|
ANOTHER VIETNAM?
Anthony Darlic & Huỳnh Bất Hoặc
Thứ Bảy 15/11, hai xe chứa đầy
cốt ḿn nổ tung trước hai đền thờ Do Thái Beit Israel và Neve Shalom khiến 25
người chết và hàng trăm người bị thương. Chưa đầy một tuần sau, ngày 20/11 thủ
đô Istanbul lại rung chuyển v́ hai xe chứa đầy cốt ḿn phát nổ cách nhau 4 phút.
Chiếc thứ nhất trước trụ sở ngân hàng HSBC, chiếc thứ hai trước toà Tổng Lănh Sự
Anh. HSBC là ngân hàng lớn hàng thứ nh́ thế giới do Anh làm chủ. Cả hai vụ đă
khiến cho 30 người chết trong đó có Tổng Lănh Sự Anh Roger Short và trên 400
người bị thương.
Tháng 11 năm nay có thể gọi là
Black November của Mỹ, nói chung là của liên quân đang chiếm đóng Iraq. Ba ngày
đầu tháng, 18 binh sĩ Mỹ chết và 20 bị thương. Hai tuần sau, 17 người chết và 5
bị thương, tất cả đều v́ lư do trực thăng họ bị bắn hạ. Chưa kể là ngày 13/11 28
lính Ư đă bỏ mạng khi căn cứ của họ bị một xe bồn đầy xăng và chất nổ tông vào.
Trong thời gian từ giữa tháng 8
đến cuối tháng 9, chiến trường có vẻ lắng dịu, lính Mỹ chỉ chết khoảng trung
b́nh mỗi ngày một người. Ṭa Bạch Ốc loan báo một chính sách mới về Iraq. Bây
giờ th́ Mỹ và đồng minh không đến Iraq v́ vũ khí giết người hàng loạt, cũng
không phải v́ Iraq là hiểm họa đối với an nguy của Mỹ nữa mà Mỹ đến Iraq và
Trung Đông v́ Dân Chủ Tự Do. Chính quyền Mỹ cũng bắt đầu nhắc khéo đến chuyện
rút quân, ít nữa là đến tháng 5/04, có thể rút về 25 ngàn quân trong số 132.000
quân số cơ hữu ở Iraq.
Nhưng t́nh h́nh vừa kể đă làm
cho những cố vấn và phụ tá thân cận của TT Bush sững sờ bối rối. Ngoại Trưởng
Powell, BT Quốc Pḥng Rumsfeld, rồi Thứ Trưởng QP Wolfowitz được Ṭa Bạch Ốc
liền tù t́ phái sang Baghdad thanh sát và bàn mưu tính kế. Thứ Trưởng Wolfowitz
c̣n bị bọn khủng bố dàn chào bằng hỏa tiễn khiến cho mặt ông xanh lè cắt không
c̣n giọt máu dông gấp về Mỹ. Bộ tư lệnh chiến trường Trung Đông được đưa trở
lại thủ đô Doha của Qatar. Chủ Tịch Quân Quản Paul Bremer được cấp tốc triệu hồi
về Washington báo cáo t́nh h́nh và nhận chỉ thị mới... Mỹ tính ǵ đây? Đó là câu
hỏi đầu tiên Anthony Darlic và Huỳnh Bất Hoặc đặt ra với TT Bush qua cuộc phỏng
vấn Bush dành cho họ khi từ London trở về sau chuyến công du ba ngày nơi đây.
*
* *
AD:
- Thưa TT, nói trắng ra là thế này... Mỹ đánh nhau như một người đi đến nước
khác để buôn bán chứ không phải ngồi đợi người ta tới đánh rồi đánh lại theo
kiểu "thà làm quỷ nước Nam c̣n hơn làm vương đất Bắc"...hay "không có ǵ quư hơn
độc lập tự do". Cho nên dân chúng sẽ ô-kê cho ông đánh nếu họ thấy có lợi, nghĩa
là có thể thắng mà không tốn nhiều tiền, nhiều xương máu. Những ǵ xảy ra ở
Iraq, ở Turkey trong tháng này theo TT có làm cho dân chúng bắt đầu khó chịu với
ông không?
