WWW CHUYỂN LUÂN

 

Chuyển Luân kính chúc quư bạn đọc gần xa một năm Mậu Tư-2008 Sức khoẻ, An lạc và Tinh tấn

Trang chủ || Liên hệ

   
  Trang chủ
  Thời sự - xă hội
  Khoa học
  Lịch sử
  Văn nghệ / văn hóa
  Hồ sơ
  Đọc sách
  Đọc báo bạn
  Bạn đọc viết
 

Góp nhặt cát đá

 

Tác giả

  Video clips
  Online số cũ từ 2003
  Các số báo trước 2003
   

 

Nối Kết:

      

   
  Tác phẩm chọn lọc
  Thầy Nhất Hạnh
   

CHUYỂN LUÂN SỐ THÁNG 02/2004

Phục Ngô Diệt Ngụy

Tâm Đạt Trần Thông 

Lời Ṭa Soạn - Nguyên lai, đây là bài Cần Lao Công Giáo Và Hậu Duệ Ngô Đ́nh Phất Cờ Phản Quốc Phục Ngô đă xuất hiện trên trang nhà Giao Điểm và được tạm thời rút lui v́ nhu cầu điều chỉnh thiết thực. Nhận thấy bài này có một số ư kiến và sử kiện đáng trao đổi thảo luận, Chuyển Luân xin phép trang nhà Giao Điểm và tác giả để đăng lại với một vài bổ túc và hiệu đính h́nh thức cho phù hợp với tâm cảnh của Chuyển Luân. Hiệu đính này đă được tác giả đồng ư. Xin cám ơn tác giả và trang nhà Giao Điểm. Chuyển Luân. 

    Cách mạng 1/11/1963 gồm đa số tướng lănh Miền Nam do Trung Tướng Dương Văn Minh và Trung Tướng Trần văn Đôn chủ chốt thực hiện lật đổ chế độ Cần lao Công giáo gia đ́nh trị của Ngô Đ́nh Diệm.

     Cuối tháng 8/63, chính quyền Mỹ phải loay hoay đối phó với cơn sốt lạm phát đảo chánh của nhiều nhóm ở Miền Nam như nhóm Minh-Đôn, nhóm Phạm Ngọc Thảo, nhóm Trần Kim Tuyến. Chưa kể âm mưu của chính Ngô đ́nh Nhu muốn tiếm quyền anh. Chưa kể Bộ Trưởng Phủ Tổng Thống Nguyễn Đ́nh Thuần và Chánh Văn Pḥng Phủ TT Vơ văn Hải, là những người trung thành nhất với ông Diệm, đă tha thiết yêu cầu Mỹ hăy gạt ông Nhu để cứu ông Diệm .v.v…

     Mỹ biết rằng bất cứ nhóm nào muốn đảo chính thành công th́ đều phải cần đến Mỹ cho nên Tướng Harkins đă hỏi thẳng Tướng Đôn: ông định đảo chính à? ông làm với ai? kế hoạch như thế nào? có hi vọng thành công không? Thực t́nh, Mỹ có cho Tướng Đôn cho vài trăm triệu đô la đi nữa, cũng chưa chắc Tướng Đôn đă dám cho Mỹ biết(1). Lúc 7 giờ 30 sáng Chủ Nhật 27/10/63, Tướng Đôn gặp Đại sứ Cabot Lodge ở phi trường Tân Sơn Nhất, trong lúc tṛ chuyện, dĩ nhiên ĐS Lodge thăm ḍ quyết tâm đảo chánh của tướng lănh Việt Nam trong khi Tướng Đôn th́ thăm ḍ mức ủng hộ của Mỹ. Khi Tướng Đôn bảo: "Chúng tôi không bao giờ có tham vọng cá nhân, chỉ muốn cứu nước" th́ Cabot Lodge đáp: “Tôi sẵn sàng giúp Trung Tướng."(2)

     Khách quan mà xét, ai cũng phải nhận là cuộc cách mạng 63 nhân hậu. Các tướng lănh chỉ muốn triệt Nhu-Cẩn-Thục-Diệm để cho Miền Nam thoát nạn áp bức độc tài gia đ́nh trị Cần Lao Công Giáo và thảm họa Công giáo hóa Việt Nam(3). Nhân hậu v́ không có thủ tiêu hàng loạt, thanh trừng, giải nhiệm và đi tù cải tạo năm bảy năm những đảng viên Cần Lao có nợ máu với dân, nhân hậu v́ không áp dụng triệt để chính sách loại trừ tay chân chế độ cũ, nên chính quyền "cách mạng" vẫn đầy dẫy dư đảng Cần Lao, để rồi đám này đă chuyển bại thành thắng, tái lập một chế độ Diệm-không-Diệm với Nguyễn Văn Thiệu.

       Mỹ cũng biết rơ đa số những người tham gia Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng 63 là v́ yêu dân yêu nước chứ không sẵn sàng vâng lời Mỹ. Tướng Đôn đă nói lên thực trạng đó khi ông bảo: "Thực ra làm Tổng thống VNCH đâu có đến tay ông Thiệu, nếu tôi chịu theo Công giáo." Sau nầy nh́n lại các sự kiện đă qua, Tướng Đôn phải thú nhận: “... Tuy lúc đó tôi không nghĩ đến chuyện giết hai ông Diệm Nhu, sau nầy nh́n lại các sự kiện tôi cho rằng người nào đó ra lịnh giết nầy qủa là người thấy xa, ông ta không phải ngu dại khi làm chuyện đó"(4).

     V́ không xỏ mũi được HĐQNCM 63 nên chỉ vài tháng sau Mỹ đă dùng Tướng cải lương Hồ Quảng Nguyễn Khánh(5) dẹp hội đồng này. Nguyễn Khánh vừa vô tâm đối với dân với nước, vừa bất lực trong việc vâng lời Mỹ nên tạo nên một t́nh trạng chính trị hổn mang mở đường cho đám quân phiệt Thiệu-Kỳ-Khiêm sẵn sàng tuân lệnh Mỹ, làm bàn đạp cho Mỹ  trực tiếp can dự vào nội t́nh Miền Nam và leo thang chiến tranh ra Miền Bắc.

     V́ ngây thơ và cả tin nên Nguyễn cao Kỳ đă t́m cách triệt hạ Phật giáo để rồi tự đào hố chôn sự nghiệp của ḿnh. Quả vậy, Nguyễn cao Kỳ vừa triệt hạ Phật giáo xong th́ bị Nguyễn văn Thiệu và tập đoàn Diệm-không-Diệm xuống tay cướp mất cả hai cái ghế Tổng Thống và Thủ Tướng, để một ḿnh một chợ phục vụ Đại sứ Bunker, Thống tướng Westmoreland, và Vatican. Tân ṭng Nguyễn Văn Thiệu đă hồi sinh tập đ̣an lính đạo linh mục công giáo(6) và dư đảng Cần Lao để làm hậu thuận cho ḿnh như trước đây Mỹ dùng Công giáo Bắc kỳ di cư 54 hậu thuận cho Diệm.

     Mỹ tái lập đế chế Diệm-không-Diệm vững mạnh để tiến hành chiến tranh hủy diệt với thuốc khai quang, bom đạn và hơn hai triệu quân nhân lần lược thay phiên tham chiến tại Việt Nam. Số bom răi xuống Việt Nam c̣n hơn tổng số bom đạn trong thời đệ nhị thế chiến II quyết đẩy Miền Bắc trở lại thời Đồ Đá (TV: Vietnam War History). Thế đó, nhưng khi Tổng thống Johnson tuyên bố chấm dứt oanh tạc miền Bắc th́ Tổng Giám Mục Nguyễn Văn B́nh phản ứng ra sao? Tờ Le Monde, ngày 22/10/1968 trả lời như sau: “ Tổng giám mục Nguyễn Văn B́nh, ở Sàigon, được mọi quan sát viên phương Tây xem là người ôn ḥa nhất trong số những nhà lănh đạo Thiên Chúa giáo Việt Nam mới đây đă chấm dứt sự im lặng khi tuyên bố chống lại việc ngưng oanh tạc miền Bắc." Không biết Thủ Tướng Vơ văn Kiệt có nhớ điều đó khi chấp nhận đề nghị của những tay Công giáo vận  lấy tên Nguyễn Văn B́nh đặt cho một con đường tại thành phố Hồ Chí Minh?         

     Qua hàng triệu trang sử sách và tài liệu Pháp Mỹ Việt nói về tội ác ba đời của nhà Ngô(7) và tội ác của một số quân nhân QLVNCH, tội “hiếp dâm và ăn cướp"(8) và nhất là qua h́nh ảnh dân chúng Miền Nam tràn ra đường phố reo mừng, hân hoan và choàng ṿng hoa cho những chiến sĩ cách mạng VNCH tại thủ đô Sàigon ngày chế độ Ngô đ́nh Diệm cáo chung, ai cũng thấy chính nghĩa của cuộc cách mạng 1/11/63. Thế mà vào những tháng trước ngày 1/11/2003, dư đảng Cần Lao như Nguyễn Bá Cẩn, Lê Trọng Quát, Nguyễn Văn Minh và đặc biệt hơn nữa là Hữu Nghị trên tờ Tuổi Trẻ Chủ Nhật(9) đă ồn ào vinh danh và phục hồi tinh thần Ngô Đ́nh Diệm(10) trên các báo chí, radio, TV, ra mắt sách, hội thảo và lễ tưởng niệm ở vài thành phố đông người Việt tại Mỹ.  

     Trong cuốn hồi kư chính trị Đất Nước Tôi, Nguyễn bá Cẩn tự thú là ông ta thành danh nhờ sự giúp đỡ của các linh mục và giáo dân vốn chỉ chiếm 7% tổng số dân Miền Nam ủng hộ mà được làm Dân biểu (tr. 216-217-218), rồi Chủ tịch Hạ viện và cuối cùng là Thủ tướng áp chót 8 ngày trước ngày 30/4/75. Nguyễn bá Cẩn ca tụng ông Diệm được ṭan dân tín nhiệm trong cượng vị Tổng Thống lănh đạo miền Nam (tr. 78) và lên án tướng lănh cách mạng 1/11/63 đă lật đổ chế độ Cộng ḥa biểu trưng cho chính nghĩa quy tụ hàng triệu thanh niên xă thân cho đất nước (tr.140). Trong các buổi ra mắt sách tại những nhóm cộng đồng công giáo và nhà thờ và phỏng vấn trên đài radio ông tô hồng Ngô đ́nh Diệm, lên án các tướng cách mạng 63 là tướng phản lọan và bôi đen Hồ chí Minh bất cần sự thật lịch sử.  “….Sự kiện 90% dân Việt Nam không phải là tín đồ Thiên Chúa giáo không làm cho ông Diệm quan tâm v́ ông đă tuyên bố trong buổi cơm tối hôm đó (tháng 10/1950 tại khách sạn Mayflower ở Washington DC rằng ông “ tin tưởng vào quyền lực Vatican và ông chống Cộng một cách cực lực’’ (COO, tr. 242)(11).

