WWW CHUYỂN LUÂN

 

Chuyển Luân kính chúc quư bạn đọc gần xa một năm Mậu Tư-2008 Sức khoẻ, An lạc và Tinh tấn

Trang chủ || Liên hệ

   
  Trang chủ
  Thời sự - xă hội
  Khoa học
  Lịch sử
  Văn nghệ / văn hóa
  Hồ sơ
  Đọc sách
  Đọc báo bạn
  Bạn đọc viết
 

Góp nhặt cát đá

 

Tác giả

  Video clips
  Online số cũ từ 2003
  Các số báo trước 2003
   

 

Nối Kết:

      

   
  Tác phẩm chọn lọc
  Thầy Nhất Hạnh
   

CHUYỂN LUÂN SỐ THÁNG 11/2003

Cổ máy

 

Eduardo Galeano

 

Sigmund Freud học được từ Jean-Martin Charcot: ư tưởng có thể cấy vào năo trạng con người bằng thôi miên.  Kể từ ngày ấy, hơn một thế kỉ đă trôi qua, cái công nghệ vận động quần chúng đă tiến một bước dài.  Ngày nay, công nghệ này là một cổ máy đồ sộ, với kích thước của trái đất, có thể ra lệnh cho chúng ta nhai đi nhai lại những tin tức và thông điệp để rồi chúng t́m chỗ trú ẩn trong bộ năo của chúng ta.  Đó là một cổ máy lạm dụng chữ nghĩa.

 

Tổng thống Venezuela, Hugo Chavez, đắc cử và tái đắc cử với một đa số tuyệt đối, trong một cuộc bầu cử c̣n minh bạch hơn cả sự đắc cử của Tổng thống George W. Bush của Mĩ.

 

Cái cổ máy xô đẩy và lật đổ Chavez – không phải v́ cách hành xử như Chúa cứu tinh của ông ta, hay khuynh hướng nói nhiều, mà v́ những cải cách ông ta đưa ra và những dị giáo mà ông ta phạm phải.  Chavez đă đụng chạm đến những cái không thể đụng chạm.  Và, những cái không-thể-đụng-chạm – chủ nhân ông của hệ thống truyền thông và nhiều thứ khác – cảm thấy bị xúc phạm.  Với quyền tự do tuyệt đối, họ lên án, tố cáo và nghiền nát tự do.  Trong và ngoài nước, cổ máy đó biến Chavez thành một thứ “bạo chúa”, một “nhà chuyên quyền mê sảng” và một “kẻ thù của dân chủ”.  Chống lại ông ta là “công dân”.  Phía sau ông là những “bọn du thủ du thực”, những người không họp hội trong hội trường mà là trong hang ổ ở rừng rú.

 

Cuộc vận động bằng truyền thông dẫn đến đảo chính.  Cuộc đảo chính được soạn thảo từ ngoại quốc chống lại nhà độc tài hung ác không giữ một tù nhân chính trị nào.  Thế rồi chức tổng thống được trao cho một thương gia, người mà chẳng ai bầu lên.  Hành động đầu tiên của nhà buôn bán này là giải tán Quốc hội.  Giá trị thị trường chứng khoáng tăng ngay ngày hôm sau, nhưng cùng lúc quần chúng nổi dậy đ̣i đưa Chavez vào chức vụ tổng thống mà họ đă bầu.  Nhà văn người Venezuela, Luis Britto Garcia, viết: Cuộc đảo chính do giới truyền thông đạo diễn và thực hiện chỉ đem lại một loại quyền lực ảo, và nó sẽ không thể tồn tại măi măi.  Truyền h́nh Venezuela – thành lũy của tự do thông tin – không bao giờ gặp phải luồng gió ác tính.

 

Trong khi đó, một người cũng chẳng do dân bầu, nhưng tiếm quyền bằng đảo chính: Tướng Pervez Musharraf, nhà độc tài quân sự ở Pakistan.  Bộ mặt độc tài quân phiệt của ông đă được nàng truyền thông biến dạng thành một người hiền hậu bằng một cái hôn.   Musharraf nói – và lặp lại – rằng cái ư niệm cho rằng dân chúng Pakistan có thể bầu cử thậm chí chưa bao giờ có trong đầu óc ông ta, nhưng ông ta cho cái gọi là “cộng đồng thế giới” một lá phiếu phục tùng, và đó là lá phiếu duy nhất có tác dụng giữ cho ông cái ngôi vị tổng thống.

