|
Vài hàng giới thiệu: Trung
tâm William Joiner (William Joiner Center, WJC) thuộc Trường Đại học Massachusetts,
Mĩ, có một chương tŕnh nghiên cứu (tạm dịch) về “Tái Xây Dựng Diện Mạo và Quê hương
của Người Việt ở Nước Ngoài”, do Tiến sĩ Kevin Bowen và ông Nguyễn Bá Chung chủ
tŕ. Trong chương tŕnh này, WJC kêu gọi và tuyển dụng các nhà nghiên cứu,
khoa bảng, văn nghệ sĩ, v.v… tham dự. Thời gian nghiên cứu cho mỗi ứng viên
là 3 tháng. Trong số những người tham dự nghiên cứu, có 5 nhà nghiên cứu từ
Việt Nam, kể cả ông Hoàng Ngọc Hiến, một nhà nghiên cứu lí luận văn học, và ông
Nguyễn Huệ Chi, một nhà nghiên cứu về văn học Việt Nam cổ, đặc biệt là văn học thời
Lư, Trần.
Sự có mặt của hai ông Hoàng
Ngọc Hiến và Nguyễn Huệ Chi trong chương tŕnh nghiên cứu làm cho ông Nguyễn Hữu
Luyện đứng ra kiện WJC, v́ ông cho rằng WJC kỳ thị trong việc tuyển dụng nhân sự.
(Ông Luyyện là một cựu sĩ quan trong quân đội Nam Việt Nam, một người mà trước năm
1975 từng nhảy dù xuống Bắc Việt Nam, nhưng lập tức bị bắt và giam giữ đến sau 1975
mới thả và đi định cư ở Mĩ.) Ông Luyện c̣n tố cáo hai nhà nghiên cứu từ Việt
Nam là cố t́nh viết lại lịch sử tị nạn của người Việt hải ngoại. (Nhưng sự
thực th́ hai nhà nghiên cứu này chỉ nghiên cứu về văn học, không phải lịch sử người
Việt tị nạn).
Vụ kiện kéo dài đă hai năm.
Ông Luyện c̣n đi nhiều nơi trên thế giới để vận động xin tiền đồng hương để kiện
WJC. Số tiền đóng góp đă lên đến hàng trăm ngàn Mĩ kim. Nhưng trong
thời gian qua, đă có quá nhiều thông tin, chi tiết được tung ra báo chí làm cho
nhiều người chẳng hiểu đâu là thực và đâu là giả. Đồng hương có ḷng trở nên
hoang mang, chẳng biết đồng tiền ḿnh đóng góp vào Quĩ kiện cáo có đi đến đâu hay
không, hay lại rơi vào tay của luật sư mà kết quả th́ con số không to tướng, hay
lại như bao lần khác tiền chẳng có cánh mà bay mất dưới biết bao danh nghĩa … và
người ta lại vận động xin tiền tiếp.
Bài viết sau đây của Tác giả
Nguyễn Văn Lục ở Canada cho chúng ta biết nhiều sự thật (trên giấy trắng mực đen)
của vụ kiện, nhiều sự thật mà chúng ta chỉ biết lắc đầu ngao ngán,
giơ tay lên trời
… đầu hàng. Bài viết của ông Nguyễn Văn Lục, có lẽ không nói theo ngôn ngữ
của “cộng đồng”, nên nó đem lại cho ông rất nhiều phiền phức, nhăn hiệu, vu khống,
mạ lị, v.v… mà chúng ta chỉ biết thông cảm cùng tác giả. Dù sao, lời nói thật
thường làm mếch ḷng người nghe. Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu bài viết
của Tác giả Nguyễn Văn Lục, và xin ghi nhận ḷng can đảm cũng như cám ơn Tác giả
đă cho sử dụng bài viết này.
Chuyển Luân
Gió đă đổi chiều ...
Nguyễn văn Lục
Đôi lời ngỏ của người viết
Vào khoảng
tháng 5-2002, tại Montréal có một bữa tiệc gây quỹ nhằm yểm trợ ông Nguyễn Hữu Luyện
(NHL) với tựa đề đăng trên báo: Tổ chức William Joiner Center (WJC) đang cấu
kết cùng nhóm phản chiến Hoa kỳ và ngụy quyền CSVN để thực hiện xuyên tạc và sửa
đổi sự thật về cuộc ra đi vĩ đại của người Việt (Thời báo số 647, 24-5-2002).
Đă ba năm rồi, vẫn chưa có một ai đưa ra những bằng cớ xác thực về những điều
kết án trên. Cũng đă gần ba năm, chưa ai có cơ hội đọc thấy, dù một chữ thôi
về sự xuyên tạc và bôi nhọ sự ra đi vĩ đại của người di tản của ông Hoàng
Ngọc Hiến và ông Nguyễn Huệ Chi.
