|
Nhật kư Fansipan
Thái A
Dù đă nhiều người đặt chân lên đỉnh Fansipan
trong những thời điểm khó khăn hoặc thuận lợi, dù tour chinh phục đỉnh cao
nhất Đông Dương giờ đây không c̣n là kỳ tích đặc quyền của một nhóm thám
hiểm chuyên nghiệp, song với chúng tôi, hành tŕnh này vẫn là một sự mạo
hiểm lớn, một sự thách thức hầu như không ai dám tin ḿnh có khả năng vượt
qua. Chúng tôi đă nh́n những chàng hướng dẫn Sapa như những huyền thoại.
Họ gầy g̣, đen nhẻm và nói tiếng Anh chẳng mấy đúng ngữ pháp. Song điều đó
có hề ǵ? Bởi khi theo chân chàng hướng dẫn hướng về rặng núi cao ngất
lưng trời, chúng tôi đă dấn thân vào một thế giới âm u, cách biệt và hoàn
toàn xa lạ.
Ngày thứ nhất. Khởi hành lúc
09.30 sáng. Đ̣an khách 3 người, hai cô gái trẻ người Đức và tôi. Hướng dẫn
viên là Qúy, rất trẻ và rất gầy. Gầy là đặc điểm của giới hướng dẫn SaPa,
kết quả của những ngày triền miên leo dốc và ngủ bản. Người khuân vác hành
lư cho đoàn là người Mông tên Nông, có một chiếc lù cở (gùi lưng) to
tướng cao chất ngất. Tôi đă nhấc thử và cảm thấy lưng ḿnh gẫy đôi. Xe
Uoat thả chúng tôi trên một điểm dọc đường nối từ SaPa đi Thác Bạc. Từ đây
phải tụt dốc sâu khỏang 50m xuống thung lũng Xín Chải. Cô gái Đức tên
Barbara trượt chân, mặt tái xanh. Có lẽ đây mới chỉ là cú ngă đầu tiên.
Con đường từ thung lũng vắt ngược lên sườn núi theo rănh
nước. Rất nhiều đá dăm, đá hộc lăn xuống theo bước chân người đi trước.
Tôi phải để lại mọi đồ đạc tại khách sạn, chỉ đeo balô máy ảnh sau lưng và
cầm chai nước suối. Chỉ sau 15 phút đă phải gửi chai nước vào lù cở của
Nông. 15 phút tiếp theo, đôi chân đă đau như mới bị ai đó dùng gậy tre
quật vào. Qúy vẫn leo nhanh như sơn dương phía trước. Nắng chói chang,
nung cây cỏ khô quắt và hút kiệt những giọt mồ hôi mới toát ra. Dốc không
ngừng cao măi lên, và hơi thở không ngừng gấp hơn. Bốn tiếng đồng hồ rất
dài và rất khó nhọc. Bắp chân nhức nhối. Cuối cùng th́ cũng tới chỗ nghỉ
trưa - đó là mỏm núi trọc, gió thổi như muốn hất tung mọi vật. Qúy moi đồ
ăn từ ba lô ra: Bánh ḿ batê, chuối và phomat. Mỗi chàng trai chén 2 chiếc
bánh ḿ, c̣n mỗi cô gái chỉ ăn 1 trái chuối. Chúng tôi lăn ra ngủ trong
ánh nắng gay gắt.
14h00. Lên đường. Vượt qua cánh rừng nguyên sinh lớn. Rất
nhiều gốc và thân cây khổng lồ, cao vút mọc đầy rêu, địa y và chằng chịt
dây leo. Lần đầu tiên nh́n thấy cây pơmu - thẳng vút và trơn bóng. Lá khô
và lá mục trải thảm phía dưới, bước chân đặt lên rung rinh. “Lá mục dầy
hơn 20cm”- Qúy thông báo. Có thể có rắn? Không thể tự t́m được đường
trong cánh rừng rậm này nếu bị lạc. Tôi đă đọc ở đâu cách phân biệt lá độc
và lá ăn được? Liệu có thú dữ hoặc dă nhân ăn thịt người? Bám chặt theo
mầu xanh của chiếc balô mà Qúy đeo phía trước. Cậu ta đang đợi trên chiếc
cầu được tạo thành bởi thân cây ngă ngang qua suối. Lúc này nắng đă tắt và
ánh sáng âm u trong rừng rất dễ gây cảm giác hoang mang. Nhưng rồi cũng đă
đến nơi cắm trại. Đây là cao độ 2125m, băi đáp của rất nhiều đoàn thám
hiểm Fansipan, nơi có lán và bếp lửa. Trong lúc chúng tôi lăn ra đất và
thở như kéo bễ th́ Qúy và Nông đă nhanh chóng đốt lửa và đi vo gạo. Té ra
họ mang cả thịt và trứng theo người. Chưa bao giờ thấy Nông hé răng, chỉ
cắm cúi làm. Ngoài khả năng đi rừng, hai chàng trai Sa Pa này c̣n có năng
khiếu làm bếp. Với một chiếc nồi nhọ nhem và con dao đi rừng, họ đă nấu
được bữa cơm có 7 món. Không có canh. ánh sáng được tạo ra bằng cách cắt
đứt đáy của chai nước suối to, cắm nến vào nút và đút ngược ngọn nến vào
trong chai. Treo chiếc đèn băo kỳ dị này lên, khu đất trống có dáng vẻ
binh trạm Trường Sơn thời kháng chiến. Một đoàn khác có 2 người cùng nhập
bọn. Trên núi cao, khi mọi nguồn tiếp tế đều chỉ trông chờ vào chiếc lù cở
của Nông th́ mọi người bỗng trở nên thân thiết và sẵn sàng tương trợ nhau.
