|
Nếp nhăn vượt thời gian
Tâm Đàn
Compass của đài ABC vừa cho chiếu lại chương tŕnh Secular souls
(Những người ngoại đạo). Chương tŕnh gồm một số phát biểu của những người không
tin vào tôn giáo và Thượng Đế. Thay vào đó, họ khuyến khích một đời sống đạo
đức phù hợp với xă hội thực tại. Họ vốn xuất thân từ những gia đ́nh truyền
thống Ki Tô Giáo hoặc Do Thái Giáo, nhưng thực tế chung quanh họ dần dần biến
đổi tư tưởng họ, và họ không c̣n tin rằng tôn giáo và Thượng Đế là lời giải thỏa
đáng cho cuộc sống hiện tại. Họ là những người rất thành công trong cuộc sống:
chính trị gia có, khoa học gia có, nhân viên cao cấp trong các ngành kinh doanh
thương mại có, nhà văn có. Họ tôn trọng thiên nhiên và các loài động vật khác
không kém hơn sự tôn trọng loài người. Họ lên án chủ trương cho rằng thiên nhiên
và các loài động vật khác chỉ là những phương tiện để phục vụ loài người. Họ chủ
trương một công bằng xă hội, tôn trọng hạnh phúc của người khác giống như tôn
trọng hạnh phúc của chính ḿnh, không kỳ thị tôn giáo, không kỳ thị chủng tộc,
không kỳ thị giàu nghèo sang hèn. Họ cũng phát biểu những tư tưởng rất khẳng
định của họ về những vấn đề nóng bỏng và nan giải hiện tại như quyền ngừa thai,
quyền đồng tính luyến ái, quyền sống, quyền chết (euthanasia), v.v...
Tôi quả thật rất hứng thú nghe được những tư tưởng tiến bộ và hợp thời đại như
thế. Tất nhiên tôi vẫn tin rằng bất cứ tôn giáo nào cũng dạy con người hướng
thiện, và dường như không thiếu những tín đồ có ḷng hướng thiện như thế. Tôi
tin rằng những tôn giáo không như một tập hợp những thực số (real numbers) để có
thể so sánh đạo nào cao hơn đạo nào. Trái lại có thể ví những tôn giáo khác nhau
như những phức số (complex numbers). Chúng không thể so sánh. Chúng chỉ có những
hướng đi khác nhau, không thể phân biệt hướng nào tốt hơn hướng nào. Tiếc rằng
có những con sâu đang làm rầu nồi canh. Và đáng sợ hơn nữa là dường như những
con sâu đó đang truyền nhiễm mạnh mẽ trong nhân gian. Bạn không sai khi nói rằng
chúng ta đang ở trong thời mạt pháp. Một lối giải thoát tốt đẹp có thể là ...
làm người ngoại đạo, bởi v́
Thần quyền cuồng tín dị đoan
Chỉ đưa nhân loại đến ngàn vực sâu.
Tôi cũng không tin có một thượng đế dạy chúng sinh rằng cây cỏ và các loài động
vật khác chỉ là để phục vụ con người. Tôi tin vạn vật tùy thuộc lẫn nhau và
nương tựa lẫn nhau trên bước đường biến hóa của vũ trụ. Tôi dùng chữ biến hóa
thay cho chữ tiến hóa (evolution) bởi v́, thú thật với các bạn, tôi vẫn
băn khoăn không biết vạn vật (kể cả sự sống) có thật sự đang hướng đến chân
thiện mỹ không. Nhưng có một điều làm tôi rất phấn khởi: Sự vật có khuynh hướng
chuyển động theo con đường ngắn nhất và ít tiêu hao năng lượng nhất nếu
không bị cưỡng bách. Có người có thể phản đối bằng những câu hỏi, chẳng hạn như
‘Trái đất đi ṿng ṿng quanh mặt trời, đâu có theo đường thẳng ngắn nhất?’ Câu
hỏi dường như rất có lư nếu chúng ta vẫn c̣n tiêm nhiễm với cái trực giác thông
thường rằng không gian là một cái sân khấu phẳng ĺ để cho vạn vật diễn tuồng,
và thời gian vẫn muôn thuở trôi đều đặn từ ngàn xưa cho đến ngàn sau.
