá, tưởng
chị chưa đến.
Cô thông dịch viên, người
nhỏ nhắn trong chiếc áo măng tô màu nâu, dáng đầm lịch sự với đôi bốt ống cao
gót, cười tủm tỉm tiến đến gần Tốt, đưa tay bắt tự nhiên, trong lúc Tốt lúng
túng đưa cả hai tay nắm chặt lấy tay cô như gặp vị cứu tinh, đến nỗi cô ta phải
rút tay ra, rồi khoát tay nhanh nhẹn:
“Anh theo tôi, ông luật sư
đang chờ trên tầng hai!“
Cả hai bước vào thang máy.
Tốt rùn vai lè lưỡi như một đứa học tṛ lớp năm sắp lên trả bài:
- Lát nữa chị
giúp em nghe chị! Lần đầu tiên em đến luật sư! Mà lại luật sư tiếng Đức! Chẳng
hiểu khỉ mốc ǵ cả chị ạ! Trăm sự nhờ chị, chị nhé.
Cô thông dịch viên cười
thông cảm :
- Th́ anh cứ
tŕnh bày sự việc cho rơ, rồi tôi dịch cho, chẳng có ǵ mà anh phải sợ.
Chưa hết câu thang máy đă
mở. Cô thư kư đón hai người , mời vào pḥng tiếp khách. Ông luật sư vừa tiễn một
thân chủ ra cửa, tươi cười quay lại tiếp hai người. Ngựi cao, mặt trắng hồng,
mũi sư tử, môi mỏng dính đỏ như có thoa son, áo sơ mi xanh, cà vạt đỏ, quần nỉ
len cao cấp màu xám ủi nếp thẳng tưng, giày đánh bóng loáng, dáng điệu trí thức
với mái tóc vàng hơi hói ở đàng trước, ôâng đưa tay bắt tay Tốt và tự giới thiệu:
- Luật sư Lohn!
Tốt ấp úng:
- Bít tờ đăng cờ!
Khóe mắt ông luật sư nhếch
lên một chút ngạc nhiên theo với tiếng “da“ cao giọng như một câu hỏi chờ đợi:
Ja?... (vâng và… ? )
Bối rối anh lắp bắp quay
sang cô thông dịch cầu cứu. Cô thông dịch nhanh nhảu:
- Anh cứ ngồi
xuống, để làm việc.
Ông luật sư nói một tràng
dài với cô, trong lúc ông xoay xoay cây viết sẵn sàng ghi chép. Cô thông dịch
quay sang Tốt:
- Luật sư bảo anh
hăy tŕnh bày chi tiết sự việc cho ông nghe, rồi ông xem có thể bảo vệ anh thắng
kiện được không. Kể từ đầu đến cuối của câu chuyện, anh nhớ nghe! Rồi, anh nói
đi để tôi dịch.
Tốt vặn tréo hai tay quấn
vào nhau, anh mím môi mát mở lớn nh́n vào khoảng không, rồi bỗng bật ra như một
phát súng :
- Đ... má con đĩ nhà
nó chứ! Chị…
Cô thông dịch đỏ bừng cả
mặt, vội vàng ngắt lời:
- Này này anh Tốt,
tôi nói cho anh nghe, anh đang ở trong pḥng luật sư, chứ không phải ở nhà anh
hay ở Việt Nam, tôi không dịch những chữ đó được, có dính líu chi đến chuyện
người ta thưa anh!
Tốt cười nhăn nhó :
- Xin lỗi chị!
Nhưng tức hộc máu chị ạ. Đ... mẹ cái con đàn bà!
Cô thông dịch kéo cái váy
phủ quá đầu gối, ngồi thẳng lưng, hất mái tóc ra sau, quay sang xin lỗi người
luật sư đang gơ gơ cây viết có vẻ chờ đợi và ngạc nhiên tại sao những câu đối
thoại chưa được dịch sang tiếng Đức, rồi không nh́n Tốt, cô nói từng tiếng như
đinh đóng cột:
- Này, tôi đă nói
rồi, anh mà không dẹp mấy cái chữ đó th́ tôi đi về, anh nghe chưa?