     Nguyễn bá Cẩn chỉ đại khái phớt qua Ngô đ́nh Diệm và cách mạng 63 có vài ḍng ở tr. 78 và 140, không như ông Lê Trọng Quát viết về ḍng họ Ngô Đ́nh trong cuốn Việt Nam Đi Về Đâu?Huyền Thọai Và Sự Thật 1930-2002 hai tập do cơ sở Văn Nghệ phát hành. Vào đầu tập II từ tr. 619 đến 779, ông Quát ca tụng chế độ Diệm và Diệm mà thân phụ ông đă dám qủa quyết Diệm sẽ lănh đạo xứ sở: "Năm 1946, lúc Việt Minh đang nắm chính quyền, thân phụ đă dám quả quyết với tôi rằng ông Ngô đ́nh Diệm sẽ là người lănh đạo xứ sở, một người lănh đạo xứng đáng, v́ hết ḷng thương dân, thương nước, thanh liêm trong sạch" (tr.683).

     Cũng như ông Nguyễn Văn Minh tác giả cuốn Ḍng Họ Ngô Đ́nh Ước Mơ Chưa Đạt đă mô tả Ngô đ́nh Khả như là Thái Thượng Ḥang của vương triều nhà Ngô truyền ngôi vua cho con: "Diệm, con có đủ đức tính cần thiết để trở  thành người lănh đạo tốt. Con phải lănh đạo’’, cho nên chúng ta cũng nên lưu ư đến lọat bài Nhận diện về Ngô Đ́nh Diệm của Vũ Ngự Chiêu  trên www.giaodiem.net tháng 10/2003, và những công tŕnh của những sử gia và nhà nghiên cứu Pháp, Mỹ Việt cuộc chiến tranh Việt Nam viết về ḍng họ Ngô Đ́nh. Nhưng thực sự, ông Diệm có đủ đức tính của cấp lănh đạo như thân phụ ông Quát và Ngô đ́nh Khả qủa quyết không? Chính Lê trọng Quát đă trả lời câu hỏi đó như thế này: "Ông Diệm, vốn tánh nôn nóng, càu nhàu (tr. 696 ), ông Diệm thích nghe những lời bùi tai của kẻ nịnh thần, nỗi cơn thịnh nộ chưa rơ sự việc “ Một hôm, trên đường đi từ phi trường Liên Khương đến Đà Lạt, Tổng thống Diệm nh́n thấy mấy cây thông bị đốn ngả ở b́a rừng. Vừa đến biệt điện, một dinh thự Quốc trưởng Bảo Đại thường ở trước kia, ông bảo kêu gấp ông thị trưởng và khi ông này vừa tŕnh diện, ông Diệm liền nổi cơn thịnh nộ. Một đĩa đựng tàn thuốc lá rơi xuống vỡ tan khi ông đập tay xuống bàn. Cuộc điều tra tiến hành ngay. Thị trưởng thóat nạn, khỏi mất chức v́ mấy cây thông mọc lên cao, sắp đụng mấy sợi dây điện cao thế nên phải đốn trước đấy vài hôm." (tr. 686-687), ông Diệm đă có thành kiến th́ khó ḷng làm cho ông thay đổi ư kiến (tr. 693) và ông Diệm tiếp chuyện với ai không dám nh́n thẳng, liếc trộm và độc thọai …

     Lê trọng Quát c̣n ca tụng Diệm một cách ngây ngô, nghịch ngôn và ngụy tạo rằng thể theo lời yêu cầu khẩn khỏan của Quốc trưởng Bảo Đại, ông Ngô Đ́nh Diệm về nước đảm nhận chức vụ Thủ Tướng (tr. 632) trong khi thật ra Diệm qùy gối trước mặt vợ chồng Quốc trưởng Bảo Đại và Ḥang hậu Nam Phương, “thề trên thập tự giá’’ rằng sẽ trung thành với Bảo Đại và duy tŕ cơ nghiệp nhà Nguyễn (xem buổi thảo luận giữa Bảo Đại và nhân viên ngọai giao Mỹ ngày 29/4/55, Chính Đạo, VNNB, I-C:1955-1963, tr. 54-55).

     Ông Diệm có nợ máu với Việt Minh khi ông làm Tri phủ Ḥa-Đa (B́nh Thuận). Ông đă dùng đèn cầy (nến) đốt hậu môn tù nhân Việt Minh để lấy khẩu cung th́ Việt Minh, cho nên nếu quả thực ông đă bị bắt trên đường từ Sàigon ra Huế th́ hẳn họ đă xử tử ông ngay như trường hợp cha con Ngô Đ́nh Khôi rồi th́ ông làm ǵ c̣n có được cơ may dẫn ra Hà Nội gặp Hồ Chí Minh để ông nói: "Ông hăy nh́n thẳng mặt tôi. Tôi có phải là kẻ sợ chết không ?’’ như Lê Trọng Quát và đám Cần Lao tưởng tượng ra (Lê trọng Quát - sđd tr. 661) và Vũ Ngự Chiêu - Nhận Diện Ngô đ́nh Diệm, phần I, www.giaodiem.net tháng 10/03). Thật ra th́ lúc đó ông Diệm trốn ở Vĩnh Long và Đà Lạt, sau đó ông có chiếu khán đi Rome và Mỹ.

     Tổng thống Eisenhower đề cao Tổng thống Diệm như “một người của phép lạ Á Châu’’ và “ Churchill Á Châu" (tr. 659 và tr. 696), chỉ là để trấn an Hội Đồng Chính Phủ và Quốc Hội Mỹ thời đó, nhưng TT Johnson là người nói về Diệm rằng: “Trong đám thằng mù, thằng chột làm vua." (HER) và khi một phóng viên hỏi: “Ngô Đ́nh Diệm có phải là Churchill Á Châu không? TT Johnson đă trả lời: "Shit! Diem' s the only boy we' ve got out there." (Cục mốc họ! Diệm là thằng cha duy nhất chúng ta có bên đó -Stanley Karnow - VN: A History, tr. 214 và The Pentagon Papers cũng bảo: "Diem is a shit."

     Lê trọng Quát đă can đảm kết tội ông Ngô đ́nh Thục phạm lỗi lầm lớn lao gây thảm họa cho gia đ́nh và làm sụp đổ của chế độ Đệ Nhất Cộng Ḥa như sau: “Đức cha Thục có sáng kiến yêu cầu Đại biểu Chính phủ cấm treo cờ Phật giáo, nhất là trước đây mấy hôm chính ông đă thấy tín đồ của ḿnh treo cờ ṭa thánh Vatican mừng lể kỷ niệm 25 năm ngày phong chức của ông. Có thể chăng ông đă bị một vài kẻ xu nịnh mù quáng và điên rồ muốn ‘tâng công’ bằng cách xúi ông gây áp lực với chính quyền địa phương như vậy. Hoặc một kẻ nào đấy bất măn với chế độ và thâm hiểm xúi ông và lợi dụng ông để vất một vỏ chuối dưới bước chân của Tổng Thống Diệm. Nếu lời cáo buộc của ‘nhân chứng’ Trần Văn Đôn là đúng th́ Đức Giám mục Ngô Đ́nh Thục, dù bị xúi xiểm hay do sáng kiến của chính ông, cũng đă phạm một lỗi lầm lớn lao đưa đến thảm họa cho gia đ́nh ông và sụp đổ của chế độ đệ nhất cộng ḥa.’’ (tr. 736) trách nhiệm của ông Thục thế đó mà ông Quát lại vu vơ kết án “Thượng tọa Thích Trí Quang đă chủ trương lật đổ chế độ" (tr.737). Thượng tọa Trí Quang và Phật giáo chỉ mong Tổng thống Diệm gỉai quyết yêu sách Nguyện Vọng Năm Điểm trước sự căm phẫn vụ thảm sát ở đài Phát Thanh Huế của đồng bào Phật tử ngày 8/5/63. V́ thế suốt ngày 9/5/63, ông Tỉnh trưởng Thừa Thiên đă nhờ chùa “chữa lửa" bằng cách đích thân đưa Thượng tọa Trí Quang đi khắp nơi đứng trên mui xe trấn an đồng bào và Phật tử. Cuối cùng Phong trào đấu tranh của Phật giáo thực sự đă kết thúc vào ngày 21/8 khi Ngô Đ́nh Diệm thi hành kế hoạch Nước Lũ đột kích chùa chiền ṭan Miền Nam triệt hết các thành phần lănh đạo và tham gia phong trào. Phong trào đấu tranh Phật giáo đă bị triệt hạ chỉ vọn vẹn 106 ngày và thật sự kết thúc 73 ngày trước khi Tướng Dương Văn Minh và HĐQNCM tuyên bố dứt điểm chế độ và hủy bỏ Hiến Pháp 1956, vào ngày 2/11/1963. Khi vụ Phật giáo mới bùng nổ, Linh mục Jean Renou trên 37 năm kinh nghiệm truyền giáo ở Viễn Đông đă phải hoảng hốt la lên: “Thằng cha nầy (Diệm) điên rồi! Hắn đang hủy họai tất cả những ǵ chúng ta ḥan thành được suốt một trăm năm mươi năm qua!"(12) (Xin xem thêm Hoàng Nguyên Nhuận - Phù Đổng 63 của  trên hai tr. web: www.giaodiem.com www.chuyenluan.com của tháng 10 và 11/03 và báo Phật Giáo Việt Nam số 124 tháng 8/03). Phật giáo không bao giờ tham ái lật đổ bất kỳ chế độ nào mà luôn luôn sống cùng với dân tộc và tổ quốc. Cho nên bảo Phật giáo lật đổ Ngô Đ́nh Diệm là “cướp công cách mạng 63", dù không thể phủ nhận rằng không có phong trào đấu tranh của Phật giáo năm 1963 th́ chưa chắc chế độ nhà Ngô đă bị lật đổ".