Thực sự không gian đang quanh co uốn khúc theo những phân
phối khác nhau của vạn vật. Vạn vật làm cho không gian trở nên uốn khúc, và với
những uốn khúc đó, không gian chỉ đường dẫn lối cho chuyển động của vạn vật.
Trong cái không gian đa h́nh đa dạng đó, quỹ đạo h́nh bầu dục của mấy hành tinh
mà chúng ta quan sát được là những con đường ngắn nhất và ít tiêu hao năng lượng
nhất của chúng. Những tia sáng cũng không ngoại lệ: khi tia sáng đến gần những
khối vật chất khổng lồ cũng phải uốn ḿnh. Thời gian cũng không ngoại lệ: Trôi
chậm chạp ở những vùng có vật chất dày đặc, và nhanh nhẩu hơn ở những vùng thưa
thớt dân cư. Tóm lại không thời gian kết bè kết lũ với vạn vật cùng nhau diễn
những màn kịch bi hài như một bức tranh khó tả:
Con họa bức tranh chân trời tím
Rồi bước vào ngắt những v́ sao
Vẩn vơ với ánh nắng lụa đào
Đă quên mất đường vào quê mẹ.
Hai con guineapigs nhà tôi thật đáo để: chúng nó trở thành hai ông chủ từ hồi
nào không hay! Mỗi lần chúng nó đ̣i ăn th́ ra lệnh quít..quít..quít. Thế
là một trong chúng tôi, như một chiếc máy, phải đến bỏ đồ ăn vào cho chúng nó.
Nếu chúng tôi đến chậm một tí là bị quở trách bằng những tiếng khừ..khừ..khừ
như đang chế nhạo chúng tôi rằng
Tụi bây buộc phải làm người
Nuôi tao khôn lớn để cười tụi bây!
Tôi chắc rằng bạn nào đă từng nuôi guineapigs hẵn phải thương yêu chúng nó lắm.
Những tiếng kêu quít..quít..quít thánh thót rất dễ ghét. Vào những lúc
khác chúng nó lại phát tiếng khừ..khừ..khừ trầm trầm cũng rất dễ ghét.
Cho chúng nó ăn chúng nó cũng khừ..khừ..khừ , vuốt ve chúng nó, chúng nó
cũng khừ..khừ..khừ . Tôi không thể phân biệt được tiếng khừ nào là hờn
dỗi tiếng khừ nào là nũng nịu.
Nhưng những loài động vật và cây cỏ khác th́ sao? Chúng ta phải ăn để sinh tồn,
phải có gỗ để xây nhà. Các loài động vật khác cũng như chúng ta vậy. Dường như
sự sống phải loanh quanh luẩn quẩn trong cái ṿng sát hại lẫn nhau như thế để
biến hóa. Như vậy phải chăng luật cấm sát sanh (của một số tôn giáo như Đạo Phật
chẳng hạn) là đạo đức giả? Theo tôi thái độ và phương pháp mới là
then chốt. Nếu chúng ta phải giết một con gà để có thức ăn, hăy dùng phương
pháp nào để cho con gà có thể thoát kiếp một cách ít đau đớn nhất, đồng thời
phải có một thái độ (thầm kín trong ḷng, nhưng với thành tâm là đủ) xin
lỗi (v́ phải sát hại nó) và cám ơn (v́ nhờ nó nó mà chúng ta có thể có thức ăn).
Tất nhiên nếu có thể ăn hoa quả th́ tốt hơn, thanh khiết hơn, nhưng chúng ta vẫn
phải có thái độ và phương pháp tương tự, bởi v́ cây cỏ cũng là sự
sống. Hơn thế nữa, sự sống dường như không chỉ giới hạn trên địa cầu với các
loài động vật và cỏ cây, mà là cả vũ trụ, đâu đâu cũng là sự sống chen vai sát
cánh bên nhau:
Xa gần vạn vật vĩnh sinh
Th́ thầm như thể bóng h́nh tương thân
Ngắt hoa ḷng thấy phân vân
Sợ hoa rơi xuống động vầng sao xa.
