|
MỘT BÍ MẬT BỊ CHÔN VÙI
Lực lượng Đặc biệt Mănh
hổ của Quân lực Hoa kỳ đă giết hại hàng trăm dân thường Việt nam trong
thời gian chiến tranh
Trong hạ tuần tháng Mười
vừa qua, trên các tờ báo lớn The Blade, Washington Post, Associated
Press, của Mỹ, Telegraph của Anh quốc cùng nhiều tờ báo khác đồng loạt
loan tin về một cuộc thảm sát thường dân không vũ khí ở Quàng ngăi,
Việt nam năm 1967 của Lực lượng Đặc biệt Mănh hổ thuộc Sư đoàn Không
kỵ 101 Mỹ. Kết quả điều tra đă được chuyển đến Toà Bạch ốc vào năm
1975 nhưng v́ một lư do nào đó vụ án này đă bị khép lại, cho đến thời
điểm vừa rồi đă được báo The Blade (Mỹ) nêu ra. Lính Mănh hổ này đă
ném lựu đạn vào hầm trú ẩn của dân thường gồm đàn bà và trẻ con, bắn
vào nông dân mà không có cảnh báo, sau đó cắt tai của những nạn nhân
này xâu vào dây giày và đeo vào cổ.
Trong một cuộc điều tra
kéo dài 18 tháng của báo The Blade, nhân viên điều tra đă thu thập
được hàng ngh́n tài liệu của Quân đội Mỹ, các hồ sơ Lưu trữ Quốc gia,
các băng ghi âm và phỏng vấn các cựu quân nhân thuộc lực lượng Mănh hổ
và các thân nhân của nạn nhân.
Theo hồ sơ được giải mật sau 30 năm của Quân đội Mỹ, Lực
lượng đặc nhiệm Mănh hổ là một trung đội gồm 45 lính dù tinh nhuệ
thuộc Sư đoàn Không ky. 101, thành lập từ năm 1965. Từ tháng 2-1967,
Lực lượng Mănh hổ gia nhập Lực lượng đặc nhiệm Oregon theo lệnh của
tướng William Westmoreland, trở thành một phần của tiểu đoàn 1/327 bộ
binh, có mặt tại Quảng Ngăi từ ngày 3-5-1967 với mục tiêu do thám và
ngăn chặn bước chân của quân đội Việt Nam từ miền Bắc.
Hiện nay, người phát
ngôn của Ngũ giác đài cho biết rằng họ không có ư định mở cuộc tái
điều tra về vụ này.
Chúng tôi đang định chuyển dịch các tài liệu này sang
tiếng Việt th́ t́nh cờ được biết các báo ở Việt nam đă lược dịch trước
một phần nội dung của loạt bài đăng trên báo The Blade. Cho nên thông
tin dưới đây là được trích đăng lại của báo Tuổi trẻ, do Cam Ly lược
dịch. Độc giả có thể tham khảo thông tin đầy đủ ở trang điện tử của
báo The Blade (Ohio) theo địa chỉ:
http://www.toledoblade.com/apps/pbcs.dll/section?Category=SRTIGERFORCE
Trong thời gian tới,
chúng tôi sẽ cố gắng chuyển dịch toàn bộ thông tin trên trang báo này
để cung cấp cho các độc giả không có điều kiện theo dơi bằng tiếng
Anh.
Chuyển Luân
Lực
lượng Mănh hổ - 7 tháng thảm sát

Một
số thành viên trong nhóm Lực lượng Mănh hổ.

Bà
Tám Hậu tưởng nhớ người chú Đào Huệ bị Lực lượng Mănh hổ sát hại.
Sát
hại tù binh ở sông Vệ
Hồ sơ giải mật cho biết mục tiêu của Lực lượng Mănh hổ khi đến
sông Vệ là buộc 5.000 dân làng vùng thung lũng này về trại tập
trung để ngăn chặn việc trồng lúa và cung cấp lương thực cho quân
cách mạng Việt Nam. Theo nhóm điều tra The Blade, không có thông
tin chính xác nào được công bố về lư do của hàng loạt vụ thảm sát
thường dân và tù binh người Việt tại đây. Hồ sơ cho thấy một tuần
sau khi đóng trại tại sông Vệ, các cuộc truy lùng và bắn giết bắt
đầu.
