|
Kí ức lựa chọn và Học thuyết sai lầm
(*)
Noam Chomsky
Tất cả những ai quan tâm đến vấn đề nhân quyền,
công lí, và liêm sỉ nên vui mừng trước sự kiện Saddam Hussein bị sa lưới, và nên
chờ cho một phiên ṭa quốc tế xử những tội ác trong quá khứ của ông ta.
Việc truy tố những tội phạm của Saddam không chỉ
bao gồm những cuộc tàn sát người Kurd bằng gas vào năm 1988, mà quan trọng hơn,
nên bao gồm cả những cuộc tàn sát người Shiite từng nổi dậy đ̣i lật đổ chế độ
Saddam vào năm 1991.
Vào thời đó, Washington và đồng minh đều nhất
trí một lập trường rằng: dù cho nhà lănh đạo Iraq có phạm phải tội ác nào đi nữa,
ông ta có thể cung cấp cho thế giới Tây phương và các nước trong vùng một hi
vọng về sự ổn định hơn là những nạn nhân bị ông ta đàn áp. Alan Cowell viết
trên tờ New York Times như thế.
Tháng 12 năm rồi, Bộ trưởng ngoại giao Anh Jack
Straw cho công bố một hồ sơ về tội phạm của Saddam. Điều đáng chú ư là những
tội phạm này xảy ra trong thời mà Saddam được sự yểm trợ của Mĩ và Anh.
Thế nhưng, với sự liêm sỉ thông thường của hai
nước này, cả báo cáo của Straw và phản ứng của Washington đều không chú ư đến
điều quan trọng đó.
Những thói quen như thế phản ánh một cạm bẫy đă
ăn sâu vào tận xương tủy trong văn hóa trí thức nói chung – một cạm bẫy có khi
c̣n được gọi là học thuyết về biến đổi, thường thường xuất hiện mỗi hai hay ba
năm ở Mĩ. Nội dung của học thuyết này có thể tóm gọn như sau: "Ừ, trong quá khứ
chúng ta phạm phải sai lầm bởi v́ chúng ta ngây thơ hay vô ư. Nhưng
bây giờ
mọi việc coi như xong rồi, chúng ta không nên phí th́ giờ cho mấy chuyện nhàm
chán, cũ rích đó."
Cái học thuyết đó vừa bất lương, vừa hèn nhát,
nhưng nó có vài cái lợi: Nó bảo vệ chúng ta từ sự nguy hiểm trong việc hiểu biết
những ǵ đang xảy ra tước mắt chúng ta.
Chẳng hạn như cái lí do đầu tiên mà Chính phủ
Bush đưa ra để gây chiến tranh với Iraq là nhằm cứu thế giới khỏi tai họa của
một tên bạo chúa có ư đồ sản xuất vũ khí tàn phá hàng loạt và có dính dáng đến
các nhóm khủng bố. Bây giờ, không ai tin vào lí do đó nữa. Ngay cả người viết
diễn văn cho ông Bush cũng không tin.
Thế rồi một lí do mới được đưa ra: Chúng ta phải
xâm chiếm Iraq để xây dựng nền dân chủ cho Iraq, và qua đó, dân chủ hóa toàn
vùng Trung Đông.
Đôi khi, cường độ lặp đi lặp lại về việc xây
dựng nền dân chủ quá nhiều, nhiều đến độ như là mê sảng.
Tháng vừa qua, David Ignatius, một nhà b́nh luận
cho tờ Washington Post, mô tả việc xâm lăng Iraq là "một cuộc chiến lí
tưởng nhất trong thời hiện đại" – lí tưởng v́ chúng ta chỉ có một mục đích duy
nhất là xây dựng nền dân chủ cho Iraq và các nước trong vùng.
Ignatius tỏ ra hết sức ấn tượng
với Paul Wolfowitz, nhân vật số 2 ở Nhà năm góc, và mô tả Wolfowitz như
là một "Thủ lănh lí tưởng
nhất trong Chính phủ Bush." Ignatius c̣n miêu tả Wolfowitz là một nhà trí thức
thứ
thiệt, một người mà "trái tim rỉ máu khi thấy thế giới Ả Rập bị áp bức
và mơ ước ngày giải phóng sự áp bức
đó."
Có lẽ điều này giải thích cho sự thăng hoa của
Wolfowitz. Chúng ta c̣n nhớ trong thời Reagan c̣n làm tổng thống, Wolfowitz làm
Đại sứ Mĩ ở Nam Dương, ông ta từng yểm trợ hết ḿnh cho Suharto, một trong những
kẻ giết người lớn nhất trong thế kỉ 20.