Bush Tiểu Tử:
-Dân chúng khó chịu hay không chẳng ăn nhằm ǵ. Điều lo là họ bày tỏ ḷng thương
ghét của họ bằng lá phiếu vào tháng 11 sang năm. Tranh cử sẽ thực sự bắt đầu vào
tháng 6, tôi hi vọng c̣n nước c̣n tát, v́ theo một điều tra dư luận của Pew
Research Centre mới nhất th́ vẫn c̣n 60% dân chúng nghĩ rằng chiếm Iraq là có
chính nghĩa, nghĩa là cứ 10 người th́ hết 6 ô-kê cho tôi tiêu tiền và gửi người
qua bị thương bị giết bên đó để tái thiết Iraq.
HBH:
-Sao phải tái thiết? Dội bom hỏa tiễn cho sập rồi xây lại, xây lại rồi dội bom
cho sập, dội bom cho sập rồi xây lại... Ông gọi thế là tái thiết?
Bush Tiểu Tử:
-Không tái thiết th́ gọi là ǵ, xâm lăng à, giải phóng à?
HBH:
-TT có nghĩ rằng v́ có lẽ v́ dân chúng lơ mơ không biết gọi là ǵ nên ḷng hồ
hỡi phấn khởi của họ cũng tụt dần? Bằng chứng là hồi tháng 3/2003 th́ 91% ô-kê
cho ông uưnh Iraq, đến tháng 7/03 chỉ c̣n 72% nghĩ rằng nên ở lại Iraq và tháng
11 này th́ sụt xuống c̣n 58%. Đáng kể hơn nữa là lần đầu tiên từ hai năm nay,
51% dân ông đang nghĩ rằng các ông đang làm chuyện tầy quầy bên Iraq. Trong khi
đó số muốn Mỹ di tản chiến thuật khỏi Iraq đă tăng từ 26% lên 38%. Đó là kết quả
điều tra dư luận của Washington Post do tờ The Economist số ngày
8-14/11 đăng lại chứ không phải tui phịa ra đâu!
Bush Tiểu Tử:
-Nhưng tôi vẫn c̣n 60% đứng sau lưng nghĩ rằng tôi đánh Iraq là phải. Cho nên,
từ đây đến đó, nếu kinh tế trong nước khá hơn một chút và t́nh h́nh ở Iraq không
tệ đi một chút th́ vẫn c̣n hi vọng vào cuộc bầu cử tháng 11 sang năm phải không?
Nếu đám Dân Chủ vẫn ển ển x́u x́u không có một chính sách rơ rệt nào về cả hai
phía đối nội kinh tế và đối ngoại chiến tranh như thế này th́ hi vọng lại càng
nhiều hơn. Anh không thấy sao, ở Quốc Hội, tôi đ̣i ǵ họ ô-kê nấy, xin bao nhiêu
họ cho bấy nhiêu, họ đâu dám làm khó dễ, làm khó làm dễ tôi chụp cho cái mũ
không-yêu-nước th́ bỏ mẹ!