Trong vụ sát hại đầu tiên, những cựu binh được phỏng vấn kể lại:
ngày 8-5, lính Mỹ phát hiện được hai người t́nh nghi là “Việt
cộng” dọc sông Trà Câu và bắt giữ một người. Trong hai ngày tiếp
theo đó, người này bị đánh đập và hành hạ dă man. Có lúc những
người thẩm vấn bàn đến việc cột chất nổ vào người tù binh và cho
nổ. Một cựu binh tên William Carpenter nói đă cố gắng giữ cho
người tù binh này sống sót nhưng vô phương. Người tù binh này được
ra lệnh chạy khỏi khu trại và bị nhiều tay súng bắn từ phía sau.
Những vụ bạo hành, cắt cổ, chặt đầu và đánh đập cho đến chết đối
với những tù binh bị bắt trong các trận càn từ đó đă trở thành
“luật bất thành văn”, theo lời cựu trung sĩ Forrest Miller.
Trong tháng 6-1967, một nhà sư bị bắn
chết v́ đến trại than phiền về cách cư xử của binh lính với dân
làng. Những kẻ giết người đặt một quả đạn pháo lên người nhà sư
này để tạo chứng cứ giả rằng đây là một “lính Việt cộng”.
Trong cuộc điều tra của quân đội Hoa Kỳ, 27 binh sĩ thuộc Lực
lượng Mănh hổ thú nhận từng cắt tai các nạn nhân để đe dọa dân
làng các vùng lân cận.
Vào khoảng cuối tháng 7-1967, sau khi bốn lính Lực lượng Mănh hổ
bị bắn trọng thương, lực lượng này tỏa đi khắp vùng thung lũng để
trả thù. Sông Vệ trở thành vùng “tùy nghi bắn hạ”. Lính Lực lượng
Mănh hổ bắn giết tràn lan, từ đàn ông đến phụ nữ và cả trẻ em ở
các làng trong vùng. Chỉ huy Lực lượng Mănh hổ tuyên bố: “Không
bao giờ được nói cho ai biết điều ǵ đang xảy ra ở đây” và đe dọa
trừng phạt những ai không tuân lệnh.
Chiến dịch Wheeler
Từ ngày 10-8-1967, lực lượng Lực lượng Mănh hổ chuyển đến một vùng
nằm cách Sông Vệ 50 dặm về phía bắc, thuộc địa phận Quảng Nam (gần
Chu Lai), tham gia chiến dịch đẫm máu nhất kéo dài 75 ngày từ
tháng 9 đến tháng 11 mang tên Wheeler. Đại tá Gerald Morse - 38
tuổi, chỉ huy Lực lượng Mănh hổ và các đơn vị biệt kích khác trong
chiến dịch này - đổi tên các nhóm sát thủ thành nhóm Ám sát, nhóm
Kẻ man rợ và nhóm Cắt cổ. Bản thân tay đại tá này chọn cho ḿnh
cái tên Kẻ cưỡi bóng ma.
Lực lượng Mănh hổ tiếp tục các trận càn trong tháng 9-1967 sau khi
bị tấn công chỉ vài ngày khi chuyển đến vùng mới. Những cựu binh
tham chiến cho biết đă bắn hạ tất cả những dân làng từ chối không
vào trại tập trung. “Chúng tôi hạ cả làng, ngày này qua ngày
khác”, một cựu binh tên Causey hiện sống tại California thú nhận.
Trong nhiều vụ, Lực lượng Mănh hổ ném lựu đạn xuống các hầm trú
của người dân giết hại toàn bộ số người trốn trong hầm. Những cựu
binh Lực lượng Mănh hổ thú nhận có tháng trung đội này đă giết 120
người dân làng, toàn bộ không có vũ khí.
Để che giấu các vụ thảm sát này, chỉ huy các nhóm đặc nhiệm tính
số người bị giết hại vào số “nhân mạng đối phương”. Cho đến tháng
11-1967, theo hồ sơ một cuộc điện đàm của chiến dịch Wheeler, chỉ
huy Morse yêu cầu: “Chúng ta phải đạt được số nhân mạng 327”. Lực
lượng Mănh hổ báo cáo số nhân mạng 327 vào ngày
19-11-1967.