 

Musharraf quả đă đi một bước dài: Chỉ hơn hai năm trước, Musharraf là người bạn thân thiết nhất của người láng giềng ông, nhóm Taliban.  Ngày nay, ông ta trở thành một “liberal brave leader of the modernization of Pakistan”, tức là “lănh tụ tự do và can đảm trong công cuộc hiện đại hóa Pakistan.”

 

Cùng lúc, cuộc tàn sát người Palestine vẫn tiếp tục.  Những nhà sản xuất dư luận quần chúng gọi đó là một cuộc “săn lùng bọn khủng bố”.  Đối với các nhà sản xuất này,  Palestine là đồng nghĩa với “khủng bố”, nhưng chữ này chưa bao giờ được dùng cho quân đội Do Thái.  Nhng lănh do quân đội Do Thái chiếm đóng được gọi là “Vùng đất c̣n tranh căi”.  Và người Palestine – cũng là người Xê-mít (Semitic) – tr thành những người “phản –Xê-mít.”

 

Suốt một thế kỉ liền, người Palestine bị kết án để chuộc tội cho những tội lỗi của người Âu châu phản-Xê-mít, và phải trả bằng đất đai, bằng máu của họ cho một Holocaust họ chẳng bao giờ gây ra.

 

Ở cái cơ quan gọi là “Human Rights Commission” - Ủy ban Nhân quyền – của Liên hiệp quốc, có một sự cạnh tranh về nhu nhược xem ai thiếu khí phách hơn ai, và họ chỉ chỉa mũi dùi xuống phía Nam và Đông, chứ chẳng bao giờ dám ngó đến phía Bắc hay Tây.  Cái Ủy ban này chuyên về tố cáo các nước như Cuba, Uruguay, Trung Quốc, Việt Nam, Mă Lai, Nam Dương, v.v....  Không ai nói: “Tôi phải làm vậy để họ mua những ǵ tôi bán”, hay: “Tôi phải làm vậy để họ cho tôi vay những ǵ tôi cần”, hay: “Tôi làm vậy để họ nới rộng dây thừng xung quanh cổ tôi.”

 

Nghệ thuật cai trị tốt cho phép những người hành nghề cai trị không suy nghĩ những ǵ họ nói, nhưng nó cấm họ nói những ǵ họ nghĩ.  Và hệ thống truyền thông dựa vào đó để xác định, một lần nữa, rằng bán đảo bị phong tỏa là một trong những kẻ xấu, ác ôn.  Trong cuốn t điển của Cổ Máy, nhng hối lộ mà chính khác nhận lấy được gọi là “cống hiến”, và những phản bội, dối trá của họ được gọi là “chủ nghĩa thc dụng”.  Chữ “security” – “an ninh” không phải dùng để đề cập đến những ư niệm về an toàn và bảo vệ, mà là đầu tư, và cái thị trường chứng khoáng mà những cái “an ninh” này phải chịu đựng khủng hoảng. Khi chúng ta thấy “Cộng đồng thế giới yêu cầu”, chúng ta phải hiểu câu nói đó có nghĩa rằng: Hệ thống độc tài tài chính đang ra lệnh cho chúng ta phải làm cái ǵ.

 

“Cộng đồng thế gii” c̣n là bút danh làm nơi ẩn náo của các thế lc trong các cuộc vận động quân sự có mục tiêu tiêu diệt gọi là “s mệnh ḥa b́nh”.  “Ḥa b́nh” ở đây có nghĩa là chết, là giết người.  Cuộc chiến thứ ba chống Iraq vừa xong.  Cũng giống như hai cuộc chiến trước đây, nhng người rải bom được gọi là “Lực lượng đồng minh”, trong khi đó, những người bị bom được gọi là “Bọn ác ôn phục vụ cho bộ máy đồ tể của Baghdad.”  Và người tấn công sẽ để lại sau lưng một đường dài gồm những t thi của thường dân, và họ được gọi là “collateral damages” – “những thiệt hại phụ”, làm như người Iraq là phó sản, là phó thường dân.

 

Để giải thích nhu cầu cho cuộc chiến Iraq, Tổng thống Bush không nói: “Dầu hỏa và vũ khí cần chiến tranh một cách cấp thiết, và chính phủ tôi là một đường ống dẫn dầu và một kho súng đạn”.  Ông cũng không nói đến dự án chiến tranh trên nhng v́ sao tốn nhiều tỉ đô-la bằng những chữ như: “Chúng ta sẽ sáp nhập bầu trời như chúng ta tng sáp nhập Texas.”

