Tại sao cúm chim Hồng Kông 1997 đă
được coi là một mối đe doạ?
Nguyễn Đ́nh Nguyên
Tin đưa hàng loạt nhân viên Y tế bệnh viện Việt-Pháp, Hà
nội mắc một loại bệnh giống nhau--viêm phổi không đặc hiệu - - (có thể) do lây
nhiễm từ một bệnh nhân Mỹ gốc Hoa đến từ Hồng Kông. Căn nguyên của bệnh hiện nay
chưa xác nhận được. Theo giới chức Y tế có thẩm quyền ở Việt nam dù chưa khẳng
định được nhưng có thể là loại vi rút cúm nhóm B. Trong khi đó tại một bệnh viện
của Hồng Kông cũng hàng loạt nhân viên cũng mắc một chứng tương tự -- viêm phổi
không đặc hiệu – nguyên nhân cũng chưa xác định được, thế nhưng giới chức Y tế
Hồng Kông cũng đă khẳng định đó không phải là loại vi rút cúm chim Hồng Kông
A(H5N1), một loại vi rút cúm trên loài gia cầm chuyển dạng và có khả năng gây
dịch ở người. Đợt dịch này lần đầu tiên trên thế giới được xác nhận ở Hồng Kông
năm 1997, và mới tháng 2 này ở Hồng Kông xác nhận thêm hai ca nữa.
Và trong năm nay có phải là ngẫu nhiên khi 3 nơi khác nhau
trong một châu lục cùng xảy ra các vụ dịch biểu hiện giống nhau - - viêm phổi
không đặc hiệu- - dù chưa xác định được nguyên nhân? Và các giới chức Y tế lo
lắng, nhất là người dân hoang mang, cứ liên tưởng đến dịch cúm chim Hồng Kông.
Thế tại sao loại cúm Hồng Kông này lại dấy lên mối lo ngại đến mức như thế, bài
viết này phần nào giải thích cơ sở của mối lo ngại đó.
Trong những thập niên cuối của thế kỷ XX, đối với các nhà
vi rút học khi được hỏi: nạn dịch sắp tới của nhân loại sẽ là ǵ? Câu trả lời
gần như không khác nhau là chỉ một bệnh: CÚM. Thế nhưng hầu hết mọi người, th́
cúm là một bệnh quá gần gũi và thân thuộc, và ai cũng chậc lưỡi “chỉ cúm ấy mà”!
Cố mà thổi phồng vấn đề lên coi như là mối đe doạ toàn cầu th́ cũng khá khó khăn.
Thế việc ǵ mà cứ phải lo lắng đến cái cúm xoàng trong khi đó có nhiều loại bệnh
nhiễm vi rút khác kỳ quái hơn, đặc sắc hơn, và khủng khiếp hơn, như vi rút
Ebola chẳng đáng ngại hơn sao?
Vụ dịch “cúm chim” Hồng Kông mới đây đă xoáy vào nỗi lưu
tâm mới về mối đe doạ của bệnh cúm. Với lời khuyên cho mọi người là nên chích
ngừa cúm, và được thông báo là cúm có thể gây chết người, th́ kỳ thực một bệnh
cúm thông thường đơn thuần như thế chắc chẳng đủ mức gợi cảm trong bản tin tức
ti vi hàng ngày mấy. Cùng lắm th́ nằm liệt giường hai tuần lễ, rồi cũng hồi phục
chứ chết chóc ǵ. Triệu chứng th́ chắc là chẳng oai lắm và cũng chẳng đến nỗi
“chảy cả máu mắt” như các nạn nhân vi rút Ebola hay các nạn nhân dịch hạch với
nhưng đám hạch kinh hoàng. Và rồi hầu hết mọi người bị cúm rồi cũng khỏi chỉ có
số ít bị phiền hà hơn một chút thôi.
