|
Quyền phủ quyết ở
Liên hiệp quốc
Nguyễn Văn
Pháp và Nga đe dọa sẽ
dùng quyền phủ quyết (veto) để hủy bỏ Hiệp ước xâm chiếm Iraq mà Mĩ và Anh
đề nghị trong cuộc họp Hội đồng bảo an Liên hiệp quốc sắp tới. Ngược lại,
Mĩ và Anh phê phán một cách gay gắt về đe dọa này. Nhưng phê phán của Anh
và Mĩ có vẻ đạo đức giả, bởi v́ chính họ đă từng dùng quyền phủ quyết này
khá nhiều trong thời gian qua.
Hội đồng bảo
an Liên hiệp quốc gồm 15 thành viên; trong đó có 5 thành viên thường trực,
phần lớn là những nước chiến thắng trong Thế chiến thứ hai. Năm thành
viên quan trọng này là Mĩ, Nga (Liên Xô cũ), Anh, Pháp, và Trung Quốc.
Theo hiến chương Liên hiệp quốc, một nghị quyết chỉ có thể thông qua nếu
có 9 phiếu thuận trở lên, và trong số 9 phiếu thuận này phải có 5 phiếu
thuận của 5 thành viên thường trực. Nói cách khác, dù cho đa số thành
viên tán thành một nghị quyết, nhưng nếu chỉ một thành viên thường trực
phản đối, th́ coi như nghị quyết đó sẽ bị hủy bỏ.
Kề từ khi Liên hiệp quốc
được thành lập năm vào 1945 đă có 251 phủ quyết. Trong số 251 này, Nga
hay Liên Xô cũ dùng nhiều nhất (120 lần), kế đến là Mĩ (75 lần), Anh (32
lần), Pháp (18 lần), và Trung Quốc (5 lần).
Nga:
Trong thời chiến tranh
lạnh, Liên Xô cũ dùng quyền phủ quyết gần như là một quyền đương nhiên,
nhiều đến nổi bộ trưởng ngoại giao của Liên Xô là Andrei Gromyko được đặt
tên là “Mr Nyet” (Mr No), tức “Ông Nói Không”. Chỉ tính trong 10 năm đầu
sau khi Hội đồng bảo an được thành lập, Liên Xô phủ quyết 79 lần. Trong
cùng thời gian này, Trung Quốc chỉ phủ quyết có một lần, Pháp 2 lần, nhưng
Anh và Mĩ th́ không.
Sau khi cuộc
chiến tranh lạnh chấm dứt, Nga ít dùng quyền phủ quyết hơn trước. Tính từ
năm 1991, Nga chỉ phủ quyết 2 lần: một lần để phản đối nghị quyết phê phán
Bosnia, một đồng minh cũ của Liên Xô (v́ Bosnia không cho lực lượng của
Liên hiệp quốc vào vùng Bihac), và một lần phản đối về vấn đề tài chính
của Liên hiệp quốc ở Cyprus.
Mĩ:
Trong số 9 nghị quyết
được đề trong thời gian gần đây, Mĩ “giết chết” 7 nghị quyết bằng quyền
phủ quyết. Trong số này, 6 phủ quyết liên quan đến các nghị quyết phê
b́nh chính sách của chính phủ Do Thái. Nghị quyết mới đây nhất (Tháng 12
năm 2002) chỉ trích việc quân đội Do Thái giết chết một số nhân viên của
Liên hiệp quốc, và tàn phá nhà kho thuộc Chương tŕnh Thực phẩm Thế giới
(World Food Programme) ở vùng Tây Ngạn (West Bank, Palestine). Tính tổng
cộng, Mĩ đă phủ quyết 35 lần để bảo vệ Do Thái!
Ngoài ra, Mĩ c̣n dùng
quyền phủ quyết để gây bất lợi cho các nước như Zimbabwe (1970), Namibia
(8 lần), Nigaragua (7 lần), chống lại Việt Nam (5 lần); nhưng họ cũng
dùng quyền phủ quyết để bảo vệ chế độ ḱ thị của chính phủ Nam Phi (10
lần).
Anh:
Nói chung, Anh chỉ phủ quyết theo Mĩ và Pháp. Trong số 32 phủ quyết mà
Anh dùng, 23 là bầu theo Mĩ, và 14 bầu theo Pháp! Năm 1989, Anh cùng với
Pháp dùng quyền phủ quyết để hủy diệt nghị quyết phê phán việc Mĩ xâm lăng
Panama.