Nói về quyền chết (euthanasia) tôi không biết các bạn nghĩ sao? Có nhiều người
mang chứng bệnh vô phương cứu chữa. Hơn thế nữa họ phải nằm liệt giường, sống
bằng những chất dinh dưỡng chuyển vào cơ thể bằng ống nhựa. Họ trở nên những
gánh nặng cho gia đ́nh, cho xă hội. Họ ư thức được những điều đó nên ngỏ ư xin
ra đi. Gia đ́nh thân thuộc họ đồng ư. Nhưng pháp luật không đồng ư! Có lẽ pháp
luật vẫn theo truyền thống cho rằng chỉ có Thượng
Đế mới có thể ban cái quyết
định đó, bởi v́ sự sống là do chính ngài ban cho. Tôi không biết có vị quan ṭa
nào dă từng chứng kiến thượng đế (nếu có) can thiệp vào sự sống. Nếu có, hẵn
thượng đế đă can thiệp tức khắc. Với ḷng thương vô biên, ngài không bao giờ để
con chiên của ngài đau khổ triền miên như thế. Tôi cảm thấy xót xa không nhẩn
tâm. Một ngày nào đó, có lẽ rất gần, sẽ đến phiên bạn, sẽ đến phiên tôi. Nằm đó
chờ chết mà không được chết. Đành nằm để chứng kiến sự đau ḷng của gia đ́nh và
một gánh nặng mà xă hội không cần thiết phải gánh. Mơ hồ cái ngày đó, tôi có một
ước mơ khiêm tốn, tâm sự với các bạn:
Cho tôi ĺa khỏi kiếp người
Cho tôi về phía chân trời xa xăm
Dù cho nơi đó buồn tênh
Dù cho nơi đó gập ghềnh chông gai
Tôi không cần chốn bồng lai
Tôi không cần những lâu đài xa hoa
Cho tôi cạnh khóm tre già
Đâm chồi nẩy lộc ngọc ngà tre non
Cho tôi tiếng hót véo von
Dệt thành khúc nhạc vuông tṛn lứa đôi
Không bao giờ có pha phôi
Không bao giờ có chia đôi hai đường
Cho tôi giếng nước suối nguồn
Làm xanh cây cối ruộng vườn đơm hoa
Cỏ non xanh tận trời xa
Rừng xanh thăm thẳm tôi là gió mây.
Đời c̣n vương vấn ǵ đây
C̣n chăng tủi hận vơi đầy xót xa
Cho tôi một nắm kiêu sa:
Gió, mây, suối, nước mới là thênh thang.
Dường như vạn vật là một chằng chịt của những tương phản: Trắng đen, tốt xấu,
cao thấp, sang hèn, v.v... Trong toán học cũng thế. Lấy tập hợp những thực số
làm thí dụ. Các bạn thừa biết rằng thực số gồm hai loại, số hữu tỷ (rational
numbers) và số vô tỷ (irrational numbers). Giữa hai số hữu tỷ, dù gần nhau bao
nhiêu đi nữa, bao giờ cũng chứa vô số số vô tỷ. Tương tự, giữa hai số vô tỷ, có
vô số số hữu tỷ.
Một thí dụ khác: Vô thường và hữu thường. Có thể xem không
xen kẻ với có. Nh́n một tấm kim loại chẳng hạn. Chúng ta có cảm tưởng
như dày đặc không thể có những khoảng trống bên trong. Thật ra tấm kim loại là
kết hợp của hàng tỷ nguyên tử. Mỗi nguyên tử gồm những âm điện (electrons) bên
ngoài và hạt nhân (nuclei) bên trong. Giữa âm điện và hạt nhân là những khoảng
trống không. Như vậy không và có tồn tại xen kẻ lẫn nhau.