Trong toàn bộ chiến dịch Wheeler, số nhân mạng lên đến 1.000 người
(có vũ trang và không vũ trang).
Quân
đội Hoa Kỳ đă biết ǵ?
Từ tháng 2-1971 đến tháng 6-1975, quân đội Hoa Kỳ đă tiến hành
điều tra hoạt động của trung đội đặc nhiệm này dựa hơn 30 cáo buộc
về tội ác chiến tranh liên quan đến Lực lượng Mănh hổ. Hồ sơ cho
thấy các nhà điều tra Mỹ đă phỏng vấn 137 nhân chứng và săn lùng
dấu vết của các cựu thành viên Lực lượng Mănh hổ ở 60 thành phố
trên toàn thế giới.
Cuộc điều tra kết luận 18 lính Mỹ thuộc lực lượng Lực lượng Mănh
hổ đă phạm 20 tội ác chiến tranh, bao gồm giết người, tấn công sát
hại..., vi phạm luật quân sự Hoa Kỳ và vi phạm Công ước Geneva
1949 (điều tra riêng của nhóm The Blade cho biết có thêm 11 vụ
chưa được ghi nhận trong hồ sơ). Theo hồ sơ, ít nhất 81 thường dân
đă bị sát hại bằng dao hoặc súng, nhưng đây chưa phải là thống kê
đầy đủ do không đếm được số thiệt mạng tập thể trong các hầm trú.
Sáu thành viên Lực lượng Mănh hổ bị điều tra về tội ác chiến tranh
(trong đó có một sĩ quan) đă được từ chức trong quá tŕnh điều tra
để tránh ra ṭa án quân sự.
Cũng theo hồ sơ giải mật, kết luận điều tra đă được gửi đến các
văn pḥng của bộ trưởng quốc pḥng và tổng tư lệnh quân đội, nhưng
không có một lệnh nào liên quan đến cuộc điều tra được gửi đi từ
đây. Các quan chức cao cấp của Nhà Trắng, trong đó có John Dean -
cựu cố vấn trưởng của tổng thống Richard Nixon, cũng đă nhận được
báo cáo thường xuyên về tiến tŕnh điều tra vụ việc.
Cho đến hôm nay, Bộ chỉ huy điều tra tội phạm của quân đội Hoa Kỳ
tại Virginia vẫn từ chối giải mật hàng ngàn tài liệu liên quan đến
vụ việc và lư do v́ sao vụ việc bị chôn vùi trong gần ba thập niên
qua. Cuối tuần qua, người phát ngôn quân đội Hoa Kỳ Joe Burlas chỉ
thừa nhận vào thời điểm đó khó có thể đưa ra những lời kết tội,
nhưng không giải thích được những điểm yếu của quá tŕnh điều
tra.
Vụ án bị
chôn vùi
Cuộc điều tra vụ án Lực lượng Mănh
hổ kéo dài từ tháng 2-1971 đến tháng 6-1975, quy tụ hơn 100 nhân
viên điều tra quân đội, thẩm vấn 137 người tại 63 thành phố trên
toàn nước Mỹ và tại Đức, Hàn Quốc, Philippines. Cuộc điều tra vụ
án Lực lượng Mănh hổ (c̣n được gọi là vụ “Cáo buộc của Coy”) được
xếp loại “tối khẩn”, là vụ điều tra về tội ác chiến tranh dài nhất
trong lịch sử quân đội Mỹ.

Bộ trưởng
quốc pḥng James Schlesinger (trái)
và trung úy Donald Wood.
Tháng 7-1967,
đại úy Carl James đi thị sát thung lũng sông Vệ không báo trước,
và phát hiện thi thể một lăo nông trên cánh đồng. James chất vấn
người đứng đầu trung đội Lực lượng Mănh hổ lúc đó là trung úy
James Hawkins, nhưng Hawkins đă không trả lời một cách thỏa đáng.