Pháp:
Lần đầu tiên, năm 1946, Pháp dùng quyền phủ quyết một nghị quyết về cuộc
nội chiến ở Tây Ban Nha. Năm 1947, Pháp lại đánh hỏng một nghị quyết liên
quan đến Nam Dương. Tính chung, Pháp dùng quyền phủ quyết 18 lần, và
trong số này, 13 lần cũng được Anh và Mĩ ủng hộ.
Trung Quốc:
trong thời gian 1946 đến 1971, ghế thường trực trong Hội đồng bảo an do
Đài Loan chiếm giữ, và trong thời gian này, Đài Loan dùng quyền phủ quyết
chỉ 1 lần (chống lại nghị quyết đề nghị Mông Cổ gia nhập Liên hiệp quốc).
Măi đến 1972, Trung Quốc mới lấy lại ghế này, và suốt thời gian này Trung
Quốc chỉ phủ quyết có 4 lần. Năm 1972, Trung Quốc phủ quyết việc
Bangladesh xin gia nhập Liên hiệp quốc. Năm 1997, Trung Quốc phản đối
việc Liên hiệp quốc gửi 155 quan sát viên vào Guatemala để giám sát đ́nh
chiến. Năm 1999, Trung Quốc bác bỏ nghị quyết triển khai lực lượng pḥng
thủ của Liên hiệp quốc ở Macedonia.
Nói chung,
như điểm qua hồ sơ phủ quyết của các nước thành viên thường trực Hội đồng
bảo an trên đây, kể từ cuộc chiến tranh lạnh kết thúc, người ta thấy một
xu hướng khá rơ ràng rằng ba nước Mĩ, Anh, và Pháp thường cấu kết với nhau
và “giết chết” khá nhiều nghị quyết. Ngày nay, trước một nghị quyết xâm
chiếm Iraq do Mĩ và Anh đề nghị, Pháp (và Nga) tuyên bố sẽ phủ quyết. Mĩ
và Anh không có lí do ǵ để nói Pháp lạm dụng quyền phủ quyết, v́ chính Mĩ
và Anh là hai thành viên từng phủ quyết nhiều nhất trong quá khứ.
Quyền phủ quyết của năm
thành viên thường trực đă từng thu hút nhiều phê b́nh và chỉ trích của các
nước “thấp cổ bé họng” trên thế giới. Những người chỉ trích hệ thống này
cho rằng các thành viên thường trực trong Hội đồng bảo an không phản ánh
thực tế địa chính trị (geopolitics) trong thế giới ngày nay. Chẳng hạn
như Anh và Pháp không c̣n là những cường quốc quân sự và kinh tế như thời
trước nữa, nhưng lại có quyền ảnh hưởng thế giới qua sự có mặt của họ ở
Liên hiệp quốc.
Do đó, các nước nhỏ hơn
và ít quyền lực hơn trên thế giới kêu gọi cải tổ cách làm việc của Hội
đồng bảo an Liên hiệp quốc. Nhưng xem chừng lời kêu gọi này cũng chẳng
khác ǵ lội ngược ḍng. Lí do đơn giản là một cuộc cải tổ như thế cần
phải được sự thông qua của ... 5 nước thành viên thường trực! Mà, cho đến
nay, vẫn chưa có dấu hiệu nào cho thấy 5 thành viên này muốn thoái vị.
Ngoài ra, cho
dù một nghị quyết có đi vào văn bản chính thức đi nữa th́ chưa chắc sẽ
được thi hành. Những nghị quyết về Iraq và Do Thái chẳng được thực hiện
ǵ cả. Iraq vẫn c̣n vũ khí. Do Thái vẫn xâm lấn lănh thổ của Palestine.
Chẳng có ǵ thay đổi. Ngay cả trong Nghị quyết 1441 (sau cuộc chiến vùng
Vịnh), không có một điều khoản nào cho phép các nước “đồng minh” thiết lập
những khu “No Fly Zone” (Khu cấm bay) trên bầu trời Iraq cả, nhưng Mĩ và
Anh lại sáng chế ra những vùng này dưới chiêu bài bảo vệ người Kurd, mà
trong thực tế là để dội bom xuống Iraq. Và Hội đồng bảo an chẳng làm ǵ
để ngăn chận những đợt dội bom giết người này!
Với một quá
khứ phủ quyết và xem thường nghị quyết như thế, chẳng trách ǵ thế giới
chẳng đánh giá cao những nghị quyết này, ngoại trừ – dĩ nhiên – các nhà
nước lưu manh muốn dùng chúng như là những văn bản để đe dọa, khống chế,
và khủng bố các nước khác không nằm trong quỉ đạo ảnh hưởng của họ.
Chú
thích:
số liệu về phủ quyết trong thời gian qua được trích ra từ bản tin “BBC
News Online” ngày 10/3/2003.
|