Ông luật sư giật ḿnh v́
âm thanh kèn kẹt rít giữa hai hàm răng của cô thông dịch, và thấy ngộ nghĩnh với
phản ứng co rúm của anh chàng ngồi trước mặt, đây là lần đầu tiên ông có một
thân chủ người Á đông, mà cả hai trông giống trẻ con, nên tất cả đối với ông lạ
lùng, nếu không nói là kích thích.
Tốt vội vàng xuống nước:
- Được rồi, được
rồi, th́ em xin kể.
Rồi xúc động run giọng:
- Chị nghĩ xem, có ai
đời cái con vợ của em! Vợ chồng vượt biên qua đây hơn một năm, có con đă 9 tuổi.
Em đi làm phụ bếp, c̣n nó ở nhà. Thế là mấy con mẹ với mấy cái thằng ăn không
ngồi rồi trong trại cứ rủ rê nhau đàn đúm, ăn nhậu, xướng hát. Tối đó em đi làm
về th́ thấy hai đứa nó ôm nhau, em tức quá em đạp cái thằng mất dạy nó mấy đạp,
rồi em vày tóc con đàn bà hư thân mất nết, tát mấy tát tai….
Cô thông dịch vội đưa tay:
- Hăy hượm, để
tôi dịch đoạn này cho ông ta nghe…
Cô quay qua ông luật sư nói
một tràng như bắp rang, như pháo nổ, đôi lúc như khạc nhổ khoành khoạch, nhưng
miệng cô có duyên nghe ngồ ngộ nên Tốt cứ há hốc mồm hết nh́n cô lại đến nh́n
ông luật sư... Ông luật sư nghiêm mặt vừa ghi chép vừa hỏi:
- Anh chỉ đánh
mấy bạt tai mà sao trong lời khai người vợ bị thương ở trán và gảy răng? Và đánh
lúc nào, lúc mấy giờ, có ai ở đó không?
- Th́ tại em tát
nó, nó bỏ trốn nên chạy đụng vào cửa pḥng ngủ đấy chứ. Lúc đó th́ thằng Đ.M.
chó chết bỏ chạy rồi, c̣n con bé Thi ở đó. Đồ cái thứ đĩ. Cho nó chết chứ! Đù má
nó!
Cô thông dịch trừng anh một
cái đến đứng tṛng, rít lên nho nhỏ trước khi dịch cho ông luật sư, dĩ nhiên cô
không dịch mấy chữ cuối ra tiếng Đức:
- Đă dặn lần này
là thứ mấy rồi! Cái anh này!
Ông luật sư có cảm tưởng
đang ở trong một xen kịch toàn âm thanh khó hiểu với độ cao của giọng nói cô
thông dịch người Bắc và giọng trầm vịt đực của người thân chủ ngoại quốc của
ḿnh. Vẻ nghiêm trọng biến mất nơi gương mặt, không nhịn được ông cười khẻ một
tiếng làm Tốt cũng cười hềnh hệch phụ họa theo để khỏi xin lỗi cô thông dịch.
Bỗng người luật sư nghiêm giọng bảo:
- Ông có biết
hành hung phụ nữ ở bên này sẽ bị ṭa án trừng phạt không? Bà ấy có đi bác sĩ đấy
và có giấy bác sĩ chứng nhận các thương tích trong hồ sơ.
Tốt:
- Ui chao thứ đàn
bà đó th́ phải gọt gáy bôi vôi thả bè trôi sông! Mà vợ chồng đóng cửa dạy nhau
là chuyện thường, ở Việt nam là cơm bữa mà chị!
Cô thông dịch bỗng nhiên
lúng túng với bốn chữ “gọt gáy trôi sông“, nổi quạu với Tốt :
- Cái anh này nói
nghe hủ lậu! Người Đức nghe người ta cười cho! Lúc này mà c̣n nói như vậy nữa!
Tù đến nơi rồi đó chứ không phải chơi đâu.
Tốt cải :
- Bỏ tù th́ vô lư
quá! Chồng th́ phải dạy vợ đến nơi đến chốn, mà em chưa kịp ra tay th́ con đĩ đă
bỏ trốn rồi.
Bỗng anh hạ giọng với một
chút thiết tha:
- Nói vậy chứ em
thương mẹ con nó bỏ mẹ.