Đại úy James khiển trách trung úy Hawkins nhưng không báo cáo lên
cấp trên theo đúng nguyên tắc quân đội. Theo điều tra của The
Blade, đó là lần đầu tiên một chỉ huy cấp trên của Lực lượng Mănh
hổ làm ngơ trong việc ngăn chặn các vụ bắn giết thường dân tại
Quảng Ngăi.
Nhiều trường
hợp tương tự diễn ra trong suốt năm 1967. Harold Austin, chỉ huy
tiểu đoàn, phụ trách trung đội Lực lượng Mănh hổ cho biết, văn
pḥng của ông ngay từ đầu năm 1967 đă nhận được những báo cáo về
việc thành viên Lực lượng Mănh hổ cắt các phần thân thể của người
Việt bị giết hại, nhưng họ đă không tiến hành điều tra. Từ tháng
8-1967, hai lính dù của Lực lượng Mănh hổ - trung úy Donald Wood
và trung sĩ Gerald Bruner - liên tục báo cáo cho các chỉ huy cấp
trên rằng, Lực lượng Mănh hổ đang sát hại thường dân không vũ
trang nhưng không nhận được phản hồi. Trung úy Wood sau đó tiếp
tục gửi thư đến văn pḥng tổng điều tra lục quân ở Fort Bragg.
Sự tắc
trách của cơ quan điều tra
Ngày
19-10-2003, trả lời chất
vấn của Hăng tin AFP, người phát ngôn Lầu Năm Góc tuyên bố: “Bộ
Nội vụ Mỹ không có kế hoạch xem xét lại hồ sơ vụ án Lực lượng Mănh
hổ v́ không có những chứng cứ mới và đáng thuyết phục. Vụ việc này
đă diễn ra hơn 30 năm qua”.
Ngày 3-2-1971,
trung sĩ Gary Coy lên tiếng về vụ một lính Lực lượng Mănh hổ chặt
đầu một em bé người Việt. Văn pḥng điều tra tội ác quân đội bắt
đầu tiến hành điều tra theo lệnh của đại tá Henry H. Tuffs. Theo
hồ sơ giải mật, ít nhất sáu thành viên Lực lượng Mănh hổ bị t́nh
nghi tham gia thảm sát đă được cho phép giải ngũ trong thời gian
điều tra; ba kẻ t́nh nghi khác chết trong các cuộc giao tranh; 11
lính Mỹ có khả năng làm nhân chứng cũng đă bị thuyên chuyển hoặc
giải ngũ nên không bị bắt buộc ra điều trần. Các nhà điều tra Mỹ
cũng đă không đến Việt Nam
để t́m kiếm nhân chứng sống trong quá tŕnh điều tra.
Hai cựu binh
Lực lượng Mănh hổ tiết lộ cho The Blade biết họ đă được các nhà
điều tra khuyến khích giữ im lặng. Dan Clint, một trong hai nhân
chứng nói, một nhân viên điều tra tên Robert DeMario đă gọi điện
yêu cầu: “Làm ơn hăy nói rằng anh không nhớ ǵ cả, để tôi có thể
bỏ qua vụ này”. Sau đó, trong cuộc thẩm vấn chính thức ngày
17-1-1974, Clint tuyên bố không chứng kiến một tội ác chiến tranh
nào tại Quảng Ngăi. Tuy nhiên, trong cuộc phỏng vấn mới đây với
The Blade, Clint thừa nhận lực lượng Lực lượng Mănh hổ đă hăm hiếp
và bắn giết dân làng dù không bị khiêu chiến. Cựu binh thứ hai,
William Doyle, trả lời “không b́nh luận” trong cuộc thẩm vấn ngày
17-2-1975, nhưng trong cuộc phỏng vấn mới đây đă thú nhận chính
ḿnh có tham gia các vụ thảm sát.
Sai lệch
của báo cáo cuối cùng
Các nhà điều
tra lục quân Mỹ đưa ra kết luận điều tra vào tháng 6-1975 để xem
xét khả năng khởi tố. Bản báo cáo cuối cùng nêu rơ 20 tội ác chiến
tranh trong đó có mức tội danh cao nhất là giết người. Tuy nhiên,
nhiều thông tin trong báo cáo này đă bị làm sai lệch đi.
