|
Xuân khúc
nhớ thương
Dương Thi
Nhi
H́nh như 'Hà
Nội mùa này vắng
những cơn mưa, cái rét đầu đông, khăn em hiu hiu gió lạnh...' mà xa xôi nơi tôi
đây, giờ này cái rét đă rất thật rồi. Ngoài kia tuyết trắng xoá, trắng đến nao
ḷng. Đường phố quạnh quẽ, thưa thớt người lại qua, nắng nhàn nhạt phơi tràn
trên tuyết… Những khúc nhạc Hà Nội làm nhoà dần màu tuyết trắng, nắng cứ nhạt
dần, nhạt dần,… tan dần khoảng cách thực hư. Chỉ c̣n tiếng nhạc da diết, thiết
tha, đưa tôi về bên mùa xuân Hà Nội, mùa xuân nên thơ, th́ thầm, th́ thầm...
Đă bao người
thổn thức nhớ về Hà Nội hàng đêm, hàng đêm? Bao người đă từ nơi thân thương ấy
mà đi, như tôi, như bạn? Ta cứ đi xa, đi xa để mỗi cuối hè lại băn khoăn ‘Hà Nội
mùa này sấu chín chưa em’, để mỗi ngày thu lại âm thầm mong hương hoa sữa, lặng
lẽ nhắm mắt lại cho kỳ thấy những mỗi mùa đông cứ dồn dập trong ḷng câu hát
‘Hà Nội mùa này sấu
chín chưa em’, để mỗi ngày thu lại âm thầm mong hương hoa sữa, lặng lẽ nhắm mắt
lại cho kỳ thấy những ‘mênh mông hồ, sương thu tan trong gió,…' hay mỗi mùa đông
cứ dồn dập trong ḷng câu hát ‘Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa, … Hà Nội mùa
nay trời không buông nắng,… Hà Nội mùa này ḷng bao nỗi nhớ…’, cũng như nhiều
khi đang bước đi thong thả trên hè phố Paris, London, New-York,... lại lăng đăng
với ‘chiều đông, sương giăng phố vắng, hàng cây lặng câm, tháp cổ mặc trầm …’.
C̣n bây giờ, khi xung quanh tôi, nhà nhà chăng đèn chuẩn bị đón Giáng Sinh, tôi
không chỉ man mác nhớ về Hà Nội bốn mùa, mà là đau đáu mong được về với một Hà
Nội Tết, được lây cái tưng bừng, cái rộn ràng của Phố Tết. Từng đón Tết ở làng
quê, từng chơi Tết những miền khác nhau, mà đă ba cái Tết xa nhà rồi, tôi vẫn cứ
chỉ chới với nhớ Tết Hà Nội, dù là Tết ngoại ô hay Tết thị thành. Giá như có
phép màu, tôi ước được tan ngay đi trong khung cảnh rộn ràng hối hả của một Hà
Nội chờ Tết, với bạn bè, với gia đ́nh thân thương. Ơi những ai sẽ được ‘chen
giữa đào hoa tươi thắm’, được hoà vào những ‘đường phố đông vui chờ đón tất niên,..’,
ơi Hà Nội, ơi 'phố phường rải bóng trăng mơ, liễu mềm nhủ gió ngây thơ'... có 'thấu
chăng ḷng khách bơ vơ', có nghe chúng tôi, những kẻ tha phương, dốc bầu tâm sự.
Vâng, Hà Nội của tôi là Hà Nội thấm đẫm nỗi niềm, ‘một khoảng trời, khoảng t́nh,
lắng sâu bao trong đục vơi đầy…’ Tôi đang trôi vào khoảng trời xinh, khoảng t́nh
xinh của một cô bé ngoại ô Hà Nội ngày nào, trôi về cái thời chưa hẳn đă xa xôi.
Xóm nhà tôi xóm nhỏ ngoại ô
nằm kề chân núi, nhà ai cũng có vườn rộng, rào dậu chỉ là ước lệ. Mỗi chiều theo
chị nhặt củi trên núi mà ngắm xóm làng từ xa, người tôi cứ ngây ra v́ đẹp. Giữa
các đỉnh núi là các lô cốt thời Pháp xây, ngồi đó là ngắm trọn cả vùng. Vùng quê
tôi như một thung lũng rộng răi, rải rác là mỗi xóm làng yên ả, nơi các cḥm tre
cao cao cong cong, xanh ŕ cây trái. Xa nhất tầm mắt trẻ con ngày ấy là làng
Hiển Lễ, nơi chuyên làm nồi niêu, chum vại bằng đất nung. Ở đây, chẳng kể sớm
chiều, lúc nào cũng nh́n thấy lác đác các ḷ nung đang văn veo khói củi. Lần đầu
theo tay chị chỉ, tôi suưt hét lên v́ ngỡ cháy làng. C̣n làng tôi th́ chỉ gần
bữa chiều mới thấy khói bếp leo lên ngoằn nghoèo. Từ xa, tôi cứ t́m cách định vị
cây to nào, nhà to nào mà chiếu ra ŕa làng để t́m ra chính nhà ḿnh.
Khi trời tối thêm th́ làng tôi bao trùm trong màn
khói sương mờ ảo, ấy là khi chúng tôi bỏ chơi, men đường núi mà về.