21h00. Sau bữa tối có rất nhiều món và rất ít nước, chúng
tôi chui vào lều và ngủ trong những chiếc túi ngủ rất hôi. Nền đất gồ ghề
nhưng may mắn thời tiết không quá lạnh. Gió thổi như bầy ngựa chiến trên
mái lều. Sáng hôm sau mới biết Nông và Qúy phải ngủ ngoài trời do thiếu
lều. Họ đă quấn bạt nilon như tổ kén và ngủ trên nền đất.
Ngày thứ 2: Gió và tiếng ồn ào
của rừng đánh thức tôi dậy lúc 06h00. Nông và Qúy đă dậy từ lâu và chế
biến xong thức ăn. Cơm rang và ḿ nấu. Rất lạ khi cơm nguội để ngoài trời
mà không bị chuột rừng ăn mất. Nước hứng từ suối, đun sôi và đóng vào chai
nhựa để mang theo cho cả ngày. Tiêu chuẩn mỗi người 1 chai.
08h30: Lên đường. Bắp chân rất đau và mỗi bước chân là một
nỗi kinh ḥang. Dốc tiếp dốc, núi tiếp núi. Phải leo gần 1000 bước mới hết
một con dốc, và để tới được chân núi Fansipan phải qua 5 dốc núi như vậy.
Khỏang 30 phút sau, Qúy đột ngột dừng lại khi bước chân
c̣n lơ lửng trên không. Cậu ta súyt đạp trúng một con rắn đỏ đang nằm
trong đám lá khô giữa đường. Hai cô gái lùi về phía sau, chúng tôi cầm dao
trong tay và cố gắng xua rắn khỏi đường ṃn. Con rắn đột ngột lao lên
nhưng bị chặn lại bởi cây gậy của Qúy. Nhưng chỉ sau đó chưa tới 200m, một
con rắn khác lại nằm ngang đường. May mắn nó đă bỏ đi khi nghe tiếng gậy
khua vào lá khô.
Một hẻm núi, chênh vênh cây gỗ bắc ngang qua vực. Cần bám
vào rễ cây cho chắc, bởi sơ suất sẽ rơi xuống vực sâu. Trước đây khe núi
này chỉ có cách vượt qua duy nhất là lao ḿnh qua khỏang không, bám tay
vào đám rễ cây phía bên kia. Nương thảo quả của người Mông nằm im ĺm
trong một thung lũng. Họ chỉ lên khi gần tới mùa thu hoạch. Nghe nói trước
đây chủ nhân của nương thảo quả đă cứu sống nhiều đoàn thám hiểm trong mùa
giá rét khi họ bị lạc và hết lương thực.
Cao độ 2700m. Vài người đang cắm trại ở đây chờ khách. Họ
mời chúng tôi uống trà xanh. Qúy hỏi thăm t́nh h́nh trên núi và thông báo
về viêc rắn đỏ xuất hiện dọc đường. Cách đây mấy tháng cậu ta c̣n phát
hiện rắn lục trên mái lán tre. Trà xanh giúp chúng tôi xua tan cơn khát
ngay lập tức.
Một thử thách ghê người ở độ cao 2900m. Một vách núi dựng
đứng cao khỏang 30m gần như không có một điểm nào nhô ra. Để vượt qua, chỉ
có cách cắm ngập bàn tay vào sườn núi đầy đất nhăo, tỳ sát người và uốn
lượn như thằn lằn. Hai cô gái đă trèo lên với rất nhiều nỗi hăi hùng.
Fansipan thật lạ, ở mỗi độ cao khác nhau đều có đặc thù
thực vật khác nhau. Trên cao độ 2700m trở đi, có rất nhiều tre và trúc
thân nhỏ, mọc ken xít. Tiếp nối là một cánh rừng khác, ở đó tất cả tre đều
đă chết khô từ lâu, và chúng vỡ vụn dưới mỗi bước chân. Lá tre cắt bàn tay
rớm máu. Đôi khi chúng tôi vượt qua những mỏm núi trọc. ở đó gió mạnh tới
mức không ḷai cây nào sống được. Con đường chênh vênh giữa mỏm núi cao,
hai bên vực rất sâu. Nếu chệnh bước chân sẽ không có cơ hội ngắm nh́n
Fansipan lần nữa.