Sự lo sợ như
vậy có quá đáng không. Người viết không được mời dự bữa tiệc đó. Hỏi một người tham
dự th́ chừng như cũng không biết ǵ hơn. Hỏi một vị có thẩm quyền, sau là
chức sắc trong cộng đồng cho biết có gặp ông Nguyễn Hữu Luyện bên Mỹ, có nói dăm
ba câu chuyện và từ đó góp phần khởi xướng vụ quyên tiền. Mọi chuyện như thể
rơ ràng quá, trắng đen đă rơ rệt chả cần t́m hiểu lôi thôi nữa. Kiện.
Phải kiện. Có thế thôi. Không biết có được bao nhiêu người trong cộng
đồng cho đến lúc vụ kiện bắt đầu: Họ đă nắm rơ tổ chức WJC, biết mục đích, cách
tuyển ngưởi, biết rơ Hoàng Ngọc Hiến, Nguyễn Huệ Chi, biết rơ Nguyễn Bá Chung là
cộng sản, biết rơ thủ tục tố tụng, luật pháp Hoa Kỳ.
Có cần người
viết nhắc lại là trong buổi họp giửa Cộng Đồng người Việt và WJC, Ông Kevin Bowen
đă đặt câu hỏi “Có ai trong cộng đồng biết ǵ về HNH, NHC”. Cả ban đại diện
người Việt đă không ai lên tiếng.
H́nh như các
câu chuyện về người Việt đều bắt đầu như thế cả.
Sự thật
là ngay từ tháng tư năm 2000, ông Luyện đă bắt đầu khởi tố WJC rồi. Khoảng
thời gian hai năm đến lúc cộng đồng ở Montréal lên tiếng đó cần để chúng ta suy
nghĩ lắm.
Phần người
viết thấy cần t́m hiểu với tư cách một người của cộng đồng nằm trong số 3 triệu
người, kể cả những người đă chết trên biển trong một Class Action (sẽ nói
sau về loại kiện cáo này). Người viết đă đăng một bài trên Đi Tới (Canada)
số tháng Tư, 2003 nhằm sàng lọc mốt số tài liệu để giúp cho những người trong cộng
đồng hiểu rơ nguyên ủy vụ kiện, mục đích, chương tŕnh WJC là ǵ, tổ chức của họ,
thủ tục tuyển chọn và những trao đổi giữa đôi bên cộng đồng người Việt Boston và
trung tâm WJC.
Đáng nhẽ
công việc tŕnh bầy, diễn tiến vụ kiện là trách nhiệm tinh thần của cộng động, của
những người trách nhiệm đứng ra kiện có bổn phận tŕnh bầy cho đồng bào biết
đầy đủ, sự thật thế nào nên phổ biến ra. Các Cộng đồng
đều có báo chí, có đầy đủ phương tiện truyền thông như đài phát thanh. Vậy
mà kể từ đó đến nay, tuyệt đại đa số người trong cộng đồng không biết rơ vụ
kiện. Cộng đồng đă không làm ǵ v́ phần đông những ngưởi có trách nhiệm có
thể cũng không nắm rơ hoặc có biết đôi chút cũng không nói, hay không cần phải nói.
Tôi mạnh dạn
viết ra đây những ǵ cộng đồng và ông Nguyễn Hữu Luyện đă không nói. Những
điều viết ra có thể không đồng quan điểm với cộng đồng, không nói thứ tiếng nói
chung của cộng đồng. Người viết buộc ḷng phải nói câu này: Chúng
ta tất cả, đang dắt tay nhau vào một cuộc phiêu lưu chính trị trong
vụ kiện này mà tương lai chưa biết sẽ ra sao. Nếu vụ kiện thất bại, trách
nhiệm tinh thần của quư vị nặng lắm. Quư vị càng rêu rao bên ngoài hành lang
ṭa án, càng t́m cách che dấu sự thật, càng t́m cách truy chụp những nguời
không nói thứ ngôn ngữ chung của qúy vị. Quư vị sẽ ăn nói ra sao với cộng đồng
nếu thất bại? Mà thực ra th́ đă thất bại một phần rồi. Chẳng nhẽ, chúng
ta đă không học được ǵ về bài học đau đớn đă qua làm tan ră niềm tin của cộng đồng
người Việt di tản?