Nhà cũ chúng
tôi ven đường cái quan, vườn rộng, yên tĩnh lắm. Hồng nở thơm ngát trước nhà gần
như quanh năm, rộ lên nhất vào đầu xuân. Mấy chậu đồng tiền, mười giờ, tóc tiên
cũng thay nhau hoa nở, cây quỳnh nép vào cây dao to chắc, cứng cáp. Vườn quả th́
mùa nào thức ấy: mít, ổi, doi, khế, hồng xiêm cứ trĩu cành mà sai, Từ cổng vào
thẳng tuột chính diện sân nhà dài cả mười mấy mét là hai hàng dâu uốn ṿm tạo
thành một lối vào nhà độc đáo nhất nơi thị trấn nhỏ. Loài dâu quả th́ mùa nào
cũng xanh, thành ra ṿm cổng mùa nào cũng đẹp. Mỗi xuân, lá non biếc, dâu trái
mùa quả chín đỏ lưa thưa, như hoa đơm bông hé nở trên suốt cổng vào. C̣n chính
mùa quả rộ mỗi hè th́ phải nói đó là một cái cổng tuyệt tác. Quả cứ sai vít cành,
đỏ rực suốt lối cổng vào nhà, ai qua cũng phải xuưt xoa khen.
Nhà tôi xưa
nếp nhà ngói ba gian xinh xắn lùi sâu trong vườn, thêm nếp nhà ngang hai gian mà
bố mẹ một thời cố công dựng cho các chị ở riêng học bài. Đến thời tôi th́ nhát
ma, vả lại các chị lại trưởng thành hết, nhà thành rộng răi, đâm tôi cứ ở rịt
nhà trên. Nhà ngang chỉ dùng mỗi cái sân thượng ăn cơm uống nước ngày hè là c̣n
hấp dẫn. Đấy, nghĩ lại thấy nhà chúng tôi thuở ấy đẹp thật. Cái vẻ đẹp ngoại ô,
thanh b́nh xóm núi, nay thật chẳng dễ t́m.
Thuở ấy, bố kẻ
thời gian biểu, các chị em tôi cứ nhất nhất tuân theo, cứ thế mà lớn lên thôi,
ngoan hiền như quả bưởi, quả ḅng. Tôi là út, chị kế cách cũng thưa nên thành bé
hẳn nhất nhà, vốn được chiều, được nhường lắm lắm. Nhưng chiều quá lại thành ra
xa cách với trẻ con lối xóm. Toàn bị nhốt chơi trong nhà, tôi cứ tha thẩn một
ḿnh măi cũng thành quen. Bố mẹ giao việc ǵ th́ cũng viêc nhẹ nhàng, cũng vừa
chơi vừa việc. Việc ǵ đâu, chỉ nhặt lá ngoài vườn, quét nhà, rửa ấm chén, đập
ruồi là hết. Hồi đó chỉ ghét mấy cây trứng gà quả th́ rơ sai rơ đẹp vào dịp Tết
nhưng khi rụng lá th́ cứ rụng như trút, ngày nào cũng nhặt mỏi tay. Vườn cây ăn
quả lá rụng theo mùa, bố đổ cho mấy ghế bằng xi măng kê rải rác trong vườn, con
gái nhặt lá chán th́ lại ngồi nghỉ chơi xếp lá. Chúng bạn cứ bảo vườn nhà ḿnh
giống công viên dưới Hà Nội.
Trẻ con chúng
tôi hồi ấy cái ǵ đẹp tốt, mơ ước mong ngóng mà chả gắn với chốn thị thành. Tuy
cái làng này thuộc một thị trấn nhỏ, đi vài chục mét nữa là cũng trường học, nhà
máy, kư túc xá sinh viên,... chẳng heo hút như nơi ga xép của Hai đứa trẻ (Thạch
Lam) nhưng cứ ở cạnh làng là có hơi của làng,
có cái yên ả đặc trưng của chốn quê. Thế là cứ khao khát Hà Nội. Đứa nào được đi
Hà Nội là cái náo nức háo hức lan ra cả đám trẻ con lối xóm. Nội thành Hà Nội
chỉ cách nhà cũ chúng tôi hơn ba chục cây mà như xa xôi lắm. Trước hết bởi giao
thông cách trở. Ngày xưa phương tiện phổ thông như chỉ toàn là xe đạp, mà mỗi
nhà h́nh như chỉ một, hai cái, chẳng nhiều nhặn ǵ. Thuở ấy mẹ luôn nhắc con gái
phải cố gắng thật ngoan cả năm để bố mẹ cho về Hà Nội nghỉ hè. Thật tôi chẳng
giống trẻ trên phố, cứ hè lại mong về quê. Có lẽ về Hà Nội được đi tàu điện,
được đến Bờ Hồ ăn kem, được đi công viên Thống Nhất đu quay, hét lên trong Nhà
Cười,... nên tôi thích lắm. Kem th́ chẳng nhiều loại đâu, chỉ kem sữa, đậu xanh,
rồi kakao, mà cũng chỉ mấy hiệu kem Tràng Tiền, kem Bốn Mùa và cả hiệu kem Ḥa
B́nh nữa. Thử nghĩ xem một con bé con đang ngày ngày tha thẩn nhặt lá dọn vườn,
thế mà đến hè được nô nức phố phường th́ thích đến thế nào. Những tối hè mát mẻ,