13h30. Chúng tôi đặt bước chân lên đỉnh Fansipan khi cơ thể
đă không c̣n một chút sức lực nào. Trời trong xanh. Xa hàng chục, hàng
trăm km bốn phía là những dải núi xanh. Đá chồng chất trên đỉnh, và khu
đất hẹp xung quanh chỉ đủ để ngồi và đi loanh quanh. Những bông hoa dại
trắng mọc đầy quanh đỉnh. Gío rất mạnh. Không ai có thể đứng trên này lâu
quá một giờ đồng hồ. Thời tiết miền núi thay đổi rất thất thường. Có thể
mưa hoặc sương mù bao phủ ngay sau khi nắng chói chang. Gặp mưa trên đỉnh
Fansipan đồng nghĩa với việc tính mạng bị đe dọa trực tiếp.
14h00. Sau khi nuốt vội chiếc bánh ḿ khô và chụp h́nh kỷ
niệm, chúng tôi vội quay xuống núi. Tạm biệt. Tất cả hét lên khi quay lưng.
Con đường xuống dốc tuy không mệt như lúc lên nhưng chứa đựng nhiều nguy
hiểm hơn. Những thân tre gẫy rất dễ đâm xuyên qua giầy hoặc chọc thủng da
thịt nếu vấp ngă. Và cô gái Đức có tên Lucia đă ngă vài lần. Nh́n dáng đi,
chúng tôi biết cô ta đă kiệt sức. Dốc núi dựng đứng là nỗi ám ảnh lúc quay
về. May mắn, ai đó đă buộc một sợi dây dài từ trên cao. Chúng tôi bám dây
và trèo xuống như lính biệt kích trong phim Holywood. Trên đường về, không
có rắn nhưng mọi người liên tiếp ngă khi lao theo con đường nhỏ ngoằn
nghèo. Chiếc balô sau lưng nặng như khối đá, máy ảnh trước ngực có nguy cơ
bị đập nát.
18h00. Lán trại hiện ra trước mắt khi ánh sáng trong rừng
gần như đă tan biến để nhường chỗ cho bóng tối âm u. ánh lửa của Nông
trong bếp như ánh sáng thiêng liêng của hải đăng cứu vớt những người đang
lạc lối trên biển trong băo tố. Chúng tôi nằm lăn ra nền đất, mệt tới mức
không nói được lời nào. Lucia lên cơn sốt.
20h00. Sau bữa ăn vội vàng, chúng tôi ngồi bó gối trước cửa
lều và tán róc bằng một hệ thống các ngôn ngữ: Anh, Đức, Việt, Mông và cả
tiếng lóng của giới hướng dẫn. Chúng tôi uống rất nhiều trà, cà phê và
whisky - chai rượu nhỏ mà tôi đă kỳ công cất sâu trong đáy balô. Cuộc sống
trong rừng già có một vẻ đặc biệt riêng. Bóng tối đặc quánh. ánh lửa và
khói của thân gỗ tươi. Những câu chuyện không đầu cuối về những miền trên
thế giới và những chuyện ly kỳ đường rừng.
Ngày thứ 3: Trước khi xuống núi, Qúy và Nông đă cặm cụi
nhặt hết rác thải vứt vào đống lửa. Qúy dấu bát đĩa vào những nơi quy ước
của giới hướng dẫn Fansipan. Tôi không tưởng tượng phép thần nào đă đưa
đ̣an trở về từ cao độ 2125m xuống thung lũng Xín Chải chỉ trong ṿng bốn
giờ đồng hồ. Khi lên chúng tôi đă mất nguyên một ngày với rất nhiều lời
than văn và động viên. Gần như là một cuộc đua maraton trên con đường dốc
cheo leo. Những hơm đất chỉ đặt vừa nửa bàn chân. Những dốc trượt phải
dùng mọi sức căng của cơ thể để tăng ma sát. Những cánh rừng âm u ngả
nghiêng thân gỗ mục. Và ḍng suối Xín Chải lấp lánh ánh bạc hiện ra trước
mắt sau cú ngă cuối cùng của tôi và Barbara. Như một đám đói khát, chúng
tôi ào tới suối và vục mặt vào ḍng nước mát lạnh. Sau khi uống hai hớp
nước mới biết nơi đây trâu của người H Mông vẫn tới để tắm.
Tạm biệt Fansipan. Chúng tôi nằm dài trên bờ ḍng suối và
nh́n lên rặng núi xanh mờ cao chót vót. Không thể tưởng tượng cách đây một
ngày chúng tôi đă ở trên đó. Một đ̣an khách đeo balô đi ngang qua. Họ là
người Đức. Lucia và Barbara dùng mọi điệu bộ để tả về những điều không tin
nổi đang chờ đón trên Fansipan. Khi đ̣an khách đó khuất bóng, tôi nói: “Họ
sẽ biết Fansipan là như thế nào!”. Tất cả cười lớn và cảm thấy thật hạnh
phục khi nghĩ tới những ḍng chữ sẽ được ghi thêm vào nhật kư hành tŕnh.
Trên đỉnh dốc, bóng chiếc xe Uoat in lên nền trời xanh. Lúc
đó là 14h00 của ngày thứ ba.
|