|
Phát hiện mới về
thành Thăng Long
Báo Hà Nội Mới :
Từ những phát
hiện mới về thành Thăng Long
05/10/2003
Hiển nhiên không phải
chờ đến thông báo kết quả khảo cổ học năm 2003 của Viện Khảo cổ học, mà
trước đó 2-3 năm với nhiều phát hiện mới về thành Thăng Long xưa đă khiến
các nhà khoa học lịch sử không thể bằng ḷng với những ǵ họ đă có.
* Từ những viên gạch
h́nh hoa chanh đến một điện Giảng Vơ:
Con đường lát gạch h́nh hoa
chanh được Viện Khảo cổ phát hiện vào năm 1999 tại di tích Đoan Môn có ư
nghĩa xác định vị trí hoàng thành Thăng Long thời Lư - Trần - Lê. Con
đường này rộng 2m chạy suốt dọc hố khai quật 15,80m có cấu trúc khá kiên
cố và đẹp. Theo các nhà khảo cổ nó hoàn toàn nằm trong tầng văn hóa có
niên đại Lư - Trần. Sau những phát hiện ở Đoan Môn, các nhà khảo cổ tiếp
tục có các phát lộ về Bắc Môn và 62-64 Trần Phú (thành Hà Nội thời
Nguyễn). Đó là những đoạn tường thành chạy theo hướng Bắc - Nam, phía dưới
được xây bằng gạch xanh, bên trên có gạch đá ong và gạch vồ - đây là những
đặc điểm tiêu biểu của kiến trúc thời Nguyễn. Tất cả đều cho thấy quy mô
rộng lớn của thành Thăng Long. Điều này cũng đồng nghĩa với việc cần thay
đổi những kết luận trước đây về quy mô và các tầng văn hóa của Thành Thăng
Long. Tuy nhiên, đây cũng có thể không phải là kết luận cuối cùng. Bởi đă
có những phát hiện mới tại khu vực 18 Hoàng Diệu (khu Ba Đ́nh).
Bốn triệu hiện vật mới đă được
phát lộ. Gồm các vật liệu kiến trúc để xây dựng cung điện (h́nh rồng,
phượng trang trí dùng để lát bờ nóc, gạch trang trí, gạch hàng núi...).
Đặc biệt là hai nền cung điện dài 24m, rộng 20m với bệ cột trang trí cánh
sen cũng đă được t́m thấy. Những phát hiện này trùng khớp với những tài
liệu lịch sử khác “Nằm ở phía Tây điện Càn Nguyên” (c̣n gọi là điện Kính
Thiên, dấu vết của nó có thể t́m thấy trong thành cổ Hà Nội).
Nhưng có một số nhà khoa học đă
đi xa hơn khi họ đặt vấn đề: Liệu nền điện có diện tích lớn có phải là
điện Giảng Vơ? Câu hỏi này bắt nguồn từ cuốn Đại Việt sử kư toàn thư (công
tŕnh lịch sử có uy tín nhất cho đến thời điểm hiện nay). Sách này có ghi
“Bên tả điện Càn Nguyên là điện Tập Hiền, bên hữu là điện Giảng Vơ”. Và
công trường đang khai quật tại khu vực Ba Đ́nh là bên hữu điện Kính Thiên
(điện Giảng Vơ). Từ lập luận đó, các nhà khoa học đă đi đến một kết luận
có thể mở rộng tiếp diện tích của thành Thăng Long thêm một lần nữa. Và
không ai chắc chắn rằng diện tích này không chỉ dừng lại ở đây...
* Đôi điều c̣n lại:
Đến thời điểm này Hà Nội là địa
phương duy nhất có đề án quy hoạch khảo cổ với sự tham gia của nhiều cơ
quan hữu quan. Điều này có nhiều nguyên nhân, nhưng có lẽ quan trọng nhất
v́ họ đang có những hoạt động chuẩn bị kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Đông
Đô - Hà Nội. Bắt đầu từ năm 1998 nhiều cơ quan hữu quan của Hà Nội đă cùng
Viện Khảo cổ, Bảo tàng Lịch sử Việt Nam (nơi có lực lượng làm công tác
khảo cổ lớn nhất của cả nước) tiến hành dự án trên. Và cũng bắt đầu từ đó
có nhiều phát hiện ngẫu nhiên và phát lộ từ công tác khai quật. Việc thám
sát di tích đă bắt đầu được thực hiện ở một số công tŕnh lớn. Đó được coi
là biểu hiện đầu tiên và căn bản nhất của việc thực hiện Luật Di sản văn
hóa. Tất nhiên, đây cũng chỉ là mới được thực hiện ở nước ta.