Dù dưới mắt mọi người cúm chỉ là một thứ bệnh gần gũi và
rơ ràng vô hại, thế nhưng cúm lại luôn là một “sát thủ lạnh lùng”. Tính trung
b́nh mỗi năm, các biến chứng của cúm sơ sơ cướp đi 10 ngh́n đến 20 ngh́n sinh
mạng người Mỹ mà hầu hết là người cao tuổi và người mắc bệnh măn tính. Và trong
một năm không b́nh thường như năm 98 th́ cúm đă thủ đắc vai tṛ của một vi rút
đe doạ con người trên cả hành tinh. Đó là lư do làm nỗi lo về Hồng Kông dấy lên
trong công chúng.
Vụ đại dịch toàn cầu có sức tàn phá lớn nhất lần trước là
cách đây 70 năm, xảy ra vào mùa đông 1918 sang đầu 1919. Chỉ riêng trong tháng
10/1918 không thôi, “bệnh cúm Tây ban nha” đă lấy đi 196.000 sinh mạng dân Mỹ.
Và trước khi mùa đông chết chóc trôï qua, th́ ước tính có đến hai tỷ người trên
thế giới mắc bệnh cúm. Một con số ước tính là có từ 20 đến 40 triệu người chết.
Vụ đại dịch toàn cầu này chiếm kỷ lục về mức công phá,
nâng tỷ lệ tử vong trong chu kỳ bán niên cao nhất so với mọi thời điểm và mọi
loại bệnh trước đó, đứng trên cả vụ dịch “Tử thần Đen” (dịch hạch) vào thế kỷ
14, dịch Đậu mùa ở thế kỷ 16, và trên cả tử thần “Ếch” (AIDS) hiện nay.
Chúng ta muốn tin rằng bất kỳ bệnh ǵ đó đă giết chóc
không nhân nhượng vào năm 1918 th́ nhất định thứ đó bây giờ ta có thể chế ngự
được. Hoàn toàn đúng và hợp lư thôi, v́ y học hiện đại có thể cung cấp vaccine
pḥng cúm, thuốc chống cúm (Amatadine hoặc Rimantadine), và dư dật các loại
kháng sinh pḥng chống nhiễm trùng thứ phát. Thế nhưng vấn đề dễ bị phản bác, v́
trong vụ dịch 1918, rất nhiều nạn nhân diễn tiến bệnh quá nhanh chóng, không kịp
trở tay. Ví dụ, có một người lúc đậu xe bên đường vẫn thấy khoẻ khoắn, nhưng vừa
đi qua khỏi sáu toà nhà để vào pḥng làm việc th́ ngă lăn ra chểt.
Rồi nữa, với vaccine pḥng cúm muốn có hiệu quả th́ phải
được chích tối thiểu 9 tháng trước khi mùa cúm bắt đầu, mà c̣n phải biết dựa
trên dự đoán là dịch cúm loại nào sẽ xảy ra. Tất cả các loại vaccin ở thời điểm
khi dịch cúm chim Hồng Kông xuất hiện chẳng có loại nào có khả năng chống lại nó
cả, v́ chẳng có ai biết là loại cúm này sẽ hiện diện ở loài người. Trong trường
hợp mà vi rút này lây lan và khả năng công phá nhanh, mạnh th́ tiềm năng.của mọi
thứ vũ khí pḥng vệ của con người trên thế giới bỗng chốc bị vô hiệu hoá.
Đó là lư do tại sao mà người ta phải quan tâm sát sao đến
vụ dịch, ngay dù nó chỉ mới trên đường chuẩn bị chuyến “công du thế giới” và mới
chỉ có 6 trường hợp tử vong trong năm đó. Điều làm người ta lo sợ hơn là với
loại vi rút gây chết người và những người làm thịt gà ở Hồng Kông có chứa các
protein kết hợp duy nhất nằm ở vỏ bọc ngoài và làm cho chúng trở nên “tàng h́nh”
đối với hệ thống nhận dạng pḥng vệ (hệ miễn dịch) của con người-- và v́ thế mà
nó có thể gieo rắc sự tàn phá của nó trước khi cơ thể, ngay cả người khoẻ mạnh,
nhận ra được ḿnh đang bị tấn công.