Người viết
xin nhắc lại điều này để thấy chúng ta lao vào vụ kiện như thể không có một con
đường nào khác, một giải pháp nào khác. Trong một buổi họp giữa Trung tâm
William Joiner và các giới chức trong cộng đồng (gọi tắt là “cộng đồng”), họ đă
đưa 4 đề nghị sửa đổi, nhất là về quy chế thường trú để dễ dàng cho những ứng viên
người Việt hải ngoại. Trong cuốn băng video thu h́nh, cộng đồng đă tự đồng
cắt bỏ đoạn này, đă cắt bỏ những phát biểu nào của thành viên cộng đồng xét ra không
thích hợp, cắt bỏ những câu hỏi của Tiến sĩ Bowen, cắt bỏ những phát biểu của Tiến
sĩ Watanabe, cắt bỏ những phát biểu của Tiến sĩ Michael La Fargue.
Xin mọi
người cho biết, chỉ qua cách hành xử đối với sự thực trong cuốn băng video này,
chúng ta nên đánh giá thế nào cách thái độ của những người cầm đầu Cộng Đồng người
Việt Boston?
Ngày 25-08,
Tiến sĩ Bowen đă gửi thư cho cộng đồng sẵn sàng hợp tác và yêu cầu gửi một
phiên bản cuốn video. Cộng đồng đă im lặng không trả lời. Cộng đồng
đă chặt cầu v́ chủ đích của Cộng đồng là kiện. Và theo họ, đây là một
vụ kiện lịch sử đối với người Việt và đối với cả người Hoa Kỳ. Nó vượt khỏi
cá nhân ông Luyện. Đó là vụ kiện kỳ thị với Class action nhân danh
cho ba triệu người, từ 40 tuổi trở lên đụng chạm đến Uy tín Trường Đại học Boston
mà c̣n cả nước Mỹ. Không phải chỉ những nguời Việt ở Mỹ mà trên khắp thế giới.
Con cháu chúng ta sau này sẽ có dịp nghe kể lại câu chuyện, có hai “tên cộng sản”
vào nước Mỹ nói chuyện chữ nghĩa láo lếu đă bị 6 triệu cánh tay từ khắp nơi trên
thế giới nhất tề đứng lên xô ngă chúng. Câu chuyện kể chẳng hiểu đă phải kết
thúc như thế nào.
Tŕnh bày nguyên uỷ, diễn tiến
vụ kiện và những việc làm của ông Luyện
Phần I: Kiện trước Massachusetts
Commission Against Discrimination (MCAD)
Như đă nói ở trên, ông Luyện đă
khởi tố kiện WJC (Hồ sơ đánh số 01-4507E) từ tháng tư-2000. Thật ít
ai được biết có vụ kiện này. Thoạt tiên, ông Luyện kiện trước Hội Đồng Bài
Trừ Kỳ Thị gọi tắt là MCAD. Muốn kiện trước MCAD cần hội đủ chứng cớ về tuổi
tác, sắc tộc, mầu da và nguồn gốc quốc gia. Ngày 12 tháng 09 năm 2001, MCAD
phản bác vụ kiện của ông Luyện với lư do “It Lacked probable cause.”
Đây là thất bại đầu tiên của cá
nhân ông Luyện trước Trung tâm William Joiner.
Nhưng có lẽ
để bao biện cho sự thất bại này, trong một lá thư gửi cộng đồng ngày 8-10-2001,
ông Luyện viết một cách mù mờ rằng, “Đây là giai đọan hành chánh đă xong, quyết
định của MCAD hoàn toàn không có ảnh hưởng ǵ tới sự sét sử của toà án. Nhưng
theo thủ tục th́ những vụ án liên quan đến tới vấn đề kỳ thị th́ phải qua hội đồng
này, sau đó không quên gọi WJC là bàn tay tội ác đối với cộng đồng người Mỹ, gốc
Việt.”
Xin có đôi
lời nhận xét: Thứ nhất, gọi đây là một giai đọan hành chánh th́ thật là mỉa
mai. Gọi như thế nghe không ổn tư nào. Đây là một vụ kiện, bởi v́ có
thưa, có gửi, có nguyên đơn là ông Luyện, bị đơn là chương tŕnh WJC. Có kiện
là có kẻ thắng, người thua. Ông Luyện đă thua kiện.
Hơn nữa, “đă
xong” là thế nào? Tối nghĩa lắm. Đă thua, đă thất bại mới đúng. Thua
mới kháng cáo lên trên.