đột nhiên được các chị rủ nhảy tàu điện từ Ô Chợ Dừa dưới nhà cậu lên Nguyễn Hữu
Huân nhà bác th́ ai mà không náo nức cho được. Dọc đường đi mắt cứ mê đi những
đèn, những phố, những tiếng chuông của mấy bác xích lô, ... Hồi ấy náo nức lắm
bởi trước hết con bé biết thể nào lên bác chơi cũng được ghé hàng kem. Nào trẻ
con đă ai biết đến hoặc nhớ được có bao nhiêu tai nạn v́ tàu điện. Tôi chỉ biết
rằng leng keng tàu điện là âm thanh của phố, ấy là đă ra đến phố đông phố vui
rồi. Tàu kia đưa tôi đi ăn kem, đến chợ Đồng Xuân, nơi mà thuở chưa biết ǵ cũng
đă ghi nhớ được rằng ấy là chốn có nhiều kẻ cắp móc túi. Đến nơi chả dám ngắm ǵ,
cứ nhớn nhác xem đâu là kẻ trộm. Dọc đường đến chợ là tôi thích nhất. Tàu điện
đưa tôi đi, cứ việc thoái mái ngắm nh́n. Tôi căng mắt ngắm thèm ngắm thuồng từ
cái cửa hàng bé tư có mấy b́nh sấu dầm và mấy loại ô mai, toàn b́nh to đùng bày
trong tủ kính có ông già ngồi thong dong đọc báo đến các cửa hàng lớn trên hàng
Đường. Làm sao Xuân Ḥa nhà tôi có được b́nh ô mai to thế cơ chứ ! Phố xá lúc
nào cũng tấp nập, cũng rộn ràng, mà ai cũng mặc đẹp, ai cũng tươi cười. Tôi cứ
nh́n mà thích, cũng chẳng rơ ḿnh thích cụ thể những cái ǵ nữa. Hết hè, về nhà
nhớ lại th́ mới nghĩ ra c̣n thích nhiều thứ lắm, thế là lại khát khao Hà Nội,
mong một ngày về. Ấy vậy mà lớn hẳn lên, bao lần nh́n vào các cửa hàng ăm ắp ô
mai, mứt sen, mứt bí, đủ loại bánh kẹo, dù cố kiếm t́m,
tôi không sao có được cảm giác ngắm nghía thèm thuồng
ngày xưa nữa.
Về Hà Nội là
về cùng mẹ đi ké xe hồng thập tự của trường. Cái xe đến hay, cứ một tuần đôi bận
đi về họp hành công tác nọ kia. Chẳng biết người lớn việc ǵ nhưng chúng tôi
được nhờ trông thấy. Với tôi, cái xe gắn liền với những chuyến về Hà Nội, thấy
xe là đă thấy hơi hướng Hà Nội rồi. Nhớ lại, có mấy bận tôi đang nghịch nước ở
ṿi nước tập thể sân trường, mẹ gọi bảo về thay quần áo, mẹ cho chơi Hà Nội mai
về. Thế là tôi chạy tung tăng trong bao ánh mắt ghen tị của chúng bạn. Xe ấy
thật kỳ, cứ tṛn tṛn, cái gương xe cũng tṛn, trườn trên những triền đê sông
Hồng mà về Hà Nội, dọc từ Yên Phụ mà vào. Hồi ấy nào đă có cầu Thăng Long,
Chương Dương, lúc đi phà, lúc đi cầu Long Biên để đến được Thủ đo. Khổ nhất là
cái nạn tắc cầu Long Biên, chờ phà c̣n dễ chịu hơn. Nhớ lại đến là hăi. Ai đời
đang khao khát thế, chốn thị thành th́ đă sát kia, nh́n thấy phố xa rồi, thế mà
hàng xe sau xe cứ dài ra, hàng xe trước th́ cứ đứng im không nhúc nhích. Có hôm
tắc cầu đến cả vài giờ liền. Có bác nhà báo nước ngoài nào c̣n hài hước tuyên bố,
đúng là cầu Long Biên của Hà Nội dài nhất thế giới, ấy là họ nói về thời gian
chạy qua đến là kỷ lục. Thực ra, tôi c̣n tức v́ mấy cái chị bán bánh ḿ cứ tḥ
đầu vào. Mẹ chẳng bao giờ mua kiểu ấy đâu, mà hồi đó nh́n thấy bánh ḿ tôi cũng
thích lắm rồi.
Cái thời trẻ
con nh́n cái ǵ cũng thành to, thành xa lơ xa lắc rồi cũng qua mau. Lớn thêm,
tôi vẫn được về Hà Nội mỗi hè, nhưng tàu điện đă dỡ bỏ rồi, kem cũng ít ăn đi.
Hồi bé nhớ Hà Nội là tôi cứ nhớ măi một nơi rộng thênh thang, đông đúc mà cứ lon
ton bị mẹ kéo tay dắt tránh tàu, tránh xe mỗi bận về giỗ ông ngoại. Hóa ra lớn
thêm tôi mới biết đó là Ô Chợ Dừa. Giờ nh́n lại thấy bé tư. Chẳng hiểu tại tôi
lớn lên, tại người xe có phần đặc hơn, chắc chắn tại cả hai. Quăng đường bụi
tung đỏ quạch trên đường ra đê sông Hồng để đợi phà sang sông cũng ngắn lại.
