|
Lá Thư Đầu Năm
Pháp Hiền
Các anh chị thân mến,
“Lại một năm nữa trên
đất người”, ai đó đă bâng khuâng
buông tiếng thở dài.
Người Việt tha hương, với
tuổi đời chồng chất th́ ḷng thương nhớ cố hương làm cho tâm thức hướng về nguồn
càng thêm mănh liệt mỗi khi trời se lạnh. Cái lạnh của mùa đông, hay cái buốt
giá của tuyết rơi, không hẳn là nguyên nhân chính gợi lên nỗi nhớ nhung. Mà sự
trống vắng trong tâm tư và khác biệt trong cuộc sống và trong lối suy nghĩ, tạo
nên sự cách biệt giữa những thệ hệ, mới đích thực là lư do làm người ḿnh có
khuynh hướng quay về với nơi chôn nhau cắt rốn.
Mà ngày Tết hằng năm, trong
truyền thống văn hóa Việt Nam, cũng là dịp để chúng ta tưởng nghĩ về ông bà tổ
tiên, nhắc nhở con cháu về cội nguồn của gịng họ, của dân tộc. Như : nước có
nguồn, cây có cội, chim có tổ, người có tông. Cũng có nghĩa là quay về với chính
ḿnh.
Đi
xa chừng ấy đủ rồi,
Chiều nay lững thững về
nơi của ḿnh.
Con đường nho nhỏ chênh
chênh,
Bầu trời trong trẻo mát
lành hương quê.
Ḷng đang bối rối nẻo về,
Một cơn gió thoảng lời
thề năm xưa.
Buồng cau trĩu nặng đến
giờ,
Giàn trầu xanh mướt
không ngờ người ơi!
Mẹ nay già yếu thật rồi,
Trong nhà ngoài ngơ ṃn
đôi dép chờ.
Trông con ngày nắng đêm
mưa,
Bao nhiêu năm ngỡ như
vừa mới xa...
Bước qua bậc cửa vào nhà,
Nhận ra ta đă t́m ra
chính ḿnh.
(Trở về, của Dương Thu Hằng)
Có lẽ điều đó đủ giải
thích sự kiện số người Việt hải ngoại về quê ăn Tết mỗi năm một đông hơn (khoảng
100.000 người về quê ăn Tết năm nay!). Nhưng đấy chỉ mới là ở mặt văn hóa. Nếu
nh́n sâu hơn nữa vào lănh vực tâm lư, hay tâm linh, tức là vào tầng nền của các
biểu hiện văn hóa, chúng ta lại nghiệm thấy một điều, có thể xem là quy luật,
khá thú vị, như sau :
-
Mọi người, ở mọi lứa tuổi, trong mọi hoàn cảnh
sống, ai ai cũng muốn tránh khổ đau và t́m cầu hạnh phúc; thế nhưng :
-
Khi c̣n trẻ, con người thường đi t́m hạnh phúc
nơi những ǵ bên ngoài ḿnh : nơi bằng cấp, chức vị xă hội, chiếc xe đẹp, cái
nhà to, nơi người vợ hay chồng xinh tươi, nơi sự thành đạt của con cái, nơi sự
kính trọng của kẻ khác, v.v... - hạnh phúc của ta, nhiều hay ít, phù thuộc nơi
những ǵ ta có (avoir) - và, ở lĩnh vực tín ngưỡng, ta đặt niềm
tin nơi một đấng nào đó, bên ngoài ta, nhưng lại có khả năng ban ơn giáng họa
trên ta, quyết định hạnh phúc của ta..., rồi cầu cạnh sự thương hại cứu giúp
của đấng ấy.
-
Đến một độ tuổi chín muồi nào đó, chính xác
hơn là đến một mức độ phát triển tri thức và tâm thức nào đó, ta lại thấy
những cái bên ngoài đó, tất cả, đều là phù phiếm, không chân thật; tất cả, đều
do tâm ta ước vọng, rồi bày đặt thành những thói quen xă hội mà nên như vậy.
Từ đó, ta quay về t́m những giá trị nội tại, trở về với tâm ta. Từ đó, ta biết
sống với chính ta, tức là ta biết sống một ḿnh; và “nỗi cô đơn” mà người lớn
tuổi thường gặp phải, tự nhiên biến mất.
-
Ở mức độ dân tộc cũng vậy. Dân tộc Việt Nam
chỉ thực sự trưởng thành khi quay về để biết rơ chính ḿnh và là
(être) chính ḿnh - đây mới thực sự là ư nghĩa của hai chữ “phát triển”.
-
Mà, quay về với bổn tâm, với chính ḿnh, chính
là Con đường Phật dạy. Ôi may mắn thay, chúng ta đă là những người con Phật
!!! Xin cám ơn ông bà tổ tiên ta đă sớm tiếp thu rồi đă bao đời bảo tồn và
phát huy Chánh Pháp, để cho ngày nay ta được thừa hưởng cái tinh hoa của Đạo
Phật.
_______
Đầu năm xin cầu chúc dân
tộc Việt Nam được thực sự trưởng thành; đất nước Việt Nam ngày một phát triển;
nhà nhà an cư, người người lập nghiệp; trẻ già thuận thảo, trong ngoài đồng tâm;
và cầu chúc các anh chị một năm mới an khang thịnh vượng./.
|
|