AD:
-T́nh h́nh kinh tế tùy thuộc t́nh h́nh an ninh của thế giới. An ninh lại tùy
thuộc vào mức độ khủng bố và chống khủng bố. Mấy vụ nổ liên tiếp ở Istanbul đă
làm cho thị trường kinh tài hoảng loạn như thế nào, ông không quên chứ? Những kẻ
có tiền không dám bỏ ra kinh doanh mà chỉ lo mua vàng, mua nhà và công khố
phiếu, nghĩa là những thứ có sinh lợi nhưng không sản xuất...Cứ như lửa đốt đít
vậy th́ ăn làm ǵ nữa. C̣n chống khủng bố...? Ở London, trong lúc Tony Blair và
ông hô hào lấy bom đạn trừ bom đạn và hí hửng vuốt má nhau ca tụng chiến thắng ở
Afghanistan và Iraq th́ ngân hàng HSBC và Ṭa TLS Anh ở Istanbul bị biến thành
những đống gạch vụn làm mồ chôn bao nhiêu kẻ vô can vô tội. Quân khủng bố cứ như
tổ ong, bây giờ khuấy động bay tùm lum ra rồi, các ông tính sao đây? Có một
người mà chúng tôi thấy lẽ đáng người Mỹ phải trọng dụng vào việc chống khủng
bố, không biết tại sao Mỹ không dùng, nhất là bây giờ ông ấy đang... thất nghiệp
nữa?
Bush Tiểu Tử:
-Ai vậy?
AD:
-Mahatir của Malaysia!
Bush Tiểu Tử
gắt lên: -Mahatir?! Các anh điên
rồi sao?
AD:
-No! No! Chúng tôi không điên đâu. Malaysia là một quốc gia đa số Hồi
giáo, cũng là một cựu thuộc địa từng khổ nhục với người Da Trắng và chắc chắn
đại đa số dân chúng Hồi giáo ở đó không thể không có cảm t́nh với Bin Laden, Al
Quaida, Palestine... Thế mà những khuynh hướng cực đoan ở Malaysia vẫn im re,
không nhúc nhích ǵ được. Đó không phải là tài của Mahatir sao?
Bush Tiểu Tử:
-Nhưng thằng cha này chống Israel điên cuồng...
AD:
-No! Mahatir chỉ chống Zionism - chống chủ nghĩa quốc gia cực đoan bài tha của
một số gười Do Thái thôi. Chính cái chủ nghĩa này đang làm t́nh làm tội người
Palestine. Người Do Thái cũng chống chủ nghĩa đó nói chi người ngoài... Tháng
trước, Tham Mưu Trưởng quân đội Do Thái, Trung Tướng Moshe Yaalon đă cảnh giác
rằng việc ḱm kẹp đàn áp người Paletine chỉ gây ra hậu quả có thêm nhiều phần tử
đối kháng lại Do Thái mà thôi. Hồi tháng 9, 27 phi công thuộc Không Quân Do Thái
đă kư lá thư ngỏ tố cáo việc oanh kích các mục tiêu quân sự nằm trong các khu
vực đông dân, v́ những cuộc oanh kích này thương gây ra thương vong cho thường
dân. Hàng trăm binh sĩ trừ bị Do Thái thà chịu đi tù chứ không chịu đi phục vụ ở
các vùng Tây Ngạn và giải Gaza. Cho nên, Palestine chính là cái kho chính nghĩa
cho đám Hồi giáo quá khích khai thác tuyên tuyền và tuyển mộ đặc công cảm tử.
Muốn đối phó với những thành phần này th́ ông phải có một cái ǵ khác... chứ
không thể mắt đổi mắt răng đền răng.
Bush Tiểu Tử:
-Bằng dân chủ tự do! Anh không thấy tôi vừa đưa ra chính sách mới Dân Chủ Hoá
Trung Đông khởi sự từ Iraq và hai nước phải tiên phong làm gương là Egypt và
Saudi Arabia đó sao?
AD:
-Dân Chủ Hóa Trung Đông? Không lư các ông định bắt chước cựu TT Reagan dùng ư
thức hệ Tự Do Dân Chủ để đẩy Nga đến chỗ phải giải thể khối Cộng Sản Đông Âu
trong thập niên 80? Liệu dân Á rập c̣n đủ sức tin các ông để bỏ qua chuyện bao
nhiêu năm các ông nuôi dưỡng những chế độ độc tài thân Tây phương đè đầu cưỡi cổ
họ để thôi không nghe lời bin Laden, bỏ qua chuyện nhục nhằn khố nạn của dân
Palestine không? Liệu họ quên được chuyện các ông nuôi Shah Hoàng ở Iran, Shah
Hoàng bị Ayatollah Khomeini lật, ông nuôi SH yúnh Khomeini, bây giờ lại nuôi
Chabli uưnh SH... Chưa kể Egypt, Saudi Arabia, Kwait, chưa kể Pakistan... Cái
dân chủ mà dân Mỹ hưởng không phải là cái dân chủ các ông muốn gán cho Trung
Đông.
