Valentine's Day: Hăy
sống cho t́nh
Trịnh Nhật
Các bạn hiền của tôi ơi!
"Ngày Ái T́nh" (Valentine's Day), đă lại
về!
Nhớ đúng ngày 14-2 này
năm ngoái tôi về đến Sài-g̣n. Ḥn ngọc của Viễn Đông xưa cũ! Thành phố ngập lụt
những xe, những người, những tiếng động... Ngồi trên chiếc xe gắn máy do thằng
cháu, con bà chị, chở đi từ một căn nhà ở Đường Cách Mạng Tháng Tám (Lê Văn
Duyệt cũ) đến Đường Vơ Thị Sáu (Hiền Vương cũ) với ư định trao lại tiền của một
người quen ở Melbourne gửi về cho người nhà, mà xe cứ đâm vào ngả đường nào là y
như ngả đó bị cũng bị tắc nghẽn giao thông. Thằng cháu tôi cứ phải quay xe, đổi
đường chạy ṿng ṿng. Buổi chiều tối "Ngày T́nh Yêu" ấy, thanh niên thiếu nữ
Sài-g̣n kéo nhau, ùa ra từ khắp mọi nẻo đường để người th́ đi chơi, coi hát bóng,
nghe nhạc, hát karaoke, kẻ th́ đi ăn nhậu, đi cà-phê cà-pháo, đi bia ôm, hoặc đi
coi cải lương. Có ca-sĩ 'xịn' hải-ngoại về tŕnh diễn mà! Một Hương Lan là nghệ
sĩ chính thôi mà cũng đủ "thơm ngát" đến độ nơi gửi xe gắn máy choán chật lề
đường, 5 dăy xe một lượt, trải dài cả cây-số.
Chẳng hiểu sau những
cuộc vui chơi công cộng nhộn nhịp ngoài đường phố, các bạn trẻ Sài thành có c̣n
những cuộc truy hoan lăng mạn thầm kín nào khác nữa không?
Các bạn hiền của tôi ơi!
Ngày Valentine's Day đă lại về!
Mà cái buồn cho
nhân loại, cho đa số người Việt chúng ta, là không dám 'sống cho t́nh, v́ t́nh
và bên t́nh'. Chúng ta đă không dám sống thực với chính ḷng ḿnh. Chúng ta đă
không dám sống theo con tim thổn thức - thổn thức đến độ nhịp tim đập loạn cả
lên! Tại sao vậy?
Chúng ta đă "tự do" để cho ḿnh bị trói buộc bởi xiềng xích
quá khứ. Chúng ta đă "tự do" để cho ḿnh nhắm mắt chạy theo người xưa - không
chất vấn, không hạch hỏi!
Nhà văn Lăng Nhân Phùng Tất Đắc, nay đă hơn 90 tuổi và hiện
đang sống ở bên Anh, đă viết đâu đó:
"...Cả thế giới đi t́m tự do, nhưng không mấy ai
nhận ra rằng chiếm tự do chẳng khác ǵ chinh phục người đẹp, v́ chinh phục được
rồi, mới thấy bận tâm bực ḿnh với người đẹp cũng như với tự do...Huống chi
trong thâm tâm, ai cũng vẫn tŕu mến những xiềng xích của ḿnh, đó là điều mâu
thuẫn chung cho tất cả.
Chúng ta chỉ là một ṿng xích, một hạt huyền, một chuỗi dây
nhân loại dài dằng dặc trong thời gian. Những thói quen đời ông cha để lại: bận
quần áo, nấu ăn, đi đứng nằm ngồi, khóc để tỏ sự buồn, cười để tỏ niềm vui, ta
như vô t́nh mà thực sự đă làm theo người xưa một cách im ĺm ngoan ngoăn..."
(Trước Đèn, trang 132)
Theo tôi, có rất nhiều giá trị cổ truyền cần phải được xét lại, phải được đặt
lại cho đúng vị trí, cho đúng góc nh́n của thời đại. Vậy ai là người có thể "chỉ
vẽ" cho ta cái gọi là "khuôn vàng thước ngọc" đó đây? Có cái ǵ có thể gọi là "đúng"
trong mọi thời và ở mọi nơi, mọi chốn đâu?
Trong cuộc sống,
chúng ta phải có khả năng tự suy ngẫm và xét lại những ǵ ḿnh đă và đang nghĩ,
đang tin là đúng để cho ḿnh có thể thích ứng với hoàn cảnh mới, thực tế mới,
không bị lạc hậu. Tất nhiên, ta có thể bảo là ḿnh phải tôn trọng một số nguyên
tắc mà ḿnh muốn noi theo, nhưng đâu có mấy nguyên tắc được kể là bất di bất
dịch trên đời này. Ḿnh đặt ra, đẻ ra nó th́ ḿnh cũng có thể thay đổi, hủy diệt
nó được vậy.
Chúng ta có những góc
nh́n khác nhau, có những kinh nghiệm sống khác nhau, nên có những nhận xét khác
nhau. Đó là lẽ tự nhiên trong trời đất. Việc đời ai mà biết trước được, ai mà
biết sẽ ra sao ngày sau? Tưởng chừng như đúng đó, rồi chẳng bao lâu sau lại
thấy là sai đó! Tưởng chừng như yêu đó, rồi chẳng bao lâu sau lại thấy là ghét
đó! Lại thấy ghét cay ghét đắng, coi nhau như quân thù quân hằn là đằng khác!