Trên cầu, trên phà, trên đê, tôi bắt đầu ngắm cỏ, ngắm vườn, ngắm trời, ngắm mây,
chứ không chỉ thấy toàn là nước đỏ. Song một khi ở nhà tôi vẫn bị cấm đủ thứ, Hà
Nội vẫn vô cùng hấp dẫn. Về Hà Nội, ở nhà anh chị cả th́ tôi tha hồ nghịch. Trẻ
con trong khu tập thể kéo tôi đi bắt ốc ở mấy cái ao hồ khu Cống Vị giữa nắng
chang chang, đêm đêm lại kéo tôi đi bộ xa lắc lơ xem đổi gác ở Lăng Bác, nhặt
được cơ man là hoa đại, ép thâm mấy cuốn vở liền. Lớn thêm nữa, tôi không c̣n
ngỡ ngàng, giật ḿnh khi tỉnh giấc nửa đêm v́ ánh đèn ô tô phản chiếu lấp lánh
sáng trên mỗi tấm kính cửa sổ hay nghe thấy tiếng xe chạy ŕ ŕ ngoài phố. Âm
thanh phố phường lùi xa hơn, trong tôi các h́nh ảnh sâu lắng, dịu dàng của Hà
Nội bắt đầu h́nh thành và đọng lại. Tôi bắt đầu nhận biết hè bằng cái nắng hun
khô cong con phố, ve ra rả mỗi hàng sấu lấp loáng quả con, bắt đầu nh́n xem
những đứa trẻ bé hơn đi ṃ ốc, trèo sấu, bắt giun, đổ dế, bắn chim,... Tôi
thường đi dạo dọc các biệt thự sứ quán đường Lê Hồng Phong lên tận Bảo tàng quân
đội, nhiều khi vui chân lên cả Bờ Hồ, chui vào Đền Ngọc Sơn ngắm nghía cụ Rùa
trăm tuổi. Đi trên hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Đường, tôi không chỉ dừng mắt lại
trên các sạp quần áo xanh đỏ sặc sỡ, trên các lọ ô mai đường, muối phấn lên ngon
lành thôi nữa, mà đă biết ngắm những mái ngói thâm lô xô, những tường rêu nứt nẻ,
so sánh với đâu đó đọc được về kiến trúc Hà thành. Có lần, vào nhà một bác trong
khu phố cổ chơi, tôi đă như bị dính mắt vào vết nứt kẽ tường, nơi có mấy rễ cây
buông trong pḥng khách. Thật, Hà Nội vẫn toàn những điều kỳ lạ ! Cứ thế, tôi
tha thẩn trong các bảo tàng, rồi lại tập tọng làm thơ mỗi khi mơ màng ngắm nh́n
phố phường, phác họa Hà Nội trong thế giới tôi.
Đấy là khoảng
thời gian khiến bây giờ, tôi không chỉ nhớ Hà Nội với con mắt trẻ thơ mà nhớ Hà
Nội bằng con mắt của người lớn. Hà Nội không chỉ là hào nhoáng thị thành, cũng
không chỉ là những bà, những cô duyên dáng, thanh lịch như trong phim ảnh, nói
cười khe khẽ nhẹ nhàng, tôi đă biết đến những bác xích lô nghèo khó, chị rao quà
không biết đến từ thôn xóm nơi nao. Đúng như ai đó bảo, Hà Nội chẳng mấy ai sống
đến đời thứ sáu, thứ bảy. Nào có mấy nhà ḍng dơi ngư phủ ven sông Hồng, sông Tô
xưa kia nữa, toàn người muôn nơi t́m về, đất lành chim đậu. H́nh ảnh phố phường
Hà Nội trong tôi là những gánh hàng hoa mỗi sớm, là bóng nắng thanh b́nh xen qua
kẽ lá, in trên đường phố, đậu vai khách bộ hành, là bác xích lô chân gác xe,
b́nh thản ngả giấc trưa, những x́ xụp ám khói quán phở, tiếng rao hàng đêm đêm
vang vọng… Tôi nhớ, các bạn tôi cũng nhớ, nhớ da diết. Có lần, cả bọn đang đêm
trên phố, không ai bảo ai bỗng tất cả ngây người khi nghe thấy tiếng rao ‘Ph...
ớ ớ ....’, ‘ai bánh chưng, bánh khúc, bánh gị đê… ê…… ê’ ! Sao thế nhỉ ? hoá ra
một cô bạn từ xa trông thấy đă giả giọng rao quà. Chao ôi, sao mà nhớ thế !
Ngày nhà tôi
chuyển hẳn về Hà Nội, Hà Nội khác và cả tôi cũng khác xưa. Cái thuở ở làng quê,
gà tự nuôi thịt, trứng gà nhà đẻ, ngô khoai, gạo mới hàng xóm quê biếu độ vào
mùa, đĩa tép riu xào khế, trạch chấu rán gịn, canh cua tự tay, giă, nồi canh
nổi gạch chưng vàng ngậy, bống kho tiêu bùi thơm,... đă lùi xa. Kinh tế thị
trường, Hà Nội thay đổi hẳn. Ở chợ nào th́ hàng hoá cũng ăm ắp, đồ quê, đồ hiếm
thật chả thiếu ǵ, lại chế biến sẵn hay hướng dẫn rất chi tiết. Những quả na dai
chín căng, ngọt lừ những sáng cuối hè xưa bác dúi vào tay, cầm rồi mà vẫn ngỡ
ngàng, th́ giờ bán nhan nhản đầy các sạp trong chợ. Nhà nhà không c̣n lo lắng
đến bữa cơm, miếng nước, cái sự ăn dễ quá làm con người cũng như dễ tính hơn.
