|
ĐẬP BỎ TIN
TỨC của SBS*
Christopher
Kremmer
Chiến tranh du kích của cộng đồng
người Việt chống lại SBS nhưng kỳ thực là một vụ chạm trán mới
đây
nhất trong cuộc
chiến dai dẳng chống Hà nội. Tường tŕnh của Christopher Kremmer.
Khó mà tin được ẩn ḿnh sau những thùng rác
và những khoảnh tường loang
lổ khẩu hiệu nguệch ngoạc sặc mùi kỳ thị chủng tộc, trong một con hẻm dơ bẩn của
khu ngoại ô miền Tây Sydney, lại là trung tâm tư lệnh cho một mặt trận của Úc về
một cuộc chiến từ xa dường như không có điểm kết. Khối bê tông đúc chắc nịch,
được
lồng khung- một mẩu của Bức tường Bá linh, như tô điểm thêm cho pḥng mạch của
Bác sĩ Tiến Nguyễn
[Nguyễn Mạnh Tiến]. Thông điệp này có dụng ư nói đến vùng đất
chôn nhau cắt rốn của ḿnh, như phần ảnh cắt cúp ám chỉ: “Chế độ cộng sản chắc
chắn sẽ sụp đổ sớm”.
Đă phải chờ đợi đằng đẵng 30 năm
trời, nhưng vị chủ tịch cộng đồng người Việt ở NSW và ông Trung Đoàn [Đoàn Việt
Trung] người tương nhiệm ở cấp liên bang, lại chỉ mới ăn mừng được một chiến
thắng hiếm hoi. Thành công trong chiến dịch ngăn chặn SBS Tivi phát sóng chương
tŕnh Thời Sự của Việt nam. Thực là một hung tin, v́ chừng chỉ có họ và khoảng
mười ngàn người khác trên toàn quốc đă tập trung phản đối
thôi, lấy cớ là v́ chương
tŕnh tuyên truyền của nhà nước độc đảng.
Tuy nhiên, đối với những người ủng
hộ, th́ chương tŕnh Thời Sự -do Việt nam cung cấp miễn phí- là một sự lựa chọn
chín chắn hợp lư và lư thú so với phương tiện truyền thông của người Úc gốc Việt,
theo ư của những người này,
là
đang cuồng nhiệt chống lại Hà nội trên mọi b́nh diện.
Khi SBS quyết định phát sóng chương tŕnh Thời Sự vào ngày 6 tháng 10, một phần
của mục WorldWatch (Nh́n ra thế giới) là
chương tŕnh tin tức do nước ngoài cung cấp, và họ cũng
đă ư thức được là sẽ có chuyện
phiền phức. Chương tŕnh chỉ được công bố một ngày trước khi phát sóng. Văn bản
cam kết sẽ tham khảo ư kiến với cộng đồng người Việt đă không được giữ lời. Bất
ngờ, một cộng đồng vốn quá khích kiểu khôn nhà dại chợ bỗng ôm nhau lại v́ cảm
thấy cả đám đă bị xúc phạm. Bác sĩ Tiến tuyên bố: “Bọn nó đă cố đâm sau lưng
chúng tôi. Và chúng tôi vô cùng tức giận”. Bác sĩ Tiến vốn là một cựu quân y sĩ
trong quân đội Nam Việt Nam bị bắt ở mặt trận An Lộc, gần biên giới Cam bốt,
trong những tuần cuối cùng của cuộc chiến Việt nam.
Ông bị ba năm cải tạo lao động cộng
sản trước khi vượt biên đến Úc năm 1980.
Nigel Milan một giám đốc điều hành
hoạt bát của SBS, thừa nhận: “Thực là hỗn độn…thông qua vị điều hành tiền nhiệm,
đă hứa là sẽ tư vấn thêm và rồi không giữ lời”.
H́nh ảnh tồn lưu sau những cuộc
biểu t́nh tái hiện lại trong tâm trí của Milan là h́nh ảnh của một phụ nữ Việt
nam với một biểu ngữ “SBS NGẠO MẠN”.