Chuyện xưa kể rằng:
Có đến bốn năm ông thầy bói mù ḷa, rảnh việc rỗi hơi ngồi tán gẫu bên đường th́
nghe bảo có voi đi qua, bèn chung tiền để được 'sờ' voi. Bởi lẽ việc đời trăm 'nghe'
không bằng một 'thấy', trăm 'thấy' không bằng một 'sờ'. Sờ xong, người th́ bảo
cái ǵ giống như con điả, kẻ th́ bảo cái ǵ giống như cột đ́nh. Người khác lại
bảo chẳng khác chiếc quạt, kẻ khác th́ quả quyết con voi là một chiếc chổi sể
cùn.
Nhân ngày
"Valentine's Day", một người bạn thân của tôi từ thuở thiếu thời đă tự nguyện 'sống
cho t́nh'. Từ California, Mĩ Quốc anh đă không ngần ngại gửi tặng tôi đôi gịng:
Ta quỳ gối xin em từng hơi thở?
Và gục đầu lịm chết giữa yêu đương...
Vậy, thử hỏi có ai trong chúng ta, đặc
biệt là phái nữ, chịu qú gối, gục đầu, lịm chết
giữa yêu đương không đấy?
Please let me know, my phone number is ...
Trịnh Nhật
Ông Trịnh Nhật ơi,
Ông sờ "con voi t́nh ái" và ông vớ được người bạn quyết yêu chết bỏ, mừng cho
ông. Tui chỉ băn khoăn, tại sao người ta phải đợi đến ngày x tháng y
mới vinh danh t́nh ái? Yêu nhau th́ đầu lộn chân, ngày lầm đêm, trái lộn phải,
đêm lẫn ngày... chứ sao lại phải đến giờ n, ngày x? H́nh như mọi
sinh vật khác, kể cả cây cỏ rong rêu - to như khủng long nhỏ như con bọ chét, nhanh
như cắt ù ĺ như san hô, đều làm t́nh theo mùa, mùa rỡ, mùa động t́nh đến là
phải có yêu. Chỉ có con người là có cũng được không cũng xong thôi - bởi vậy chỉ
có con người mới biết tu, biết tiết dục, biết diệt dục tự nguyện. Và khi đă tự
nguyện... không chịu diệt dục th́ a-lê-hấp liền tù t́ bất kể ngày giờ năm tháng
phải không? Vậy th́ chuyện va-lăng-tai va-lăng-mắt lư đáng phải để cho loài vật,
cây cỏ hữu t́nh hữu dục có hạn kỳ mới phải chứ? Ha! Ha!
Ḿnh yêu người yêu v́ người yêu hay v́ mấy quảng cáo trên tivi, radio, hay v́
nhà bán hoa, bán thiệp, bán chocolat? Tui đang băn khoăn chưa trả lời được câu
hỏi ấy th́ vô t́nh vớ được bài sau đây của Tom Clarke trên Net. Tui định dịch ra
để chia sẻ với những ai... lười đọc tiếng Anh nhưng sợ bị mắng cho là múa ŕu
qua mắt thợ nên xin gửi nguyên con cho ông vậy... Xin ông đọc qua và nghĩ có nên
dịch ra không? Bài đó thế này...
Bonded for
life? Relationships
Published: 13-Feb-2004
By: Tom Clarke
Now is there anything more nerve-wracking than first love? Do they feel about
you the way you feel about them? Should you ask them out? Could this person be
"the one"?
If only there was some way to predict these things - well, apparently
there is.
Scientists have come up with a mathematical model to predict whether couples are
going to part or stay together.
But with Valentines Day round the corner, can love really be reduced to a row of
numbers? Our Science Reporter Tom Clarke has been calculating his chances.
The researchers claim that based on analysing a 15-minute conversation, they can
predict with 94 percent accuracy, whether a marriage will end in divorce.
The St. Valentine's frenzy would have us believe that there are three simple
ingredients to a happy and lasting relationship: A lovely bunch of Flowers,
preferably roses, some quality Chocolates, and a candle-lit dinner for two.
But the scientists argue that in fact the following two equations are the true
secret to enduring love.
The equation for the wife is: w(t+1)=a+r*w(t)+ihw[h(t)]
Where w is the wife, h is the husband, t is time, a is the wife’s state of mind
when not with her husband, r*w(t) represents the ease with which she changes her
mind during a marital conversation, ihw is ‘influence function’, h(t) is the
husband’s score after a 15-minute conversation, and w(t+) is how the wife reacts
to her husband’s remarks.
The equation for the husband is: h(t+1)=a+r*h(t)+iwh[w(t)]
Where w is the wife, h is the husband, t is time, a is the husband’s state of
mind when not with his wife, r*h(t) represents the ease with which he changes
his mind during a marital conversation, iwh is ‘influence function’, w(t) is the
wife’s score after a 15-minute conversation, and h(t+) is how the husband reacts
to his wife’s remarks.
For the equation to predict the future, couples have to discuss classic marital
pitfalls.
Topics like how to handle the kids, sex-life, or where all the money's going
were put to 700 newly-weds, while psychologists watched.
Conversations were scored on a +4 to -4 scale.
Faced with impending argument, positive signals like smiles and affectionate
gestures score plus points, a joke to avoid a row gets +2 for instance.
Negative signals like eye rolling, mocking or lack of interest get negative
scores, pouring scorn on your spouse secures -3.
And the answer is?
Lasting relationships, the researchers conclude require a ratio of 5:1 positive
and negative signals. Couples who keep their temper 80 per cent of the time,
keep their spouse.
It all seems like a complicated code for common sense. But the formula's
predictive power has some scientific rational behind it.
It's a differential equation similar to those that describe chaos theory. Like
how a small perturbation in a system, a flap of a butterfly's wing, can cause
massive changes, like a hurricane on the other side of the world.
Fitting then, given that a row over who takes the rubbish out can lead to a
life-long split.
|
|