Như vậy, một vấn đề không mới
được xới lên. Và điều đáng nói ở đây là nhiều người vẫn ngộ nhận rằng đó
là vấn đề mới. C̣n các nhà khoa học rỉ tai nhau: “Quan trí” đă có sự thay
đổi đáng kể - đó được xem là dấu hiệu đáng mừng. Vào thời điểm này những
mối dây liên hệ giữa khoa học chuyên ngành và đa ngành h́nh như đă bắt đầu
được h́nh thành. Minh chứng rơ ràng, điển h́nh nhất là việc xây dựng nhà
Quốc hội và hội trường Ba Đ́nh. Tuy vào thời điểm này các bên đang phải
chờ quyết định cao hơn, nhưng rơ ràng các nhà khảo cổ và khoa học lịch sử
đă có được vị thế xứng đáng của ḿnh. Rồi sẽ c̣n có nhiều con đường gạch
h́nh hoa chanh, những cung điện được phát lộ không chỉ ở Hà Nội. Bởi bây
giờ đây chúng ta đang nỗ lực chứng minh nền văn hóa 4000 năm tuổi. Muốn
vậy, phải làm một cái ǵ đó chứ ?
HNM
Ước một bảo tàng
Long Thành
28/09/2003 07:40
Cơn mưa chưa dứt, các
máy bơm đă hối hả chạy, đưa nước từ các hố khảo cổ ra ngoài. Tôi thật sự
sững sờ trước dấu vết của một cung điện khá lớn hiện ra. Căn cứ vào những
móng cột bằng đá nện đă khai quật, đường kính lớn tới 1,4 m, đă có thể
h́nh dung được kiến trúc này ít ra cũng có 10 gian - v́ c̣n một đoạn chưa
đào tiếp - với diện tích trên 1500m. Với những đá tảng chân cột vuông mỗi
cạnh tới 80 cm trên chạm hoa sen, các nhà khảo cổ khẳng định đây là công
tŕnh của thời Lư.
Điều đó thật tự hào v́ cách đây
gần 1000 năm, Thăng Long đă có những cung điện đồ sộ, tầm vóc xứng đáng.
Mà đây mới chỉ là một cung điện phụ nằm trong khu vực Cấm Thành, chứ chưa
phải là các điện chính như Kiền Nguyên, Long Tŕ, Long An, Long Thụy,...
Dấu tích cung điện này nằm ở
phía Tây Đoan Môn. Theo sách “Việt sử lược” vào năm 1203, vua Lư Cao
Tông cho xây thêm cung điện tại phía tây tẩm điện. ở giữa đặt điện Thiên
Thụy, bên trái dựng điện Dương Minh, bên phải dựng điện Thiền Quang (1).
Phải chăng đây là một điện trong số này?
Phía trước điện có những cụm 6
hàng móng h́nh tṛn, đoán định đây là móng của những phương đ́nh ngồi chơi
mát, uống trà, ngắm hoa, ngâm thơ, vọng nguyệt chăng ? Lại có dấu vết một
con sông cổ chảy qua c̣n đọng lại vệt bùn đen và vỏ ốc hến ở đôi bờ. Đó là
sông đào làm đẹp khu vườn trước điện hay là một nhánh nhỏ của sông Tô?
Cách hố A1 này không xa, khoảng
hơn 50m, đă t́m ra vết tích một cung điện nữa nhỏ hơn. Công tŕnh này có
lẽ bị đốt cháy đổ ập xuống nên có lớp tro phủ lên trên các di vật. Từ
trong đống đổ nát, đă t́m ra được những vật gốm nung đỏ au mang đầu
phượng, lá đề trang trí h́nh phượng, ngói ống lợp có đắp con chim uyên
ương nổi lên. Xác định được cung điện này dành cho nữ giới, của các hậu,
phi, công chúa; khác với bên cung điện lớn vật linh đặt trên nóc mái là
đầu rồng, lá đề với đôi rồng cuộn uốn nhiều khúc, đầu không sừng, chầu mặt
nguyệt để gắn giữa bờ nóc.
Nh́n những vật linh gốm nung
trang trí bờ nóc c̣n khá nguyên vẹn, kích cỡ khác nhau, ta có thể đoán
được tầm mái của cung điện phải vững chăi thế nào mới chịu được sức nặng
của những vật này.
Từ vách đào của hố khai quật, ta
thấy rơ ba bốn lớp địa tầng văn hóa chồng lên nhau. ở sâu hơn 3m là lớp
văn hóa Đại La - thời kỳ tiền Thăng Long - với màu đất đen pha mùn có nêm
cọc gỗ lim, lớp Lư - Trần đan vào nhau màu hơi đỏ của đất đồi pha trộn,
lớp Lê - Nguyễn ở gần bề mặt, sát với nền móng do Pháp xây thêm về sau.