Sáng quà, trưa cơm b́nh dân, tối cơm nhà. Gọi là cơm nhà chứ đa số nguyên liệu
sẵn hàng chợ, bắc bếp lên là một đức ông vụng nhất cũng thành được món sơ sơ.
Gia đ́nh nào c̣n giữ nếp ăn uống tinh tế, kỹ càng, cả nhà ngày hai, ba bữa tinh
tươm, thường hẳn phải là một nhà chung sống nhiều thế hệ hay truyền thống nề nếp
lắm. Đi học, đi làm, ṿng xoáy công việc không c̣n cho tôi mấy thời gian mà thư
thả tự ḿnh nh́n ngắm phố phường. Thu xếp lắm th́ tranh thủ buổi trưa thả bộ
chút xíu mạn Bờ Hồ, 'xem' Hà Nội qua mắt người khác bằng các trang viết, các
galery ở Ngô Quyền, Tràng Tiền... Bữa trưa ở cơ quan tạo điều kiện cho chúng tôi
gặp các gánh quà, các quán ăn. Các buổi học thêm tạo cho chúng tôi khoảng trống
để t́m lại các hàng quà thuở bé, rạp chiếu phim cũng ngày thêm nhan nhản. Món
quà, món tiệc ngày càng nhiều lên, lời rỉ tai mách chỗ này chỗ nọ cũng nghe
nhiều hơn, nhưng đôi khi ngồi với nhau chúng tôi ai cũng luyến tiếc kể nhau nghe
cái tuổi ô mai sấu dầm, ai cũng vẫn lưu luyến những Hà Nội 36 phố phường, Miếng
Ngon Hà Nội, Thương nhớ mười hai, vẫn lật lại tuỳ bút Phở của cụ Nguyễn,... Nh́n
lũ trẻ giờ khoác cặp vẹo sườn, đi học từ sáng đến tối, bố mẹ đưa đón vất vả hơn
người lớn đi làm, chúng tôi cứ xót xa. Lại thầm mừng vui v́ được sống một tuổi
thơ tự nhiên, vô tư, trong sáng.
Nhiều lần tôi
cũng men lại đê Yên Phụ nhưng các triền cỏ ven đê không c̣n dễ thấy, cái mênh
mông sông nước cũng mất nhiều. Rẽ Phủ Tây Hồ không c̣n mơ ngắm mênh mông hồ,
sương thu tan trong gió,... mà là để thành tâm thỉnh cầu Bà Chúa xa xôi, hoặc
chỉ đơn giản là vui vẻ với nhau, với những Ông Già Chính Hiệu, Phượng Nguyên…
Lên Nhật Tân, chưa thấy chốn đào tiên đă nhấp nhô dăy hàng quán Anh Tú, Trần Mục…
Nhật Tân Đào là cụm từ riêng dùng ngày Tết, c̣n thường nhật, câu thịt chó Vân
Đ́nh lùi ra, câu cửa miệng ‘lên Nhật Tân’ đi vào, cũng nghĩa là ăn thịt chó giải
đen mượn đỏ.
Nói vậy hoá ra
thành hoài cổ trong khi ḿnh đang sống bằng hiện tại. Song ôn cố tri tân, ấy lại
lẽ thường. Cổ Ngư đường xưa nay đường Thanh Niên cũng quen tên gọi, Hàng Bột,
Nam Bộ mới đổi thôi, gọi là phố Tôn Đức Thắng, Lê Duẩn, cũng đă thành quen. Hà
Nội ngày càng mở rộng, số quận tăng thêm, nhà cao nhiều thêm, phố mới tên chưa
kịp nhớ đă thêm phố nữa, người đông thêm, tắc đường thường xuyên, đâu cần chi
sát Tết. Nhưng Hà Nội cũng gần như không thay đổi Vào trung tâm tôi vẫn gặp
những tên phố cũ, các phố hàng cũng dần t́m lại những mặt hàng chuyên doanh xưa,
các làng hoa dịch xa hơn nhưng cứ t́m là thấy, cứ đi là đến. Các khu phố Pháp cổ
như Trần Hưng Đạo, Lư Thường Kiệt, hay xuôi lên quận Ba Đ́nh, phố phường vẫn rợp
bóng cây, Phan Đ́nh Phùng, Lê Hồng Phong,… vẫn cây ấy, biệt thự ấy, cảnh có thêm
nhưng không khí chưa quá đổi khác. Ngay cả năm hết Tết đến th́ chỉ là phong vị
xuân thêm phần náo nhiệt, hối hả hơn mà thôi.