Và rồi tổ chức Cộng đồng người Việt
ở Úc (VCA) gia tăng cường độ hành động. Hàng loạt các cuộc hội đàm viễn liên
diễn ra để
bày kế sách. Họ thiết lập một trang nhà (website)
rồi t́m cách liên lạc với các ngành truyền thông, và các chính trị gia mọi
khuynh hướng.
Vào ngày 10 tháng 11, một mệnh lệnh
được tung ra trên trang nhà chiến dịch khuyến cáo “đánh vào hầu bao SBS”. Mệnh
lệnh này giải thích số điện thoại phản hồi 1800 của SBS là "số miễn phí cho
người gọi, nhưng SBS phải trả tiền”. Tác giả của chiến dịch đánh vào hầu bao SBS
này nói rằng anh ta đă lệnh cho 6 người trong gia đ́nh ḿnh gọi mỗi ngày 5 cú
điện thoại. Anh ta ước lượng nếu cả cộng đồng mà làm theo cách này th́ SBS phải
trả mỗi ngày từ 20 đến 30 ngàn đô, và mỗi tháng chi phiếu phải trả đến hàng trăm
ngàn đô.
Mệnh lệnh này cũng
c̣n hướng dẫn cách ngụy trang xuất xứ người gọi. Chỉ trong một đêm thôi, điện
thoại viên của SBS báo cáo có một người đàn ông gọi vào đến 23 lần.
Trên trang nhà [chống SBS] những
người giận dữ đă rót vào ít nhất là 30 ngàn email chống đối. Cũng có nhiều ư
kiến chân t́nh. Tuy nhiên, một quan sát viên ghé vào trang nhà ghi nhận là có
nhiều người kư vào thư chống đối trên mạng chống lại chương tŕnh Thời Sự lại
xuất xứ từ Mỹ, ngôi nhà chung của 1.5 triệu người Việt, gấp bảy lần so với con
số người Việt ở Úc. Theo lời ông Trung Đoàn, chủ tịch VCA liên bang viết cho vị
nữ chủ tịch của hội đồng quản trị SBS Carla Zampatti: “Về phía cộng đồng của
chúng tôi, cộng đồng người Mỹ gốc Việt là một chỗ dựa hiệu quả”.
Trong hai tháng tŕnh chiếu, chương
tŕnh Thời Sự đă thu hút được 28.000 (28 ngàn) khán giả vào mỗi buổi sang trong
chuyên mục Nh́n ra Thế giới. Thế nhưng những người chống đối lại thắng trong
cuộc chiến truyền thông. Tránh dây dưa với các “Chức sắc Truyền thông Úc” v́ chỉ
tổ “lăng phí thời giờ”, họ tấn công
bằng phương diện truyền thông trên làn sóng
điện và trong các chuyên mục trên báo chí. H́nh ảnh của Đoàn [Việt Trung] được
phóng lên tít đầu của các chuyên mục tin tức, trong khi Nguyễn [Mạnh Tiến] th́
trả lời phỏng vấn đều đặn trên các mục radio Sydney trực thoại của Alan Jones và
Mike Carlton. Những nhà b́nh luận như Gerald Henderson, Andrew Bolt và Greg
Sheridan nhiều lần đưa ra những bài viết hỗ trợ [“cộng đồng”] một cách khơi khơi
bất kể đúng sai. Liên minh chiến thuật chống lại một kẻ thù chung là một phần
của kế hoạch tranh
giành ảnh hưởng truyền thông.
“Alan Jones ghét SBS và cay cú với
chủ trương đa văn hoá. Thật là anh chàng ngớ ngẩn, nhưng trong vụ này hắn vẫn có
ích cho chúng tôi”, Nguyễn [Mạnh Tiến] nói.