Thứ hai, cho
rằng quyết định của MCAD không ảnh hưởng ǵ tới ṭa án là không đúng. Giả dụ nếu
ông thắng th́ có cần kháng cáo (appeal) nữa không. Chắc là không. Ṭa án đă
bắt buộc phải qua MCAD, điều đó cho thấy quyết định của MCAD là quan trọng, không
bỏ qua được. Qua vụ này, mặc dầu từ trước tới nay, người viết vẫn trân trọng
ông Luyện như một cựu sĩ quan có ḷng, một nguời quốc gia. Nhưng thấy rằng,
ông quá nặng t́nh với việc kiện tụng nên rơi vào chỗ cố chấp, để cho cảm tính, nộ
khí lấn lướt cán cân của lư trí. Không thể nào chấp nhận những ngôn từ ông
Luyện quẳng vào mặt ông Nguyễn Bá Chung cũng như Trung Tâm William Joiner một cách
vô bằng cớ. Giả dụ rằng, họ kiện lại ông về những vu cáo không bằng cớ, về
những mạ lỵ cá nhân, về những phỉ báng cá nhân, th́ ông tính sao đây?
Phần hai: kiện trước toà Thượng
thẩm ( Superior court ).
A.- Thư gửi cho Bộ
trưởng Tư Pháp của tiểu bang Massachusetts.
Ông Luyện đă
gửi một thư cho Bộ trưởng tư Pháp tiểu bang Massachusetts xin mở một cuộc điều tra
về hành động vi phạm luật pháp của WJC mà nội dung nhằm phản đối việc mời hai người
Cộng Sản trong chương tŕnh của Trung Tâm WJC.
Kết quả lá
thư gửi đi không bao giờ được Bộ trưởng tư pháp trả lời. Tại sao Bộ trưởng
tư pháp không trả lời và không đáp ứng mở cuộc điều tra như ông Luyện yêu cầu?
Ông Luyện lại chuốc lấy một thất bại nữa.
B.- Ngày 28-9-2001,
ông đă nhờ luật sư James P.Keanes, Alice J. Klein & Thomas W. Duffey
kiện trước Ṭa thượng thẩm.
Ông Luyện và
các nguyên đơn khác đă đứng đơn kiện trước toà thượng thẩm Suffolk, nhân danh
class action. Ngày 03-12-2002, tức là hơn một năm sau, hai trong số 11
nguyên đơn đứng đơn kiện đă rút tên ra khỏi nhóm. Đó là các ông Lê Thanh Quang,
Chủ nhiệm báo Thời Mới ở Philadelphia, và ông Nguyễn Đạt Thịnh, nguyên Trung
Tá quân đội VNCH. Lúc khởi đầu vụ kiện, phía nguyên đơn có 11 người, nay c̣n
lại 9 người. Ư nghĩa của sự rút đơn này là ǵ? Ông Luyện và các cộng
đồng hải ngoại cần giải thích cho đồng bào rơ mới phải. Những người rút đơn
không phải là những kẻ hèn, kẻ đào tẩu mà những người hiểu biết việc làm của họ.
Cho đến ngày
14-03-2003, nguyên đơn vẫn muốn duy tŕ khỏan Class Action. Để đáp lại, UMASS
(Trường Đại học Massachusetts) đă phản biện cho rằng vụ kiện không thích hợp cho
một Class Action. Ngày 19-05-2003, Toà phủ nhận Class Action
của các nguyên đơn. Xin trích dẫn nguyên văn án lệnh của Toà thượng thẩm: “DENIED.
This is an attempt to certify a nationwide class of all Vietnamese American over
40. Planitiff, however has failed to demonstrate that the proposed class members
share common questions of law and fact in this employment discrimination claim,
which is of dubious in itself. Specifically, the claim rests on the questionable
premise that the defendant’s alleged failure to more broadly advertise four research
position (Two of which were filled by Vietname) constitues a violation of Chapter
151B”.
Ghi chú và
nhận xét: Muốn có hiểu biết về điều kiện của Class Action, quư vị có thể
vào website sau đây:
www.legal-database.com/Class-action.htm để biết thêm chi tiết. Trong đó
có nêu rơ các bồi thường về thiệt hại sức khỏe, sinh mạng do chất độc, do kỳ thị
giới tính như phụ nữ, tuổi tác … Chữ tập thể được định nghĩa rất rơ ràng
và rất có giới hạn.
Phán quyết
của toà án chẳng những bác bỏ tư cách tập thể của phía nguyên đơn mà
c̣n đưa ra nhận xét trước khi xử là “Of dubious merit in itself”,
và “Questionable basis”. Thế có nghĩa là Ṭa không tin tưởng
vào những luận chứng của nguyên đơn. Dựa vào đó, UMASS yêu cầu ṭa một “summary
dismiss” mà có triển vọng là ṭa sẽ chấp nhận. Vụ kiện sẽ đi về đâu?