Bush Tiểu Tử:
-Nhưng dân Iraq bây giờ dù sao cũng sướng hơn hồi SH c̣n cai trị chứ?
AD:
-Có ai bênh cha con SH đâu. Có ai chối căi SH không phải là kẻ độc tài khát máu
đâu. Nhưng khoan nói chuyện trách nhiệm của Mỹ trong việc củng cố địa vị cho SH,
cũng như bỏ qua luôn thắc mắc tại sao Mỹ không dứt SH trong vụ Gulf War I hay
Iraq War 1. Chỉ nói đến cách ông dứt SH lần này thôi. Bề ǵ th́ Iraq cũng có
nước, có vua, có chủ quyền, có tự ái dân tộc... Bỗng dưng xuống tay trước nói là
để giải phóng dân Iraq khỏi bàn tay tàn ác của SH bằng cách đem bom đạn dập cho
thành b́nh địa rồi xây lại, xây lại rồi dội bom cho sập để b́nh định, b́nh định
xong lại dội bom cho sập để tái thiết... Nghe không cũng đủ khùng rồi, LHQ c̣n
không chịu nổi cách hành xử của các ông huống nữa là dân Ả rập.
Bush Tiểu Tử:
-Th́ như tôi đă nói trong bài diễn văn đọc bên London vừa rồi... Chúng ta không
thể không dùng vũ lực để ngăn chận khủng bố. Phải ăn miến trả miếng... bọn khủng
bố mới ngán chứ.
HBH:
-Bọn khủng bố đó ở đâu? Chẳng lẽ cứ loay hoay như Don Quixote sao? Ở London, các
ông vừa ḥ hét xong là chúng cho nổ tưng bừng ở Istanbul và Baghdad.
Bush Tiểu Tử:
-Sở dĩ Turkey và Iraq không yên, không chống được khủng bố v́ không biết tự do
dân chủ là ǵ, hoặc có biết cũng chưa được hưởng. Cho nên Mỹ nhất quyết dân chủ
hóa Iraq, nhất quyết dân chủ hóa Iraq.
HBH:
-Chứ không phải chính sách Dân Chủ Hóa Trung Đông chỉ là một cách biện minh cho
việc lật đổ SH sau khi các ông không chứng minh được là Iraq vũ khí vi trùng,
hóa học, nguyên tử và SH có liên hệ với bin Laden? Có người bảo ông lặp lại y
nguyên chính sách Việt Hóa chiến tranh để tháo chạy, ông nghĩ sao?
Bush Tiểu Tử:
-Không thể ví Việt Nam với Iraq được. Bỏ VN chúng tôi không mất ǵ cả. Thuyết
Domino bảo bỏ con domino Miền Nam VN là mất luôn Thailand, Myanmar, Malaya,
Singapore, The Philippines, Australia... chỉ là rung cây nhát khỉ, làm ǵ có
thật. Bằng cớ là sau khi Mỹ rút, năm 1979 Trung Hoa lăm le kể công để ăn hiếp VN
đă bị VN cự lại liền ê mặt ê mày đó không thấy sao?! Lại nữa, Nga và Trung Hoa
đói thấy mẹ, lo kiếm đủ tiền cho súng đạn hỏa tiễn tàu bay tàu ḅ để đề pḥng
chúng tôi tấn công cũng đă hụt hơi le lưỡi rồi, sức đâu mà xâm lăng bành trướng!