Vụ sai lệch
lớn nhất trong báo cáo kết luận điều tra liên quan đến vụ sát hại
phụ nữ và trẻ em trong các hầm trú gần Chu Lai. Bốn lính Lực lượng
Mănh hổ bị thẩm vấn khẳng định phụ nữ và trẻ em trốn trong các hầm
trú này không mang vũ khí. Cựu binh nh́ Ken Kerney thú nhận đă
thấy trẻ em chạy vào các hầm này. Lực lượng Mănh hổ đă đặt lựu đạn
ở tất cả các cửa hầm, giết toàn bộ người trong hầm, sau đó chui
vào hầm để xác định không có một người nào là “đối phương”. Tuy
nhiên trong báo cáo cuối cùng, người đứng đầu nhóm điều tra Gustav
Apsey viết rằng không rơ những người bị giết trong các hầm trú ấy
có phải là đối phương có vũ trang hay không.
Trong một
cuộc phỏng vấn gần đây, Gustav Apsey không thể giải thích được v́
sao có những sai lệch như vậy trong bản báo cáo kết luận cuối
cùng. Ông cũng thừa nhận việc sát hại phụ nữ và trẻ em trong các
hầm trú “là tội ác chiến tranh”. Ông giải thích có lẽ v́ trong
thời điểm đó các chứng cứ không rơ ràng. Tuy nhiên, hồ sơ giải mật
nêu rơ vào năm 1975, các nhân chứng của những vụ thảm sát hoàn
toàn có thể ra điều trần để tiếp tục cuộc điều tra.
Vụ án Lực
lượng Mănh hổ bị chôn vùi v́ lư do chính trị?
Theo số liệu
của Cục Lưu trữ quốc gia Hoa Kỳ, chỉ có 1/3 trong số 242 cuộc điều
tra liên quan đến tội ác chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam được khởi
tố, trong đó có 21 vụ có mức án từ 30 ngày đến 20 năm tù giam.
Theo hồ sơ,
các bản tóm tắt kết quả điều tra được chuyển đến Nhà Trắng hằng
tuần, bắt đầu từ tháng 5-1971 theo yêu cầu của cố vấn trưởng của
tổng thống Richard Nixon, ông John Dean. Đến năm 1973, các văn bản
này được chuyển đến Nhà Trắng theo định kỳ hằng tháng. Cùng một
văn bản này đă được chuyển từ văn pḥng chỉ huy lục quân Howard
“Bo” Callaway đến văn pḥng bộ trưởng quốc pḥng Mỹ lúc đó là
James Schlesinger.
Tháng 6-1973,
thiếu tướng DeWitt Smith thuộc lục quân chấm dứt gửi tóm tắt báo
cáo điều tra v́ lư do “mối quan tâm của công luận và báo chí Mỹ đă
giảm sút đi”. Trong cuộc phỏng vấn với The Blade mới đây, John
Dean cho biết “chính phủ (thời điểm đó) không thích nghe những
chuyện xấu xa”.
Cho đến đầu
năm 1974, Lực lượng Mănh hổ là vụ án chiến tranh cuối cùng đang
trong ṿng điều tra nhưng không hề được công luận Mỹ biết đến.
Không một trường hợp nào được nêu trong kết luận điều tra (18
người với 20 tội danh) bị khởi tố. Ngay cả một cuộc điều trần theo
điều khoản 32 (tương đương với điều trần trước một bồi thẩm đoàn)
cũng không được tiến hành.
Khoảng năm
tháng sau khi báo cáo cuối cùng được công bố, chỉ huy Lực lượng
Mănh hổ - trung úy Hawkins - được triệu tập lên Lầu Năm Góc, và
nhận được thông báo rằng vụ việc đă được xếp lại. “Họ (tại Lầu Năm
Góc) nói rằng: Vâng, quả là có chuyện sai trái thật, và chúng tôi
biết về điều đó. Nhưng căn bản là việc tiếp tục theo đuổi vụ việc
này không có lợi cho ai” - cựu binh Hawkins nhớ lại. Nhân vật này
cũng thừa nhận vụ án Lực lượng Mănh hổ đă được giữ kín v́ Bộ chỉ
huy lục quân không muốn công luận Mỹ biết đến vụ này, nhất là khi
vụ thảm sát Mỹ Lai đă được công bố. Hawkins sau đó được thăng cấp
thiếu tá, về hưu năm 1978.