Ngày xuân tưng
bừng mọi nẻo đường, góc phố, chợ hoa thấy ở khắp nơi. Khung cảnh Tết như họa
bằng trăm màu hoa khoe sắc sặc sỡ, rất là ấn tượng. Ngồi đây mà tôi vẫn như đang
thấy rất nhiều đào hoa cứ trôi trôi trước mắt. Có tới ba, bốn cành đào hay một,
hai cây đào thế, cây quất cảnh sau lưng bao nhiêu chiếc xe đạp đang rất vội vàng
trên các nẻo phố, thẳng đến các ngă tư, ngă năm, ŕa các chợ đầu ô, thẳng đến
những Hàng Lược, Giảng Vơ. Những vườn hoa, công viên biến thành vườn đào, vườn
quất, rực rỡ cả chốn thị thành. Nếu bạn muốn muốn lao xao mua bán đồ quê vui vẻ,
hay rời xa cái tấp nập, đến những chốn chỉ có ḿnh và hoa, được ngắm, được nh́n,
được hít thở b́nh lặng, cũng đâu có khó ǵ. Hăy rẽ vào bất cứ một ngôi chùa nào,
ḷng buông thanh thản. La Hán nh́n bạn, Phật cũng nh́n bạn, hiền từ, tŕu mến,
sẻ chia. Nhà chùa ở đâu th́ độ
tiết xuân phật cũng tươi hơn,
khói hương thoang thoảng, các chậu đào cũng nở hoa, sáng tươi, b́nh dị. C̣n như
bạn muốn hưởng cảnh xuân thôn quê thực sự mà lại ngại đi xa, hăy trôi xuống một
làng ven đô, c̣n thời gian thong dong thư thái hơn nữa th́ thật nhiều lựa chọn.
Gần th́ qua Ngọc Hà, Yên Phụ, Nhật Tân, ... những chốn c̣n mang kiến trúc, dáng
dấp làng, có cổng to vào làng, có ao hồ, đ́nh làng, đền chùa, miếu mạo, có vườn
cây hoa cảnh, thư thả lắm. Giáp Tết, muốn chùng lại nhịp thời gian sau những sắm
sanh lo toan tấp nập, cứ theo tôi them một lần rong ruổi theo đê Yên Phụ, Âu Cơ,
đừng nh́n xuống đường bê tông, hăy thả mắt sang hai phía xa xa có trời, có mây,
cỏ cây non nước. Rẽ sang đường Lạc Long Quân là sẽ bát ngát vườn đào, không ngây
người sao được. Nếu muốn ngắm quất trong vườn, hăy thử rẽ xuống Tứ Liên. Lá
chẳng vàng, quả chẳng nhỏ như quất Hải Hưng chuyển về, quất Quảng Bá, Tứ Liên
trĩu cành, lá xanh đậm, lá non tươi, rồi hoa trắng, quả nhú, quả ương, quả chín
vàng căng mọng, quất tứ quư, quất ngũ sắc, bạn c̣n chọn măi nữa sao ? Hoa tươi
cũng mê man lắm. Sớm người chưa thức, chợ hoa đă thức rồi, cứ thử lên khúc đê
giao mấy làng hoa trên Nghi Tàm mà xem. Tôi chẳng tham vọng đi chợ hoa bỏ buôn
bởi cái chạng vạng tối bảo tôi rằng chợ hoa đông đúc, tấpnập, nhưng tôi chẳng
ngắm được ǵ. Tôi chỉ say chỉ mê ngắm nh́n các bong hoa, bạt ngàn hoa tươi rói
trong vườn những làng đây. Không khó đâu, bởi hoa tươi giờ trồng ở khắp nơi,
Tiền Phong, Vĩnh Tuy, ... đâu chỉ riêng có Ngọc Hà nữa. Thong thả hơn, đương
tiết lập xuân phơi phới, hăy băng cầu Chương Dương, nhận con gió phóng khoáng
táp vào da mặt, buông theo con đê uốn lượn mà sang Bát Tràng. Sang đường này,
đừng bỏ lỡ dịp ghé thăm chợ quê đầu đê. Những mẹt cam đỏ chót, thúng gạo nếp đầy
ngọn trắng ngà, vài lồng gà béo núc, những xe chở hai sọt lợn con ủn ỉn tṛn như
quả mít, nom rất thích mắt, rồi từ nải chuối xanh hay cả buồng chuối, đều có cả…
Người quê đi chợ Tết là vừa chơi vừa bán, vừa mua. Họ mua các thức chả mấy khác
nhau, bán th́ bán đủ cả, từ hàng phần Tết, đến bất kể cái ǵ có thể bán, gọi là
vét sạch cho cái Tết sung túc hơn. Ghé qua chợ chơi cũng là xem người người chơi
chợ, rồi vào hẳn làng mà xem b́nh gốm, xem đĩa dừa, xem con giống bỏ xu,… Bạn cứ
sắm thếm đôi b́nh kỷ niệm đi, về nhà ai mà không ưng ư. C̣n muốn đi xa hơn nữa,
hăy đến làng Hồ mua tranh. Ngay dốc đê xuôi xuống bạn đă gặp hai hàng quán tranh
nhộn nhịp hai sắc tranh cơ bản của hai gia đ́nh trụ cột tranh làng Hồ. Bạn sẽ
gặp cơ man nào tranh lợn sung túc, viên măn, nào tranh trẻ chỏm trái đào ôm gà
trống sang trọng, trưởng giả, nào đám cưới chuột vui rộn, dí dỏm, nào lớp học
thầy đồ lộn xộn với lũ tṛ đa dạng rất vui mắt. Hay bạn lại muốn về quê ngoại
Nguyễn Trăi, hăy xuôi đường hướng về Thường Tín thăm làng Nhị Khê đây,. Ức Trai
được thờ phụng nơi đền thiêng, bạn ghé qua mà thăm đền thờ người xưa gần gũi
ngay đ́nh làng, ngay cḥm xóm đông đúc, như là hàng xóm sát vách chia cùng. Rồi
rảnh rang, tạt vào xóm trong mà xem làng nghề tấp nập tiện gỗ. Bạn sẽ thấy đủ
thứ đồ hấp dẫn, từ lọ tăm, khay trà, hộp thuốc, đến các mô h́nh tàu biển bề thế,
các tượng Phật thâm trầm. Khi ra về hẳn túi bạn sẽ nặng trĩu tượng ông Di lặc
đang cười hể hả. Vui thế mới thật đúng là vui xuân, du thế cũng mới
thật xứng là du xuân, và như thế, hỏi tôi sao mà xa
không nhớ cồn cào cho được.