Trong khi đó, th́ bộ phận quản
lư SBS lại nhỡ nhịp hành động, họ tránh bày tỏ thái độ v́ v́ vấn đề đang được Ủy
ban Tư vấn Cộng đồng và hội đồng quản trị của SBS xét duyệt.
Vào ngày 28 tháng 10, một đám đông
đă tụ họp bên ngoài trụ sở của SBS ở Artamon. Địa điểm khá xa so với Cabramatta,
nên trạm xe lửa đă bị tràn ngập do hàng ngh́n người đi tham gia biểu t́nh, và đă
hết nhẵn vé. Một chiến thắng sớm sủa, tất cả những người đi tham gia biểu t́nh
sau đó được cho đi tàu miễn phí. Hai cuộc biểu t́nh bên ngoài trụ sở SBS Sydney,
và cuộc biểu t́nh thứ ba ở Quảng trường Liên bang, Melbourne đă thu hút được
khoảng 20 ngh́n người. Các chiến sĩ Việt nam đă rập bước trên đường theo tiếng
trống thúc quân của sự cuồng nộ của báo chí và truyền thông cộng đồng người Việt.
Các linh mục Công giáo đă lợi dụng các ṭa giảng để hỗ trợ chiến dịch.
Các cuộc bầu cử sẽ diễn ra vào năm
tới, các vị Nghị sĩ chộp lấy cơ hội. Đại diện của VCA được nghênh tiếp tại các
văn pḥng của ít nhất là 20 Nghị sĩ, kể cả Bộ trưởng Truyền thông, Daryl
Williams, và phát ngôn nhân của Đảng Lao động, Lindsay Tanner.
SBS than thở rằng tinh thần biên
tập vô tư độc lập của họ đang bị phương hại, lời than thở đó đă như lọt tai
những người điếc. Trước phiên họp thường qui của uỷ ban Lượng Giá của Thượng
viện vào ngày 3 tháng 11, Nigel Milan bị cả hai đảng chính công kích dữ dội.
Thượng nghị sĩ của đảng Lao động ở Victoria, Stephen Conroy đă chế nhạo việc bào
chữa chương tŕnh Thời Sự, bằng cách đặt câu hỏi liệu có một kế hoạch nào để
phát sóng các chương tŕnh tin tức của Bắc Hàn nữa không. Bằng cách so sánh Hà
nội với B́nh Nhưỡng, Conroy, nguyên là chuyên viên về Quỹ hưu trí, có chân trong
Công đoàn Công nhân Giao thông, đă bộc lộ một thái độ hoạt đầu bén nhạy nhưng
lại tỏ ra quá gà mờ
với các chính sách ngoại giao của Úc. Không như
Washington, đă khai thông t́nh trạng 20 năm tắt nghẽn bang giao với Hà nội sau
cuộc chiến, Canberra từng có quan hệ mật thiết với Việt nam cả 30 năm rồi. Chiến
hạm của ta cũng đă viếng thăm cảng bạn và các nhà
chức trách cộng sản nghênh đón các nhà đầu tư của chúng ta và lưu tâm đến vấn đề
nhân quyền chúng ta đặt ra.
Trong khi thừa nhận rằng truyền
thông c̣n hạn chế, ít đá động đến vấn đề chính trị và ư kiến đối kháng, Bộ Ngoại
giao và Thương mại trong bản tường tŕnh mới nhất ghi rằng: “T́nh h́nh về quyền
công dân và chính trị ở Việt nam đang dần cải thiện với sự thịnh vượng về kinh
tế đang đi lên và sự tích hợp của Việt nam vào trong cộng đồng lớn hơn trên b́nh
diện khu vực và toàn cầu”. Quan hệ thương mại song phương, với sự liên đới của
các người Úc gốc Việt ngày càng nhiều, đạt đến con số 3 tỉ Úc kim một năm.
Và trong tầm nghe của vị Thượng
nghị sĩ, Milan đă nói với Conroy ǵ khác nữa, và dường như làm ngạc nhiên ông ta-
rằng VCA không phải là đại diện cho quan điểm của đa số cộng đồng người Việt.