Đến tháng
11-1975, vụ án Lực lượng Mănh hổ chính thức bị đóng hồ sơ. Vào
thời điểm này trung sĩ Gary Coy, người giúp khởi đầu quá tŕnh
điều tra, nhận được thư khiển trách của quân đội. Cựu binh Coy năm
nay 56 tuổi, đang sống tại bang Missouri.
Chuyện kể của những
nhân chứng
Trong hai tháng 7 và 8-2003, nhóm
điều tra của tờ The Blade đă sang Việt Nam, đến thung lũng
sông Vệ và các vùng lân cận để t́m dấu vết c̣n lại của các cuộc
thảm sát năm 1967. Dựa trên các cuộc phỏng vấn tại đây và loạt
phỏng vấn với những cựu binh Lực lượng Mănh hổ, The Blade
ghi nhận tâm trạng của những chứng nhân về thời điểm kinh hoàng
hơn 30 năm trước.

Ảnh tư liệu một trong những trận
càn của Lực lượng Mănh hổ
tại thung lũng sông Vệ.
Tiếng nói từ dân làng sông Vệ
Những ngôi mộ không tên nằm dọc
con đường ṃn, khúc quanh sông nơi người dân trú ẩn trốn trận càn
của lính Lực lượng Mănh hổ (Lực lượng Mănh Hổ), cánh đồng lúa nơi
thi thể các nạn nhân nằm la liệt. Trong các lớp học, các ngôi nhà
cộng đồng và các buổi lễ cầu nguyện, người dân sông Vệ vẫn c̣n kể
lại thời điểm đau thương 1967.
Một phần ba thời gian các cuộc
thảm sát tại Quảng Ngăi xảy ra tại thung lũng sông Vệ. Theo nhóm
điều tra của The Blade, người già trong các ngôi làng kể:
Năm ấy, trực thăng quân đội Mỹ bay quần đảo khu vực sông Vệ, thả
tờ rơi bắt buộc người dân vào trại tập trung. Vài ngày sau, những
tay súng mang phù hiệu đầu chim ưng bao vây nhà dân, tịch thu
lương thực và đốt nhà. Sáu tuần sau đó, lính Mỹ giết hại một số
đông thường dân (không xác định được số người cụ thể) từ chối
không vào trại. Trong số 5.000 dân làng sống tại khu vực này năm
1967, một số trốn vào núi, một số khác bị lùa vào các khu nhà
trong trại tập trung Nghĩa Hạnh. Hàng trăm người đến nay vẫn được
ghi nhận là mất tích.
Trong hầu hết các ngôi nhà trong
thung lũng, có một thế hệ lớn lên không có cha mẹ. Kiều Trắc, một
nông dân vùng sông Vệ, hiện nay vẫn c̣n giữ giấy chứng tử của
người cha. Cha của ông là một trong 10 lăo nông bị bắn ngay tại
cánh đồng nhà ngày 28-7. (Vụ thảm sát đó đánh dấu ngày cuối cùng
nông dân vùng sông Vệ trồng lúa trong khu vực này. Sau đó, trực
thăng Mỹ đă rải chất diệt cỏ xuống tất cả các cánh đồng tại đây).
Kiều Trắc nói khi dâng hương trên bàn thờ cha: “Cha tôi chỉ muốn
được làm nông. Ông dạy tôi tránh xa điều ác trên đời”.
Tự thú của những cựu binh Lực
lượng Mănh hổ

Nguyễn Thị Quế, 37 tuổi, chỉ biết
câu chuyện của chính ḿnh qua lời người thân kể lại. Mẹ cô bị bắn
chết trong một hầm trú. Lính Mỹ quăng cô lúc đó chỉ vừa 6 tháng
lên xác mẹ. Đó là vào tháng 6-1967. Giờ đây đă là mẹ của ba con,
Quế cho biết cô vẫn "thấy căm giận v́ lính Mỹ sát hại mẹ tôi".