Nhưng Iraq th́ không được. Mất Iraq là mất dầu khí, mất Iraq là Israel sẽ bị
khối Á rập ép dẹp lép ngay. Vấn đề là phải Iraq hóa chiến tranh để đỡ cho chúng
tôi phần nào hay phần ấy. Giúp cho người Iraq quay ra giết nhau vẫn hơn là để họ
hè nhau đánh liên quân chứ? Và muốn Iraq hóa chiến tranh th́ cũng phải Iraq hóa
chính trị. Paul Bremer đâu có thể ngồi măi trong cái ghế Thái Thú Baghdad như
thế măi.
AD:
-Dân chủ hóa chính trị thế nào đây? Dân chủ nhất thế giới như Mỹ, nhưng ông đâu
có cần phiếu của dân, đâu cần one man one vote ǵ đâu. Một hai phiếu của quan
ṭa tối cao liên bang bỏ phiếu cho ông đắc cử mà, có chi rắc rối đâu.
Bush Tiểu Tử:
-Th́... đâu cũng như đâu thôi. Dân chủ nhiều khi cũng lôi thôi khiến ḿnh phải
bắt lươn đầu đuôi rất phiền. SH làm TT Iraq mấy chục năm, nếu tụi tôi không can
thiệp th́ biết đâu hắn dám ngồi đó thêm mấy chục năm nữa. Dân chủ là dân chủ...
nghĩa là cũng phải có hiến pháp, có quốc hội, có phân quyền, có trưng cầu dân ư,
có bầu cử tự do...
AD:
-Tự do sao mà dân Iraq phải đi bỏ phiếu trước họng súng của 132.000 quân Mỹ đang
thấy người đàn ông Iraq nào cũng là SH cả? Muốn họ được tự do lựa chọn th́ các
ông phải rút lui trước đi chứ?
Bush Tiểu Tử:
-Nhưng như thế là... di tản chiến thuật, là leo nóc nhà bỏ đi, là khơi khơi trao
quyền lại cho SH hay bin Laden rồi, chứ đâu phải là dân chủ chiến thắng nữa.
Chúng tôi phải ở lại trông nom cho họ bầu cử xong đă chứ!
HBH:
-Nghĩa là các ông giám định bầu cử để bảo đảm một kết quả theo ư muốn.
Bush Tiểu Tử:
-Th́ bầu cử nào chẳng... tiền định. Dân chủ may ra chỉ có thể ngăn bớt cái xấu
chứ đâu có phục vụ cái tốt hoàn toàn.
HBH:
-Các ông đă dựng nên một cơ quan tư vấn chuyển tiếp gọi là Hội Đồng Cai Trị do
người bạn Mỹ Chabli đứng đầu. Ngày 15/11 vừa qua, HĐCT này công bố một lộ đồ -
road map - dân chủ hóa Iraq với đầy đủ các món ăn chơi ăn thiệt như hiến pháp,
chính quyền dân chủ, trưng cầu dân ư, theo đó Iraq sẽ có một Hội Đồng Chấp Chánh
vào tháng 5/03. HĐCC sẽ cử một chính quyền tiếp quản vào tháng 6/03. HĐCC được
khai sinh th́ Mỹ coi như hết trách nhiệm, chấm dứt thời kỳ chiếm đóng để rút về.
HBH:
-Và đó cũng là lúc bên Mỹ bắt đầu tranh cử và ông có thể tuyến bố nhiệm vụ hoàn
thành - mission achevée - để hốt phiếu? Nhưng ai chịu trách nhiệm thành lập
HĐCC? Tại sao không tổ chức tổng tuyển cử để thành lập HĐCC? Tại sao không đem
HĐCC ra trưng cầu dân ư? Nếu HĐCC do mấy ông cử sao lại không cử luôn chính
quyền tiếp quản? Mặt khác, các ông sẽ cho bầu quốc hội lập hiến để thảo hiến
pháp, hay thảo hiến pháp rồi đem ra trưng cầu dân ư? Sau hết, nếu chính quyền
dân cử nổi hứng bất tử yêu cầu Mỹ rút khỏi Iraq - và rút khỏi Trung Đông - th́
tính sao?
