|
ĐỖ
XUÂN HỢP-ÔNG VUA CỦA NGÀNH GIẢI PHẪU HỌC VIỆT NAM
(*)
Lê
Minh Quốc
Cho đến nay, không riêng ǵ các thế hệ sinh
viên y khoa mà ngay cả chúng ta cũng đều tự hào khi biết trong bộ sách giá trị
Anatomie Topographique của Henri Rouvierè - tập nghiên cứu y học về cánh tay con
người có chương viết về cơ ghi rơ muscle Do Xuan Hop và chương về dây thần kinh
ghi rơ nerf Do Xuan Hop. Bên cạnh đó tên tuổi và công tŕnh nghiên cứu của ông
c̣n được in trong bộ Encyclopédie medicale Francaise (Bách khoa toàn thư y học
Pháp). Vậy Đỗ Xuân Hợp là ai mà khiến y học thế giới phải đề cao và khâm phục
như thế?
Ông sinh ngày 8/7/1906
tại Hà Nội - con thứ năm của cụ Đỗ Xuân Đạt - một gia đ́nh nghèo có truyền thống
hiếu học và yêu nước. Khi cụ Lương Văn Can cùng những chí sĩ yêu nước lập ra
trường Đông Kinh Nghĩa Thục th́ cụ Đạt dù không ra dạy, nhưng vẫn bí mật giúp đỡ
tài chính cho trường. Ngay từ nhỏ, cụ Đỗ Xuân Hợp đă nổi tiếng là cậu học tṛ
giỏi nhất trường. Sau khi đậu ưu kỳ thi tiểu học th́ phần thưởng là những cuốn
sách đă được ông chất đầy trong một tủ lớn! Sau này theo học trường Bưởi, ông
cũng là học sinh giỏi, chăm chỉ và khiêm tốn giúp bạn học kém hơn ḿnh. Mỗi
tháng được nhận học bổng 8 đồng, ông dùng để nuôi hai em tiếp tục ăn học như
ḿnh. Sau khi tốt nghiệp trung học với bằng thành chung loại ưu tú, ông theo học
trường Cao đẳng y dược Đông Dương. Ông tính toán như vậy v́ chỉ sau bốn năm học
th́ có thể đi làm để giúp đỡ gia đ́nh. Mùa hè năm 1929, Đỗ Xuân Hợp tốt nghiệp
ra trường.
Lúc này t́nh yêu đến với
ông. Người đó là bà Nguyễn Thị Thịnh - một nữ sinh trường Sư Phạm Hà Nội. Sau
này nên duyên nợ th́ người vợ đă cùng theo chồng lên đường nhận nhiệm sở. Đỗ
Xuân Hợp được phân công về nơi rừng thiêng nước độc ở Bắc Hà (gần Lào Cai)! Nơi
đây trong thập niên 30 vẫn c̣n là nơi "ánh sáng văn minh" chưa rọi tới! Những
người dân c̣n tin vào thầy mo hơn là tin vào khoa học. Cho dù họ vẫn kính trọng
gọi ông là "quan đốc". Hăy nghe một người học tṛ của ông là bác sĩ - TS. Lê Gia
Vinh kể lại: "Một hôm đi qua một quả đồi vắng, bỗng nhiên nghe tiếng chập cheng
lốc cốc, kèm theo tiếng rên rỉ khóc lóc, "quan đốc" lần ṃ vào tận nơi, thấy một
cụ già bụng trương ph́nh, đang hổn hển nằm chờ chết, chung quanh vợ con gào khóc,
khấn vái trước một bàn thờ gà xôi, rượu, hoa quả đủ thứ, một thầy mo đang phồng
mang trợn mép, mặt đỏ tía tai, vung gươm nhảy nhót, truyền phán các âm binh xua
đuổi ma quỷ. Thấy "quan đốc" vào , thầy mo vội vă chuồn mất. Sau khi Bác sĩ Hợp
thăm bệnh xong, thầy kư được gọi đến, mang dụng cụ tháo thụt ngay cho ông cụ.
Phải đả thông măi, ông cụ và gia đ́nh mới bằng ḷng cho làm. Ra được một thau
sành đầy. Thấy nhẹ nhàng thoát chết, ông cụ và gia đ́nh lạy lấy lạy để, cám ơn
măi "quan đốc" nhân từ cứu nhân độ thế" (Con đường vinh quang- Lê Gia Vinh - NXB
Văn Hóa 1991). Sống trong một môi trường như thế, vợ chồng Bác sĩ Đỗ Xuân Hợp đă
làm hết sức ḿnh để cải thiện sức khỏe cho người dân c̣n mê muội, dốt nát. Ngay
từ những năm tháng này ông đă có quan niệm: cứu được bệnh nhân thoát khỏi tay tử
thần là niềm vui của chính ḿnh. Muốn làm được như vậy th́ không thể không nâng
cao tay nghề và tŕnh độ hiểu biết của ḿnh về y học.