Hồ sơ của Cục Lưu trữ quốc gia Mỹ
cho thấy quân đội Mỹ vào năm 1967 không ghi nhận có trường hợp nào
người dân vùng sông Vệ khiêu chiến với quân Mỹ đồn trú tại đây.
Tuy nhiên các cuộc bắn giết vẫn diễn ra tràn lan. Binh nh́ Ken
Kerney khi được phỏng vấn thừa nhận rằng “chúng tôi đă không ghi
nhận đầy đủ số nhân mạng”, đặc biệt là sau khi nhận lệnh “tùy nghi
bắn hạ” trong vùng này.
“Chúng tôi đă bắn hạ tất cả những
mục tiêu di động. Mục tiêu đó có phải là thường dân hay không th́
không thành vấn đề, v́ họ lẽ ra không nên có mặt (trong khu vực
này) - cựu trung sĩ William Doyle, trưởng một nhóm đặc nhiệm của
Lực lượng Mănh hổ, nhớ lại - Chúng tôi đă làm mọi điều v́ không ai
biết ḿnh c̣n sống đến khi nào. Cách tồn tại tốt nhất là bắn hạ
người khác v́ chúng tôi không c̣n phải lo về những người chết
nữa”. Rion Causey, 55 tuổi, cựu y sĩ Lực lượng Mănh hổ, thú nhận
trong thời điểm 1967 các vụ bắn giết “đă vượt tầm kiểm soát”.
Charles Fulton, một thành viên Lực
lượng Mănh hổ, nhớ lại sau khi gài cho nổ lựu đạn ở cửa các hầm
trú ẩn, họ vẫn c̣n nghe tiếng người sống sót kêu cứu: “Chúng tôi
nghe tiếng kêu của những người bị thương, như là họ đang kêu gọi
giúp đỡ. Những tiếng kêu yếu ớt nhưng vẫn nghe thấy được”. Suốt
đêm đó lính Mỹ đă không làm ǵ, cho đến khi người dân làng đến
mang thi thể các nạn nhân đi vào ngày hôm sau. Fulton cho biết
trong hầm hoàn toàn không có vũ khí.
Trung úy James Hawkins, người chỉ
huy trung đội Lực lượng Mănh hổ, thừa nhận đă bắn vào đầu một lăo
nông chỉ v́ người này kêu la quá to sau khi bị bắt và đánh đập
bằng báng súng. Tuy nhiên, Hawkins tỏ ra không tin ṭa án quân sự
Mỹ sẽ theo đuổi việc mở lại hồ sơ tội ác chiến tranh của Lực lượng
Mănh hổ. Trong cuộc phỏng vấn với The Blade, Hawkins nói:
“Sau bao nhiêu năm trôi qua, tôi khó tin bất kỳ ai sẽ quan tâm
(đến việc mở lại hồ sơ Lực lượng Mănh hổ)... Nhưng chẳng ai biết
trước được”.
Trong số 43 cựu binh Lực lượng
Mănh hổ trả lời phỏng vấn với The Blade, hơn 10 người cho
biết họ ăn năn v́ những ǵ đă xảy ra tại Quảng Ngăi năm 1967. Cựu
binh Ernest Moreland thú nhận: “Giờ th́ tôi biết ḿnh đă làm điều
tồi tệ. Những cảnh giết chóc dằn vặt tôi, những cơn ác mộng quấy
rối giấc ngủ tôi, không cách nào thoát khỏi chúng. Tôi không thể
thoát khỏi quá khứ”. Mười cựu binh Lực lượng Mănh hổ đến nay vẫn
đang bị hội chứng rối loạn thần kinh sau chấn động.
Trong quá tŕnh điều tra kéo dài
hơn bốn năm của lục quân Mỹ, thành viên Lực lượng Mănh hổ đă cung
cấp hơn 2.000 trang chứng cứ có tuyên thệ, hiện c̣n trong Cục Lưu
trữ quốc gia Mỹ. Cho đến nay kết quả điều tra của The Blade
vẫn chưa trả lời được câu hỏi: Ai là người ra quyết định cuối cùng
về việc không khởi tố vụ án và đóng hồ sơ Lực lượng Mănh hổ?
CAM LY
(lược dịch)-Báo Tuổi trẻ |