|
Chiến tranh
(Hà Giang dịch từ bài
viết "The War" của Eduardo Galeano
đăng trên tờ La
Jordana, số ra ngày 23 tháng 3 năm 2003)
Chiến tranh
Thời ḱ lo ngại.
Thế giới đang sống trong một t́nh trạng của
khiếp sợ, nỗi kinh hoàng trá h́nh: có người cho rằng Saddam Hussein gây
nên t́nh trạng này, có người lại nghĩ Osama bin Ladin, nhà buôn bán khủng
bố chuyên nghiệp.
Nguyên nhân thực sự của thế gian hoang mang
là cái gọi là Thị trường. Cái cá thể này không có dính dáng ǵ đến người
bán thực phẩm ở một tiệm chạp phô địa phương mà chúng ta quen biết. Đây là
một thượng đế quyền lực vô biên, hiện diện khắp nơi, nhưng dấu mặt, và
cũng như thượng đế, Thiiị trường nghĩ rằng nó sẽ tồn tại vĩnh viễn. Môn đồ
của Thị trường khóc lóc, “Thị trường đang hoảng sợ,” và cảnh cáo, “Không
nên làm Thị trường giận”.
Hồ sơ tội phạm của Thị trường này có thể
gieo hoang mang vào trái tim của nhiều người. Nó bỏ ra cả đời để đi ăn
cướp thực phẩm người khác, nó phá hoại công ăn việc làm, nó bắt các nước
làm con tin, nó gây chiến tranh.
Để buôn bán chiến tranh, Thị trường phải
truyền bá sự sợ hăi.
Và, sợ hăi gây ra hoang mang. Hai ṭa nhà ở
New York sụp đổ hàng ngày trước màn ảnh ti-vi chúng ta. Vụ bệnh than? Điều
tra của chính phủ chẳng phát hiện ǵ đặc biệt về những lá thư đáng sợ đó,
nhưng món nợ quân sự của Mỹ gia tăng một cách ngoạn mục. Số tiền mà nước
này tiêu cho bộ máy chiến tranh làm cho quai hàm chúng ta phải méo đi. Chi
phí trong một tháng rưởi cũng đủ để nuôi cả thế giới, nếu chúng ta tin vào
những con số của Liên hiệp quốc.
Cứ mỗi lần Thị trường ra lệnh, kim đồng hồ
đo sợ hăi nhảy lên vùng màu đỏ, và tất cả những ǵ c̣n nghi ngờ đều trở
thành thực tế. Chiến tranh giết người nhân danh pḥng ngừa và nghi ngờ,
bằng chứng không cần thiết. Lần này đến phiên Iraq, bị lên án một lần nữa.
Đó là một phương tŕnh đơn giản: Trử lượng dầu ở Iraq đứng vào hàng thứ
hai trên thế giới, đó là thứ mà cái Thị trường muốn để nuôi sống xă hội
tiêu thụ.
Nh́n tấm gương trên tường: ai là người đáng
sợ nhất?
Các thế lực thế giới độc quyền vũ khí và khả
năng tàn phá vĩ đại như là quyền tự nhiên. Trong thời Châu Mỹ bị xâm chiếm
và chinh phục, và trong khi thị trường toàn cầu bắt đầu h́nh thánh, bệnh
đậu mùa và cúm giết chết dân địa phương nhiều hơn súng và kiếm. Cuộc xâm
lăng của người Âu châu là một ân huệ khi so với vi khuẩn và vi trùng. Vài
thế kỷ sau, những con vi khuẩn, vi trùng này trở thành những đồng minh,
những phương tiện tàn sát trong tay của các thế lực thế giới. Chỉ có một
vài nước cầm tay lái con thuyền vũ khí vi trùng. Chỉ vài thập niên trước
đây, Mỹ cho phép Saddam Hussein dùng vi trùng tấn công người Kurd. Lúc đó,
Saddam Hussein là đứa con cưng của thế giới Tây phương, và không ai ưa
thích người Kurd.
Đứng trên phương diện quân sự, hay bất cứ
phương diện nào, Thị trường kêu gọi giải phóng, nhưng không phải giải
phóng mọi người. Nguồn cung cấp nằm trong tay của một thiểu số trên danh
nghĩa an ninh toàn cầu. Saddam Hussein hù dọa dân chúng. Thế giới hoang
mang. Mối đe dọa vĩ đại: Iraq có thể dùng vũ khí vi trùng, hay thậm chí
nghiêm trọng hơn, có vũ khí hạt nhân. Nhân loại không thể để cho mối hiểm
nguy này tồn tại. Đó là tuyên bố của vị tổng thống của một nước duy nhất
đă dùng vũ khí hạt nhân trên thường dân. Có phải Iraq là tên giết những
người già, phụ nữ, trẻ em ở Hiroshima và Nagasaki?