Vi rút cúm là một nghệ nhân bậc thầy của việc biến h́nh
nhanh chóng. Nó dễ dàng thay đổi lớp áo ngoài khi bị cơ thể con người nhận dạng.
Sở dĩ như vậy là do đặc tính của vi rút cúm thiếu khả năng “hiệu đính” di truyền
như nhiều loại vi rút khác (cũng như mọi sinh vật khác). Một khi có một sự khiếm
khuyết trong tái sinh sản chất liệu di truyền của chính ḿnh, vi rút cúm truyền
lại cho thế hệ sau lỗi sao chép đó. Bằng cách như vậy th́ chỉ có một lỗi rất nhỏ
thôi cũng dẫn đến sự đột biến vĩnh viễn tạo ra một vi rút dạng đột biến mới.
Thông tin di truyền bị truyền sai này có thể dẫn đến một số thay đổi nhỏ trong
cấu trúc protein bề mặt của vi rút, và được biết dưới cái tên “hiện tượng trôï
dạt kháng nguyên” (antigenic drift), sự biến đổi này dù rẩt nhỏ nhưng lại có một
ư nghĩa lớn, chẳng khác nào một kẻ cướp chuyên nghiệp luôn cải trang để thay đổi
diện mạo, và làm cho hệ thống pḥng vệ của cơ thể chẳng biết đường nào mà lần.
Hiện tượng trôi dạt kháng nguyên diễn ra hàng năm, làm cho
các loại vaccine được chuẩn bị trước đó coi như thành vô dụng. Chẳng hạn một
người được chích ngừa cúm năm 97, đến năm 99 th́ có thể vẫn không mắc loại cúm
đó, nhưng một loại cúm “đời mới” đă xuất hiện và khác với loại trước cùng loại,
nên lại vẫn bị cúm. Đó là lư do tại sao vẫn cứ phải chích ngừa cúm hàng năm, và
lư do tại sao ta đă chích ngừa mà vẫn cứ cúm như thường. Nó không giống như bị
nhiễm vi rút quai bị hay đậu mùa, v́ những loại này có cấu trúc kháng nguyên bề
mặt không thay đổi, đă bị một lần là cơ thể có đủ khả năng chống lại những lần
tới và cả đời chẳng có hề hấn ǵ nữa.
Cũng không đơn giản như thay cái áo khác màu, một khi các
kháng nguyên bề mặt của vi rút thay đổi th́ nó cũng kéo theo những thay đổi khác
nữa, vượt ra ngoài khuôn khổ cái màu áo bị thay đổi ấy, và sự thay đổi đồng tồn
này được gọi là “hiện tượng chuyển đổi kháng nguyên” (antigenic shift) , giống
như là cởi bỏ cái áo màu tím của vi rút và khoác lên cho nó một cái áo choàng
màu cam điểm tông màu trắng xanh, lại đính kim tuyến . Sự khác biệt này làm cho
hệ thống pḥng vệ của cơ thể không c̣n có khả năng nhận dạng ra được các thể vi
rút mới. Một khi có hiện tượng chuyển đổi kháng nguyên th́ mầm mống của một đại
dịch toàn cầu là một chuyện khó tránh được.