Cuối xuân năm 1932, ngoài
trời rét lạnh. Những ngọn gió lang thang đi qua rừng cây trong đêm tối làm vọng
lại những âm thanh buồn năo ruột. Đang nằm trong chăn ấm, hai vợ chồng cùng chúi
mũi đọc hài kịch của Molière cho vơi nỗi nhớ nhà th́ đột nhiên nghe những tiếng
súng vọng lên "đoàng! đoàng!". Rồi có những tiếng kêu thất thanh: "Cướp! Cướp!"
T́nh h́nh những năm tháng này chưa yên ổn, bọn thổ phỉ từ biên giới tràn sang
cướp phá như chỗ không người! Ông Hợp vội tắt đèn măng - xông, với tay lấy khẩu
súng trường đang treo trên tường nhà rồi dẫn vợ chạy ra chỗ ẩn náu. Ông dự định
gặp bọn chúng kéo đến là bắn. Nhưng hỡi ôi! Chúng đông quá. Ông bất lực nói: "Chúng
mày muốn lấy ǵ th́ lấy! Để cho tao sống, tao c̣n chữa bệnh cho dân". Thế là
chúng lấy hết mọi thứ! Thấy chiếc nhẫn cưới đang đeo trên tay, một tên thổ phỉ
định rút dao ra chặt tay ông để cướp th́ ông nhanh chóng tháo ra đưa ngay cho nó.
Như vậy cả gia tài dành dụm chỉ trong thoáng chốc tan theo mây khói. Lúc binh
lính Pháp lên trấn áp bọn thổ phỉ th́ chúng đă cao chạy xa bay tự lúc nào rồi!
Nhưng trong đời c̣n có
câu: "Tái ông thất mă" để chỉ việc đời biến hóa khôn lường, trong rủi có may và
ngược lại. Sau tai họa trên th́ nửa tháng sau, ông được mời lên đồn binh để nhận
tiền bồi thường! Với số tiền này ông đă dùng để mua tài liệu y học từ bên Pháp
và theo học hàm thụ trường Đại học tổng hợp tại Paris. Hai vợ chồng cùng học say
mê và chăm chỉ. Cũng trong thời gian này, ông nhận được thông báo: Trường Y khoa
Đông Dương đang thi tuyển chọn lấy một trợ lư ngành giải phẫu cho Viện giải phẫu
của trường. Thế là với quyết tâm của ḿnh, ông quyết tâm thi. Cuối năm 1932, ông
trở về Hà Nội nộp đơn thi và trúng tuyển. Nhờ vậy, ông được chuyển công tác về
Hà Nội, phụ việc cho Giáo sư P. Huard - giám đốc của Viện giải phẫu học. Qua năm
sau, nhờ có sự chứng nhận và giới thiệu của trường hàm thụ mà vợ chồng được thi
tú tài. Cả hai kỳ thi họ đều đậu thủ khoa. Nếu Bác sĩ Hồ Đắc Di là người Việt
Nam đầu tiên tốt nghiệp bác sĩ phẫu thuật tại Pháp th́ Đỗ Xuân Hợp là người đầu
tiên trợ giảng và hướng dẫn cho sinh viên thực tập trong khoa phẫu thuật của
trường Y khoa Đông Dương.
Thông qua những kinh
nghiệm đă thu thập được sau hơn 10 năm làm công việc này, Đỗ Xuân Hợp đă gây
chấn động trong giới y học thời bấy giờ bằng bộ sách Morphologie humaine et
anatomie artistique (H́nh thái học và giải phẫu thẩm mỹ) in năm 1942. Với bộ
sách này ông đă được Viện Hàn Lâm y học nước Pháp đă tặng giải thưởng Testut vào
năm 1949. Ngoài ra ông c̣n công bố nhiều công tŕnh nghiên cứu có giá trị khác.
Có thể nói từ năm 1936 Đỗ Xuân Hợp đă nghiên cứu về bộ xương người Việt Nam hiện
đại và một số sọ hoặc bộ xương người Việt Nam thời cổ. Ngoài ra ông c̣n nghiên
cứu cả về năo, mạch máu thần kinh và nội tạng v.v... Hầu hết những công tŕnh
này đều viết bằng tiếng Pháp. Trong thời gian này có hai chi tiết thú vị. Một là
mùa thu năm 1942, khi xem triển lăm tại pḥng tranh mỹ thuật Đông Dương, vợ ông
đă mua bức tranh Gia đ́nh thuyền chài của họa sĩ L.X.N vừa đoạt giải thưởng đặc
biệt. Sau khi họa sĩ đem đến tận nhà treo, bấy giờ Đỗ Xuân Hợp mới ngắm nghía.