Bush Tiểu Tử:
-Đâu được, hiến pháp Iraq phải ghi rơ là mời quân Mỹ ở lại như Nhật, Đại Hàn và
VNCH ngày trước! Không có điều khoản đó đâu được. Điều này tôi đă khẳng định, mà
Paul Bremer và Chabli cũng đă xác nhận rơ ràng. Chúng tôi đâu có mất công mất
sức dân chủ hóa Iraq để rồi bị mời đi chơi chỗ khác. C̣n khuya!
HBH:
-Như vậy là tiến tŕnh dân chủ hóa Iraq rồi cũng sẽ loam oam lùng bùng như việc
đi t́m vũ khí giết người hàng loạt phải không?
Bush Tiểu Tử:
-Th́ tới đâu hay đó. Trước mắt phảo đối phó là cuộc bầu cử sang năm, và mọi
chuyện phải sẵn sàng vào tháng 6 không thể chậm hơn. Chúng tôi phải chạy đua với
thời gian...
HBH:
-Chạy đua mà c̣n vác búa tạ theo làm ǵ?
Bush Tiểu Tử:
-Ai vác búa tạ? Vác bao giờ?
AD:
-Th́ cái tên của chiến dịch ăn miếng trả miếng hiện nay ở Iraq là Cái Búa Sắt -
iron hammer, đó. Không ai tŕnh ông biết sao?
Bush Tiểu Tử:
-Có vậy sao? Chẳng ai nói ǵ với tôi cả. Nhưng cũng phải thôi, ḿnh phải làm
mạnh tụi nó mới ngán chứ.
AD:
-Đúng thế. Tên chiến dịch tiên khởi phát động Iraq War 2 là Shock and Awe. Cái
ǵ xảy ra tiếp đó cho đến bây giờ th́ ai cũng thấy rồi... Búa sắt, búa đẽo...
cái nào cũng cần cả, miễn sao bảo đảm cho ông một nhiệm kỳ nữa trong Ṭa Bạch Ốc
th́ thôi. Ông có quyền, bà con anh em có tiền. Thế là nhất rồi...
Bush Tiểu Tử:
-Đời không có danh lợi th́ c̣n ǵ đáng sống. Tôi biết cái hoàng gia Anh không ra
ǵ, thế mà lúc bắt tay Nữ Hoàng, hay đi bên cạnh vợ chồng bà ấy tôi cứ quíu
cu-lát, hồi hộp quá trời! Làm dzua cũng oai lắm chứ? Nào, nói chuyện vậy cũng
nhiều rồi phải không?
HBH:
-Vâng, nh́n lại mấy đoạn tin TT đi bên Nữ Hoàng trông
ông căng thẳng khẩn trương như
mấy anh cả quỷnh, mấy anh hề đóng vai TT th́ đủ biết hấp lực của uy quyền. Tôi
có hai câu hỏi hơi ngoài lề, không biết TT có c̣n chút th́ giờ nào không,
please!
Bush Tiểu Tử:
-Bảo không th́ các anh vẫn đeo theo như đĩa đói! Có thoát đâu. Nào, câu thứ nhất
là ǵ?
HBH:
-Bộ Trưởng QP Việt Nam Phạm văn Trà sang Mỹ làm ǵ vậy?
Bush Tiểu Tử:
-Mục đích chuyến viếng thăm th́ báo chí truyền thông các anh cũng đă được thông
báo rồi. Tôi khỏi cần nhắc lại. Cái đám CCCB đồng hương các anh đă lai rai phản
đối phản đáp một vài nơi. Cũng tốt thôi, giận cá chém thớt, họ sẽ trút giận lên
đầu mấy Dân biểu Nghị sĩ các bang có đông người Mỹ gốc Việt, mà các tên dân cử
này lại là đa số của Dân Chủ, họ có bị người Việt x́-nẹt th́ càng hay cho Cộng
Ḥa, không sao cả. Có lẽ cũng v́ biết vậy nên đám Dân biểu Nghị Sĩ này lâu nay
đang cố lấy ḷng cử tri gốc Việt bằng vụ cờ quạt, vụ tự do tôn giáo với LM Lư,
Sư Quảng Độ, Tuệ Sĩ ǵ đó mà. Đám Dân biểu Nghị sĩ này trước nay bám lấy cử tri
gốc Cuba, số cử tri này bây giờ cũng bớt chống Castro rồi nên chưa chắc đă nhớ
đến họ trong cuộc tuyển cử sang năm...