     Lê trọng Quát viết tiếp: "Có người bảo gia đ́nh ông Diệm kiêu căng và quan liêu, từ đấy xa cách quần chúng, không thấu hiểu và đi sát với nguyện vọng của dân. Nhận xét nầy rất quan trọng v́ dựa trên một thái độ phần nào có thật: sự kiêu căng, nhưng rất sai lầm khi bảo rằng ông Diệm không thấu hiểu nguyện vọng của dân". Thực tế điều này chẳng sai lầm ǵ cả v́ ông Diệm không lắng nghe ai, độc thọai và ông chẳng cần biết nguyện vọng của dân và ông chỉ tin tưởng vào quyền lực Vatican và hành động như một phán quan giáo ṭa Tây Ban Nha, một lọai hung thần của Tây Ban Nha thời Trung Cổ.

     Lê trọng Quát bảo "lư thuyết gia" của chế độ, ông Ngô Đ́nh Nhu "...nghiền ngẩm hết lư thuyết nầy đến lư thuyết nọ…rồi tưởng như thiên hạ, kể những người trí thức, không ai thông thái bằng ḿnh. Cái địa vị gần như tột đỉnh, cố vấn... đồng thời là em ruột được tin cậy của Tổng Thống…và những người tâng bốc ông củng cố thêm cho ông chủ quan, tự tin và kiêu căng" (tr. 715). Nhưng ông Quát lại bảo không thể lên án anh em nhà Ngô là gia đ́n trị được, lên án họ như vậy th́ cũng phải lên án Kennedy, Bush là gia đ́nh trị (tr. 722). Đúng là căi cối căi chày v́ vốn là cựu luật sư thời VNCH và hiện sống ở Mỹ, ông Quát không thể không biết chức cố vấn của anh em Diệm là tự phong không qua thủ tục hiến định như là Robert Kennedy làm Bộ trưởng Tư Pháp và hay Jeff Bush đắc cử Thống đốc tiểu bang là do bấu bán công khai. Ông Quát cho rằng gán cho ông Cẩn biệt hiệu "lănh chúa Miền Trung", là quá đáng (sđd - tr. 691). Tướng Đôn cũng rất thân cận với nhà Ngô Đ́nh th́ bảo: "Ông Ngô Đ́nh Cẩn học hành kém nhất, có lần Ngô Đ́nh Nhu dặn tôi: "Thôi! Đừng nói lại ǵ với ông Cẩn, ông ấy dốt qúa không hiểu ǵ hết! Nhờ uy thế và quyền lực của các anh đặt để cho mà bao nhiêu nhà khoa bảng, bao nhiêu viên chức cao cấp, bao nhiêu tướng tá đều phải cúi đầu sợ sệt." Tướng Đôn kể thêm rằng: "Năm 1956 Thiếu tướng Lê Văn Nghiêm chỉ huy Quân Đ̣an I, tôi có dùng một buổi cơm tối tại tư thất của ông, bữa cơm tối đó có mặt Ngô Đ́nh Cẩn. Trong lúc nói chuyện, tôi biết thêm về người nầy, nh́n bên ng̣ai th́ có vẻ hiền, nhưng là người nắm hết t́nh báo ở miền Trung, có uy quyền lớn. Ngô Đ́nh Diệm đặt Ngô Đ́nh Cẩn ở chức vụ cố vấn tối cao cho các đ̣an thể chính trị, nhưng kỳ thật từ quân sự đến hành chánh, từ Tỉnh trưởng đến sĩ quan cao cấp miền Trung và cao nguyên đều phải tŕnh báo mọi việc cho Ngô Đ́nh Cẩn." (Trần văn Đôn - sđd tr. 109). Lại nữa, Đả Cẩu trong bài Chuyện Tầm Phào đăng trên báo Ngày Nay ở Houston, số 516 ngày 1/12/2003 viết: "Ngô Đ́nh Diệm đă và vẫn c̣n là đề tài cho tới nay của một số người, dù bốn thập niên đă qua. Thế nhưng ta không thể phủ nhận được c̣n rất nhiều người, đa số là mấy ông bà gốc Công giáo Bắc kỳ di cư, hoặc đồng chí, thân hữu với Cần Lao Nhân Vị, những người được ân huệ nhiều của thời đệ I Cộng Ḥa vẫn c̣n giữ nguyên ḷng yêu mến đến với Ông Cụ. Hằng năm cứ đến ngày 1 tháng 11 là lại có những lễ cầu hồn rất lớn cho anh em ông Diệm, nhất là năm nay dịp kỷ niệm 40 năm ngày chế độ đệ I Cộng Ḥa sụp đổ".                                                             

     Nhân ngày tưởng niệm 40 năm diệt vong ḍng họ Ngô Đ́nh, trước tháng 11/2003, ngoài những cận thần nhà Ngô như Lê Trọng Quát, Nguyễn Bá Cẩn và Nguyễn Văn Minh in sách, ra mắt sách tại các nhóm cộng đồng Công giáo và nhà thờ, c̣n có Bùi Tín(13) cán bộ CSVN đào tị đă viết bài “Cái nh́n từ Hà Nội" - 40 năm ngày đảo chính chế độ Ngô Đ́nh Diệm – 1-11-63), đă được Nguyễn Giang trưởng ban Việt ngữ đài BBC London phỏng vấn trong chương tŕnh đặc biệt Tư Duy Thế Kỷ cùng với cựu đại sứ VNCH Nguyễn Xuân Phong sáng Chủ nhật 26/10/03 .

     Không những có Bùi Tín cán bộ đào tỵ mà ngay trong nước, ông Hữu Nghị cũng viết một loạt 12 bài trên báo Tuổi Trẻ Chủ Nhật từ số 32 ngày 17/8/2003 đến số 43 ngày 2/11/2003, - nhất là trong hai số 35 và 37 - với một thủ thuật giả mù pha mưa để bôi đen cuộc cách mạng 63, để ca tụng chế độ Diệm-Nhu không có độc tài gia đ́nh trị, rằng Mỹ lật đổ chế độ Diệm v́ Mỹ muốn thay ngựa giữa đường, chứ không phải áp lực của phong trào đấu tranh của Phật giáo 63 khiến cho có muốn giữ Diệm lại cũng không được nữa v́ quần chúng và quân đội VNCH trong đó đa số là Phật tử đă đồng loạt đứng lên rồi.

     Trong Tuổi Trẻ Chủ Nhật số 35 ông Hữu Nghị đặt câu hỏi: "Diệm – Nhu t́m kiếm một giải pháp "trung lập" v́ yêu nước, để kết thúc chiến tranh?"  rồi tự biện giải Diệm-Nhu không phải v́ yêu nước mà chỉ là để thóat thân: “Có một số suy nghĩ cho rằng Diệm-Nhu, v́ yêu nước đă nghĩ đến giải pháp trung lập(15) nên bị Mỹ ra lệnh cho họ cánh quân nhân lật đổ và thanh tóan. Văn bản sau nầy cũng được các văn bản khác sẽ chứng tỏ ngược lại rằng cái gọi là Diệm-Nhu, nghĩ đến gỉai pháp trung lập chỉ là một gỉa thuyết về một t́nh huống trong đó Diệm-Nhu, trong bước đường cùng, nếu có nghĩ đến chỉ là để thóat thân chứ không như một số người có thể lầm tưởng.’’

     Trong Tuổi Trẻ Chủ Nhật số 37 ông Hữu Nghị lại biện giải ngụy tạo phe đảo chánh 63 cho rằng v́ Diệm-Nhu muốn chấm dứt chiến tranh bằng giải pháp trung lập, v́ không muốn cho Mỹ đổ quân vào miền Nam. Để hổ trợ cho lập luận đó Hữu Nghị đă phịa ra sự kiện là báo Giao Điểm tháng 8/2003 vẫn c̣n tin nơi “thuyết" nầy. Nhưng nếu Hữu Nghị cẩn thận và đọc kỷ, nếu ông có các số Giao Điểm, số 48 mùa Hè có bài Thư ngỏ: Kỷ Niệm 40 Năm PG Nhập Cuộc của Thích Măn Giác, số 49 mùa Thu có bài Cuộc Chơi Hơn Nửa Đời Người của Ḥang Nguyên Nhuận và Ngày tàn của một chế độ của Chính Đạo, số 50 mùa Đông có Ngô Đ́nh Diệm, bảy nguyên nhân thất bại của Bùi Kha và trang dẫn nhập sách Bốn Mươi Năm Nh́n Lại hay ông viết lộn là báo Phật Giáo Việt Nam số 124 tháng 8/03 th́ Hữu Nghị hẳn đă không dám "bàn rộng" như thế. Hữu Nghị viết ngụy tạo, phóng tác bóp méo và ngựơc ngạo như những chuyện như Diệm đă có ư đồ xin thêm quân tác chiến vào VN(16) và Nhu đem chuyện ‘trung lập’ để blackmail Mỹ.

     Theo ông Hữu Nghị th́ "Đă có nhiều ư kiến trong đó có cả phe đảo chánh 1/11/1963 để tự biện minh cho hành động “sát chủ" của ḿnh, cho rằng v́ Diệm-Nhu muốn chấm dứt chiến tranh bằng gỉai pháp trung lập, không muốn cho Mỹ đổ quân vào miền Nam...mà bị lật đổ. 40 năm sau, một tờ báo hải ngọai, tờ Giao Điểm tháng 8/2003 (phịa độc gỉa trong nước) vẫn c̣n tin nơi “ thuyết ‘’ nầy và đăng lại chương XVI trong hồi kư chính trị Việt Nam Máu lửa Quê Hương Tôi (Văn Nghệ, 1993) của cố Thiếu tướng  Đỗ Mậu với lời giới thiệu như sau: “Nham hiểm và độc ác hơn, họ (tức Diệm-Nhu ) âm thầm xé bỏ hiến pháp, bí mật phản bội lẻ sống chính trị của quân dân miền Nam để cứu lấy số mệnh chính trị của một gia đ́nh họ Ngô. Chuyện thỏa hiệp kẻ thù không thành, nhưng âm mưu bại lộ và trở thành giọt nước cuối cùng, bất khả phản hồi, đẩy họ đến trước ṭa án lịch sử để đền tội trước quân dân miền Nam." Thực tế th́ ông Hữu Nghị đă phịa ra  bằng chứng là "tờ Giao Điển tháng 8/2003 cũng như đă cố ư phịa ra nội dung đoạn văn được gán cho Đỗ Mậu mà không ghi xuất xứ để đánh lừa độc giả trong nước thiếu tài liệu. Ông Hữu Nghị trích một vài tư liệu và sự kiện của CIA và Bộ Ngọai Giao Mỹ vu vơ và ngụy tạo để biện giải Diệm-Nhu yêu nước như tôi tớ nhà Ngô đă ngụy sử hơn 40 năm nay. Hành động đó của ông Hữu Nghị khiến người ta liên tưởng điều Nguyễn Văn Trung đă và đang làm.