Chỉ giây lát sau ông đă phát hiện ra chi tiết sai về cơ bắp khi họa sĩ vẽ nhân
vật, v́ khi ngồi co chân th́ bắp chân không thể như thế được. Sự góp ư của ông
chính xác và thuyết phục nên họa sĩ này vui vẻ đem về vẽ lại, nhờ vậy bức tranh
mới đạt hiệu quả trong nghệ thuật. Hai là với tấm bằng Testut - do biến chuyển
thời cuộc nên Đỗ Xuân Hợp không nhận được. Măi đến sau này, khi Tổng thống Pháp
Francois Mitterrand sang thăm Việt Nam có gặp vợ cố Bác sĩ Đỗ Xuân Hợp. Trong
tṛ chuyện thân mật, bà có nhắc đến chuyện này, điều chúng ta không ngờ là chỉ
thời gian sau, Viện hàn lâm y học Pháp đă gửi đến cho gia đ́nh cố bác sĩ tấm
bằng này. Theo lời kể của vợ cố bác sĩ Đỗ Xuân Hợp chúng ta có thể thấy được
tinh thần hiếu học của ông. Bà nói: "Đối với ông nhà tôi trên đời này chỉ có
sách là quan trọng nhất. Không lúc nào tay ông rời quyển sách. Thậm chí ngay
trong lúc ăn, ông cũng chúi mũi vào sách, nhiều lúc tôi phải đút cơm cho chồng
tôi như chăm sóc trẻ nhỏ. Cơm ngon hay khê nhăo ông cũng không quan tâm, cho ǵ
ăn nấy, mắt chỉ dán vào sách hoặc giáo tŕnh sẽ giảng dạy cho sinh viên. Sau này
được nhà nước giao nhiều nhiệm vụ quan trọng, nhưng ông vẫn không thay đổi thói
quen này. C̣n chuyện tiền nong th́ ông không bao giờ để ư đến. Mỗi tháng, người
lái xe riêng của nhà tôi nhận tiền lương trao cho tôi. Có lần tôi hỏi tiền lương
mỗi tháng bao nhiêu th́ ông lắc đầu không biết. Có thể nói nhà tôi là người lấy
việc say mê nghiên cứu y học làm niềm vui. Tôi tự hào là trong tổng số gần 100
công tŕnh đă công bố bằng tiếng Pháp và tiếng Việt, tôi có đôi lần đóng góp cho
chồng tôi những việc nhỏ. Chẳng hạn như t́m giúp nhà tôi tiếng Việt phù hợp khi
dịch tài liệu tiếng Pháp hoặc năm 1951, nhà tôi nhiều ngày đăm chiêu suy nghĩ
khi chuyển ngữ một loại xương từ tiếng latinh sang tiếng Việt. Trong sách tiếng
Latinh ghi là Tibia, có người dịch là xương ống quyển nhưng cũng chưa thích hợp
lắm. Không biết đặt tên ǵ cho phù hợp, nhà tôi suy nghĩ măi khiến tôi cũng sốt
ruột. Lúc đó, tôi đang ngồi dùng chày giă cua, th́ Bác sĩ Nguyễn Thế Khánh đi
ngang qua, nhà tôi gọi vào và giăi bày nỗi khó khăn của ḿnh. Thấy tôi đang cầm
chày trên tay, Bác sĩ Khánh nh́n tấm ảnh vẽ khúc xương rồi buột miệng nói đùa:
"Ô hay trông giống cái chày quá nhỉ!". Đang chăm chú làm việc nghe vậy tôi phá
lên cười vui vẻ. Nhà tôi cũng cười và đặt tên là xương chầy - v́ đó là từ đúng
nhất mà lâu nay nhà tôi cứ cố gắng t́m kiếm trong vốn từ ngữ tiếng Việt của ḿnh.
Dù là người rất giỏi tiếng Pháp, dùng tiếng Pháp để dạy cho sinh viên, nhưng
ngay sau Cánh mạng tháng Tám, thực hiện chủ trương của Đảng đưa tiếng Việt vào
trường Đại học th́ ông là một trong những người đầu tiên hưởng ứng bằng tất cả
tâm huyết của ḿnh.