AD:
-Như vậy Tướng Trà sang Mỹ không có ǵ đặc biệt thật?
Bush Tiểu Tử:
-Yes and No! Thực tế, Rummy mời ông ấy sang là để tham khảo với ông ấy về cái
tai họa bọn khủng bố quyết tử đánh bom...
AD:
-Sao?! Việt Nam bao che cho Bin Laden và huấn luyện bọn khủng bố đánh bom à?
Bush Tiểu Tử:
-Again, yes and no! No: v́ VN không dính ǵ đến bọn khủng bố! Yes: v́ đặc công
VN là mấy con ma bom ḿn bẫy. Anh không nhớ hồi chiến tranh VN mới leo thang năm
1964 sao? Những vụ đánh bom nhằm vào khách sạn Brink đường Hai Bà Trưng, Ṭa Đại
Sứ Mỹ ở đường Hàm Nghi Sàig̣n, rồi các Bar có quân lính đồng minh la cà... Đặc
công VN là tinh ma trong chuyện này, không hỏi Tướng Trà th́ hỏi ai nữa?!
HBH:
-Câu hỏi sau cùng... Nếu các ông thất bại ở Iraq th́ các ông sẽ làm ǵ?
Bush Tiểu Tử:
-Dễ ợt. Thất bại ở Iraq th́ chúng tôi sẽ tấn công Syria, thất bại ở Syria th́
tấn công Iran. Cho nên, thất bại ở Iraq biết đâu là chuyện may cho tôi? Ha! Ha!
Afghanistan có thất bại th́ mới tấn công Iraq được chứ! Cho nên, đánh vào
Afghanistan, có bắt được thằng cha ác ôn nào đâu, bộ máy Al Quaida vẫn c̣n đó!
Tấn công vào Iraq, SH chạy mất tiêu đâu đă bắt được, lực lượng vũ trang là quân
đội, lực lượng chính trị là Đảng Baath vẫn c̣n đó... ! Ai chết chứ đâu phải con
cháu tôi, tiền ai chứ đâu phải tiền tôi! H́! H́!
HBH:
-Thế mà có người bảo Iraq là một vụ Việt Nam mới cho Mỹ đó?
Bush Tiểu Tử:
-Thành thật mà nói, Iraq c̣n tồi tệ hơn Việt Nam. V́ ở Việt Nam, cha anh tôi sa
lầy thực sự, và thấy ḿnh sa lầy thực sự, nên chỉ c̣n một đường là bỏ của chạy
lấy người. Ở Iraq, chúng tôi loay hoay ngồi chờ một vụ VN xảy ra mà không biết
phải xoay xở cách nào cả. Nếu so sánh VN với Iraq về điểm tệ hay không tệ th́ đó
chính là điểm tệ hơn vậy. Cho nên mấy câu hỏi của các anh về việc chuyển tiếp
quyền hành từ đây đến tháng 6 sang năm đă làm tôi điên cha cái đầu rồi đó biết
không? But, never mind! Everything will be OK! God bless you all! Ha! Ha!
AD
và HBH đồng ca như một lời cám ơn Bush Tiểu Tử: -Yes! Everything will be
OK for you! Thank you, Mister President!
Anthony Darlic & Huỳnh Bất
Hoặc.
(
Tuần báo VĂN NGHỆ SYDNEY, số ngày 27/11/03)
|