Tết về, nhà
tôi vẫn một chốn hai nơi. Cành đào Nhật Tân lại theo tôi về quê từ nơi đô hội.
Nhà tôi ăn Tết chính ở Hà Nội nhưng vẫn thường về chốn cũ đón xuân 1,2 ngày Tết
hoặc sau Tết, bỏ lại sau lưng những tất bật chợ xuân ngày cuối năm, những rộn
ràng Bờ Hồ, pháo hoa tất niên, trảy lộc đầu xuân, hội hè, đ́nh đám... Hàng xóm
cũ, hàng xóm mới, thảy đều vui vẻ. Pháo thôi được đốt, thịt không c̣n thèm nhưng
Tết nhà măi vẫn không thay. Bánh chưng gói lấy, đĩa xôi đồ lấy, món ăn tự làm,
ngày xưa ngày nay cũng vậy…
Giáp Tết này
xa nhà, lấy đêm làm ngày, thành ra nhớ nhung ngày một đầy thêm. Thi thoảng tuổi
thơ tôi hiện về như những thước phim quay chậm. Khi x́ trảy xuân xa xa, Tết nhộn
nhịp của vô vàn hội hè đ́nh đám, lễ chùa các làng ven đô, của các làng bên Bắc
Ninh, Hà Tây, Sóc Sơn,… với hội làng Lim, chùa Bút Tháp, Cổ Loa thành, hội Chùa
Hương, chùa Trầm, Trăm Gian, Chùa Thầy, Tây Phương, đền Và, đền Gióng, lễ đền
Hai Bà,… Tất cả cứ
như mới vừa quanh đây. Là người Việt, dẫu ở xa đến mấy, bận đến mấy, nhớ nhà đến
mấy, chúng tôi cũng náo nức chờ đón Tết. Nhưng tiếc sao, Tết nơi đây lại chính
là dịp chúng tôi căng thẳng bài vở giữa kỳ mùa đông, đến gặp nhau c̣n khó, thành
ra chuyện tṛ tâm sự cũng vội vàng, ít ỏi. Song, cách tết độ nửa tháng là chúng
tôi bắt đầu đếm dần từng ngày cho đến Tết thật. Có thể nói, tôi vừa muốn trốn
Tết, bởi Tết vẫn chỉ là của riêng số ít ỏi sinh viên Việt ,vừa
mong ngóng, cái mong ngóng Tết đă chảy trong huyết quản. Chúng tôi ở đây chơi
nhóm độ hơn ba chục người, toàn sinh viên. Bận bă th́ có thể không nói chuyện
với nhau nhưng đứa nào cũng ngày ngày e-mail hỏi han
chuyện Tết nhất ở nhà, toàn là tiếc rẻ. Ba mươi Tết, Mồng Một Tết th́ dứt khoát
sẽ gọi điện về nhà chúc tết từng người, toàn là ao ước. Theo sát Tết nhà, nhưng
Tết của tôi rất đơn giản. Biết là thế nào cũng lại tự ḿnh lo sao cho có ít
nhiều phong vị Tết, thế nào cũng là cùng bạn bè vui vẻ đôi lần, nên thể nào cũng
phải qua phố Tàu, ghé hiệu Việt
Nam nh́n ngó.
Cuối cùng, thể nào cũng sắm chiếc bánh chưng, chẳng ngon nhưng cũng gọi là có
h́nh ngày Tết. Cũng sẽ cố gắng h́ hục ninh măng, nấu miến, làm chút thịt xá xíu,
hay quay gà, chứ gà đây luộc th́ chán lắm, lại cố thêm sơ sơ mâm ngũ quả để
hương cho ra dáng ngày Tết. Và tất cả vật chất cho Tết chỉ là như vậy.
