|
Bùi Tín và những
thông tin cần biết
Nguyễn Văn
“Nhàn cư vi bất
thiện”. Đó là câu nói người xưa dùng để chỉ những người ở không, có quá
nhiều th́ giờ, trở nên quẩn trí, và bắt đầu mang thói nói bậy. Đó là
trường hợp của Bùi Tín, một người cộng sản ly khai với Đảng Cộng sản Việt
Nam. Từ ngày ly khai, ông quay sang viết sách kể những chuyện linh tinh,
vụn vặt về các nhân vật lănh đạo ngoài Bắc Việt Nam. Cũng có câu chuyện
đúng, nhưng nhiều chuyện sai hay bịa đặt. Ông trở nên nổi tiếng v́ những
câu chuyện chẳng đâu vào đâu đó, v́ người ta ṭ ṃ về những nhân vật ngoài
đó. Nhưng dần dần, người ta thấy ông chẳng có ǵ để nói mà chỉ lặp đi lặp
lại những mẩu chuyện bên lề đó, và người ta chán ông.
Dạo gần đây, người ta
thấy ông bắt đầu thay đổi chiến lược để câu khách. Trong cái chiến lược
mới này, đối tượng của ông vẫn là Việt Nam, và ông càng ngày càng lún xâu
vào con đường chống Việt Nam và thờ ngoại bang một cách quá đáng. Ông dựa
vào ngoại bang để đe dọa rằng nếu Việt Nam không theo con đường ông đề ra
th́ Việt Nam sẽ có ngày như Iraq hiện nay. Cái “con đường” đó là ǵ?
Thực ra đó là con đường của cơ quan “think tank” nổi tiếng hữu khuynh của
Mỹ, American Enterprise Institute (mà Bùi Tín gọi là “Ây I Ai”)
thảo luận từ hai ba năm trước đây. Trong một bài báo trước đây, Bùi Tín
hí hửng chụp lấy cái con đường của AEI như là một quốc sách để chống lại
Việt Nam. Yêu nước mà như Bùi Tín th́ người Việt Nam không cần thêm Việt
gian.
Rồi trong một bài báo
gần đây, Bùi Tín không ngớt ca ngợi “chiến thắng” của Mỹ và Anh ở Iraq,
cái chiến thắng mà ngay cả Tổng thống Bush cũng không nói đến. Ông xào
nấu tin tức, h́nh ảnh từ báo chí Tây phương và mô tả “… nhân dân chào đón
liên quân với những nụ cười rạng rỡ …”. Ông viết “Với mọi con người tiến
bộ, dân chủ, yêu ḥa b́nh, trái đất như đẹp hơn hôm qua, cuộc sống đáng
sống hơn, trái đất như sạch sẽ hơn, bầu trời như trong xanh hơn. Thế giới
đă loại bớt đi một tên đồ tể khát máu hanh hăn.”
Đọc xong những đoạn
nịnh đến xấu hổ này, người ta không khỏi chép miệng nói thầm: “Thật là tội
nghiệp cho một người già!” Có người từng nói người già là những trẻ em
cao tuổi. Có lẽ Bùi Tín là một trẻ em như thế, một trẻ em ngây thơ với
thế sự, một trẻ em lười biếng suy nghĩ, nặng cảm tính. Chính v́ lười
biếng và ngây thơ nên Bùi Tín mới viết như đinh đóng cột rằng “Độc đoán
độc đảng Arập hay độc đoán độc đảng cộng sản th́ cũng chỉ là một mô h́nh.
Giống nhau như những giọt nước!” Ông không biết, hay không muốn biết, là
những chế độ độc đoán này đă và đang được Mĩ dung dưỡng.
Ông Bùi Tín, cũng như
nhiều người trong giới truyền thông Tây phương mà ông nâng niu dựa vào,
chỉ thấy một mặt nổi được báo chí Mỹ tô vẽ mà không thấy mặt ch́m khác của
t́nh h́nh Iraq. Waleed Rabia, một học sinh 19 tuổi ở Iraq, viết trên tờ
Al-Mujaha như sau: “Kẻ xâm lược đang chiếm đóng xứ sở của chúng ta.
Những con thú hoang của khu rừng mệnh danh là ‘thế giới’ đang xé chúng ta
ra từng mảnh. Chúng ta từng trải qua những thời kỳ khó khăn trong chế độ
trước đây, nhưng thời đó chúng ta khá hơn là hiện nay … Nh́n xem những cô
gáo đang làm t́nh với lính Mỹ trong xa tăng của họ, hay là trong pḥng tắm
của Khác sạn Palestine … Thế c̣n những cô gái Hồi giáo lấy chồng ngoại
quốc theo đạo Ki-tô th́ thế nào? Không một ai có thể chấp nhận được đây
là những người Hồi giáo chân chính, hay một nước Iraq thật” (nguyên
văn tiếng Anh: “Invaders are in our country. The wild animals of this
jungle called a world are trying to reap us apart. We have been through
hard times under the old regime, but we were better then than we are now …
Look at those girls who are having sex with the Americans in their tanks,
or in the bathrooms of the Palestine hotel … What about those Muslim girls
marrying Christian foreigners? No one can accept this as a true Muslim or
true Iraq.”).