     Cuối cùng ông Hữu Nghị lên mặt khuyên những người như Đỗ Mậu, Trần Văn Đôn và chính khách Sàigon nhớ lại thân phận của ḿnh để tốp bớt việc viết hồi kư chỉ là đề cao “cái tôi", là “con Phật" và khoe khoang mà thôi: "Khuyến cáo thật t́nh của Harkins cách nay 40 năm, nay được giải mật, ắt hẳn đủ để cho các cựu tướng lănh và chính khách Sàigon nhớ lại thân phận của ḿnh để tốp bớt việc viết hồi kư. Mẫu số chung của các quyển hồi kư nầy là: mỗi người tự đề cao ḿnh bằng một “cái tôi" khổng lồ. Có người tự nhận ḿnh là “con Phật" và khoe khoang “tôi đă cứu Nam VN như thế nào!" Có kẻ vỗ ngực “Cuộc chiến vô tận của tôi"...Buồn cười là vài “đấng con cái" của mấy ông tướng nầy, vào thời điểm 1963 bất qúa chỉ là những “cậu ấm" ăn chơi nhiều hơn học, dựa hơi cha trốn lính, cũng tự cho rằng ḿnh nắm sự thật..! Tất cả những tự nhận đó, về mặt lịch sử, khó ḷng có thể được xem là đáng tin cậy. Trong bối cảnh đó, những biên bản chính thức ghi chép các cuộc họp chính quyền Mỹ hay của chính quyền Diệm-Nhu (như ba bộ biên bản các cuộc họp ấp chiến lược), các bức điện,các bản báo cáo về các cuộc gặp năm xưa giữa các tướng lĩnh với CIA, như bộ FRUS, chính là những biên bản “ giấy trắng mực đen ‘’ khách quan hơn là những “ hồi kư ‘’ của quan nọ. (Tuổi Trẻ Chủ Nhật số 42, tr. 39 ngày 26/10/2003).       

     Và cũng như những kẻ pḥ Ngô ở hải ngoại, điều mà Hữu Nghị dấu nhẹm không cho độc giả trong nước biết là Mỹ không có chủ trương “ thay ngựa giữa đường", rằng ông Nhu làm săng ta “trung lập" v́ biết Mỹ rất cần ông Diệm “Mỹ chỉ có thể chiến thắng với Diệm", rằng Mỹ đă làm nhiều áp lực trên ông Diệm để nới rộng chế độ và khuyên ông Diệm làm cử chỉ ḥa hơan để t́nh h́nh lắng dịu ḥng tiếp tục chiến tranh, cho nên dù những áp lực đó chỉ thất bại, Mỹ vẫn ủng hộ Diệm cho đến giờ phút chót đảo chánh nổ ra chiều 1/11. Hầu hết các tướng tá và binh chủng đều tham gia đảo chánh và nhanh chóng cả Sàig̣n ngă theo đảo chánh, có muốn ngăn chận cũng không được nữa: "Bộ Ngọai Giao Mỹ chỉ thị cho Đại Sứ Quán Mỹ ở Sàigon nói với ông Diệm rằng “ chính sách của Mỹ là ủng hộ ḥan ṭan chính phủ của ông ‘’ và “ phúc tŕnh Mansfield không có nghĩa là Mỹ thay đổi chính sách"(17). Thế nhưng, từ tháng 2/1963, Mỹ đă mớm ư cho Nolting, tuy ông nầy phản đối phải tiếp xúc với đối lập ở Sàigon "để có chính sách độc lập hơn" với ông Diệm(18) – Đối với ông Diệm, Mỹ không có ngưa để thay(19) – Người mỹ lung túng từ đầu đến cuối, và cho đến phút cuối, họ vẫn c̣n muốn bám ông Diệm, kể cả ông Rush, đưa đến sự mất nhất trí ở đầu năo Hoa Thịnh Đốn. Phe Harriman-Hilsman-Forrestal-Sullivan(20)…Phe nầy chê phe kia là không tưởng…..và cuối cùng ra chỉ thi cho Lodge áp dụng ở Sàigon phản ảnh tranh chấp đó là ḥa hơan với Diệm và đồng thời làm áp lực với Diệm(21). Kennedy lắng nghe hai phúc tŕnh trong buổi họp tối cao ngày 10/9/63, Tướng Krulak của Bộ Quốc Pḥng và ông Mandelhall của Bộ Ngọai Giao xong. Tổng thống Kennedy hỏi câu rất tếu “ Có thật hai ông cùng viếng một nước đấy chứ?’’(22) – một ngày trước khi có đảo chánh tướng Harkins c̣n viết công văn, cực lực phản đối việc “thay ngựa giữa đường"(23) – không những thế có những chỉ thị không cho phép Lodge chính thức bật đèn xanh. Chỉ dặn: phải thuyết phục và làm áp lực trên Diệm. Và cuối cùng Lodge nói thêm: vả chăng, t́nh trạng đưa đến đảo chánh đang diễn tiến như ḥn đá đang lăn(24) chận cũng không được. 

     Tài liệu Bộ Ngọai Giao và CIA xác chứng Diệm-Nhu chết ng̣ai dự định của Mỹ, và Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng là chỉ muốn cứu nước cùng dân chúng và quân đội VNCH đa số là Phật tử nhận trách nhiệm đứng lên làm lịch sử cách mạng 63 lật đổ chế độ độc tài gia đ́nh trị Ngô Đ́nh Diệm. Đảo chánh cũng cần có Mỹ ủng hộ theo ư nghĩa không bị Mỹ phản đảo chánh và Mỹ tiếp tục viện trợ sau khi cách mạng thành công chứ không phải Mỹ ra lệnh cho cánh quân nhân lật đổ và thanh tóan anh em Diệm. Tổng thống Kennedy sửng sờ khi hay tin Diệm bị thảm sát và cũng như ư kiến của Tướng Đôn người nào đó ra lịnh giết (Diệm Nhu) nầy qủa là người thấy xa, ông ta không phải là ngu dại khi làm chuyện đó đă cho thấy rơ điều đó. (Trần văn Đôn - sđd,  tr. 250)

     Thủ thuật của Hữu Nghị khiến người ta liên tưởng đến chiến dịch trí thức vận của số người Công giáo phản động dùng gậy ông đập lưng ông như lời giáo sư Nguyễn Văn Trung - cựu khoa trưởng đại học Văn Khoa Sàigon và quân ủy Phong Trào Giáo Dân là đảng Cần lao Công Giáo tại Mỹ - đă công khai thú nhận với vợ chồng giáo sư Nguyễn Mạnh Quang tác gỉa hai bộ sách Thực Chất Giáo Hội La MăViệt Nam Đệ Nhất Cộng Ḥa Ṭan Thư, 1954-1963: "Tôi (Nguyễn Văn Trung) có nhiệm vụ móc nối các tướng tá Việt Cộng hưu trí, báo chí, văn hóa tư tưởng, sử gia.v.v..gây phong trào chống Nhà nước và đảng CSVN và viết bài ca tụng Ngô Đ́nh Diệm, Trương vĩnh Kư, Nguyễn Trường Tộ, Alexandre De Rhodes...nhất là ngăn chận không cho phổ biến những ǵ bất lợi cho Công giáo(14) và ḍng họ Ngô Đ́nh trên báo chí, truyền thông và giáo dục tại Việt Nam. Cuốn Việt Nam Đệ Nhất Cộng Ḥa Ṭan Thư, 1954-1963 của ông chẳng có gí trị ǵ". Ông Hữu Nghị không thể phủ nhận rằng Việt Nam được như ngày nay cũng là nhờ kiên tŕ chống Pháp đánh Mỹ. Nhân dân Việt Nam chờ đợi Pháp Lệnh Tôn Giáo đưa ra những biện pháp thiết thực để chống lại những mưu định dùng tôn giáo để tiếp tay với ngoại nhân lũng đoạn đất nước. 7 triệu đồng bào Công giáo về với dân tộc chỉ có con đường duy nhất là giải tán HĐGMVN do Vatican lập nên để công khai nằm vùng trong ḷng dân tộc và sau đó là thiết lập một Giáo Hội Công Giáo Việt Nam tự trị ḥan ṭan tách biệt khỏi sự kiềm tỏa của Vatican. (Charlie Nguyễn -  Vài nhận xét về “Thư Góp Ư Pháp Lệnh Tôn Giáo của ông Phan Đ́nh Diệm, trên  www.giaodiem.net tháng 10/03). Lợi dụng tự do tôn giáo xách động đồng bào Tin Lành đứng lên đ̣i thành lập quốc gia tự trị ở Tây Nguyên và Việt Bắc của Đèo Văn Long năm 1999, cũng như lợi dụng chiêu bài Nhân quyền và Tự do tôn giáo(25) để làm áp lực giao thương kinh tế với VN và làm gián điệp cho Mỹ không phải là điều mới lạ ǵ như như Neil Sheehan kể lại như sau về hành động của trùm dân vận Paul Vann: “ Vann cũng khai thác một nguồn tin t́nh báo khác đó là nhà truyền giáo Tin lành đang có mặt tại Mỹ Tho. Cũng như hầu hết các nhà tuyền gíao Tin lành ở Á Châu, ông tin rằng cần phải tích cực đẩy mạnh chủ nghĩa chống cộng cùng với phát triển đạo Thiên Chúa. Ông nầy cho Vann biết thái độ của ông và Vann thường xuyên gọi ông đến. Ông rất sung sướng được cho Vann biết những tin tức mà ông tập hợp được từ các mục sư Việt Nam trong ḍng của ông đang họat động tại những thị trấn hẻo lánh." (Neil Sheehan -  Sự Lừa Dối Hào Nhóang, nhà xuất bản Hồng Lĩnh,  tr. 104).