Conroy: Có phải ông cho rằng đây [VCA] cứ như là [báo] loại TVWeek- mỗi người
cắt ra tới 10 phiếu thưởng rồi gửi đến sao? Có phải ông nghĩ chuyện này là thế
đó phải không? Milan: Đúng như thế.
Một số người Úc gốc Việt nói với
bổn báo Herald là họ tán đồng với ông Milan. “Bề ngoài th́ cộng đồng ra
vẻ dân chủ, nhưng thực chất th́ những quan điểm dị biệt đều bị triệt hạ tàn nhẫn.
Bầu cử th́ bị giới hạn vào các hội đoàn bị khuynh loát bởi những phần tử cực
đoan", ư kiến của Hoang Tran, một chuyên viên lớp tuổi 40, là một người đến Úc
qua diện tị nạn, nhưng hiện nay thường xuyên về thăm Việt nam. “Ai mà đi về Việt
nam đôi khi c̣n bị chụp cho cái mũ cộng sản, và thương vụ của họ có thể bị tẩy
chay”.
Phải chi họ xem chương tŕnh Thời
Sự với tinh thần phê phán, họ có thể nhận thấy rằng Việt nam- dù với một lịch sử
bi đát và dữ dội - đang dần thay đổi. Nhưng họ không xem, lập luận rằng chỉ với
cái tên của chương tŕnh này thôi cũng đủ gây sang chấn hay bấn loạn tâm thần
những ai đă từng là người tị nạn rồi, khỏi cần xem nữa. Zachary Steel, một giảng
viên về Tâm lư học của Viện đại học NSW, là người từng tham gia một trong những
nghiên cứu toàn diện nhất về sang chấn trong số những người Việt tị nạn ở Úc.
Nghiên cứu này bao gồm 1200 tị nạn và kết quả đă được phổ biến trên tập san
The Lancet năm 2002 cho thấy có đến 50% quần thể nghiên cứu mắc bệnh tâm
thần. Số ít người bị đa sang chấn trong thời gian chiến tranh th́ có xu hướng bị
mắc chứng tâm thần nặng hơn số c̣n lại gấp hai lần. Nói cách khác, những người
đă bị tổn thương th́ rất
chi
là... thương tổn.
“Họ đang chật vật để tránh gợi lại
những kỷ niệm đau buồn, khi đối mặt với những điều làm khêu gợi lại quá khứ, thế
là họ phát sinh ra các chứng sầu năo và trầm uất bức xúc cấp tính”, theo Steel.
“Theo sự hiểu biết sơ đẳng, nếu một chương tŕnh nhất định nào đó được phát sóng,
mà gây nhiều tranh căi, th́ hoàn toàn có thể trở thành một yếu tố kích thích
phản ứng nghiêm trọng.”
Loi Nguyen một người hưu trí tàn
tật ở Greenacre là một trong những dạng đó. Sinh ra ở Sài g̣n, ông từng ở trong
binh chủng Không Quân của miền Nam Việt nam, và tám năm nằm trong trại tập trung.
“Tôi đă không xem chương tŕnh Thời
Sự, nhưng chỉ biết rằng nó sẽ làm cho tôi gợi nhớ về quá khứ, thời gian ở trong
trại học tập. Và rồi đặc biệt là vào buổi tối, tôi không thể kiểm soát được ư
nghĩ của ḿnh”, lời của người chồng và cha của hai đứa con, ông vẫn c̣n bị những
cơn ác mộng do những điều rắc rối này.
Thế nhưng Loi đâu phải là người Úc
gốc Việt duy nhất phải sợ hăi. Ít nhất là cũng có hai người ủng hộ chương trinh
Thời Sự được mời đến họp với Uỷ ban Tư vấn Cộng đồng của SBS đă từ chối trực
tiếp tham dự và đă yêu cầu được tham dự qua điện thoại mà thôi v́ họ sợ sẽ trở
thành nạn nhân của những người chống đối lại chương tŕnh. Những người đă có đến
dự th́ cố né tránh các cuộc phỏng vấn của SBS radio. Chủ nhiệm SBS radio, Quang
Lưu, nói rằng ông không bận tâm ǵ về việc thiếu tín nhiệm đối với kế hoạch
phỏng vấn của ông cả.