Ngoài phi trường
Baghdad, lính Mỹ đang giam giữ 3000 tù nhân, không có ṭa án ǵ xét xử,
hay không kết tội ǵ rơ ràng. Tariq Aziz, cựu phó thủ tướng Iraq, đang ở
đâu? Người Mỹ cho biết họ đang giữ ông. Nhưng chúng ta không biết sự
thật. Người Mỹ sẽ hỏi Aziz điều ǵ? Về vũ khí tàn phá hàng loạt? Hay
những ǵ mà ông ta biết về mối thân t́nh giữa Mỹ và Saddam Hussein sau năm
1987? Thực ra, Tariq Aziz biết nhiều về sự liên minh tủi nhục giữa
Hussein và Mỹ, v́ Aziz đă từng gặp Donald Rumsfeld nhiều lần trong quá
khứ. Có lẽ sẽ chẳng bao giờ có ṭa án cho Tariq Aziz, v́ ông ta biết
nhiều quá; do đó, giữ ông im lặng là hay hơn cả.
Thế nhưng chúng ta thấy
ǵ trên mặt báo chí Tây phương? H́nh như cứ mỗi ngày là có một mồ chôn
tập thể được phát hiện. H́nh ảnh về những pḥng tra tấn dưới chế độ
Saddam Hussein. Hồi kí của một người tự nhận là từng thủ vai Saddam
Hussein. Nói tóm lại là những thông tin, h́nh ảnh nhằm nhắc nhở người dân
và thế giới về sự tàn ác của Saddam Hussein, và cũng nhằm đánh lạc hướng
cái sự thực phức tạp rối mù hiện nay ở Iraq. Báo chí Mỹ và chính quyền Mỹ
có khả năng làm chuyện này, v́ nói đến việc sản xuất “sự ung thuận” của
công chúng, họ là bậc thầy.
Người ta c̣n
nhớ sau chiến tranh ở A Phú Hăn, chỉ vài tuần lễ mà báo chí Mỹ đă thành
công chuyển tầm nhắm từ Al-Qaeda sang Saddam Hussein, và nhiều người Mỹ
tin rằng Hussein có dính dáng vào biến cố 11/9/01. Nhiều người Mỹ c̣n tin
rằng Hussein là mối đe dọa cho an ninh nước Mỹ v́ họ tin rằng Hussein có
vũ khí tàn phá hàng loạt. Và vũ khí tàn phá hàng loạt là một lư do, một
cái cớ chính mà Mỹ và Anh tấn công Iraq. Thế nhưng, qua gần ba tháng sau
khi chiến tranh kết thúc, Mỹ vẫn chưa t́m ra vũ khí tàn phá hàng loạt ở
Iraq. Một nhóm chuyên viên vũ khí Mỹ đă lên đường về nước với tay không.
Cho đến nay,
người ta bắt đầu nhận thấy không có đe dọa nào từ Iraq cả. Sau một thập
niên bị trừng phạt kinh tế, Saddam đă bị kiềm chế và yếu đi nhiều, và cảm
thấy lo sợ trước sự hăm dọa của Mỹ. Cho rằng Hussein là “mối nguy hiểm số
1 của nền an ninh và lợi ích của Mỹ” là, nói như Daniel Ellsberg, rất lố
bịch. Người ta nhận ra rằng cái lư do chính đằng sau của việc xâm chiếm
Iraq là dầu hỏa. Những người cầm đầu kĩ nghệ dầu hỏa Mỹ đă và đang có ảnh
hưởng
sâu sắc đến chính sách ngoại giao của Mỹ. Những người này muốn kiểm soát
nguồn dầu hỏa Iraq qua việc xâm chiếm Iraq, và xem đó là một chiến lược
tất yếu của họ Trung Đông. Kiểm soát nguồn dầu hỏa c̣n lại ở Trung Đông
và vùng biển Caspian như Iran, Saudi Arabia, v.v.... Kiểm soát được
nguồn dầu hỏa này không những
bảo đảm nguồn cung cấp dầu hỏa rẻ cho kinh tế Mỹ, mà c̣n kiểm soát luôn
nguồn dầu hỏa mà Đức,
Nhật, Trung Quốc, v.v... đang và sẽ cần, và qua đó làm đ̣n bẩy để gây áp
lực đến các nước này.
Đó là những
thông tin ông Bùi Tín nên biết trước khi hạ bút ca ngợi “chiến thắng” của
Mỹ – Anh ở Iraq. Bùi Tín từng làm phó biên tập báo Nhân Dân, thế nhưng
qua cách tiếp nhận và xử lư thông tin của ông, người ta phải nói ông là
một nhà báo quá xoàng, nếu không muốn nói là quá ngây thơ. Ông Bùi Tín
nên nghỉ xả hơi, an dưỡng tuổi già, và nên t́m cho ḿnh một lập trường.
Con người mà không có lập trường
là coi như vứt đi.
Ông hăy xác định xem
ông là người Mỹ, hay người Việt Nam; ông chống nhà cầm quyền Việt Nam v́
trả thù cá nhân, hay v́ lư tưởng; ông làm việc v́ lợi ích của người Mỹ,
hay v́ lợi ích người Việt Nam; ông hoạt động cho sự bá quyền của nước Mỹ,
hay cho sự suy yếu của Việt Nam?
Nhàn cư vi
bất thiện.
|