|
Nhật Thực
Hà Giang
Nhật Thực
là tựa đề của một CD nhạc do Viện Âm nhạc
thực hiện và phát hành ở Việt Nam gần đây. Đây là một tác phẩm đă gây
tiếng vang và thu hút sự chú ư của giới thưởng thức âm nhạc ngay từ lúc nó
chưa được tŕnh làng, nhất là sau vài trở ngại với cơ quan kiểm duyệt của
chính quyền địa phương. Nhưng tác phẩm không v́ bị trục trặc với chính
quyền mà gây được cảm t́nh của những người yêu mến nghệ thuật, v́ đây là
một tác phẩm đặc sắc về nội dung cũng như h́nh thức. Giới nhạc sĩ trong
nước đánh giá những ca khúc trong CD là “giàu nhạc cảm, có nhiều t́m
ṭi cả về sáng tác, hoà âm, biểu diễn và phối khí.” Một người yêu
nhạc khác nhận xét: “Nhật thực là một tác phẩm tuyệt vời. Những ca từ
trong album gần gũi và sáng trong đến kỳ lạ, cái mới lạ chưa từng có trong
những ca khúc tôi từng nghe ở Việt Nam.” Dù biết cảm nhận là một đặc
tính cá nhân, và không có ǵ để cân đo đong đếm cảm nhận, nhưng có lẽ
những nhận xét trên không phải là quá đáng. Ở đây tôi muốn thêm là dù
những ca khúc trong Nhật Thực quả là mới, nhưng chúng cũng mang đậm
nét Việt Nam.
CD gồm chỉ vỏn vẹn 7 bài nhạc do Nhạc sĩ
Ngọc Đại phổ từ thơ của Nhà thơ Vi Thùy Linh, và do Ca sĩ Trần Thu Hà
tŕnh diễn, với nghệ thuật ḥa âm của Nhạc sĩ Đỗ Bảo. Phần b́a CD do một
họa sĩ người Tây Ban Nha vẽ, dùng những ánh sáng để cắt những khoảng tối
và sáng trên mặt. Cách tŕnh bày b́a và sắp xếp ca khúc cho thấy những
người thực hiện CD này rất quan tâm đến nghệ thuật và trân trọng người
nghe.
Có thể nói đây là một tác phẩm của những
người trẻ viết cho những người trẻ. Thật vậy, ngoài Ngọc Đại ra, các nhân
vật sáng tác và tŕnh diễn khác đều chưa quá tuổi hai mươi nhăm, và có
người vẫn c̣n theo học đại học nhạc (như Trần Thu Hà và Đỗ Bảo). Tuy c̣n
trẻ, nhưng họ đều là những người có tài năng và triển vọng. Vi Thùy Linh
từng đọat giải sáng tác ở trong nước ở tuổi 20. Trần Thu Hà, tuy mới 21
tuổi, nhưng đă có mặt trên sân khấu đến 10 năm, và đang là một ngôi sao âm
nhạc đang được giới yêu nhạc trong và ngoài nước mến mộ. Trần Thu Hà là
con “nhà ṇi”, ái nữ của Trần Hiếu (Nhạc sĩ) và Vũ Thúy Hiền (cố Chủ nhiệm
khoa thanh nhạc thuộc Nhạc viện Quốc gia Hà Nội), và cũng là cháu gọi Nhạc
sĩ danh tiếng Trần Tiến bằng chú.
Nhật Thực
là một tác phẩm mang chủ đề t́nh yêu của
người trẻ. T́nh yêu của người trẻ say đắm, sôi nổi và mộng mị. Đă đành.
Nhưng trong quá khứ, t́nh yêu đó thường được diễn đạt bằng ng̣i bút của
người đàn ông, hay ng̣i bút của phụ nữ giả giọng đàn ông, mà người viết
thường xưng “anh” và đối tượng là “em”. Vi Thùy Linh đi ra ngoài cái chu
vi t́nh cảm “anh – em” đó và làm ngược lại thành “em – anh”: diễn đạt nỗi
khao khát đàn ông của người con gái. Thật vậy, có thể nói thơ của Vi Thùy
Linh là những câu chữ t́m kiếm người đàn ông, và ca ngợi h́nh ảnh người
đàn ông đến nổi có thể có nhiều phụ nữ cảm thấy không thoải mái khi đọc
những câu như sau:
Con đường hút hút lơm những dấu chân
Em ướm chân ḿnh, định uống nước trong một
dấu chân, như cổ tích…
Em khóc sập trời anh vẫn cứ đi, gạt em về
vạt vạt mây tơi tả
Em phút chốc là Nữ Oa, nâng khoảng trời bị
trượt chân, bằng mi mắt khô trụi
Rồi hồn phiêu bồng lại nhập xác thân
Rồi lại nóng bừng hồi hộp hồi hộp
Em muốn t́m anh, nhưng lại lạc vào bóng
ḿnh, t́m anh trong tiếng vọng của băo
Con đường hút hút lơm những dấu chân
Em ướm chân ḿnh, định uống nước trong một
dấu chân, như cổ tích…
Mà chỉ toàn dấu chân phụ nữ!