Hăy nh́n vào t́nh h́nh của thiên niên kỉ
mới: người dân quan tâm đến bữa ăn ngày mai, hay họ sẽ có mái nhà để ở,
làm sao gia đ́nh họ có thể sống qua ngày nếu họ ngả bệnh hay bị tai nạn?
Người dân hỏi họ có công việc làm ngày mai hay không, hay họ phải làm việc
gấp đôi ngày nay để dành dụm vài đồng tiền hưu trí và có thể tiêu tan
thành mây khói v́ thị trường chứng khoán sụp đỗ? Người dân lo sợ bị cướp,
nhà cửa của họ bị đốt cháy. Cá nhân và quốc gia không biết họ có thể món
nợ mà tiền lời được nhân lên hàng ngày.
Có phải đó là những sản phẩm của al Qaeda?
Những cái ám sát mà nền kinh tế chủ mưu
không hề hiện ra trên mặt báo: cứ mỗi phút có 12 trẻ em chết v́ đói khát.
Trong tổ chức khủng bố thế giới, được bảo vệ bằng quân đội, có một ngàn
người đói khát, và sáu trăm triệu người béo ph́. Kinh tế mạnh, cuộc sống
nghèo nàn: Ecuador và El Salvador đă chịu dùng đồng dollar là đơn vị tiền
tệ quốc gia, nhưng người dân trong nước bỏ chạy. Chưa bao giờ lịch sử
chứng kiến một t́nh trạng nghèo đói ghê gớm, và một cuộc di dân vĩ đại ở
hai nước này. Những buôn bán con người gây ra hỗn loạn, buồn bă, và phân
hóa. Năm 2001, dân Ecuador bắt buộc phải t́m việc ở các nước khác và họ
gửi về gia đ́nh một số tiền nhiều hơn tổng sản lượng xuất khẩu chuối, tôm,
cá ṃi, cà phê và ca cao.
Uruguay và Argentina cũng đang xua đuổi
[gián tiếp] những người trẻ tuổi. Di dân, người già, phụ nữ bỏ sau lưng
những gia đ́nh đỗ vỡ, những kỉ niệm đau ḷng. Ở Argentina, có một chương
tŕnh ti-vi để người ta thi đua chiếm giải, và giải nhất là một cái job,
một công việc làm! Danh sách những người dự thi dài vô hạn. Chương tŕnh
chọn ứng viên và quần chúng (người xem) bầu. Ứng viên phải làm nước mắt
rơi cho đến khi người xem phải rơi nước mắt theo và ứng viên chiếm giải.
Công ti Sony Pictures đang bán chương tŕnh này cho thế giới.
Việc ǵ? Bất cứ việc ǵ. Bao nhiêu? Rồi sẽ
biết.
Sự tuyệt vọng của những người t́m việc làm
và nỗi lo sợ mất việc làm buộc người ta phải chấp nhận những cái không thể
chấp nhận được. Xuyên suốt thế giới, cái “Mô h́nh WalMart” tồn tại khắp
nơi. Công ti thương mại số 1 này của Mỹ cấm các hoạt động công đoàn và
muốn công nhân làm thêm giờ nhưng không muốn trả lương thêm. Thị trường
xuất khẩu một hệ thống làm việc độc đáo. T́nh trạng kinh tế quốc gia càng
tồi tệ chừng nào, quyền công nhân lao động càng dễ cho vào sọt rát. C̣n
các quyền khác th́ bay ra ngoài cửa sổ, không có ai biết đến. Hạt giống
hỗn loạn sản sinh ra nhiều hỗn loạn. Nghèo đói và chán chường truyền bá
tội phạm, dẫn đến hốt hoảng và là mầm mống cho những cái tồi tệ hơn. Lính
Argentine, nổi tiếng là dính dáng vào tội phạm, nhưng được giao nhiệm vụ
chống tội phạm: làm ơn cứu chúng tôi khỏi tội phạm. Đó là lời kêu gọi của
Carlos Menem, một công chức đang ở trên Thị trường, người biết nhiều về
tội phạm v́ ông từng có kinh nghiệm làm tổng thống.
Chi phí thấp, lợi nhuận cao, vô kiểm soát:
một tàu chở dầu làm đỗ dầu và ô nhiễm biển chảy thẳng vào Galicia và chung
quanh.
Những buôn bán có lợi nhuận cao nhất dẫn đến
nhiều may mắn và thảm nạn. Gas độc do xăng dầu sản sinh ra là nguyên nhân
chính làm cho khí hậu toàn cầu thay đổi và lỗ thủng trong bầu khí quyển.
Cái lỗ thủng này có kích thước bằng nước Mỹ. Ở Ethiopia và các nước Phi
châu khác hạn hán làm cho hàng triệu người đau khổ, chết chóc v́ đói ăn
trong 20 năm qua, trong khi đó Đức và các nước khác ở Âu châu bị lụt lội.
Dầu hỏa c̣n là nguyên nhân của chiến tranh. Khốn nạn cho Iraq.
|