Cũng trong thời Reagan, Wolfowitz là một nhân
viên trong Bộ ngoại giao đặc trách về Á châu sự vụ, ông c̣n yểm trợ cho những
tên độc tài khát máu như Chun ở South Nam Hàn, và Marcos ở Phi Luật Tân.
Tất cả những sự thật này trở nên không thích hợp,
chẳng liên quan ǵ đến t́nh h́nh hiện nay, bởi v́ Mĩ đang theo đuổi Học thuyết
về thay đổi.
Dường ấy, vâng, trái tim của Wolfowitz rướm máu
cho những nạn nhân của áp bức – và nếu lịch sử cho thấy ngược lại, th́ điều đó
rất ư là nhàm chán và cũ rích. Chúng ta chẳng cần bận tâm làm ǵ. Chúng ta nên
quên quá khứ.
Người ta c̣n nhớ đến một minh họa khác cho thấy
Wolfowitz yêu dân chủ như thế nào. Hạ nghị viện Thổ Nhĩ Ḱ gần như là nhất trí
chống lại cuộc chiến ở Iraq, và không cho phép quân đội Mĩ dùng Thổ làm bàn đạp
tấn công Iraq. Quyết định này làm cho Washington nổi điên lên.
Wolfowitz kịch liệt lên án giới quân sự Thổ đă
không chịu can thiệp để lật ngược quyết định của Hạ nghị viện Thổ Nhĩ Ḱ. Nhưng
Thổ Nhĩ Ḱ lắng nghe tiếng nói của người dân, chứ không tuân theo lệnh từ
Crawford, Texas, hay Washington, D.C.
Thành tích mới nhất trong sự nghiệp của
Wolfowitz là bản báo cáo "Determination and Findings" (Xác định và Phát hiện)
về các hợp đồng tái kiến thiết ở Iraq. Wolfowitz ra lệnh cho những người cầm
quyền ở Iraq hiện nay phải loại bỏ những quốc gia dám nghe theo nguyện vọng của
đại đa số dân chúng là không ủng hộ cuộc chiến ở Iraq do Mĩ và Anh cầm đầu.
Lí do Wolfowitz đi đến chính sách ḱ thị trên là
v́ "lợi ích an ninh" của Mĩ. Nhưng lợi ích an ninh là một cái ǵ không hiện hữu,
khi mà các đại công ti như Halliburton và Bechtel được tự do "cạnh tranh" đấu
thầu với các nền dân chủ ở Uzbekistan và Đảo Solomon, nhưng không tự do đấu thầu
với các nước như Pháp, Đức, Nga, v.v…
Cái hiển nhiên được bộc lộ từ chính sách của
Wolfowitz là Washington khinh thường dân chủ, trong khi ngoài miệng th́ nói là
khao khát dân chủ.
Nhưng hoàn thành được cái sứ mệnh nói một đằng
làm một nẽo đó là một thành công vĩ đại. Ngay cả các chế độ toàn trị cũng không
bắt chước được.
Người Iraq từng nh́n thấu được quá tŕnh này của
người chinh phục và người bị chinh phục.
Người Anh sáng lập ra quốc gia Iraq v́ lợi ích
riêng của nước Anh. Khi họ thống trị Trung Đông, họ bàn thảo cách dựng nên một
bề ngoài về Ả Rập: yếu đuối, dễ uốn nắn, sao cho người Anh có thể cai trị một
cách lâu dài.
Không ai nghĩ rằng Mĩ muốn có một chính phủ Iraq
độc lập? Nhất là hiện nay, Washington đ̣i quyền thành lập một lực lượng quân sự
cố định ở Iraq, ngay tại trung tâm sản xuất dầu mỏ lớn nhất thế giới. Mĩ c̣n
đ̣i, và đă, áp đặt một chế độ kinh tế mà không một quốc gia có chủ quyền nào có
thể chấp nhận được, đó là chính sách đặt các quyền lợi kinh tế vào tay các đại
công ti Tây phương.
Xuyên suốt lịch sử, ngay cả những hành động thô
bỉ nhất và ô danh nhất thường được đi kèm với những mục tiêu cao quí và những mĩ
từ về tự do và độc lập.
Quan sát của Thomas Jefferson hơn trăm năm về
trước vẫn c̣n tính thời sự vào ngày hôm nay: "Chúng ta có tin Bonaparte chiến
đấu v́ tự do cho biển hơn là chúng ta tin người Anh chiến đầu v́ tự do của con
người? Mục tiêu của họ giống nhau: đem lại quyền thế, sự thịnh vượng, và tài
nguyên từ các quốc gia khác về tay họ."
(*) Nguyễn Văn lược dịch từ bài “Selective
memory and false doctrine” của Noam Chomsky, đăng trên Znet website (www.znet.org)
ngày 21 tháng 12 năm 2003.
|