Giả dụ ông
Luyện có thắng vụ kiện th́ chỉ ḿnh ông thắng như ông đă trả lời trong một cuộc
phỏng vấn giữa ông Vạn Vơ, giám đốc đài Sống Trên Đất Mỹ AM 1190 vào ngày
16-07-2003 như sau: “Thế th́, bây giờ một chương tŕnh nghiên cứu thay v́ nó
vi phạm đến cái quyền của cả 3 triệu người mà nó có trách nhiệm về nghiên
cứu, bây giờ chỉ c̣n lại vi phạm có một người thôi. Vụ án này nếu tôi thắng đi nữa
th́ nó cũng rất vô nghĩa đối với tôi. Bây giờ, tôi cũng chưa
biết quyết định như thế nào v́ tôi cũng c̣n đang có những lời kêu gọi cầu cứu ở
bên ngoài. Tôi cũng chưa biết phải giải quyết thế nào, tôi đang tŕ hoăn”.
Trong bản tường
tŕnh về biến chuyển của vụ kiện, ông Luyện viết “Trong suốt 4 tuần lễ qua, tôi
đă làm tất cả những ǵ có thể làm để duy tŕ Class Action, nhưng tôi hoàn toàn bất
lực v́ ở Hoa Kỳ, những vấn đề vừa nêu ở trên phải do luật sư làm. Nhưng
thật là mỉa mai lúc này luật sư Keane từ chối mọi lời yêu cầu của tôi”.
Đấy là những điều do chính ông Luyện nói ra. Đó là sự thực.
Quư vị đă đi
dự bữa tiệc, đă gây quỹ ủng hộ, chẳng hiểu quư vị có được thông tin đầy đủ về vấn
đề này không. Nếu không th́ tắc trách lắm, đem con bỏ chợ, đánh trống bỏ dùi.
Cũng xin trích
dẫn thêm ư kiến của ông Bia Le, một nguời quen biết với ông Luyện trên trang Vui
Cười và Cây Me: “Tôi đă kêu gọi các bạn nên dè dặt, chờ xem công tŕnh hai nhà
văn WJC thuê viết có sai sự thực và xuyên tạc tinh thần người Việt Nam tị nạn Cộng
Sản ḿnh hăy bắt bẻ… Lời kêu gọi góp ư phương pháp chống đối của tôi bị bỏ qua,
v́ anh em quá nóng ḷng chống Cộng, hễ nghe hô lên là nhắm mắt nhào vô một đường
chống. Chống. Chống. Bạn nói luật sư của bạn thay đổi thái
độ như người lái xe quay ngược hướng theo h́nh chữ U, mà bạn không hiểu TẠI
SAO… Một luật sư biết phần thắng về ḿnh th́ không bao giờ bỏ thân chủ …”
Và một
người bạn khác của ông Luyện, Chính Nghĩa, đă viết: “Việc thất bại tôi đă nh́n
thấy và nói ra với một số người từ lâu rồi. Thậm chí có người đă giận tôi v́ những
nhận xét đó. Vây giờ th́ họ đă hiểu tôi nói đúng. Hiện nay anh đang
ở trước chân tường” (Trích từ thư của chinhnghia@aol.com).
T́nh trạng
tiến thối lưỡng nan hiện nay của ông Luyện là không t́m được một luật sư nào
đứng ra nộp đơn kiện. Ông đă đi gơ cửa các văn pḥng luật sư của Mỹ, nhưng
không luật sư Mỹ nào chịu nhận đứng ra bào chữa. Điều đó là dấu chỉ một thất
bại khó tránh.
Người ta đă
không quên là cách đây không lâu vào ngày 26-08-2001, cộng đồng người Việt khắp
nơi đă tập họp đầy đủ tại trước Ṭa thị sảnh thành phố Boston (Boston City Hall),
từ California với đại diện báo giới, vô tuyến truyền h́nh, với Linh mục Phan Phát
Huồn, Từ Connecticut, Florida, Georgia, Hawá, Illinois, Kansas, Lousiana, New Jersey,NewYork,
Oklahoma, Pensylvania, Washington D.C, Washington States, và ngay cả Pháp. Hội trường
của Cleveland Middle School (tại số 11 đường Charles, Dorchester, Boston) chứa 500
tham dự viên về dự Đại hội. Biết bao mục đích của đại hội đă được đề ra.
Người ta cũng không quên một số nhân vật có tiếng tăm như nhà thơ Nguyễn Chí Thiện,
cựu Thiếu tướng Lê Minh Đảo, ông Lại Thế Hùng, chủ tịch cộng đồng người Việt Âu
Châu với khí thế ngất trời mà kết quả thu góp tiền bạc lên tới 3500 đô-la cho vụ
kiện.
C.- Trung tâm WJC xin bồi
thường 250 ngàn đô-la và một là thư xin lỗi?