”Nếu chúng tôi không đề nghị cho họ
đến hội kiến, th́ tôi mới phải lo. Nhưng chúng tôi đă đề nghị và họ từ chối”,
ông nói với bổn báo Herald.
Vào ngày Thứ Tư, qua một hành động
can thiệp chưa từng có vào việc sắp xếp chương tŕnh của SBS-TV, Hội đồng quản
trị SBS đă họp và nhất trí dẹp bỏ chương tŕnh Thời Sự. Nói một cách chính thức,
th́ chỉ tạm đ́nh hoăn chương tŕnh thôi. Nhưng Milan nói rằng cơ may tŕnh chiếu
lại chương tŕnh chắc là không bao giờ nữa.
Đối với một số người Úc gốc Việt,
th́ đây là một điều bi đát. “Đó là một điển h́nh về tính đa dạng của truyền
thông tiếng Việt ở Úc, một cửa sổ quư giá để biết được chuyện ǵ đang diễn ra ở
Việt nam ngày nay”, theo lời Tran. Ông nói bây giờ ông lại t́m đọc tin tức trên
mạng nữa thôi.
Hiện nay, việc t́m kiếm một chương
tŕnh thay thế cho Thời Sự theo yêu cầu của hội đồng quản trị SBS bị gác sang
một bên.
VCA bảo rằng họ rất hân hoan sắp
xếp cho SBS phát sóng một chương tŕnh tin tức do những người Việt đào tị ở Mỹ
cung cấp miễn phí, nhưng SBS th́ thờ ơ với ư tưởng này. “Chúng tôi chẳng muốn
dây dưa với cái vụ này nữa, một khi đă dẹp bỏ một chương tŕnh v́ bị tố là tuyên
truyền, chẳng lẽ lại đi thay vào đó thế một kiểu tuyên truyền khác sao”, Milan,
giám đốc điều hành của SBS bảo.
(*) Quang Nguyen chuyển Việt
theo bài tựa đề “Breaking the News at SBS” của Christopher Kremmer,
trên The Sydney Morning Herald, số Thứ Bảy 20-21/12 2003.
Đọc
tiếp: Tội phạm trong tư tưởng của Christopher Kremmer
The
Vietnamese community's guerilla campaign against SBS is but the latest skirmish
in its continuing war with Hanoi. Christopher Kremmer reports.
It crouches amid
wheelie bins and racist graffiti in a grubby lane in Sydney's western suburbs,
the unlikely command centre for the Australian front of a distant war that never
really ended. The framed chunk of masonry that decorates the surgery of Dr Tien
Nguyen is from the Berlin Wall. But as the caption suggests, the message is
intended for the land of his birth: "The communist regime in Vietnam will surely
collapse soon," it says.
They've been
waiting for 30 years, but the NSW Vietnamese community president and his federal
counterpart, Trung Doan, recently celebrated a rare victory; the successful
campaign to block the broadcast of news from Vietnam by SBS Television. It was
bad news, literally, as far as they and tens of thousands of others who rallied
nationwide in the cause were concerned, propaganda produced by a communist
one-party state.
To its
supporters, however, Thoi Su (Current Affairs) - provided free by Vietnam
Television - was a refreshing and reasonably sober alternative to an Australian
Vietnamese media which critics say is overwhelmingly and fanatically anti-Hanoi.
When SBS decided
to begin broadcasting Thoi Su on October 6 as part of its WorldWatch
line-up of foreign-produced news bulletins, it knew it would cause trouble. The
program was announced just the day before it aired. A written undertaking to
conduct consultation with the Vietnamese community was not honoured.