Dù thế nào th́
cuối cùng cũng đến tất niên. Thường th́ đúng đêm giao thừa, cả nhóm sinh viên
lại tụ tập tại nhà rộng nhất là nhà tôi, gọi là đón
Tết. Sắp giao
thừa chưa nhỉ ? Chúng tôi hỏi nhau để nắm tay nhau đi ṿng quanh gian pḥng
khách. Những khuôn mặt nhớ nhà buồn thiu nắm chặt tay nhau hát bài Chúc mừng năm
mới. Chúng tôi sẽ tắt điện cho nến thắp lung linh và hương trầm ngan ngát. Thực
chẳng giống Tết ở nhà nhưng cũng thêm phần ấm cúng. Sau mỗi cái Tết chúng tôi
lại gần với nhau hơn, hiểu nhau hơn, từ tâm tư, gia cảnh. Xa nhà biến chúng tôi
thành những đứa con rất mực có hiếu. Ai th́ ai, cả con trai con gái, cứ thủ thỉ
mà tiếc, giá mà được về giúp mẹ sắm Tết, dọn cỗ, dọn nhà, kê đồ,… Chẳng biết,
nếu đang ở nhà, liệu chúng tôi có nhất nhất thèm thuồng chăm Tết được vậy thật
không. Chẳng ai bảo ai, tất cả đều rủ rỉ kể chuyện Tết nhà ḿnh, chén trà sen
Kim Anh, gói bánh đậu xanh Rồng Vàng, … tất cả cố gắng như là trên đất Việt. Bạn
kể về người yêu với nhiều nhung nhớ, bạn kể về người chồng, người vợ đang mong
ngóng ngày về, bạn kể về quê hương xa xôi có đồng chiêm trũng, có vùng núi cao,..
Anh bạn hàng xóm tôi chuyên say sưa kể về làng Ngọc Hà, ‘làng hoa, hoa thơm ngát
bốn mùa...', c̣n phần ḿnh, tôi hay kể chuyện cái làng trung du nghèo ấy hoặc
từng ngày Tết trong nhà,… Cứ thế, cứ thế... chuyện như không dứt.
Mấy anh bạn,
mấy cô bạn sẽ lại bập bùng ghi ta đến gần sang. Những bài vui, những bài buồn,
đủ cả. Rạng sáng mệt rồi, người chuyện tṛ rủ rỉ tiếp, người dựa lưng gà gật,
chẳng ai muốn về. Đĩa nhạc quê hương thay chúng tôi đă lạc giọng, cứ đau đáu lời
hát về Hà Nội, Bài hát khe khẽ ru chúng tôi chập chờn giấc ngủ. Để rồi mai đến
trường, hoà vào cuộc sống thường nhật sinh viên, có ai biết đang là Mồng Một Tết
nhà ḿnh đâu nhỉ. Nhớ nhung dồn lại để tối về hiện ra những cú điện thoại an ủi
nhau, có tiếng cười và cả những nghẹn ngào.
Tết là nhớ nhà,
nhớ đến nát ḷng. Cũng không đợi hẳn đến Tết, gần Tết là mỗi đêm nhớ nhà, nhớ
bạn, tôi lại ch́m đi vào những ḍng thư, những vần thơ ngọng nghịu. Những bài
hát về Hà Nội luôn vang bên tôi trong những ngày này, nhắc tôi một coi lung linh.
Ngân nga bao khúc hát về Hà Nội, tôi tưởng như quê nhà đang kề đây, gần lắm.
Ḷng tôi cứ như muốn măi hát lên liên khúc về Hà Nội. Bài hát nào thiết cũng
thơ, cũng sâu lắng, làm ḷng mềm đi, run rẩy. Cuối cùng, ca từ lắng lại, da diết
một câu hát, một nỗi nhớ - nỗi nhớ tơi bời. Nỗi nhớ tơi bời v́
sao ? hay bởi một hôm trong
‘những chiều sương gió dâng khơi, có người lặng ngắm mây trôi' ? Trời ơi, nhớ
sao nhớ đến tơi bời, nhớ tơi bời là thế này sao ?
Có người nhạc sĩ phong t́nh,
nh́n ‘cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân về,
rừng đào phong kín cánh mong manh hé hoa ḷng…' mà t́nh rỏ phím tơ ‘chạnh
ḷng tôi nhớ đến người em’. C̣n tôi, giữa mùa đông giá, những câu hát thiết tha
đă đưa tôi về bên gia đ́nh, về bên một Hà Nội của riêng tôi, nhớ về tuổi thơ,
nhớ về một Hà Nội ngày thơ và một Hà Nội chưa xa. Cảm ơn bao nhạc sĩ tài hoa đă
cho tôi từ nơi xa lắc mà ngắm nh́n Hà Nội bằng tâm tưởng. Hăy mừng Tết, hăy chờ
Tết, hăy chen đào hoa mà đón Tết cùng tôi. Bạn có mở to cặp mắt lóng lánh nước
nhớ nhà, hay mắt nhắm lại, mơ giấc mơ gia đ́nh ấm cúng, th́ cũng xin hát cùng
tôi khúc ca đây để về tận cùng của Hà Nội Tết : 'Hà Nội mừng đón Tết, hoa chen
người đi, liễu rủ mà chi. Đêm tân xuân, Hồ Gươm như say mê. Chuông reo ngân,
Ngọc Sơn sao uy nghi...
Sắp giao thừa
chưa nhỉ? Bây giờ là ai hỏi tôi hay tôi đang hỏi ai đây? Ừ, sắp giao thừa rồi
đấy! Vậy th́ hăy cùngÔi, giá như được về nhà đón Tết, c̣n ǵ hơn thế nữa. Đêm
tất niên kỳ ảo, sương ướt nhóng nhánh tóc, bước chân về nhà, hả hê với xuân, mỉm
cười xao xuyến,… H́nh như năm mới thực về!
|
|