Cô thông dịch không trả lời
mà vội vàng giải thích cho người luật sư càng lúc càng thấy phức tạp với cuộc
nói chuyện tay đôi bằng tiếng Việt giữa hai người khách, h́nh như chẳng dính líu
chi đến đề tài nêu ra.
Ông chỉ ồ một tiếng khi
nghe thành ngữ “gọt gáy trôi sông“, nét mặt bỗng nhiên trầm trọng:
- Có thế sao? Như
vậy th́ chúng ta phải yêu cầu Toà xét đến cái nền tảng truyền thống văn hoá của
người Việt nam. Điều này khổ thay tôi không rành. Chắc phải nhờ đến một thẩm
định viên chuyên môn về văn hoá VN, tôi sẽ đề nghị với toà án.
Tốt :
- Vậy th́ em có
bị ṭa làm khó dễ không chị, phải đợi sao chị? Nhờ chị giải thích thêm cho ông,
ở xóm em, những thứ đàn bà như thế là phải dạy bằng roi, phải đần cho nó một
trận để nó biết thân, rồi trói lại giam đói ba ngày! Đến khi nó lạy nó xin lỗi
và thề trưóc bàn thờ gia tiên không làm nữa mới tha, chị ạ.
Chị thông dịch lắc đầu:
- Anh nói nghe ghê
thấy mồ. Thời đại văn minh này, nhất là ở xứ Aâu châu này, ai mà người ta tin
như thế.
Ông luật sư vẫn từ tốn v́
không có cách nào khác hơn trước cuộc đối thoại với một thứ tiếng nghe như
“chim hót“ giữa hai nhân vật tóc đen , ông nh́n vào tấm lịch để trên bàn:
- Hai tuần nữa
ông sẽ ra ṭa, ông Tốt ạ. Từ đây đến đó tôi sẽ t́m cách thương lượng với toà án
và nêu lên sự khác biệt văn hoá và quan niệm sống của người Việt nam về phụ nữ.
Đây là một điểm quan trọng cho sự bào chữa của tôi. Cám ơn ông , cám ơn cô.
Trước khi chia tay nơi cầu
thang cô thông dịch - đă ngán cái anh chàng đồng hương nói năng thẳng tuột như
súng cà nông,- vội vàng chào anh rồi ngoảy người đi nhanh. Được mấy bước bỗng
ngoái đầu lại, h́nh như thương hại hoàn cảnh tiếng tăm không rành nơi xứ người
của anh, cô dặn vói:
- Này anh Tốt,
đến ngày hầu ṭa anh phải ăn mặc tử tế, đi hớt tóc cho đàng hoàng và ăn nói từ
tốn nghe!
Hai tuần sau Tốt ra ṭa.
Anh đến với đầu tóc hớt tém lên cao trông chẳng giống ai! Hôm qua anh phải nhờ
đứa bạn trong trại xung phong làm thợ hớt tóc. Hắn cao hứng vừa cầm kéo phạt mớ
tóc rể tre lia lịa vừa hát ỉ ôi “hôm qua em mơ gặp cao bồi…“, lỡ tay cắt cha một
mớ tóc bên trái, hắn vội vàng đưa kéo xén cao phía bên phải, và sẽ tiếp tục tém
hai bên cho bằng nhau theo với bài hát,… nếu Tốt không giựt ḿnh sực nhớ tính
bốc đồng của người bạn mà vội vàng ngăn lại th́ e cả đầu tóc anh đă cao hứng
theo bài hát bay luôn. Anh xóc cổ áo cao lên che cái gáy trống trơn và mon men
đến gần cửa vào toà, thấy hai người bảo vệ mặc áo ka-ki xanh, nai nịt và dắt
súng bên hông, anh hơi tái mặt, không dám bước tới, lảng xa cửa ra vào mấy thước
chờ cô thông dịch như đă hẹn.