Suddenly, a
community that normally reserves its most intense furies for internal struggles
was galvanised by a collective insult. "They tried to ambush us, and we were
very angry," says Nguyen, who served as a medic for the South Vietnamese
military before his capture at An Loc, near the Cambodian border, in the final
weeks of the Vietnam war in 1975. He spent three years in a communist labour
camp before fleeing by boat to Australia in 1980.
Nigel Milan,
SBS's dapper managing director, admits: "It was a cock-up ... we had, through a
previous manager, guaranteed further consultation, and then not honoured that
undertaking."
The enduring
image of the subsequent protests that haunts Milan is of a Vietnamese woman
standing outside his Sydney headquarters with a banner that read "SBS
ARROGANT".
By then, the
Vietnamese Community in Australia (VCA) organisation had swung into overdrive. A
series of national telephone conferences had formulated strategy. They set up a
website and reached out to the media and politicians on all sides.
On November 10 a
message posted on the campaign site advised supporters to "Hit SBS's budget".
The broadcaster's 1800 feedback number, it pointed out, "is free for consumers
but SBS has to pay". The author said he had ordered his six family members to
make five calls each a day. If the entire community does likewise, the author
estimated, "SBS TV has to pay $20,000, $30,000 each day, and the money it pays
each month increases to hundreds of thousands of dollars".
Instructions on
how to mask your phone number were included. On one night alone, the SBS
operator reported receiving 23 calls from the same man.
The website
funnelled at least 30,000 protest messages from angry viewers to SBS. Many were
genuine. However, one observant visitor to the site noticed a large majority of
people signing its online petition against Thoi Su were in the United
States, home to 1.5 million Vietnamese, seven times more than Australia.
"As far as my
community is concerned, the Vietnamese American community is effectively the
anchor community," the federal VCA president, Trung Doan, would later write to
the SBS board chairwoman, Carla Zampatti.
IN ITS two months
on air, Thoi Su had attracted up to 28,000 viewers to its early morning
slot on WorldWatch.
But its opponents
were winning the media war. Avoiding complaints to the Australian Broadcasting
Authority as "a waste of time", they hit the airwaves and newspaper columns.
Doan's picture byline beamed forth from the news columns, while Nguyen chatted
regularly with Sydney radio jocks such as Alan Jones and Mike Carlton.
Columnists including Gerard Henderson, Andrew Bolt and Greg Sheridan provided at
times uncritical support. Tactical alliances against a common enemy were part of
the media game plan.
"Alan Jones
hates SBS and criticises multiculturalism. It might be stupid, but I knew he
could help us," Nguyen says.
SBS management
in Sydney, on the other hand, was missing in action, avoiding comment because
the issue was being considered by SBS's community advisory committee and board.
On October 28, it
noticed a large crowd gathering outside its plush Artarmon headquarters. A world
away in Cabramatta, the train station had been overwhelmed by thousands of
protesters heading its way, and ran out of tickets. In an early victory, the
protesters were allowed to travel free. Two demonstrations outside SBS's Sydney
headquarters and a third in Melbourne's Federation Square attracted a total of
20,000 people. The Vietnamese foot soldiers were on the move, to a drumbeat of
outrage in the Vietnamese community press and radio. Catholic priests used their
pulpits to back the campaign.
With elections
due next year, MPs took note. VCA delegations were welcomed at the offices of at
least 20 MPs, including the Communications Minister, Daryl Williams, and Labor's
spokesman, Lindsay Tanner.
SBS-TV's pleas
that its editorial independence was being undermined were falling on deaf ears.
Fronting a routine Senate Estimates committee on November 3, Milan was savaged
by both major parties. The Victorian Labor senator Stephen Conroy mocked efforts
to defend Thoi Su, asking if there were plans to broadcast North Korean
news programs too. By comparing Hanoi to Pyongyang, Conroy, a former
superannuation officer with the Transport Worker's Union, displayed a finely
tuned populism - but a less familiar grasp of Australian foreign policy. Unlike
Washington, which slapped a 20-year freeze on relations with Hanoi after the
war, Canberra has had cordial relations with Vietnam for 30 years. Our warships
visit its ports and its communist officials welcome our investors and attend our
human rights courses.