(Dấu vết)
Đó chưa hẳn là những ḍng thơ tiêu biểu của
Vi Thùy Linh, nhưng qua đó người ta có thể thấy nhà thơ trẻ này không
thuộc những nhà thơ mới lớn [hay những nhà thơ đă lớn] ham thích viết
những câu chữ có vần điệu cho thuận nhĩ, hay những bài văn vần để thuộc
ḷng. Thơ của Vi Thùy Linh toàn là những bài mà trong đó những câu chữ bị
ngắt giữa chừng bằng chữ và vần điệu, làm cho người đọc cảm thấy bị hụt
hẫng như là một thách thức.
Trong thơ của Vi Thùy Linh người ta cũng
không t́m thấy những réo rắt bằng sáo ngữ mà người đọc phải rùng rợn da
gà, hay gượng ép theo kiểu “cải lương” như chúng ta thấy nhan nhản trong
các “nhà thơ” ngày nay, nhưng là những câu chữ mà người đọc có cảm giác
như là những câu nói lan man hàng ngày, như những nét chấm phá cho một câu
chuyện trừu tượng. Cái phong cách này dẫn đến một nhận xét là Vi Thùy
Linh đă và đang đem lại cho thơ ca Việt Nam những “hơi thở mới”.
Với t́nh yêu, Vi Thùy Linh quan niệm rằng đó
“là sự chiếm hữu, là không ngừng nghĩ về nhau, là thèm khát được ở bên
nhau. Quan niệm này không mới v́ t́nh yêu là thứ cũ như trái đất, chỉ cần
trái tim luôn mới mẻ là được rồi.” Với tư tưởng đó, nhà thơ đă viết những
câu như:
Trái đất vẫn xoay quanh những chiếc giường
Hăy tin ngày mai trong sự ngây ngất.
Và qua Nhạc sĩ Ngọc Đại, những câu thơ đó
được chuyển thành:
Sáng nay!
Ngày cuối tháng ngày em chóng mặt
Sáng nay!
Ngày có quá nhiều gió thổi
Em bắt đầu nghi ngại bí mật
của chính ḿnh.
(Nghi Ngại)
Nhiều lời thơ của Vi Thùy Linh không được
phổ thành nhạc một cách trung thực, bởi v́ theo nhà chức trách kiểm duyệt
có một số câu chữ mà họ cho là “không thể để cho thanh thiếu niên nhai
nhải những câu đại loại như ‘Những điên mê trên thân thể em trong tay anh
thập tự’, ‘Bỗng chiếc váy trên ḿnh tu nữ bay thốc’ ...”. Nhà chức trách
yêu cầu, và Ngọc Đại sau một thời gian dằn co cũng phải, phải sửa những ca
từ trên để CD được phép phát hành!
Đối với Ngọc Đại, Nhật Thực là một tác phẩm
đầu tay, dù người nhạc sĩ này từng lăn trải trong làng âm nhạc cả hai mươi
năm qua, và là một trong những người đi đầu trong phong trào phát triển
những thể loại nhạc nhẹ ở trong nước. Qua Nhật Thực, Ngọc Đại đă cho thấy
anh là một nhạc sĩ tiền phong trong nền âm nhạc Việt Nam hiện nay, thể
hiện qua tính không ngừng khai phá, không ngừng đi t́m cái mới trong lời
ca và giai điệu.
Nếu Vi Thùy Linh không viết những vần thơ
theo khuôn sáo dễ nghe, th́ Ngọc Đại không phải là nhạc sĩ của những giai
điệu mượt mà. Thật vậy, phần lớn các ca khúc trong Nhật Thực có nhịp điệu
phức tạp, thậm chí bất thường. Nhịp điệu trong ca khúc nhiều khi được
biến chuyển từ chậm đến nhanh, từ yên tĩnh đến náo nhiệt, sôi nổi như phản
ánh những biến chuyển t́nh cảm của người phụ nữ. Có khi nhạc sĩ dùng cả
giai điệu hát Chèo trong nhạc! Nhạc sĩ tâm sự: “Âm nhạc cần phải có sự cọ
xát. Những ai nghe chỉ từng bài đơn lẻ, thậm chí chưa từng nghe, hăy thử
thưởng thức Nhật thực lần này. Tôi không bao giờ t́m cái mới vu vơ. Nếu
giáp mặt với nhạc Ngọc Đại, họ sẽ không thất vọng, tôi tin như vậy.”