Chúng ta cũng có thể hiểu vô thường và hữu thường một cách
khác: Vô thường nói lên sự biến đổi không thể tiên đoán được, trong lúc hữu
thường nói lên sự tồn tại lâu dài bền vững hoặc nếu có thay đổi th́ đây là một
sự thay đổi có thể tiên đoán được. (Ở đây tôi đang bàn đến nghĩa đen của
các từ ngữ vô thường và hữu thường. Tôi không có ư định đề cập đến thuyết Vô
Thường của Đạo Phật). Trở lại nghĩa đen của các từ ngữ vô thường và hữu
thường, chúng ta cũng có thể thấy sự xen kẻ lẫn nhau giữa hai ư niệm này. Chẳng
hạn, mặt trời vẫn mọc và lặn đều đặn trên thành phố Sydney, nhưng thời tiết
Sydney th́ thay đổi bất thường, hoặc đôi khi có nổ súng chết người trên đường
phố không sao tiên đoán được. Có một thí dụ khác thích thú hơn, nhưng với một
chút giải thích hơi dài ḍng, như sau:
Khi một vật thể chuyển động chúng ta chỉ nh́n thấy một quỹ đạo. Chúng ta có thể
đồng thời đo cả vị trí lẫn vận tốc một cách chính xác tùy ư muốn. Tuy nhiên nếu
vật thể là một hạt bé tí hon như một hạt âm điện, vấn đề hoàn toàn khác hẳn.
Muốn xác định vị trí của hạt âm điện chẳng hạn, chúng ta phải chiếu sáng hạt âm
điện đó. Ánh sáng là kết hợp của những quang tử (photons). Kích thước của một
quang tử và một âm điện không khác xa bao nhiêu, nên khi quang tử va chạm phải
hạt âm điện sẽ làm cho hạt âm điện di chuyển. Hậu quả là chúng ta không thể đồng
thờI đo tốc độ của hạt âm điện với độ chính xác mong muốn. Nếu chúng ta muốn xác
định vị trí hạt âm điện thật chính xác, chúng ta phải chiếu sáng hơn, nghĩa là
sự va chạm giữa các quang điện và hạt âm điện càng mạnh hơn, và kết quả là độ đo
vận tốc của hạt âm điện cùng thời điểm đó sẽ có sai số lớn hơn. Tóm lại đối với
các hạt nhỏ bé, chúng ta không thể đồng thời đo vị trí và vận tốc của chúng một
cách chính xác theo ư muốn. Sai số này không phải do thiếu sót của người làm thí
nghiệm mà do sự va chạm không thể không xảy ra với các quang tử.
Sự va chạm với các quang tử hoàn toàn ngẫu nhiên, không thể
tiên đoán được. Tuy nhiên chúng ta có thể tính được xác suất (tỷ lệ may
mắn có thể xảy ra) của mỗi hướng đi của hạt ngay sau khi va chạm với các quang
tử. Nói một cách khác, mỗi hạt vật chất có thể có nhiều quỹ đạo khác nhau với
những xác suất khác nhau. Tất nhiên thực chất này không những chỉ đúng đối với
thế giới tí hon, mà đúng cho tất cả vạn vật trong vũ trụ như chiếc xe, như con
người v.v... bởi v́ mỗi vật thể là một kết hợp của những hạt bé tí hon.
Như vậy chuyển động của trái đất chẳng hạn, có thể có nhiều
quỹ đạo khác nhau với những xác suất khác nhau. Có điều ngoạn mục là khi người
ta tính quỹ đạo trung b́nh của trái đất, người ta t́m thấy quỹ đạo trung b́nh đó
rất giống với quỹ đạo chúng ta quan sát được, tức là h́nh bầu dục với mặt trời
là một tiêu điểm (focus). Điều này cho chúng ta kết luận rằng vô thường
(chuyển động với xác suất không thể tiên đoán được) xen kẻ với hữu thường
(chuyển động trung b́nh có thể tiên đoán được).
Với những nhận xét về sự xen kẻ của những tương phản nói trên, tôi mường tượng
rằng có thể những cặp tương phản khác cũng có sự xen kẻ như thế, ví dụ: đạo đức
và tội ác, yêu thương và thù hận, v.v...
Vô thường chốn hữu thường
Hoa sen bùn lây hương
Ngay bên bờ vực thẳm
Là cánh hoa yêu thương.