 

Không, câu giải thích phải là: Thế giới tự do nhất định phải bảo vệ chống lại mối đe dọa của khủng bố, ngay tại đây, trên trái đất này và ngoài trái đất, cho dù khủng bố chỉ cần dao cắt carton, và mặc do Mĩ không chấp nhận Ṭa án H́nh sự Quốc tế (International Criminal Court), cơ quan vừa được thành lập để xử phạt những tên tội phạm chống lại con người.

 

Nói chung, ngôn từ do các quyền thế phát biểu không có nghĩa là diễn tả, nhưng để che dấu, hành động của chúng.  Hơn một thế kỉ trước đây, trong trận đánh vẻ vang Omdurman ở Sudan, nơi mà Winston Churchill vừa là một kí giả chiến trường vừa là một người lính, 48 lính Anh hi sinh.  Thêm vào đó là 27,000 “người man rợ” phải bỏ mạng.  Người Anh bành trướng thuộc địa của họ bằng la và súng đạn, và họ biện minh cho hành động đó bằng câu nói sau đây: “Qua thương mại, chúng tôi đến đây để đem văn minh cho người Phi châu.”  Họ thực sự muốn nói là “Chúng tôi thương mại hóa Phi châu bằng cách đem văn minh đến cho họ.”  Và chẳng ai buồn t́nh hỏi xem người Phi châu có đồng ư hay không.

 

Nhưng chúng ta may mắn được sống trong thời đại thông tin, và những người khổng lồ trong hệ thống truyền thông đại chúng yêu chuộng sự khách quan.  Họ thậm chí cho phép kẻ thù phát biểu quan điểm.  Chẳng hạn như trong cuộc chiến ở Việt Nam, 3% thông tin trên các hệ thống ABC, CBS và NBC được dành cho quan điểm của kẻ thù.

 

Ngũ giác đài ghi nhận rằng tuyên truyền là một bộ phận của ngân sách quân sự, và Ṭa bạch ốc từng mướn Charlotte Beers, một chuyên gia về vận động quần chúng, người từng rao bán một số nhăn hiệu gạo và thức ăn cho chó trong các siêu thị Mĩ.  Ngày nay, bà phụ trách cuộc chiến thông tin trong cuộc thập tự chinh chống lại khủng bố.  Colin Powell nói một cách châm biếm: “Chúng tôi đang bán một sản phẩm.”

 

Nhà văn người Ba Tây, Millor Fernandes, khẳng định rằng, “khi không muốn nh́n nhận thực tế, con đà điểu chỉ việc chui cái đầu của nó xuống cái ti-vi.”  Cái Cổ Máy ra lệnh.  Cái Cổ Máy ném đá vào chúng ta.  Ngày 11 tháng 9 năm 2001, các loa phóng thanh của hai ṭa nhà thương mại quốc tế ở New York cũng cho những hiệu lệnh sâu sắc trong tiếng kẽo kẹt của hai ṭa nhà sắp ngă.  Trong khi nhân viên chạy xuống cầu thang, các loa phóng thanh ra lệnh cho họ trở lại làm việc.

 

Những người sống sót là những người không chịu tuân lệnh.

 

Nguyễn Văn lược dịch từ bài viết "The Machine" đăng trên Znet ngày 27/4/2002 (www.znet.net). 