     Âm mưu thực dân lợi dụng tôn giáo để xâm chiếm Việt Nam từng được Nguyễn Ái Quốc báo động từ 80 năm trước: “…Người nông dân Việt Nam bị hành h́nh bằng lưỡi lê của nền “ văn minh ‘’ tư bản chủ nghĩa, vừa bằng cây thánh giá của Hội Thánh đĩ bợm…(Tổng Tập Văn Học Việt Nam, 1980, tập 36, NXBKH, tr. 244)... Chúng ta biết rằng chinh phục Bắc Kỳ là do sự xúi giục của các ngài giáo phẩm thực dân được mụ vợ Napoléon để tâm đỡ đầu. Và các vị đó đă làm ǵ? Họ đă lợi dụng long hiếu khách của người Việt Nam để đánh cắp những bí mật quân sự, vẽ những bản đồ nộp cho quân đội viễn chinh. Chúng tôi không hiểu tiếng La Tinh gọi cái công việc ấy là ǵ, chứ tiếng Pháp thông dụng th́ goi đó là gián điệp." (sđd, tập 36, tr. 408, Lên Án Chế Độ Thực Dân), trích từ cuốn Gián Điệp Alexandre De Rhodes Và Chữ Quốc Ngữ của Chu Văn Tŕnh, tr. I .             

    Nguyễn Văn Minh là tác giả cuốn Ḍng Họ Ngô Đ́nh Ước Mơ Chưa Đạt là chánh văn pḥng Văn Pḥng Cố Vấn Chỉ Đạo Ngô Đ́nh Cẩn từ ngày 1/1/1956 nhờ được sự tiến cửa của ba giáo quyền là Giám mục giáo phận Huế là Urrutia tên Việt là Cố Thi, là Cardière, tên Việt là cố Cả và Linh mục Bửu Đồng (tr. 5-8). Cho đến khi Ngô Đ́nh Diệm nắm trọn quyền lực và xây dựng đế chế gia đ́nh trị nhà Ngô, th́ quyền lực của ông Nguyễn văn Minh chỉ thua bà Nguyễn Thị Luyến (có liên hệ bà con với ḍng họ Ngô Đ́nh?) là người giúp việc phục dịch ăn uống cho đại gia đ́nh nhà Ngô tại tư dinh Ngô Đ́nh Khả. Những ai c̣n nhớ thân phận khúm núm và qùa lể của ḿnh kính dâng lên ông Minh và bà Luyến để được hầu cậu Cẩn ngày nào năm xưa đều biết về hai qúy tử này. Thế đó nhưng có đoạn ông Minh lại viết:“ Chiều hôm đó, trời vừa chạng vạn tối, hai vợ chồng tôi đang chơi với cháu bé trong hàng hiên trước nhà, thấy một xe xích lô từ từ dừng trước cổng. Một thanh niên từ trên xe bước xuống tôi nhận ra đó là Ái cháu ông Cẩn... Ái xách vô 2 cái bao bố…, một máy đánh chữ lọai xách tay hiệu jappy, một máy quay rô nê ô hiệu Everest cũng lọai xách tay (tr. 48-49). Thanh niên đó chính là Nguyễn Văn Ái con cậu Cẩn chính thống ḍng họ Ngô Đ́nh nhưng ông Minh lại gọi là cháu ông Cẩn, phải chăng ông Minh không biết hay biết nhưng ông Minh phản chủ muốn tru di và triệt ḍng họ Ngô Đ́nh?      

     Theo Nhân Vật Giáo Phận Huế, tập I, tác gỉa Lê Ngọc Bích, tài liệu lưu hành nội bộ và Nhận Diện về Ngô Đ́nh Diệm của Vũ Ngự Chiêu gồm có phần I, phần II và phần III trên tr. www.giaodiem.net tháng 10/2003, ông nội Ngô Đ́nh Khả là Ngô Đ́nh Dinh có cuộc sống lam lũ như bao nhiêu người cùng khổ trong các làng xóm biển vào đầu thế kỷ 17. Hiện nay bài vị cụ Cố Dinh vẫn c̣n thờ tại số chùa ở Huế, vào thời Ngô Đ́nh Diệm, cậu Cẩn hằng năm có gởi lên chùa cúng hương linh cho cụ Cố Dinh.

     Trương Vĩnh Kư, Nguyễn Trường Tộ, Ngô Đ́nh Khả, Nguyễn Hữu Bài, Nguyễn Thân, Trần Bá Lộc, Huyện Sĩ, Ḥang Cao Khải .v.v…cũng xuất thân từ khố rách áo ôm tận cùng xă hội, nhờ theo Tả đạo được sự đỡ đầu đề cử của các giáo sĩ ở ngọai quốc thành lập giai tầng trung gian bản xứ làm đạo quân thứ năm đánh cắp bí mật quân sự, vẽ những bản đồ nộp cho quân đội viễn chinh cho Pháp nên thành danh gia vọng tộc và quyền uy nhất nước.

     Về gia thế ḍng họ Ngô Đ́nh Khả, ông Minh không có tài liệu nghiên cứu và không chịu đọc Nhân Vật Giáo Phận Huế, tập I của Lê Ngọc Bích, hay có đọc nhưng vẫn phóng tác ngụy sử tô hồng gia thế ḍng họ Ngô Đ́nh như là ông Khả mất năm 1925 (tr.19), ông Khả được chọn đưa qua học ở Chủng viện Pinang, Mă lai, mà là Khả được linh mục Caspar (ông Minh viết sai Gaspar) đỡ đầu cho đi học Chủng viện, thế mà ông Minh viết:  “ là một chủng sinh xuất sắc, cụ Khả được chọn đưa qua học ở Tổng Chủng viện của ḍng thừa sai Paris Penang, Mă Lai....Một hôm cha Bề Trên Chủng viện gọi cụ lên bảo: “ Nầy con….con không được gọi chức Linh mục…con không có lỗi ǵ, nhưng con không có tên trong danh sách những người được chọn của Đức Cha Caspar" (tr. 9-10). Theo Lê Ngọc Bích là ông Khả không được gọi chức linh mục v́ “ không thấy ơn chúa gọi"  cho chúng ta thấy rằng  Cha Caspar ṭan năng và ṭan trí hơn Chúa chọn Khả làm Hiệp Sĩ Ṭa Thánh, không những thế ông Khả được tha tội trọng là có nhiều vợ và hầu thiếp để có 6 trai và 3 gái (Nguyễn văn Minh, sđd tr. 21) cùng cha khác mẹ.

     Ông Nguyễn Hữu Bài có một người bạn đồng liêu lớn hơn ông chừng một giáp là ông Ngô Đ́nh Khả (1857-1923) (Lê Ngọc Bích, sđd - tập I, tr. 125).

     Micae Ngô Đ́nh Khả sanh năm 1857 nguyên quán làng Đại Phong, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng B́nh. Ông Khả được cha Giacôbê Ngô Đ́nh Niệm (tân ṭng) hay cho đi giúp lể với một linh mục Pháp ở họ đạo Mỹ Duyệt Hạ (Tổng Thạnh Xá, Lệ Thủy). Năm 1870, ông Khả được linh mục Caspar (Cố Lộc) cho đi học chủng viện Pénang. Học được 8 năm, đến năm 1878, nhưng “ không thấy ơn Chúa gọi", nên lấy vợ cho ấm thân. Lấy vợ lần thứ nhất với bà Madelêna Chĩu, bà nầy qua đời, lấy vợ lần nữa (năm 1889) với Anna Phạm Thị Thân (Lê Ngọc Bích, sđd, tr. 105-109, tập I, và Nguyễn Hạnh Ḥai Vy - Về hai ḍng họ ở Huế, www.giaodiem.net tháng 10/2002).

     Về những người con của ông Ngô đ́nh Khả th́ ông Ngô Đ́nh Khôi và bà Ngô Đ́nh Thị Giao tức bà Thừa Tùng có cùng mẹ là bà Madelêna Chĩu. Ngô Đ́nh Thục, Ngô Đ́nh Thị Hiệp (vợ ông Nguyễn Văn Ấm, mẹ của Hồng y Nguyễn Văn Thuận), Ngô Đ́nh Thị Ḥang (bà Cả Lễ, vợ ông Nguyễn Văn Lễ), Ngô Đ́nh Nhu và Ngô Đ́nh Cẩn th́ cùng mẹ là bà Anna Phạm Thị Thân.

     Nh́n vào liên hệ vừa kể, người ta phải đặt câu hỏi mẹ ông Diệm là ai? và mẹ ông Luyện là ai? Phải chăng gia đ́nh nhà Ngôcó đến hai ông anh cả là ông Diệm và ông Thục sinh cùng năm, nghĩa là hai người không phải cùng một mẹ và ông Diệm phải mang khai hộ tịch để làm em ông Thục? Đàng khác, gia đ́nh nhà Ngô lại cũng có và hai ông em út là út Luyện và út Cẩn được dân Huế gọi là cậu út Trầu lo ở nhà phụng dưỡng bà mẹ Phạm Thị Thân? Nếu ông Diệm sinh năm 1901, th́ ông không thể nào được tập ấm chức Cửu phẩm và làm việc tại Tân thư Viện Huế năm 1917, khi mới 16 tuổi". Theo Ngô Đ́nh Luyện, em út trong gia đ́nh họ Ngô, Diệm đă khai tăng bốn tuổi  tức từ 16 lên 20 tuổi để có thể vào trường Hậu Bổ. Điều nầy khó tin, v́ măi tới năm 1918-1919, Diệm mới khai là học trường Hậu Bổ. Diệm được tập ấm chức Cửu phẩm, làm việc tại Tân Thư Viện Huế từ năm 1917, trước khi vào trường Hậu Bổ. Một trong những động lực trong việc sửa đổi hộ tịch có lẻ để hợp thức hóa vai “em" của Diệm với Giám Mục Thục. Thục sinh ngày 6/10/1897 tại Phước Qủa, Thừa Thiên, thua Diệm hơn hai tháng. Nhưng cũng có thể, và điều nầy cần được tra cứu thêm, Diệm không mang khai hộ tịch, mà lư do rất đơn giản là không cùng mẹ (Phạm Thị Thân) với anh chị em khác. Có lẻ v́ muốn che đậy bí ẩn này, tiểu sử Thục trong tập Vua Chúa và Hàng Qúy Tộc - Souverains et Notabilités - ở Đông Dương năm 1943 không ghi ngày sinh. Tài liệu văn khố Pháp cũng ghi Diệm sinh tại Đại Phong (Phương) hay Đại Phong Lộc, Lệ Thủy, Quảng B́nh, mà không phải Phước Qủa, Thừa Thiên, giống như sinh quán của Thục, Nhu, Cẩn, Luyện v.v…Địa danh “Đại Phong Lộc" từng được khai là nơi sinh của Khôi, anh cả trong gia đ́nh, con Khả và người vợ lớn đă chết sớm, trước khi Khả lấy bà kế thất tên Thân(26).            