Thiện lẫn với ác, yêu thương lẫn với hận thù. Con người hẳn phải minh mẫn chọn
hướng đi đứng đắn cho chính ḿnh. Trái tim và khối óc phải ḥa nhịp. Nhưng con
người quá nhỏ bé so với vũ trụ bao la. Hiểu biết của con người c̣n nhỏ hơn hạt
cát biển Đông. Vũ trụ là huyền bí, và có thể vĩnh viễn huyền bí. Do đó tôn giáo
vẫn c̣n ngự trị địa cầu nhiều thế kỷ nữa, và có thể lâu hơn. Tôn giáo như con
dao hai lưỡi. Mỗi tôn giáo có một đấng thế tôn hay thượng đế. Mặt trái của niềm
tin này là biến tôn giáo thành những bè phái thù nghịch lẫn nhau, rồi xung khắc
nhau, rồi chém giết lẫn nhau. Ai cũng cho đấng thế tôn hay thượng đế của ḿnh
mới là số một, mới là chân thiện mỹ thực sự, c̣n các tôn giáo khác là tà đạo.
Đă có mặt trái cuồng tín cực đoan th́ cũng phải có mặt phải
hiểu biết bao dung. Họ biết ḥa hợp tôn giáo ḿnh với tôn giáo bạn, tôn trọng
lẫn nhau, học hỏi lẫn nhau. Tuy nhiên, sự ḥa hợp này có thể bền vững không? Bởi
v́ rốt cục họ không thể không băn khoăn rằng đấng thế tôn của tôi không thể là
của anh và ngược lại, thượng đế của tôi không thể là của anh và ngược lại. Mọi
hệ thống không đạt được cân bằng bền sẽ dễ dàng trở nên hỗn loạn. Hơn thế nữa,
ngoại lực luôn luôn sẵn sàng chờ đợi cơ hội để tác động phá vỡ sự cân bằng mong
manh đó. Muốn có một tôn giáo tốt đẹp hơn cho địa cầu, có lẽ tôn giáo đó phải là
một tôn giáo không tôn giáo.
Có thuyết sáng tạo th́ cũng có thuyết tiến hóa (mà tôi gọi là biến hóa). Thỉnh
thoảng tôi vẫn nghe tranh luận giữa hai môn phái, bên nào cũng cố gắn đưa khoa
học vào lập luận của ḿnh. Có lẽ đây là một cuộc chiến tranh lạnh không bao giờ
dứt, mặc dù thuyết tiến hóa, dựa trên căn bản khoa học và thực nghiệm, đă càng
ngày càng thu hút đông đảo quần chúng. Con người đang dần dần lăng quên cái khái
niệm ‘thượng đế sáng tạo muôn loài’. Thay vào đó, họ dần dần chấp nhận ư niệm
cho rằng vạn vật vốn có tính sáng tạo và biết tự tổ chức.
Theo tôi, những từ ngữ như thượng đế hay niết bàn
vẫn c̣n những giá trị cao quí, tượng trưng cho những trạng thái tâm hồn thanh
thoát và trong sáng nhất. Tôi không tôn thờ Đức Thích Ca hay Đức Giê Su như
những nhân vật có phép thần thông biến hóa, ba đầu sáu tay, có quyền trừng phạt
người không theo ḿnh và tưởng thưởng những người tôn thờ ḿnh. Tôi tôn kính các
Ngài như những người thầy vĩ đại nhất của lịch sử. Tôi tôn kính v́ các Ngài đă
để lại cho thế gian những bài học đạo đức quí giá nhất. Tôi học hỏi và cố gắng
thực hành những lời dạy có thể làm cho con người đạt được một trạng thái tâm hồn
thanh thoát và trong sáng hơn. Tôi không xem mỗi lời dạy như một giáo điều bất
di bất dịch. Có những lời dạy chỉ thích hợp với thời gian và không gian khi quí
Ngài c̣n tại thế, không c̣n thích hợp với chúng ta nữa. Tôi cho rằng xung đột
giữa người và người là do chính ḿnh tạo ra, không thể nhân danh ai cả. Chỉ khi
nào có thể đạt được một trái tim thanh thoát và trong sáng may ra những xung đột
đó có thể tan biến.