Trong thế kỷ XX, đă có 3 lần xảy ra hiện tượng thay đổi
kháng nguyên . Liệu lần dịch cúm Hồng Kông này có thể là lần thay đổi kháng
nguyên nữa không. Giới khoa học đều nhận thấy động vật hầu hết luôn là đầu mối
của quá tŕnh thay đổi khác nguyên này, và trong mỗi một vụ đại dịch toàn
cầu--vụ dịch 1918, vụ dịch “cúm châu Á” 1957, và dịch “cúm Hồng Kông“ 1968—là
một chủng cúm mới phát sinh từ châu Á gần cứ như là xuất phát từ một nơi nào đó
ở Trung quốc. Người ta cho rằng vịt là môi trường sinh trưởng tốt cho vi rút cúm
ở người, và ở Trung quốc có quá nhiều vịt. Và ở loài vịt có thể chứa mầm bệnh
trong người mà không mắc bệnh. Khi loài vật khác tiếp cận với loài vịt, việc xảy
ra thường xuyên ở các nông trại Trung quốc, và các loại vi rút khác nhau có cơ
hội để kết hợp. Các chủng vi rút tạp giao mới được gọi là vi rút “tái hợp” (reassortant),
và mối nguy cơ có thể đến sau đó. Mặc dù các vi rút tái hợp thường xảy ra, nhưng
các loại giống tạp giao đó lại hiếm khi, chỉ 3 đến 4 lần trong thế kỷ XX, có
khả năng gây nhiễm trùng cho con người.
Điều đó có lẽ cũng đă có thể xảy ra ở Hồng Kông trong vụ
dịch năm 97. Ở các nông trại ở lục địa Hồng Kông, 80% các loại trang trại gà,
khu vực nuôi trồng cá, đều gần sát các hồ nuôi vịt có thả cá chung. Khi một con
vịt thải phân xuống hồ, nó sẽ theo cống rănh tiếp cận với phân lợn là nguồn thực
phẩm cho cá trong cùng một hồ, và cuối cùng là các vi rút này có thể kết hợp
thành dạng thức mới và tái nhiễm vào vịt trở lại qua đường tiêu hoá, kết cục là
một “quái vật”-có một phần vịt, phần lợn và có thể có một phần của người nữa- là
một loại vi rút hoàn toàn mới.
Loại vi rút mới này, nếu lưu hành, th́ thường chỉ lưu hành
giữa các loài vật với nhau. Giống như loại vi rút cúm chim, có tên khoa học là
H5N1, xuất hiện lần đầu tiên năm 1983 tại Pennsylvannia và lan truyền nhanh
chóng trong loài gia cầm trong vùng và người ta đă phải giết toàn bộ gà trong
tiểu bang. Nó bùng nổ lên ở Mê-hi-cô sau đó vào năm 1994 rồi một đợt năm 95.
Nhưng những đợt dịch H5N1 này không có ảnh hưởng đến người, ngay cả những người
nông dân hàng ngày tiếp xúc với các gia cầm bệnh hay chểt v́ bệnh đó.
Vi rút cúm H5N1 ngày nay dường như có vẻ khác trước. Nó có
khả năng gây bệnh ở người. Gần hai tá người mắc bệnh cúm này do tiếp xúc với gà.
Sáu người tử vong. Chưa ai biết chính xác H5N1 đă biến đổi như thế nào nhưng
chắc chắn là có.
Thế tại sao lại phải cuống quưt lên như thế trong khi số
người mắc bệnh c̣n quá ít ỏi? Thế nhưng đúng lúc đó mới là thời điểm để lo ngại.
Vụ đại dịch toàn cầu năm 1968 khởi đầu cũng chỉ có một ca đơn lẻ; và chỉ trong
ṿng có 5 tháng, nó đă lan ra toàn thế giới và nâng tầm sát hại lên 45 ngh́n
người, và hơn 60% số đó (28.000) là người Mỹ. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên lần
này, dịch cũng xuất phát từ Hồng Kông.
May mắn thay (?), giới chức có thẩm quyền y tế ở Hồng Kông
đă nhận thức nghiêm túc được mối đe doạ. Họ đă quyết định giết đến 1,3 triệu con
gà, cũng như tất cả các loại gia cầm nuôi chung gần gà, và ra lệnh cấm nhập khẩu
gà từ Trung hoa lục địa., mặc dù điều đó dẫn đến nhiều khó khăn cho con thuyền
kinh tế và chính trị của họ.