Trong cuộc
họp báo tại “Hoàng Gia Trang”, Hoa Thịnh Đốn, ngày 18-5-2003, ông Luyện đă tuyên
bố là phía UMASS đă đề nghị bồi thường cho bên nguyên đơn 250 ngàn Mỹ Kim với một
lá thư xin lỗi. Ông Luyện nói ông không đồng ư v́ ông cần một bản án để vô
hiệu hóa chương tŕnh nghiên cứu đầy tội ác, vô cùng nhơ bẩn được gói ghém tinh
vi trong chương tŕnh nghiên cứu về cộng đồng người Việt hải ngoại (Trích
tài liệu về Vụ kiện WJC của ông NHL).
Để biết đâu
là sự thực trong lời tuyên bố trên của ông Luyện, tưởng cần phải nhắc lại từ đầu.
Trong một lá thư gửi cho ông Trương Nhân Tuấn, ông Luyện viết: “Những thủ
đọan lừa bịp dư luận, gian xảo của Nguyễn Bá Chung đă được mang nhăn hiệu của trường
Đại học Massachusetts Boston tôi c̣n giữ” Ông giữ để làm ǵ? Tại
sao không đưa ra để chứng minh ông Chung lừa bịp như thế nào và gian xảo ra sao?
Một đọan khác ông cũng viết với giọng điệu như vậy “Tôi có đủ bằng chứng về những
tṛ lưu manh xảo quyệt của Nguyễn bá Chung”. Có đủ bằng chứng mà nhất
định không đưa ra, không giải thích rơ ràng những tṛ lưu manh xảo quyệt là
tṛ ǵ? Không có bằng chứng ǵ cả, th́ người ta bắt buộc phải kết luận là
ông Luyện đă vu khống cá nhân ông Nguyễn Bá Chung.
Trong lá thư
gửi Trần Nam B́nh, người ta cũng bắt gặp lại một Nguyễn Hữu Luyện chỉ kết án, chỉ
nói cho được, mà không trưng ra một bằng cớ nào: “Đă bấy lâu nay, tôi không bao
giờ muốn nói tới tên Nguyễn Bá Chung, v́ tôi không thể đặt bản thân một người sống
dưới ánh sáng công lư ngang hàng với một tên chuyên sống bằng thủ đọan gian trá.
Tôi có đủ bằng chứng đưa ra trước công lư những lời tôi nói”. Ông tiếp
“Bọn lưu manh chính trị này cần được giáo dục nghiêm khắc. Dù bọn này có dựa
vào thế lực nào đi nữa. Tôi cương quyết đưa bọn này ra trước ánh sáng công
lư.”
Cách nói và
viết của ông Luyện giống như một căn bệnh: căn bệnh viết/nói không bằng chứng.
Cách làm đó có thể có vài tác dụng tuyên truyền, làm cho một số người cả tin, nhưng
về mặt pháp luật, nói như thế là tự hại ḿnh, và chẳng có giá trị ǵ cả.
Xin nghe tiếp
câu chuyện 250 ngàn Mỹ kim. Ông Luyện tuyên bố “Xin đọc tài liệu số 4 để
đọc thư của Luật sư Keane gửi cho tôi nói về phía bị cáo xin giải quyết bên ngoài
toà án, có nguyên bản và bản dịch” (trích thư gửi cho Trần Nam B́nh).
Trong Bản “Tường
tŕnh về biến chuyển mới của vụ kiện WJC”, ông viết “Lấy tháng 1 năm 2002 làm
điểm mốc về thời gian, v́ đây là ngày WJC đưa ra đề nghị giải quyết bên ngoài toà
án. Luật sư Keane cho biết rằng WJC sẽ bồi thường 250 ngàn, và viết thư xin
lỗi. Thay mặt nhóm nguyên đơn, tôi đă từ chối.”
Như vậy, căn
cứ theo tuyên bố này, ba mặt một lời rơ ràng lắm rồi: Phía Đai học Massachusetts
biết thua kiện đả gửi thư xin giải quyết bên ngoài ṭa án và sẵn sàng chịu bồi thường
250 ngàn Mỹ Kim. Có đúng thế không hay lại chỉ là một hoang tưởng khác?
Những bằng chứng sau đây sẽ tự trả lời câu hỏi đó:
Sau khi nhận
được tin trên, Luật sư Michael Joyce , đại diện cho WJC đă gửi thư cho luật
sư Keane nội dung như sau (trích đoạn):
“1.- UMASS Boston has asked for a posponement and made the following offer of
settlement: (a) a $250,000 compenstion, (b) a letter of apology, which the
plaintiffs have rejected.