Mỗi lần nh́n được h́nh tượng của quí Ngài tại chùa chiền hay
giáo đường là mỗi lần gợi lại những bài học quí giá của quí Ngài. Và tôi chiêm
ngưỡng quí Ngài theo cái ư nghĩa đó. Ngay đối với những nhân vật huyền thoại như
Đức Quan Thế Âm, sự chiêm ngưỡng của tôi cũng không sút kém, bởi v́ h́nh tượng
Đức Quan Thế Âm gợi lên trong tôi một vị bồ tát đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn,
một tấm gương trong sáng để con người có thể noi theo. Tôi từng qú trước tượng
Đức Quan Thế Âm, trước tượng Phật Thích Ca Mâu Ni, không phải để xin quí Ngài
ban ơn huệ, nhưng để gợi lại trong tôi tất cả những lời dạy ngọc ngà và những
đặt trưng trong sáng của các Ngài, với hy vọng có thể dẫn dắt chính bản thân
ḿnh đến gần với sự thanh thoát và trong sáng của tâm hồn.
Vũ trụ thật bao la và huyền bí. Tuy nhiên quả thật khó tin rằng có người đă sáng
tạo ra nó và đang điều khiển nó, bởi v́ chính nó vốn có tính sáng tạo và biết
tự tổ chức. Nếu nơi chốn vô thường không có sinh khí, và nếu bản chất cái
sinh khí đó không lẳng lơ, có lẽ không có cái vũ trụ như hôm nay, và do đó không
có những sinh vật như chúng ta để chiêm ngưỡng cái vũ trụ huyền bí đó. Chúng ta
đến từ hư vô, nhưng có lẽ v́ cái bản chất lẳng lơ của chúng ta, chúng ta đă quên
hết quăng đường dài chúng ta đă đi. Cố hồi tưởng nhưng không nhớ ǵ hết. Do đó
chúng ta có cái cảm giác huyền bí. Chúng ta hoảng sợ. Ṛi chúng ta mê tín.
Tuy bây giờ mỗi chúng ta là một mạng lưới tinh vi, biết nhận
thức, biết quan sát, rất giàu sức tưởng tượng, nhưng chúng ta vẫn c̣n u mê,
không thể nhớ lại đoạn đường biến hóa dài đăng đẳng đă trôi qua. Do đó chúng ta
đành phải đi vào sự biến hóa kế tiếp với những mơ hồ chập choạng.
Chúng ta lại rất đa dạng. Mỗi người có một nhận thức khác
nhau, một tầm quan sát khác nhau, và một đầu óc tưởng tượng khác nhau. Do đó,
tôi đoán, sự biến hóa kế tiếp của địa cầu và nhân loại sẽ rất phức tạp, không
biết sẽ đi lên hay đi xuống.
Chúng ta cũng như tất cả vạn vật đang quay cuồng trong guồng máy biến hóa củ vũ
trụ. Nhưng chúng ta là những sinh vật tinh vi nhất, thông minh nhất và khôn lanh
nhất trên địa cầu. Do đó chúng ta có cảm giác như chúng ta có thể khách quan
quan sát vũ trụ. Chúng ta có cảm giác như có thể điều khiển thiên nhiên theo ư
muốn của chúng ta. Thực ra chúng ta có thể không? Chúng ta là những cá thể của
vũ trụ. Chúng ta biến hóa theo sự biến hóa của vũ trụ. Như vậy phải chăng định
mệnh đă an bài?
Có điều là vũ trụ có bản chất lẳng lơ. Như tôi đă nói đến
trong phần trước, mỗi vật thể có thể có nhiều quỹ đạo (tức đường đời) khác nhau,
với những xác suất khác nhau. Phối hợp đường đời của tất cả những cá thể trong
vũ trụ ảnh hưởng đến hướng đi của vũ trụ. Trong quá khứ khi tri thức chưa h́nh
thành, sự biến hóa chính yếu do những phản ứng hóa học, những phản ứng hạt nhân,
v.v... Bây giờ ngoài những thứ đó, sự biến hóa c̣n do tri thức nữa. Có thể nói
rằng tri thức là yếu tố then chốt nhất của quá tŕnh biến hóa. Phải chăng con
người có quyền chọn lựa hướng đi của ḿnh với mong mỏi có thể chuyển vũ trụ (hay
ít ra địa cầu) theo hướng đi tốt đẹp hơn? Nhưng tri thức và đạo đức có thể đồng
vai cọng khổ chăng? Mối tương quan giữa tri thức và đạo đức như thế nào?