Và Trần Thu Hà, theo tôi, có lẽ
là ca sĩ diễn đạt thành công nhất những giai điệu của Ngọc Đại. Tiếng hát
của Trần Thu Hà biến chuyển liên tục giữa những, hay thậm chí trong một,
ca khúc, tạo nên một môi trường âm thanh lúc nào cũng khẩn trương và làm
cho người nghe không đoán trước được. Những tiếng hát giống như trẻ con,
đến tiếng hát nửa người lớn nửa con nít, lúc th́ thào, lúc khè đặc, lúc
trong vắt … như đưa người nghe vào một thế giới mà có người gọi là “mê
sảng”. Trong Dệt tầm gai, Trần Thu Hà gào thét dùm người phụ nữ đang
yêu:
Em yêu anh cuồng dại
yêu em đến tan cả em ra
(Dệt tầm gai)
hay có lúc như van lơn:
Cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi anh
Cài then em,
Cài những ngón tay trầy xước của em bằng anh
Cũng giống như Khánh Ly với một số ca khúc
của Trịnh Công Sơn, trong mỗi ca khúc trong Nhật Thực, Trần Thu Hà dường
như đă kư tên ḿnh trong bài hát, khó ai có thể bắt chước được.
Phần ḥa âm của các ca khúc cũng là một điều
đáng ghi nhận. Trong Nhật Thực người ta sẽ không nghe những âm thanh chát
chúa, vô duyên đang tràn lấn nhạc Việt Nam hiện nay, mà sẽ nghe một làn
sóng âm thanh rất mới. Sóng âm thanh này được kết hợp từ các âm thanh
thường nghe trong nhạc cổ điển, nhạc pop, nhạc rock, nhạc jazz, và được
pha trộn với tiếng trống, tiếng chuông chùa, ḥa lẫn cùng những tiếng “nam
mô a di đà Phật,” tiếng trẻ em bật khóc, bật cười trong vắt, và cuối cùng
là một sản phẩm âm thanh tuy “lạ nhĩ,” nhưng thú vị và đậm đầy Việt Nam
tính.
Để kết thúc bài giới thiệu này, tôi xin
trích một nhận xét của một thính giả như sau: “Có những CDs mới nghe nuốt
không vô, nghe lần thứ hai thấy ngộ ngộ, và càng nghe càng mê tít tḥ ḷ.
Đó là trường hợp của Nhật Thực đối với tôi. Mới nghe nuốt không vô là v́
Nhật Thực quá mới lạ. Nhưng không phải cái mới lạ nào cũng hay. Thành
công của Nhật Thực có lẽ là ở chỗ đây là một tác phẩm vừa rất hiện đại,
vừa rất độc đáo, lại vừa rất đậm đà chất Việt Nam. Và quan trọng hơn cả
là Nhât Thực đă kết tinh được tất cả sức mạnh sáng tạo của một thế hệ trẻ
đang lên. Nhạc Ngọc Đại đă hay từ lâu, nhưng phải gặp thơ Vi Thùy Linh
mới thành độc nhất vô nhị. Phải qua giọng ca Trần Thu Hà mới trở nên bất
hủ, và phải được được Đỗ Bảo hoà âm mới thành ‘pure magic’.”
Nếu bạn là người không chịu nổi trước cái
thách thức của những ca khúc lạ th́ bạn không phải là đối tượng của CD
này. Nhưng nếu bạn là người ưa thích cái mới trong âm nhạc Việt th́ CD
này không thể thiếu trong tủ nhạc của bạn.
Ghi
thêm:
Người viết bài
này không có quan hệ bà con với Trần Thu Hà, Ngọc Đại, Đỗ Bảo, hay Vi Thùy
Linh. Người viết không phải là nhà phê b́nh âm nhạc, mà chỉ là một thính
giả ham mê âm nhạc Việt Nam, nhưng chưa từng được xem Trần Thu Hà tŕnh
diễn trên sân khấu, hay có cơ sở thương mại về nhạc.
|