While
acknowledging that the media remains restricted in its coverage of politics and
dissent, the Department of Foreign Affairs and Trade's latest report finds that
"the civil and political rights situation in Vietnam has been gradually
improving with growing economic wealth and the integration of Vietnam into the
regional and wider global community". Two-way trade, in which a large number of
Vietnamese-Australians are involved, is worth $3 billion a year.
At the Senate
hearing, Milan told Conroy something else that seemed to shock him - that the
VCA did not represent the views of the majority of the Vietnamese community.
Conroy: Are you
suggesting that this is like TV Week - one person is cutting out 10
coupons and sending them in? Is that what you think is happening? Milan: Yes.
Some
Vietnamese-Australians who have spoken to the Herald agree with Milan.
"Outwardly the community presents a facade of democracy, but internally, dissent
is ruthlessly suppressed. Elections are controlled through community
associations dominated by hard-liners," says Hoang Tran, a 40-ish professional
who came to Australia as a refugee, but who now visits Vietnam often. "People
who travel to Vietnam are sometimes denounced as communists, and may have their
businesses boycotted."
HAD they watched
Thoi Su, critics might have noticed that Vietnam - despite its tragic and
violent history - is gradually changing. But they argue that the mere existence
of the program caused former refugees mental trauma, even among those who had
not seen it. Zachary Steel, a lecturer in psychology at the University of NSW,
was part of the most comprehensive study of trauma among Vietnamese refugees
ever carried out in Australia. The study of 1200 refugees, published in The
Lancet in 2002, portrayed an uncommonly tough people whose rates of mental
illness are half those of the general community.
However, a
minority of them who suffered multiple traumas during the war were twice as
likely as the rest of us to suffer severe mental illness. In other words, the
damaged are very damaged.
"They struggle
to avoid unhappy memories but, confronted by reminders of the past, they develop
acute and intense emotional anguish and distress," Steel said.
"The mere
knowledge that a certain program is on air, and is generating controversy, could
quite easily trigger a severe reaction."
Loi Ngyuen, who
lives on a disability pension at Greenacre, is one such man. Born in Saigon, he
served in the South Vietnamese Air Force, and spent eight years in a
concentration camp.
"I didn't watch
Thoi Su, but just knowing about it made me think about the past, in the
camps. Then, especially in the night time, I couldn't control my thoughts," says
the 55-year old husband and father of two, who is still suffering nightmares
triggered by the controversy.
But Loi isn't
the only Vietnamese-Australian who is afraid. At least two Thoi Su
supporters invited to the SBS Community Advisory Committee meeting on the issue
declined to attend, addressing it by telephone instead for fear of being
victimised by opponents of the program. Those who did attend shunned interview
requests from SBS Radio. The radio boss, Quang Luu, said he was not concerned
about this vote of no confidence in his service.
"If we hadn't
offered, I'd be worried. But we did, and they refused," he told the Herald.
On Wednesday, in
an unprecedented intervention in programming, the SBS board met and agreed
unanimously to dump Thoi Su. Although technically the program has only
been suspended, Milan says it is unlikely to return to the schedule.
For some
Vietnamese-Australians that's a tragedy. "It was a rare example of diversity in
the Vietnamese language media in Australia, a valuable window on what's going on
in Vietnam today," says Tran, who says he'll be looking for his news on the
internet now.
The search for an
alternative to Thoi Su ordered by the SBS board is on the backburner for
now.
The VCA says it
is willing to arrange for SBS to rebroadcast a news program produced by
Vietnamese exiles in the US free of charge, but SBS is cool on the idea.
"We wouldn't
want to get into a situation where we'd closed down one program after being
accused of putting propaganda to air, and then put on a different form of
propaganda," Milan says.
|