Khi toàn quốc kháng chiến
nổ ra tiếng súng hào hiệp và chính nghĩa th́ Bác sĩ Đỗ Xuân Hợp bỏ lại sau lưng
căn biệt thự số 69 phố Trần Xuân Soạn (Hà Nội), bỏ lại những tiện nghi vật chất
để lên đường ṭng quân. Sự cương quyết của ông khi đi theo kháng chiến là việc
không phải ai cũng làm được, v́ bấy giờ ông đang giảng dạy ở Đại Học Y khoa, lại
chữa bệnh ở bệnh viện Phủ Doăn và c̣n có cả pḥng mạch tư ở phố Chợ Hôm. Nhưng
theo tiếng gọi của Tổ quốc, vợ chồng ông ra đi nhẹ nhàng và thanh thản. Vào
tháng 3/1947 họ ở Việt Tŕ. Sau khi Pháp tấn công th́ phải dắt díu nhau chạy lên
Lâu Thượng rồi nửa đêm chạy ngược sông Lô để qua B́nh Sơn (Vĩnh Yên). Từ đây,
Bác sĩ Đỗ Xuân Hợp được giao nhiệm vụ làm giám đốc Quân y viện Liên khu 10. Vào
tháng 3/1949, nhiều chiến dịch lớn đă mở và quân ta đánh thắng giặc Pháp nhiều
trận oanh liệt. Để kịp thời đào tạo cán bộ quân y phục vụ chiến trường, Trường
Đại học Quân y được thành lập ở cánh rừng Liễn Sơn, xă Hồng Hoa, huyện Tam Dương
(Vĩnh Phú). Bác sĩ Đỗ Xuân Hợp nhận thêm nhiệm vụ giảng dạy cho trường, ngoài ra,
ông c̣n phải dạy ở Đại học y khoa Chiêm Hóa (Tuyên Quang) do Bác sĩ Hồ Đắc Di
làm hiệu trưởng. Từ năm 1950, ông được chỉ định làm Hiệu trưởng trường Đại học
Quân y. Tuy bận nhiều việc nhưng ông không ngừng nghiên cứu khoa học và biên
soạn giáo tŕnh giảng dạy.
Trực tiếp mổ xẻ, băng bó,
chăm sóc vết thương cho thương bệnh binh từ chiến trường chuyển về, ông nhận
thấy vết thương tứ chi bao giờ cũng chiếm một tỉ lệ lớn, do đó ông đă kịp thời
biên soạn quyển Giải phẫu tứ chi và Thực hành y khoa. Tập sách này được xuất bản
năm 1952 tại Việt Bắc - nó không chỉ là tài liệu chính giảng dạy trong nhà
trường mà c̣n là cẩm nang quư báu cho cán bộ quân y tham khảo để phục vụ thương
binh ngay tại chiến trường. Với tác phẩm này, ông được Bác Hồ gửi thư khen ngợi
và Chính phủ tặng Huân chương kháng chiến hạng ba. Từ sự khích lệ này, trong
suốt 20 năm (1952-1971) ông đă dành hết tâm lực để hoàn thành bộ sách nghiên cứu
về giải phẫu học gồm nhiều tập, với 2000 trang, 900 h́nh vẽ minh họa có giá trị
lâu bền như Giải phẫu bụng, Giải phẫu ngực... đă được Nhà xuất bản y học tái bản
nhiều lần. Ngoài ra c̣n có thể kể đến những tác phẩm y học ông viết trong thời
gian chống Pháp như Triệu chứng học, Dược học, Thực hành bệnh viện...
Sau chiến thắng Điện Biên
Phủ vang dội địa cầu, cùng với đoàn quân chiến thắng, gia đ́nh Bác sĩ Đỗ Xuân
Hợp trở về Hà Nội. Về lại thủ đô, với chức Hiệu trưởng Viện Đại học Quân y, ông
góp tay vào việc xây dựng nền y học nước nhà.
Là một nhà khoa học, một
người thầy thuốc, Ông đă hết ḷng, hết sức đem hết khả năng và kinh nghiệm của
ḿnh để cứu chữa cho thương bệnh binh, luôn luôn thể hiện tốt lời dạy của Hồ Chủ
Tịch: "Người thầy thuốc giỏi phải đồng thời như mẹ hiền". Ông mất năm 1985 tại
Hà Nội.
Với những đóng góp của ḿnh, Bác
sĩ Đỗ Xuân Hợp được Nhà nước và quân đội trao tặng nhiều phần thưởng cao quư như
Huân chương Độc lập, Huân chương Quân công hạng nhất, Huân chương Quân kỳ quyết
thắng, Danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang, Giải thưởng Hồ Chí Minh (đợt 1)...
Nhưng có lẽ phần thưởng cao quư nhất đối với ông là ông đă tự nguyện sống trọn
vẹn cả cuộc đời cho công việc phụng sự y học với tư tưởng "cứu nhân độ thế" mà
Thánh y Lê Hữu Trác đă dạy.
Lê Minh Quốc
(*) Bài viết được trích từ trang nhà của Trường
Đại học Y Hà nội (http://www.hmu.edu.vn)
|
|