     Ngô Đ́nh Khả có công lao to lớn là cùng đại Việt gian Diên Lộc Quận Công Nguyễn Thân đă  ra Bắc đánh dẹp nghĩa quân Văn Thân Cần Vương Phan Đ́nh Phùng ở Vụ Quang và nhất là cả hai đă tỏ ḷng trung trinh với Đại Pháp là đào mă lấy xác cụ Phan Đ́nh Phùng trộn vào thuốc súng làm đạn, bỏ vào súng đại bác bắn cho tiêu xác trên sông Lam giang. Nhờ vậy mà thăng quan tiến chức như Thương biện Cơ Mật lên Thái thường tự khanh (tức Chánh tam phẩm năm 1896), Thượng Thư Phụ Đạo Đại Thần, Thị Vệ Đại Thần hay Đề đốc kinh thành (1889-1907), có nhiệm vụ công an mật vụ, báo cáo mọi hành vi nhất cử nhất động của Vua Thành Thái cho Pháp, cầm đầu một tóan thân binh cạo răng trắng, hớt tóc ngắn, mang súng trường, giúp vua lùng sục và bắt cóc gái đẹp quanh kinh thành. V́ mâu thuẫn giữa Giáo hội Công giáo (bản xứ và truyền giáo) và chính quyền thực dân Pháp, Khả bị cho về hưu với hàm Thượng thư(8). Thành tích phục vụ ngoại nhân của ḍng Ngô Đ́nh như thế, mà ông Minh ngụy tâm, ngụy ngôn viết: "Và phải đợi đến trào vua Thành Thái cụ mới có cơ hội thực hiện chủ trương của ḿnh (sđd. tr. 12)….Ngô Đ́nh Khả bị cho về hưu. Quay về đời sống thường dân trong cảnh thanh bần, cụ dồn hết tâm sức vào việc rèn luyện con cái từ tư tưởng đến trí, đức, để sau này tiếp tục thực hiện cuộc cách mạng dang dở của cụ"(sđd. tr. 18).

     Con cái của ông Khả đă tiếp tục thực hiện cuộc cách mạng của thân phụ như thế nào? Lúc làm Tổng đốc Quảng Nam, Ngô Đ́nh Khôi đă từng nỗi danh với cách dùng mănh sành và nước để tra khảo những người làm cách mạng. “Cụ Ngô" thời làm Tri phủ Ḥa Đa (B́nh Thuận) cũng từng dùng đèn cầy đốt đít tù nhân Việt Minh để tra khảo. Diệm cùng em Ngô Đ́nh Nhu tấn công chùa chiền, bắt bớ Tăng ni, phật tử khắp miền Nam Việt Nam.  Ngô Đ́nh Cẩn với “Chín Hầm" ghê rợn gần núi Ngự (xem khẩu cung Phan Văn Đông). Gia đ́nh Ngô Đ́nh chỉ có 9 năm cầm quyền mà đă giết hơn 300 ngàn người (Lê Trọng Văn - Những Bí Ẩn Dưới Chế Độ Ngô Đ́nh Diệm) và số giáo dân tăng nhiều hơn gấp mấy lần so với gần 100 năm thực dân Pháp đô hộ và mấy trăm năm truyền giáo trên đất Việt. Nguyễn Mạnh Quang trong Thực Chất của Giáo Hội La Mă, tập II, tr. 571, đă có bốn câu thơ về Ngô Đ́nh Thục như sau:

                        Ngô Đ́nh Thục háo danh thèm chức tước             

                        Tiếm lọan quyền nên cả nước khinh khi

                        Tu hành chi mà gian ác sân si

                        Thế mà vẫn nghiễm nhiên làm giám mục…

     Cuốn Việt Nam Những Sự Kiện Lịch Sử Trong Thế Kỷ 20 của Lê Trọng Văn (nhà xuất bản Mẹ Việt Nam, năm 1997, tr. 255-256) có in hai văn kiện bằng tiếng Pháp liên hệ đến việc thành lập trường Quốc Học và danh sách giáo viên giảng dạy trường Quốc Học do Vũ Ngự Chiêu sưu tập được tại thư khố Pháp.

     Hai văn kiện này cho thấy ông Ngô Đ́nh Khả làm Phó Giám đốc (Sous Directeur) trường Quốc Học từ 1896 đến 1898, đặc trách vấn đề nhà cửa, lương bổng, hành chánh và an ninh. Trong danh sách giáo viên giảng dạy không có tên ông Ngô đ́nh Khả cũnh như nhà nho Nguyễn Văn Mại, như đă ghi trong cuốn Lô Giang Tiểu Sử của Nguyễn Văn Mại. Nguyễn Văn Mại là thân phụ của Linh mục Sảng Đ́nh Nguyễn Văn Thích, cụ Mại không có chức vụ ǵ và cũng không hề làm việc ǵ cho trường Quốc Học. Có lẽ chính Linh mục Thích đă ngụy tạo sách của thân phụ bằng cách thêm tên Ngô Đ́nh Khả và Nguyễn văn Mại vào danh sách giáo sư Quốc Học? Ông Nguyễn Đắc Xuân đă "theo giáo sư Nguyễn Văn Thích" (chứ không ghi rơ là Linh mục Sảng Đ́nh Nguyễn Văn Thích) trích dẫn sách của cụ Nguyễn Văn Mại để bảo ông Khả là Hiệu trưởng đầu tiên trường Quốc Học (Nguyễn đắc Xuân - Hồ Chí Minh Thời Niên Thiếu, xuất bản năm 2003). Ông Nguyễn đắc Xuân có thể đă có tài liệu mà Lê trọng Văn và Vũ ngự Chiêu phát hiện, cũng như không thể không biết là Directeur đầu tiên của Quốc Học là người Pháp tên Edmond Nordeman? Xin nhắc lại là  thời đó chưa có chức Hiệu Trưởng, mà chỉ có giám đốc hay đốc học.(27) Nguyễn Văn Minh không hề biết, hoặc có biết cũng là như không biết, nên đă viết: "Suốt gần 80 năm (1896-1975) tồn tại, trường Quốc Học Huế đă cung cấp cho đất nước rất nhiều nhân tài trong mọi lănh vực. Nhà trường đă dựng bia để nhắc nhở cho hậu thế ghi nhớ công ơn của cụ."(tr. 13)

     Ngô Đ́nh Khả là lớp tân trào xuất hiện “ Sau biến cố 1885, tầng lớp “ kư lục ‘’ kiêm “ thông sự ‘’ được đeo thẻ bài ở Ṭa Khâm, cái giai tầng được đỡ đầu bằng đề cử của các giáo sĩ ở ngọai quốc. Họ thành lập giai tầng trung gian bản xứ thay thế giai tầng Văn Thân nho sĩ và thường biện minh cho sự hợp tác với Pháp qua chiêu bài “ thánh chiến ‘’ lập tân trào (Vũ Ngự Chiêu - sđd, tập 2, tr. 484 ). Quan hàm tột cùng của Ngô Đ́nh Khả chỉ là hàm Thượng thư cho đến khi được Chúa gọi về vào năm 1923, đă được ông Minh phong vương cho Khả như Thái Thượng Ḥang truyền ngôi vua cho Diệm và anh em Diệm là những Nhiếp Chánh Đại Thần theo lời của Nguyễn văn Minh như sau: Với ông Luyện cụ dặn: “Phải đưa thằng Luyện qua Pháp học, để nó ở nhà mẹ chiều như rứa sẽ hư’’. Đặc biệt với ông Diệm cụ trối: “Diệm, con có đủ đức tính cần thiết để trở thành người lănh đạo tốt. Con phải lănh đạo. Và cụ nói tất các con: Các con phải cùng với nó (ông Diệm) tranh đấu dành lại cho được một nền độc lập ḥan ṭan, th́ mới thực hiện công cuộc cải tạo xă hội xóa bỏ bất công được." và tất cả các con cụ đă thề hứa sẽ cùng ông Diệm thực hiện bằng được ước nguyện của cụ (sđd. tr. 20).

     Cuốn Ḍng Họ Ngô Đ́nh Ước Mơ Chưa Đạt của Nguyễn văn Minh đặc biệt tô hồng bất kể sự thật lịch sử Ngô Đ́nh Cẩn Cố Vấn Chỉ Đạo Miền Trung. Nhưng khẩu cung của Phan Quang Đông đă cho thấy mặt thật của ông Cẩn là bắt bớ giam cầm, tống tiền những thương gia giàu có miền Trung và miền Nam, ví dụ như vụ khám phá màng lưới Gián Điệp Pháp tại miền trung và Tổ chức Điệp báo, Quân báo Việt cộng tại cả miền Trung và miền Nam. Hai vụ nầy được Tướng Đỗ Mậu, trong hồi kư VNMLQHT khẳng định là những vụ “ bày ra ‘’ để bắt bớ giam cầm, tống tiền những người giàu có.

     Để bảo chứng tích cách chính Sử cho cuốn Ḍng Họ Ngô Đ́nh Ước Mơ Chưa Đạt, hai cận thần của nhà Ngô là Tiến sĩ Nguyễn Xuân Vinh nhảy vào viết Lời Giới Thiệu và nhà báo Tiền Tuyến Hà Thượng Nhân-Đại tá Phạm Xuân Ninh viết Lời Tựa bất cần sự thật lịch sử. Nguyễn Xuân Vinh viết: “Tôi chia xẻ ư nghĩa của tác gỉa là phải có sự đ̣an kết của ṭan dân mới gây được sự kính nể của Đồng minh, tiêu diệt được Cộng sản và quang phục quê hương . Và tôi cũng tin rằng với mục đích xóa bỏ những nghi ngờ giữa các tôn giáo(?) nhằm đạt tới Xây Dựng T́nh Đ̣an Kết Quốc Gia. Trong tinh thần tôn trọng sự khách quan và chính xác khi thẩm định những sự kiện lịch sử.” Và Phạm Xuân Ninh: “Dù sao người chết cũng đă chết rồi. Chỉ c̣n một điều đáng ân hận anh em Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm c̣n một chính sách, một kế hoạch cần thực hiện. Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm cùng các ông Ngô Đ́nh Nhu, Ngô Đ́nh Cẩn chỉ mới lo củng cố được chính quyền. Họ chưa có thời giờ để thực hiện những điều mà tác gỉa Nguyễn Văn Minh đề cập đến trong cuốn sách nầy. Lịch sử c̣n đó. Không ai có thể che dấu được sự thật”. Tưởng cũng nên nhớ Nguyễn Xuân Vinh là Chủ tịch cái gọi là hội VNCH Foundation từng ra “Phán Lệnh Thư cho Quan thầy Mỹ phải nhân danh Liên Hiệp Quốc bắt buột CSVN thi hành Hiệp Định Genève 1954 và Ba Lê 1973 là trao trả Miền Nam Việt Nam cho Việt Nam Cộng Ḥa ngày xưa, nếu không Việt Nam sẽ bị Mỹ tấn công ào ạt sấm chớp như Mỹ đă làm ở Iraq vừa qua. Nhưng ai sẽ đứng ra nhận lại Miền Nam? Dĩ nhiên là những người được ân huệ nhiều của Đệ Nhất Cộng Ḥa suốt 28 năm ở hải ngọai năm nào cũng tổ chức tưởng niệm Phục Hồi Tinh Thần Ngô Đ́nh Diệm với hi vọng có cơ hội phất cờ 

Phục Ngô Diệt Cộng.