Bài trong tháng

Bon đạn và chiến tranh tậm lí
Bring 'em On
Buồn bă với những môi hôn_Cao Huy Thuần
Bùi Tín và vấn đề thông tin
Bảo tồn môi sinh: Chiến tranh giữa hai thế giới
Bộ gen trong cây lúa và triển vọng
Chiến tranh
Chiến tranh trên sự thật
Chuyến tàu nửa đêm
Chú Sam nổi giận
Cá mập ở Washington
Cầu ṿng nguy hiểm
Cổ máy
Cứu trợ nhân đạo?
DDT và vấn đề cân đối giữa lợi ích và nguy hiểm
Deception and Propaganda within the Vietnamese Community in Australia
Di chỉ khảo cổ học về giai đoạn "Hậu đồ đá mới"
Elite U.S. Unit Killed Hundreds of Vietnamese Civilians, Report Says
Hành tŕnh ngược chiều
Hóa chất khai hoang trong cuộc chiến Viện Nam: Qui mô và tầm ảnh hưởng
Hướng dẫn việc t́m kiếm thông tin sức khoẻ trên hệ thống thông tin liên mạng (internet)
Hồ sơ Phật Giáo Việt Nam
Hội chứng phi Việt Nam
Joseph Wilson - Những ǵ tôi không t́m thấy ở Phi châu
Khoa học, xă hội, và rủi ro
Kể chuyện mùa thu Vác-xa-va
Luận kiếm bên bờ giếng
Ly trà thời đại
Một bí mật bị chôn vùi
Ngô Đ́nh Diệm - Bảy nguyên nhân thất bại
Người cao tuổi và sự hạn chế của y khoa
NGỘ ĐỘC” (NƯỚC) CỦ DỀN-NỖI OAN THỊ KÍNH
Ngụy trí thức ?
Nhân đọc "Từ điển Văn học Việt Nam"
NHẬN DIỆN THÀNH PHỐ QUẢNG CHÂU HÔM NAY, NƠI CỐ ĐÔ PHIÊN NGUNG NƯỚC NAM VIỆT NGÀY XƯA
Nhật kư Fansipan
Nhật Thực
Những tên nói láo hay nhất thế giới
Những điều vô lí của chiến tranh
Phát hiện mới về thành Thăng Long
Phát hiện mới ở Sa Huỳnh
Phỏng vấn Nguyễn Hữu Đống
Quyền phủ quyết LHQ
Ramonet - Dối trá do nhà nước bảo trợ
Sân khấu thiện và ác
Sư tử trùng (01): Thay lời tựa
Sư tử trùng (02): Chuyện năm cũ và nguyện năm mới
Sư tử trùng (03): Ḥa Thượng có phải là phật tử xuất gia?
Sư tử trùng (04): Về một chuyện xưa rất mới
Sư tử trùng (05): Úm ba la, chúng ta cùng lên tiếng
Sư tử trùng (06): Thượng thủ pháp sư bội chủ
Sư tử trùng (07): Quyền làm người nô lệ
Sư tử trùng (08): Thầy Nhất Hạnh: nạn nhân đầu tiên và cuối cùng?
Sư tử trùng (09): Mượn sư cúng thần liên tôn
Sư tử trùng (10): Nẳm vùng_Giới Tử
Sư tử trùng (11): Giáo hội và giáo hội
Sư tử trùng (11): Quanh Sự hi sinh của huynh trưởng Hồ Tấn Anh
Sư tử trùng (13): Ḥa thượng phải nhờ "Việt cộng"
Sư tử trùng (14): Cơn Băo Trong Chén Trà
Sư tử trùng (15): Những Điều Trông Thấy_Giới Tử & Tâm Quán
Sư tử trùng (16): Vơ Văn Ái_Ch́m Xuồng Níu Phao
Sự im lặng của nghĩa đại cổ trên núi A Mang
Sự thật về cái "nghèo" của người làm khoa học
Sự thật về cái "nghèo" của người làm khoa học
Thiền định dưới ánh sáng khoa học
Thái độ của một số người Việt hải ngoại trước cuộc chiến Iraq và dịch SARS
Trăm năm trong cơi người ta
Tôn giáo và quan điểm tiến hóa
Tạo sinh vô tính và cái chết của Thượng đế
Tạo sinh vô tính và vấn đề sinh đạo đức
Tản mạn nhân vụ 9/11
Tản mạn về SARS
Từ những phát hiện mới về thành Thăng Long
Ung thư vú và vấn đề thông tin y khoa
Vấn đề y đức trong nghiên cứu tế bào mầm (stem cells)
Why I hate George W. Bush.
Yếu tố tôn giáo trong cuộc đụng độ giữa Mĩ và Iraq
Điểm sách "Từ thù đến bạn" của Bùi Tín_Nguyễn Văn
Đu đủ và thai nghén_Sự thật hay truyền thuyết?
Đậu nành và sức khỏe: đâu là thực và đâu là giả
Đọc "Phồn hoa kinh" của Hoàng Nguyên Nhuận_Nguyễn Văn
Đọc "Weapons of Mass Deception": Vũ khí lừa dối hàng loạt_Nguyễn Văn
Đọc sách “Secrets” của Daniel Ellsberg (*): Lừa dối và vỡ mộng_Nguyễn Văn
“Vietnamese Engaged Buddhism: The Struggle Movement of 1963-1966”

 

 

   

Copyright Chuyển Luân 2005

Designed by HT MEDSOFT

CHUYỂN LUÂN ONLINE