Thế nhưng, cho đến 2003 loại cúm đó cũng vẫn c̣n chỉ khu
trú ở Hồng Kông, với 2 ca mắc và một ca tử vong. Nếu nâng tầm quan trọng của vấn
đề lên, ta có thể nói tỷ lệ tử vong của bệnh cúm Hồng Kông này là 35% (7/20 tính
gộp cả năm 97 và đầu năm 2003). Tuy nhiên thực tế là chỉ có 7 ca, và cũng chỉ là
một dịch lẻ tẻ với tổng số 20 bệnh nhân được xác định, và cho đến hiện nay cũng
chưa thể xác định được diễn tiến và biến chuyển của loại vi rút này ra sao. Mọi
thứ đều vẫn c̣n nằm trong giả thuyết và suy luận. Và các ra-đa khoa học của
chúng ta vẫn tiếp tục ḍ sóng vào những khả năng xác thực của một vụ đại dịch
toàn cầu cúm trên diện rộng và có thực sự là một mối de doạ về sức khoẻ cộng
đồng có tầm mức ư nghĩa toàn cầu không. Dù công chúng đại chúng ngày nay dần dần,
miễn cưỡng biết thêm những ǵ mà giới khoa học cố gắng thuyết với chúng ta đă
nhiều năm rồi: rằng tất cả các tinh tuư của y học chúng ta vẫn c̣n hoàn toàn vô
dụng trước bộ mặt đa mưu túc kế của một kẻ thù tí hon của chúng ta: VI RÚT CÚM,
nhưng cũng không v́ thế mà phải bi quan. Có phải nhờ vào quyết định của chính
quyền Hồng Kông đă mạnh tay giết sạch 1,3 triệu con gà và các loại gia cầm tiếp
cận với gà trong năm 1997, cấm nhập khẩu gà, rồi đến khoảng 4 triệu con gà nữa
bị giết trong chu kỳ 2002-2003 mà nạn đại dịch đă không xảy ra? Câu trả lời là
chưa biết. Có phải vi rút A(H5N1) vẫn chưa biến đổi theo ư dự đoán của các khoa
học gia là đă có hiện tượng chuyển dạng kháng nguyên và thể hiện ở h́nh thức tái
sinh? Câu trả lời cũng là chưa biết. Có phải vụ đại dịch cúm Hồng Kông chỉ là
trí tưởng tượng của những người quá mức hoang tưởng (paranoid)? Câu trả lời cũng
không chắc. Nhưng một điều chúng ta biết chắc là đại dịch cúm toàn cầu do vi rút
chim Hồng Kông vẫn chưa đến với chúng ta, th́ chúng ta cũng nên “quẳng gánh lo
đi mà vui sống”. V́ tầm mức nghiêm trọng của bệnh dich, nên nó không phải là một
mối lo riêng của một địa phương hay quốc gia đơn lẻ nào, mà đó là vấn đề toàn
cầu, và Liên hiệp quốc mà đại diện là TCYTTG phải có trách nhiệm hỗ trợ mọi mặt
để ngăn chặn tác hại của nó đến mức có thể cho con người. Chúng ta đừng quá sợ
hăi thiếu căn cứ mà vô t́nh lại là những nguồn tin không cơ sở cho những nhà đầu
tư trục lợi. Chẳng hạn sau vụ dịch Quảng đông, giới cầm quyền địa phương đă khởi
kiện công ty dược phẩm nổi tiếng Roche v́ tội lợi dụng tin tức về bệnh dịch để
lũng đoạn thị trường dược phẩm. Và có lẽ đến lúc chúng ta phải chấp nhận “luật
chơi của tự nhiên” đó là sự cân bằng sinh thái, kể cả trên b́nh diện mô h́nh
bệnh tật!
NĐN 3/2003
|