     Hậu Duệ Ngô Đ́nh c̣n ai để làm chuyện này không? Và hậu duệ Ngô Đ́nh cón ai muốn làm chuyện này không?

     Những tưởng Hồng Y Nguyễn văn Thuận sẽ trường thọ với một tương lai sáng sủa trong giáo triều Vatican, Nguyễn văn Minh đă vội vàng truy phong Hồng Y Nguyễn văn Thuận là hậu duệ của ḍng họ Ngô Đ́nh (sđd. tr. 567) mà giả như không biết rằng c̣n những người thực sự là đích tôn thừa tự ḍng Ngô Đ́nh. Trước tiên là Ngô Đ́nh Trác. Nhưng Trác đă từ bỏ gốc Việt, lấy vợ Ư Đại Lợi, chỉ ham vui sống, Việt Nam có ch́m dưới biển Đông chưa chắc đă làm Trác bận tâm. Thứ đến là hai người con trai ông Ngô Đ́nh Cẩn và bà Nguyễn Thị Luyến tên Nguyễn Văn ÁiNguyễn Văn Ân hiện đang ở Mỹ.

     Nguyễn Văn Ân và Nguyễn Văn Ái không được lấy họ Ngô Đ́nh v́ lư do đă biết, nhưng sau cách mạng 1963, hai người này lại phải đổi hộ tịch lần nữa. Nguyễn Văn Ân thành Nguyễn Văn Sơn khỏang 66 tuổi hiện sống tại North Carolina và Nguyễn Văn Ái thành Nguyễn Văn Thanh tuổi Ngọ 62 tuổi. Anh Ân ngày xưa là bạn học cùng lớp với anh Hoàng Văn Giàu tại trường Tiểu Học Thánh Thomas trong làng Phước Quả Huế. Anh Ái cũng là bạn cùng lớp với anh Vơ Văn Khiết tại trường Thiên Hựu Huế. Anh Ái bị vợ bỏ và dẫn con trai theo, nên buồn sự đời rời Houston, Texas về sống cùng anh Sơn ở North Carolina vào khoảng năm 1984.

     Theo anh Ḥang Văn Giàu đă từng chơi thân với anh Ân và c̣n nhớ anh Ân thường hái những trái cốc chín trong vườn tư dinh họ Ngô đem vô trường cho anh Giàu. Nhà anh Giàu ở Ngă Ba Thánh Gía đối diện với  khuôn viên ngôi mộ ông Ngô Đ́nh Khả có nhiều cây cao bóng mát nghe nói từng bị sét đánh. Dân Huế vào thời đó có biết anh Ái con cậu Cẩn cưới vợ là cô nữ sinh Đồng Khánh người đẹp thôn Vỹ, Huế sao ông Minh cận thần của Cố Vấn Chỉ Đạo Miền Trung lúc đó ở đâu mà không biết?        

     Vào khỏang tháng 10, năm 1984, Tâm Đạt đang sống cùng anh Vơ Văn Khiết ở một apartment trên đường Maxey Rd, Houston, Texas anh Khiết dẫn về một người bạn cùng lứa giới thiệu đây là anh Nguyễn Văn Thanh là bạn học trường Thiên Hựu và từ đó lui tới vui sống với chúng tôi chừng ba tháng và sau đó rời Houston về sống cùng anh Sơn ở North Carolina. Anh Khiết lúc đó là một nhân vật của Đảng Đại Việt cánh Nguyễn ngọc Huy.  

     Nhờ có những ngày tháng vui chơi và tâm t́nh chân thật, mặc dầu anh Khiết đă có cho biết anh Thanh là con ông Ngô Đ́nh Cẩn và mang họ mẹ như đă nói ở trên. Anh Thanh đang sống chung và trông coi một tiệm grocery U-TOTEM cùng với bà chị họ có đứa con trai v́ giận chồng bỏ San Jose qua Houston sống. Bà chị này gọi bà Luyến mẹ anh Thanh bằng O (cô), hiền hậu, thành thật và bộc trực với bạn bè, hai chị em rất thương và lo cho nhau. Vào đầu thập niên 80, người Việt ở Houston giàu có là đứng bán tiệm grocery như là 7- ELEVEN, U-TOTEM and STOP-N-GO, cũng như nghề móng tay hiện nay.

     Lễ Thanksgiving 1984, anh Thanh nghỉ việc ở tiệm tạp hóa U-TOTEM, quên sầu vợ con và ham vui nên đă cùng với anh Khiết lên Washington D.C và vùng phụ cận, luôn tiện tham quan Thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Sau vài ngày du chơi ở Washington D.C trở về, anh Thanh có vẻ giận dữ, anh đi lui đi tới càu nhàu lẩm bẩm, Tậm Đạt hỏi măi cuối cùng anh Thanh mới chịu tâm sự: “Moi nói Toi là moi buồn cho thế sự cuộc đời, moi muốn quên để sống cuộc đời b́nh thường như toi vậy. Nhưng đâu ngờ cuộc đời không như ta tưởng là chuyến đi vừa rồi Khiết dẫn moi đến thăm Cao Thế Dung. Hắn vừa thấy moi đến hắn ngỡ ngàn và thái độ như là sợ moi cần hắn giúp đỡ hay phải tặng moi một số tiền để nhớ ơn ba moi ngày xưa… Thật ra hắn cũng nghèo như moi hiện nay và già. Thấy thái độ của hắn như muốn lẫn tránh moi, chẳng qua moi vô t́nh đi theo Khiết chứ đâu moi tới t́m hắn.  Đ. M ! hắn ngày nào năm xưa đến hầu ba moi khúm núm đi thụt lùi và xum xê bên cạnh hai anh em moi’. Toi biết moi là ai không? Moi thấy Toi là "mẹ nuôi chiến sĩ cách mạng" Vơ Văn Khiết, moi rất cảm mến toi những ngày moi đến đây chơi toi lo hết, vui vẻ và chân thật t́nh người dân xứ Huế. Moi thành thật không dấu toi ba moi là Ngô Đ́nh Cẩn, cỏ lẻ Khiết cũng đă cho toi biết. Moi nói thật ḷng, ba moi có hai người con trai nhưng không mang họ Ngô Đ́nh v́ mẹ moi là người hầu lo việc  trong tư dinh ông nội là Thượng thư Ngô Đ́nh Khả, ba moi thương yêu và sanh được hai trai, anh Ái và  moi. Có vài lần mẹ moi nói trước số cán bộ, bộ trưởng và tướng lănh VNCH đến hầu ba moi: “ Tau là vợ chính thức của ông Cố Vấn Ngô Đ́nh Cẩn đây ” và từ đó ai ai cũng kính hầu me moi, Cao thế Dung chỉ là hạng tép riu thời đó. Sau cuộc đảo chánh 63, anh em moi lại phải đổi tên lần nữa, anh moi tên Ái thành Sơn hiện sống North Carolina và moi tên Ân thành Thanh vẫn không mang họ Ngô Đ́nh. Trước 1975, moi là đại úy Quân Y tại Tổng Y Viện Cộng Ḥa, Sàigon moi có  dược pḥng bào chế và xuất nhập cảng thuốc Tây gần bằng bà dược sĩ Nguyễn Thị Hai.”

     Anh Thanh ở chung nhà với bà chị họ ở Channelview, Houston, lái xe đến chơi hằng ngày vào khỏang 10 phút và một đôi ngày ở lại tṛ chuyện tâm t́nh. Vào một buổi chiều trước Noel mấy ngày, thấy anh Thanh mặt xanh tái, khủng hỏang và xụi người buồn xo thật đáng thương, nhưng không dám mở lời chào hỏi anh điều ǵ. Chừng 30 phút sau được an định phần nào, anh Thanh giải tỏa nỗi ḷng sầu khổ và oán hận: “Moi muốn chết cho xong đời, không ngờ đến gặp được toi v́ trên đường đến đây  moi đă bao lần dự định đâm xe vào rào cản bê tông cốt sắt chia ranh hai chiều xe xa lộ. Moi buồn chán qúa vợ moi đă dẫn thằng con trai đi đâu rồi chẳng có để lại dấu ǵ để moi c̣n hy vọng gặp lại đứa con, thế là hết bao nhiêu đồ moi mua cho con biết làm sao đây. T́nh đời là thế đó toi, ngày trước vợ moi sống trên nhung lụa thượng lưu giàu có miền Nam VN, tuy moi là đại úy nhưng một số cấp tướng tá quân đội, bộ trưởng, nghị sĩ và dân biểu VNCH, đảng viên Cần Lao Nhân Vị và  nhất là linh mục và hàng giáo phẩm Công giáo rất quư trọng và thương mến gia đ́nh anh em moi. Qua đây bọn chúng gồm có cả linh mục ở những nhà thờ Việt Nam thấy moi hay gia đ́nh là lẫn tránh sợ moi nhờ giúp đỡ hay tặng số tiền mà ngày trước chúng đến ba moi cầu xin ban cho quyền lực để tàn hại dân và đến nhà moi ăn uống và qùa cáp ở Sàigon. Chúng đă lợi dụng xác hai bác và ba moi, nhất là bác Diệm để chúng tổ chức tưởng niệm thâu tiền giáo dân hiền lương tin đạo và chúng tham danh háo lợi, mưu đồ ǵ? xuất hiện ồn ào trong những ngày tưởng niệm Phục Hồi Tinh Thần Ngô Đ́nh Diệm. Trước đây moi đă nói với toi là moi đâu có t́m đến chúng, chúng suy bụng ta ra bụng người mà ngày trước chúng đến gặp ba moi, moi chẳng qua vô t́nh gặp chúng trong nhà thờ hay nơi công cộng hay ở đâu đó, như là vô t́nh theo Vơ Văn Khiết đến thăm Cao Thế Dung trước đó..."