Dường như sự tinh khôn của con người đang phát triển mỗi ngày một tinh vi hơn.
Thế hệ trẻ, nói chung, dường như tinh khôn hơn thế hệ già. Cha mẹ thường khiêu
hảnh con cái học giỏi bằng câu nói ‘con hơn cha là nhà có phúc’. Câu nói đó chỉ
có giá trị nếu do cha mẹ phát biểu. Nếu con cái ngạo mạn tự xưng ḿnh giỏi hơn
ông cha th́, theo tôi nghĩ, đó chỉ là những thùng rỗng kêu to không hơn không
kém.
Sự phát triển của tri thức dẫn đến phát triển của các ngành
khoa học kỹ thuật. Tuy nhiên, dù y học tiến khá nhanh, bệnh AIDS phát triển cũng
không chậm. Yêu đương phóng túng cũng là một bộ mặt của sự tinh khôn. Và đây là
cơ hội tốt cho những con vi khuẩn HIV! Những câu chuyện về ‘ông hàng xóm’ (hay
bà hàng xóm cũng thế) được nhắc đến rất nhiều trong các chuyện tiếu lâm. Dường
như sự sống vốn thường tiếu lâm như vậy! Theo tôi, bắt chước mấy ḍng thơ cũ,
Khôn nghề ăn vụng là khôn dại
Dại nuốt cơm ḿnh ấy dại khôn.
Mối tương quan giữa tri thức và đạo đức quả thật phức tạp. Liệu tri thức phối
hợp với tôn giáo có thể trở thành tốt đẹp hơn không? Nh́n vào diễn biến hiện tại
trên thế giới, h́nh như câu trả lời đă rơ ràng. Nhưng liệu tri thức tự nó, không
cần tôn giáo, có thể d́u dắt con người đến gần với sự thanh thoát và trong sáng
hơn không? Không ai có thể chắc chắn được. Nhưng nếu không c̣n lựa chọn nào
khác, tại sao chúng ta không thử xem?
Tựa đề bài này (Nếp nhăn vượt thời gian) dựa trên cuốn phim khoa học giả tưởng
A wrinkle in time. Có thể có những thế giới khác, văn minh hơn thế giới
chúng ta nhiều, đă có thể tạo ra những nếp nhăn vũ trụ để vượt thời gian du hành
liên hành tinh. Các nhà vật lư học thường gọi những nếp nhăn đó là những lỗ sâu
bọ (wormholes). Trên phương diện lư thuyết, họ cho rằng có thể tạo ra những lỗ
sâu bọ như thế. Tuy nhiên từ lư thuyết đến ứng dụng có thể phải nhiều thế kỷ
nữa. Ở đây tôi không có ư định trích dẫn lư thuyết lỗ sâu bọ. Tôi chỉ muốn nói
lên tính vượt thời gian của những tư tưởng phát biểu trong chương tŕnh
Secular souls tôi đề cập đến trong phần mở đầu. Trong khi ít ai nghĩ rằng
tôn giáo có thể biến mất trong ṿng vài ngàn năm tới, Secular souls dám
nhảy vọt thời gian bằng những tư tưởng táo bạo và ngoạn mục. Và tôi viết bài này
để tỏ ḷng hưởng ứng những tư tưởng ngoạn mục đó.
Ghi chú:
Những dữ kiện khoa học trong bài viết này được trích dẫn từ những tác giả và tác
phẩm sau đây:
1. Stephen
Hawking, A brief history of time, Bantam Press, 1996.
2. Stephen
Hawking, Black holes and baby universes and other essays, Bantam Press, 1996.
3. Stephen
Hawking, The universe in a nutshell, Bantam Press, 2001.
4. Alan H.
Guth, The inflationary universe, Vintage, 1998.
5. Fritjof
Capra, The web of life, Flamingo, 1997.
Sydney vào hạ, 2003
|