Tốt đi theo cô thông dịch
vào pḥng xử với cảm giác của người đi chân không chấm đất, hồn vía anh như bay
bổng theo từng bước đi. Anh có cảm giác đang lạc vào một thế giới khác, thiên
đường cũng không mà điạ ngục cũng không. Pḥng xử trang hoàng lạnh lùng trơ trọi,
khung cửa và màn cửa màu cứt ngựa, bàn ghế màu nâu hạt dẻ, nền gạch màu gan gà,
nhưng ghế ngồi lại lót nệm màu hổ hoàng chói lói. Anh được cô thông dịch cùng
đến một lần với ông Luật sư đưa vào ngồi ở dăy ghế bị cáo đối diện với một ông
tây mặc áo đen, tóc quăng xoắn vàng bẩn. Cô thông dịch khều anh bảo, đó là ông
luật sư công tố. Tốt chưa kịp hỏi ông ta tố cái ǵ th́ nghe chuông reo, cô thông
dịch vội vàng kéo anh đứng lên và bảo: ông chánh án đến! Tốt hướng mặt nh́n lên
bục cao có bàn chánh án. Từ cửa hông ông chánh án lù lù đi ra, oai vệ và to đùng,
mặc áo đen, tóc hói, mũi cà chua, lông mày dài uốn cong đến màng tang, miệng
rộng. Ông ra hiệu mọi người an toạ và mở tập hồ sơ. Ông nói một thôi tiếng Đức
về phía cô thư kư rồi nh́n xuống phía Tốt, dương đôi mắt qua gọng kính, ông lại
nói một thôi tiếng Đức nữa, cô thông dịch cũng nói một thôi tiếng Việt. Nhưng
nào Tốt có hiểu mô tê ǵ, cả tiếng Đức lẫn tiếng Việt, toàn thứ chữ trời đánh
đâu đâu, không ăn nhằm ǵ đến anh cả. Cô thông dịch giải thích, anh mới mờ mờ
hiểu là ông chánh án hướng dẫn bị cáo về pháp lư, rằng anh với tư cách bị cáo
anh phải có bổn phận khai lư lịch nhưng có quyền phát biểu hay không phát biểu
về những lời công tố viện gán tội cho anh.
Thật ra Tốt không hiểu hết
nhưng anh đưa bộ mặt làm như đă hiểu - cái bộ mặt mà từ khi đến nước Đức anh
thường có trong những buổi gặp gỡ người Đức - và ông chánh án tưởng rằng anh đă
hiểu như chính ông thông hiểu bộ luật củanhà nước ông. Ông cười thỏa măn và
tuyên bố phiên xử bắt đầu, nhưng chưa kịp cao giọng theo thói quen ông đă méo
miệng đánh vần:
- Ngài tên… ngo-u-yen,
phải không?
Sau cái gật đầu mà như
không gật của ḿnh, Tốt nghe cô thông dịch trả lời “phải.“
- C̣n tên gọi của
ngài?
- Này anh Tốt anh nói to tên anh cho toà nghe
đi, này, anh phải nói rồi tôi mới dịch được đó nghe, đừng có lắc đầu rồi gật
đầu trống không! Cô thông dịch nhắc chừng, giọng cô đă bắt đầu gây gỗ.
Tốt giật ḿnh như người vừa
tỉnh ngủ, anh nói to lên:
- Dạ tên Tốt!
Đến phiên ông quan toà giật
ḿnh:
- TOD? (Chết ?)
Cả pḥng xử bỗng im lặng.
Mỗi người một ư nghĩ, ông chánh án theo ông chánh án, ông công tố theo ông công
tố,…nhưng có lẽ cùng chung một nghi vấn trong đầu “người xứ nào lạ nhỉ, ai đời
mới đẻ mà đă khai tử cho con!“
Biết ư cô thông dịch vội
vàng giải thích, với một nụ cười làm duyên:
- Dạ thưa, Tốt
chứ không phải Tod ạ. Tốt có nghĩa là GUT (hay, tốt) đó a, không phải là CHẾT
đâu ạ!
- Ồ, ờ...ờ ra thế!
Mọi người cười mà không ai
dám cười to, thở phào nhẹ nhơm. Hai cánh mũi sư tử của ông chánh án phập phồng
ra vẻ thú vị v́ sự hiểu lầm oái ăm ngộ ngộ. Ông gật gù cái đầu rồi nh́n Tốt với
chút thiện cảm exotique:
- Ngài có quốc tịch
Việt nam?
Tốt:
- Dạ người Việt
mà chị!
Ông chánh án:
- Tŕnh độ học
vấn của ngài như thế nào? Có chức vị hàn lâm ǵ không?