He has also said that UMASS Boston has done everything to delay the beginning
of the trial, from december 2002 to Aug 2003 in order to complete its research
program.
Is there any truth to the above. Please advise.”
Trong một thông báo cho báo chí,
đại học UMASS Boston tuyên bố rơ ràng rằng (trích đoạn):
“Throughout the legal process, contrary to statement reported in a number of
Vietnamese media and on the internet, the William Joiner Center - UMASS has never
made a monetary offer to settle this claim, nor has it offered.”
Luật sư
Micael Joyce cũng đă chuyển lá thư của ông Luyện cho luật sư Keane của nguyên đơn.
Luật sư Keane hết sức ngạc nhiên v́ ông không hề hay biết ǵ về chuyện bồi thường
này. Thực ra, như tuyên bố trên của UMASS, chuyện bồi thường 250,000
Mỹ kim, hay xin lỗi là hoàn toàn không có. Như vậy ông Luyện không nói
sự thật.
Chuyện đă đến
nước này, chẳng hiểu ông Luyện toan tính ra sao. Nhưng qua trao đổi với ông
Vạn Vơ, ông Luyện đă nghĩ tới một cuộc thất bại gần kề và nghĩ tới một giải
pháp đấu tranh trường kỳ khác: “Và có thể chúng tôi sẽ tiến hành một cuộc đấu
tranh chính trị để khi cuộc đấu tranh về luật pháp không thành h́nh được, chúng
rôi sẽ biến nó thành một cuộc đấu tranh chính trị, chúng tôi sẽ đấu tranh đến khi
nào dành được lẽ phải” (Trích hội luận giữa ông Vạn Vơ và ông NHL).
Xin có đôi lời bàn thêm về
vụ 250,000 Mỹ kim
Giả dụ, người
viết là nguyên đơn, biết rằng kiện tụng chẳng những tốn kém lại đă chắc ǵ thắng.
Bị đơn chưa có thương thuyết ǵ, lại đề nghị biếu ngay 250,000 Mỹ kim, số tiền có
thể nhỏ với ông Luyện, nhưng lớn lắm với Trung tâm WJC, v́ nó tương đương với toàn
bộ số tiền của dự án, toàn bộ học bổng 3 năm của Quỹ Rockefeller cung cấp.
Họ đào đâu ra 250,000 Mỹ kim?
Đồng tiền liền
khúc ruột. Cữ giữ chặt lấy, lại c̣n lá thư xin lỗi. Một “moral
victory” c̣n bằng hai lần nếu thắng kiện. Ông lại khẳng khái từ chối.
Cố vấn đâu, ông đă vậy, luật sư Keane để làm ǵ? Người Mỹ chắc không đến nỗi
khẳng khái chối từ 250,000 Mỹ kim. Rồi ông Luyện, ông Keane phải ngồi với
nhau, phải họp bàn, phải đưa ra một “counter-proposal” cho phía bên kia. Trong
những lời tuyên bố ba lần, ba nơi khác nhau của ông Luyện cho thấy ông đơn phương
chối từ, không nói ǵ tới ư kiến của luật sư.
Việc từ chối
này coi vậy đă đem đến bầu khí tươi mát, hả hê cho cả cộng đồng người Việt
hải ngoại trên Internet và báo chí. Trên các báo của các cộng đồng, người
ta đăng tải đầy đủ về tin tức này.
Nhưng như đă
nói, việc bồi thường là không có thật. Vậy mà riêng ông Luyện trong
bốn tháng trời ṛng ră, từ tháng 03-2003 cho đến tháng 7-2003, ông vẫn cho mọi người
có cảm tưởng là chuyện bồi thường là có thật! Cộng đồng hải ngoại trên toàn
thế giới được ru ngủ trong chiến thắng bốn tháng từ mùa xuân sang mùa hè!
Cho đến giờ phút này, trên Website riêng của ông NHL vẫn giữ nguyên lời tuyên bố
từ lúc ban đầu, ngay trên trang đầu mà không có một lời đính chính!
Câu chuyện
tŕnh bầy đến đây ngă ngũ ra sao, tất cả tùy tuộc vào ṭa án. Người viết tự
đặt câu hỏi cho chính ḿnh là trong vụ việc này, cộng đồng người Việt đă không nắm
được hệ thống tổ chức, cách tuyển bổ nhân sự, và cách điều hành trong các trường
đại học hay trung tâm nghiên cứu ở Hoa Kỳ. Chẳng hạn, cho đến nay trung tâm
WJC đă tuyển chọn được 24 người tham dự chương tŕnh nghiên cứu, trong đó có 5 người
từ Việt Nam. Trong 5 người đó, cộng đồng chỉ nhắm 2 người mà không đụng
ǵ đến 3 người kia. Nếu chúng ta biết rơ thủ tục tuyển người của một
đại học, th́ chúng ta sẽ thấy một cá nhân ông Nguyễn Bá Chung hay ông Kevin Bowen
không thể tự quyền đưa người vào như chúng ta nghĩ. Trong các đại học và trung
tâm nghiên cứu ở Hoa Kỳ, người ta tuyển dụng nhân sự dựa vào các tiêu chuẩn khoa
bảng, kinh nghiệm được công bố rơ ràng, chứ không dấu diếm, và phải có một hội đồng
thẩm định các ứng viên, chứ không phải quyết định theo ư muốn của cá nhân nào.