     Từ khi đó không thấy anh Thanh đến chơi với chúng tôi nữa có lẽ anh đă về sống cùng anh Sơn ở North Carolina. Lúc đó ông Minh vẫn c̣n ở trong tù quay cuồng với những tội ác một thời làm chánh văn pḥng Văn Pḥng Cố Vấn Chỉ Đạo Ngô Đ́nh Cẩn.

 

Thay lời kết

    Đại họa đối với Việt Nam là âm mưu lợi dụng đồng bào Công giáo và Tin Lành để gây loạn trên đất nước qua những khẩu hiệu Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo, Đa Nguyên Đa Đảng và Dân Chủ Tự Do để thực hiện diễn biế ḥa b́nh.

     Kinh qua lịch sử các vua Minh Mạng, Thiệu Trị và Tự Đức là các quan lại địa phương đă bị các cố đạo Tây phương hủ hóa đă không thi hành nghiêm túc và ṭan triệt Chiếu Lệnh, cuối cùng thực dân Pháp xâm lăng và đô hộ Việt Nam với sự tiếp tay của Việt gian Công giáo nằm vùng chờ đón thực dân như ở Đà Nẵng năm 1858, như khu tự trị Bùi Chu-Phát Diệm năm 1945, như khu Hố Nai-Gia Kiệm sau năm 1954. Lịch sử c̣n đó, không ai có thể che dấu được. 

 

Tưởng Nhớ HĐQNCM 63  

Tâm Đạt Trần Thông

Houston, 27/1/2004.

 GHI CHÚ:

1- Về số bạc 3 triệu của ông Conein cho mượn để thù lao các đơn vị trong ngày cách mạng như để bảo chứng là Mỹ không lật lọng phản đảo chánh. Số tiền đó có những văn bản như là Phiếu Đệ Tŕnh và Biên Nhận, xem Trần Văn Đôn - Việt Nam Nhân Chứng, tr. 562-574.

2- Trần văn Đôn - sđd, tr. 209-210.  

3- Công giáo hóa Việt Nam là “quốc sách Ấp Chiến Lược” chương tŕnh này là những chủ trương thâm độc thầm kín là để triệt hạ nền văn hóa dân tộc, xóa bỏ đạo thờ cúng ông bà, xóa bỏ đời sống xă hội truyền thống cổ truyền của cha ông để lại, xóa bỏ tất cả để mở mang nước Chúa.

4- Trần văn Đôn - sđd tr. 250.

5- Đại tướng Nguyễn Khánh là một nguyên thủ quốc gia mà bị ĐS Mỹ là Tướng Taylor đuổi ra khỏi nước, chính ông Khánh đă thú nhận như vậy qua cuộc phỏng vấn của ông Dương Phục đài Sàigon Houston. 

6- tập đ̣an lính đạo linh mục Công giáo: âm thầm cũng cố lại lực lượng linh mục do linh mục Hoàng Quỳnh và các xứ đạo Hố Nai-Gia Kiệm-Định Quán-Tam Hiệp….gốc Bùi Chu-Phát Diệm và các giáo xứ khắp miền Nam VN như Công giáo Bắc kỳ di cư 54 hậu thuận cho Diệm vậy.

7- Tam đại Việt gian: 1- Giacôbê Ngô đ́nh Niệm (tân ṭng) là cha Ngô đ́nh Khả hầu cận Linh mục Caspar đứng trong đám linh mục Pháp và giáo dân khi Pháp tấn công Đà Nẵng vào năm 1858. 2- Micae Ngô đ́nh Khả

“ Đày vua Khả, Đào mă Bài ” và đào mă cụ Phan Đ́nh Phùng như nói trên. 3- TGM Ngô đ́nh Thục đă viết thư tay bằng Pháp ngữ gởi Đô Đốc Jean Decoux, Toàn Quyền Đông Dương ngày 21/8/1944 có đoạn: “…truyền thống gia đ́nh chúng tôi đến như thế, một gia đ́nh tự gắn liền với nước Pháp từ lúc ban đầu, trong khi ông cha của những quan lại bấy giờ hầu hết đều chống Pháp…” Lá thư độc đáo này do Vũ Ngự Chiêu sưu tập tại thư khố Pháp có trong sách bảng Pháp ngữ và bảng dịch Việt ngữ được in lại trong Tại Sao Không Theo Đạo Chúa, tập I, tr. 210-216 và tuyển tập 1963-2003 Bốn Mươi Năm Nh́n Lại, tr. 257-262.     

8- Lê Thuận Lư -Nhật Báo Viễn Đông ngày 10/1/2002,  tr. A1-A2 .

9- Hữu Nghị -Mỹ và Cuộc Đảo Chính Diệm-Nhu -  Tuổi Trẻ Chủ Nhật,  12 số liên tiếp từ số 32 ngày 17/8/2003 đến số 43 ngày 2/11/2003.

(10)&(11) -Phục Hồi Tinh Thần Ngô Đ́nh Diệm là “ tin vào quyền lực Vatican ” ( COO)  The American Pope (Giáo Ḥang Mỹ) John Cooney

12- H. du Berrier- Background to Betrayal, Western Islands, Boston1965, tr. 129.

13- Về Bùi Tín xin xem Mạn Đàm về Nguyễn Giang, Bùi Tín và Nguyễn Xuân Phong (www.giaodiem.com tháng 12/2003).

 14- Những điều bất lợi này chính là hàng ngàn cuốn sách viết về tội ác Công giáo La Mă Vatican tàn hại nhân lọai đă giết hại trên 200 triệu người thời Trung Cổ và mở mang nước Chúa, Công Giáo thời thực dân Pháp , Cần Lao Công Giáo thời hậu 1954, hiểm họa Kytô giáo ‘Công giáo, Tin lành, Hồi giáo.v.v..các độc thần giáo’  và những vụ lạm dụng t́nh dục con nít của các linh mục mà giáo hội Công giáo Mỹ bị ṭa tuyên phạt hàng tỷ đô la bồi thường cho hàng ngàn nạn nhân được phổ biến trên sách, báo chí, radio, TV khắp thế giới, chỉ có VN chưa được phổ biến rộng để mở mang dân trí và giáo dục quần chúng.

15- Về chuyện "trung lập ống loa" (open secret). Trong công điện CIA từ Sàigon ngày 2/9/1963 nói chuyện Nhu blackmail, Conein kể lại rằng: “….Hắn tưởng rằng hắn hù được chúng ta, hắn muốn Hoa kỳ tưởng rằng hắn có thể điều đ́nh được với Bắc Việt để rồi hắn sẽ có một lựa chọn ng̣ai chúng ta, bởi v́ t́nh thế không c̣n thuận lợi cho hắn.” ( SCH, tr. 75) Lê Trọng Văn - VNNSKLS TTK 20,  tr. 185.

16-   Từ năm 1961, ông Diệm đă có ư đồ xin thêm quân tác chiến Mỹ vào VN,(The Pentagon Papers, Ed Bantam, Books Inc, 1971) bản tiếng Việt của Hà Giang Linh, tr. 6-7, Việt Nam Những Sự Kiện Lịch Sử Trong Thế Kỷ 20 của Lê Trọng Văn.

17-  Bộ Ngoại Giao gởi Nolting 29/3/1963.

18-  Ghi chú của Forrestal gởi Harriman 8/2/1963, tập III.

19&23-  Harkins gởi Taylor 30/10/1963.

20- Harriman, Hilman, Sullivan ỏ BNG, Forrestal ở HĐANQG, Bundy là phụ tá đặc biệt của Tổng Thống.

21- Ghi chú Forrestal gởi Bundy 16/9/63,và công điện CIA Sàigon 24/8/63, tập III.

22- Ghi chú buổi nói chuyện, Washington, lúc10 rưỡi sáng, tập IV.

24- Ghi chú buổi họp của Kennedy 29/10/63 lúc 6 giờ chiều

25- Quốc tế ủng hộ nhân quyền và tự do tôn giáo cũng chỉ là đăi bôi, thực ra họ chỉ chỉ phục vụ cho quyền lợi của riêng họ mà thôi…(Tạp chí Người Dân Thầm Lặng số 50 tháng10/94 của Tiến sĩ Nguyễn Đ́nh Thắng (xin đọc Vơ Văn Ái, Ngô Thị Hiền và Nguyễn Đ́nh Thắng về Nhân Quyền Và Tự Do Tôn Gíao). Chế độ Ngô đ́nh Diệm đă thủ tiêu và tàn sát trên 300 ngàn người (Vietnam Why Did We Go? Của Avro Manhattan, tr. 117 - Gia Tô Thực Dân Sử Liệu, tập I, năm 1990, tr. 32-34, Đảng Cần Lao của Chu Bảng Lĩnh, Mẹ Việt Nam xuất bản, 1993, tr. 133, Thực Chất của Giáo Hội La Mă của Nguyễn Mạnh Quang, tr. 313-314-315, Pentagon Papers tr. 82.

26- Nhận diện về Ngô Đ́nh Diệm, Phần I, www.giaodiem.net tháng 10/2003, Chính Đạo, Việt Nam Niên Biểu, tập III, Chính Đạo, Nhân Vật Chí, 1997, tr. 312, Chính Đạo, VNNB, tập I-C, 1955-1953. Chính Đạo là bút danh của Vũ Ngự Chiêu.

27- Về điểm này, Chuyển Luân đích thân liên lạc với ông Nguyễn đắc Xuân và được hồi âm như sau:

            "Việc anh hỏi anh Trần Văn Thông đă nhắc tôi nhiều lần, nhưng tôi quá bận nên chưa có dịp trao đổi lại với anh Thông cho thật cặn kẽ...Bài tôi viết về Sự ra đời của Trường Quốc học đă in nhiều nơi...Tôi xin trích đọan văn liên quan đến câu hỏi của anh:

            Thực hiện chủ trương của triều Thành Thái, viện Cơ mật ủy cho các ông Trương Như Cương (bộ Hộ), Huỳnh Vỹ (bộ Lễ), và Ngô Đ́nh Khả (Thương biện Cơ mật) lo việc thành lập trường Quốc Học. Trong cuộc họp giữa Nam triều và Toà Khâm sứ Huế diễn ra vào ngày 28.8.1996, nhất trí dành cho Toàn quyền Đông Dương bổ nhiệm vị Chưởng giáo của trường Quốc Học. Trong tờ tŕnh ngày 6.11.1896 gởi Toàn quyền Đông Dương, Khâm sứ Trung kỳ Ernest Brière với sự nhất trí của Khâm mạng Nguy̓