Tốt, sau khi hỏi nhỏ cô
thông dịch : “hàn lâm là cái đéo ǵ thế chị?“ và được cô trả lời “họ hỏi anh học
lớp mấy“:
- Dạ lớp năm chị
ạ!
Rồi bỗng như sực nhớ điều
chi, Tốt quay sang cô thông dịch ngồi bên cạnh nói tay đôi :
- Này chị Chi, vợ
em hôm nay có đến đây không, mấy tháng nay nó trốn biệt em rồi! Nó dọa li dị em!“
Cô thông dịch há hốc mồm
chưa kịp phản ứng th́ đă nghe tiếng gơ bàn của ông chánh án:
- Ở đây không
được phép nói tay đôi. Bà Chi, bà phải dịch hết những lời của bị cáo nói với bà.
C̣n ông Ngu-en, ông không được phát biểu trước khi ṭa đặt câu hỏi!
Nói xong ông đưa tay ra
hiệu cho luật sư công tố đứng lên đọc bản cáo trạng. Trong lúc cô thông dịch
miệng nói lia lịa, Tốt ngồi yên, lúc đầu anh lắng tai nghe, đến đoạn tả anh đánh
vợ, anh chợt xen vào:
- Tại v́ nó tằng
tịu với cái thằng mất dạy em mới đánh nó chơ chị, sao không thấy họ nói điểm ấy!“
Ông chánh án lại cảnh cáo:
- Ông Ngu-en! ông
chưa được phép phát biểu!
Cô thông dịch đỏ mặt v́ anh
chàng đồng hương từng tửng hay xía ngang phè, nhưng trước mọi người cô ráng giữ
tự nhiên, không nh́n anh nhưng giọng cô cay xè hơn ớt bột cao sảng:
- Này, anh Tốt,
anh làm ơn nghe lời ông chánh án cho tôi nhờ!
Tốt ngồi tiu nghỉu, anh
ráng làm mặt chú ư nghe nhưng không lâu, anh bắt đầu lo ra, mặc cho cô thông
dịch nói lốp bốp như bắp rang theo sau lời của ông công tố viện, anh vơ vẩn
nh́n quanh, hết nh́n cái mũi to của ông chánh án, đến mái tóc vàng của cô thư kư,
rồi ông công tố viện cao lêu nghêu trong bộ áo đen lùng thùng, chợt anh có cảm
tưởng anh đang ở trong một giấc mơ, mọi vật diễn biến chung quanh h́nh như không
phải ở trên thềm đất chắc chắn và chẳng dính líu chi đến con người anh, với cảm
giác hiện tại của anh, ví dụ anh đang thèm thuốc hút dữ dội và ngứa lỗ mũi, chỉ
muốn đưa tay lên ngoáy cho đả ghiền, nhưng nếu anh nói điều này ra th́ cô ta lại
sẽ sừng sộ với anh. Chợt anh cười hích một tiếng nhỏ thích thú với ư tưởng ngộ
nghĩnh: “nếu ông chánh án này là Bao Công! nhưng cái mặt ông này trắng quá,
không tin tưởng được, mặt trắng hay phản! Nếu có Bao Công chắc anh sẽ gặp may!“
Anh kết luận: “Mặt trắng là xúi quẩy rồi, mặt đen mới hên, cá mấy cũng ăn!“ Anh
chợt buồn buồn khi nghĩ đến mụ vợ tự nhiên đi mê trai, bỏ anh mấy tháng nay, c̣n
nhớ ngày nào vượt biên mười phần chết chín không rời nhau nửa bước, qua đến xứ
người bỗng nhiên tính nết thay đổi lạ thường, hết ham làm ham ăn mà lại đi tụm
năm tụm bảy đàn đúm, đánh bạc, ăn nhậu. Anh giật ḿnh khi cô thông dịch thúc vào
hông:
- Ông chánh án
hỏi anh ḱa!
- Ông Ngu-en, ông
nói sao về những điều trong bản cáo trạng, có đúng như vậy không? Anh có đánh vợ
không?
Tốt quay sang cô thông dịch:
- Th́ em có đánh
nó v́ nó lăng loàn. Đánh là phải chứ không đánh là em bậy đó chị Chi à, người ta
sẽ cười em không biết dạy vợï!