Vụ kiện chỉ
có giá trị thực thụ về tố tụng là nếu ông NHL và các nguyên đơn chính thức nộp đơn
xin làm cho Trung Tâm joiner, sau đó bị Joiner bác bỏ. Như vậy, ông NHL có thể
tự coi ḿnh như một nạn nhân của trung tâm WJC và đệ đơn trước ṭa án. Từ
ông Luyện đến các nguyên đơn khác trên thực tế không phải là nạn nhân trực tiếp
của WJC. Không ông nào nộp đơn xin làm nghiên cứu ở Trung tâm WJC cả.
Không nộp đơn xin làm, th́ không có từ chối thu nhận. Tư cách nguyên đơn không
c̣n nữa, v́ không phải là nạn nhân của kỳ thị, nói chi đến những ư nghĩ hoang tưởng
của ông Luyện muốn thay đổi chánh án khác, thay đổi luật sư, chuyển hồ sơ lên ṭa
án liên bang, chuyển 10 nguyên đơn kia thành 10 hồ sơ riêng biệt để tiếp tục vụ
kiện nếu bà chánh án tiệp tục bác bỏ Class Action ... Tất cả những
dự kiến này của ông Nguyễn Hữu Luyện thật khó mà thực hiện được, nếu không
nói là vô khả thi về mặt tố tụng cũng như tài chính.
Chưa nói đến
chuyện tiền nong tốn kém mà không biết cộng đồng có tài trợ nổi không, vấn đề
thông hiểu pháp luật không phải là lănh vực mà bất cứ ai cũng có thể dẫm chân
vào. Khi có những tham vọng như trên, chẳng hiểu ông Luyện có tham vấn luật
sư chưa? Chưa chi ông đă vội vă tuyên bố thắng kiện th́ ông sẽ không nhận
một xu cắc bạc và cho biết sẽ dành số tiền thắng kiện đó để làm ǵ, chẳng
hiểu đă đến lúc cần đặt thêm câu hỏi là nếu thua kiện th́ lấy đâu ra tiền để trả
án phí.
Xin nói rơ
một lần chót. Việc trung tâm WJC tuyển chọn người có thể là một tác dụng chính
trị nằm trong chính sách đường lối của nguời Mỹ. V́ thế, thay v́ kiện ta chống
đối bằng đường lối chính trị: bằng truyền thông như báo chí, đài phát thanh, bằng
những kháng nghị gửi Đại học UMASS. Mạnh hơn nữa, ta có thể tổ chức biểu t́nh
trước Đại học UMASS, v.v... Theo đường lối này, Đại học và dư luận Mỹ
có thể - chỉ có thể thôi - phải xét lại chương tŕnh của họ. Nhưng kiện
là dùng pháp lư để đối đầu với họ là một sai lầm chiến lược tai hại của nhóm ông
Luyện. Thất bại là điều khó tránh lại tốn tiền tốn bạc.
Người viết
chỉ có một mong mỏi là tŕnh bầy cho một số người trong cộng đồng nắm rơ vụ
kiện. Việc thua hay bại là công việc của ṭa án Mỹ, không tùy thuộc vào cá
nhân ông Luyện hay cộng đồng. Sau vụ kiện này dù thua hay bại, người Việt
cần có sự đoàn kết hơn nữa mà khởi đầu là biết tôn trọng ư kiến khác ḿnh.
Viết sau mùa lễ Vu Lan, mùa báo hiếu.
Nguyễn văn Lục.
Chú thích của người viết:
Những tài liệu mà người viết đă dùng để viết bài này là những “tài liệu mở”, nghĩa
là bất cứ ai nếu muốn cũng có thể tiếp cận được. Xin đừng có ác ư nghi ngờ
người viết “có những thế lực đằng sau mua chuộc” hay “tài liệu do cộng
sản cung cấp”. Và cũng rất mong như lời tờ báo Quốc Gia viết “Những
gian dối, láo khoét, mưu mô sẽ bị đào thải với thời gian”.
|