Ông chánh án h́nh như không
để ư đến nguyên do tại sao Tốt đánh vợ, hỏi thêm:
- Và bà ấy bị vỡ
môi, u trán, gảy hai cái răng?
- Em chỉ tát nó
thôi chị ạ như em đă nói rồi!
Cô thông dịch khổ sở:
- Anh nói với ṭa
chứ sao lại cứ đem tôi ra mà nói?
Ông chánh án:
- Bị cáo công
nhận là có đánh vợ, bị cáo đă nhận lỗi của ḿnh, vậy ta không cần nhân chứng.
Xin mời ông luật sư biện hộ.
Kết quả cuộc xử chuyện Tốt
đánh vợ – theo lời của luật sư biện hộ – là anh gặp may, nên anh chỉ bị phạt 20
ngày tù, qui ra tiền phạt, mỗi ngày 10 đồng, vị chị là 200 đồng. Tiền ấy Sở Xă
Hội Đức sẽ đóng cho anh, v́ anh đang hưởng trợ cấp xă hội.
Tốt không hiểu tại sao anh
bị phạt mà bảo là may, anh càng không hiểu tại sao anh “dạy vợ“ chưa đến nơi đến
chốn th́ bị kết án đánh vợ và toà cảnh cáo là nếu anh c̣n đánh vợ nữa th́ sẽ bỏ
tù.
Anh ra khỏi toà với một cảm
giác mây mù…và một câu hỏi lớn.
Mấy tháng sau Tốt lại được
toà án gia đ́nh mời ra về vụ ly dị. Chị vợ anh nhất định không về nhà. Tốt ra
toà lần này với một cảm giác bất cần đời. Phiên toà tư pháp đơn giản hơn phiên
toà h́nh sự. Chỉ có ông chánh án, bà thư kư và cô thông dịch quen thuộc như mọi
khi. Tốt ngồi uể oải nghe ông người Đức nói một tràng rồi cô thông dịch nói một
tràng. Đại khái, bên phía thưa là vợ anh nộp đơn xin ly dị, toà mời anh ra để
hỏi ư của anh, tuy nhiên lư do xin ly dị rất rơ ràng, thứ nhất anh đă hành hung
vợ anh nhiều lần, thứ hai hai người không hợp nhau về tính t́nh, thứ ba anh
không biết dạy con, thứ tư kinh tế gia đ́nh tài chánh không rơ ràng… Ui chao
nghe mà nộ khí xung thiên cái con vợ láo lếu, nhưng Tốt biết nói với lũ chánh án
Đức th́ như nước đổ đầu vị, nếu muốn xử kiện th́ phải có Bao Công thông thiên
quán địa mới hiểu được sự t́nh và sẽ cho âm binh đến bắt vợ anh về, chứ mấy ông
mặt trắng ba bị như thế này chỉ chuyên luồn trôn vợ mà thôi, mà vợ sổng chuồng
rồi th́ chỉ ngồi khóc tỉ tê.
Oâng chánh án vừa nói xong,
với bộ mặt trí thức ông hỏi Tốt :
- Ư kiến của anh
ra sao? Anh có muốn chống lại đơn thưa này không? Nếu muốn anh nên nhờ một luật
sư đại diện cho anh.
Tốt đứng lên mỉm cười, lễ
phép:
- Thưa ông, dạ
tôi….xin thôi thua cho rồi!
Rồi quay qua chị thông dịch
đang ngớ người ngạc nhiên về sự đầu hàng vô điều kiện của anh chàng thường cổ vơ
lư thuyết dạy vợ hùng hồn:
- Chị xem, bên
này đồ cái tụi Đức có tật bênh đàn bà thấy mồ tổ đi. Thôi thua!
Thế là anh Tốt mất vợ.
Nhưng người đọc đừng buồn.
Mấy tháng sau ở phố Marienplatz, người ta thấy Tốt đi cà nhỏng, nhưng lần này
lại lè kè bên cạnh một cô người Việt, h́nh như mới nhập trại…được Tốt giúp đưa
đi làm giấy tờ và…như anh nói với người chung quanh…phiên dịch hộ.
LAN CHI
Muenchen ngày cuối năm
2003.
* Tất cả tên tuổi đều
không có thật, nếu có trùng hợp th́ chỉ do t́nh cờ không cố ư.
|