Khu công trường khai quật khảo
cổ này ở sau hội trường Ba Đ́nh, nằm trong khuôn của ba con đường Bắc Sơn
- Hoàng Diệu - Hoàng Văn Thụ với diện tích khoảng 60.000 m2. Hàng ngh́n
con người đă bền bỉ gần 9 tháng qua đào bới, nạo vét từng lớp đất mỏng một
để nhặt lên từ một mảnh gốm, sứ vỡ nhỏ. Tôi là người ngoại đạo, cứ nghĩ
chỉ cần lấy những di vật c̣n nguyên hoặc mẻ, vỡ c̣n đủ mảnh. Giáo sư Trần
Quốc Vượng đoán được ư nghĩ của tôi, ông cười: “Khảo cổ là khoa học của
những mảnh vỡ” chính từ những mảnh vỡ này mà chúng tôi có thể đoán định
được tuổi của di vật, tuổi của công tŕnh.
Ông chỉ cho tôi cả một dăy núi
gạch cổ đủ loại kích cỡ, h́nh dáng, có vuông, có chữ nhật, có dày, có
mỏng, có viên gạch nung to bằng cái mặt bàn; ông bảo gạch này của nhiều
thời đại mang hoa văn khác nhau, có cả gạch xám thời Đường, gạch thời Lư
có viên đề niên hiệu “Lư gia đệ tam đế Long Thụy Thái B́nh tứ niên tạo” là
làm năm thứ tư hiệu Long Thụy Thái B́nh đời vua Lư Thánh Tông (1057).
Hệ thống cống thoát nước tầng nọ
đè lên tầng kia cũng là của những thời đại khác nhau. Ba chiếc giếng t́m
thấy cũng vậy. Cổ nhất là giếng thời Đường xếp đá, nhưng bên trên lại xây
cơi lên bằng vỉa nghiêng các viên gạch nhà Lư.
Tôi c̣n ngạc nhiên hơn khi vào
thăm kho cổ vật t́m thấy được dưới ḷng đất cổ Cấm Thành. Nhiều tới hàng
triệu đơn vị. C̣n rất nhiều mảnh vỡ được xếp vào các hộp nhựa mắt cáo, có
đánh dấu kư hiệu t́m thấy ở ô nào, độ sâu nào. C̣n một số tiêu biểu đă
được làm sạch đặt trên các giá và cũng đều có giấy dán ghi số liệu cẩn
thận. Đó là những đầu rồng, đầu phượng, lá đề nóc mái, rất nhiều loại
ngói, có ngói thời Cao Biền bịt đầu với hoa văn đầu rồng, ngói thời Lư có
hoa văn hoa sen, ngói trang trí thanh lưu ly thời Lê, ngói bịt đầu hoa sen
có chim uyên ương nổi lên, phần lớn đều là ngói ống.
Nhiều loại b́nh, vại nung thô men da lươn.
Có những b́nh vôi rất nhỏ, những chiếc lọ con bằng ngón tay cái chắc để
đựng hương liệu. Đồ sứ đều là vật dụng trong cung vua. Nào lá bát có chữ
“quan” (do là công sản xuất riêng cho hoàng cung), bát có sóng nước, bát
vẽ rồng 5 móng - loại chỉ dùng cho vua, bát ghi chữ Trường Lạc, có lẽ là
vật chỉ dùng ở cung Trường Lạc, vợ vua Lê Thánh Tông (1460 - 1497). Điều
đặc biệt là t́m thấy cảnh bát vỡ c̣n dính con kê, khuôn in để đóng vào đáy
bát con tạo hoa văn, chùm bát dính vào nhau rúm ró khi nung. Điều ấy chứng
tỏ vào thời thế kỷ 15, đă có ḷ gốm sứ dành riêng sản xuất cho nhà vua và
hoàng tộc ở ngay trong hoàng thành. Sau đó, mới chuyển công việc này cho
làng gốm Chu Đậu (Hải Dương).
Giữa đám gốm sứ lại có một ṇng súng thần
công bằng đồng, đoán định đúc thời Lê. Súng không có lỗ cắm ng̣i, nghĩa là
chỉ dùng để bày ở cổng ra vào cho oai !
Ngẩn ngơ nửa ngày với các di vật, cổ vật,
dấu tích cung điện lâu đài của Long Thành cũng chỉ là “cưỡi ngựa xem hoa”.
Những di vật t́m được ở đây đă nhiều hơn cả số di vật t́m thấy ở vùng Vạn
Phúc, Kim Mă, Giảng Vơ, Ngọc Hà, Bách Thảo, Yên Thái... từ thời Pháp thuộc
cho đến gần đây. Chứng tỏ rằng vị trí và diện tích của hoàng thành Thăng
Long thời Lư - Trần - Lê rộng hơn nhiều về phía Tây thành Hà Nội thời
Nguyễn, đúng như các nhà sử học, khảo cổ học đă nghiên cứu. Giá như trong
ḷng kiến trúc mới định xây nơi này có ngôi bảo tàng cho thấy dấu xưa vĩ
đại ra sao th́ thật là thỏa tâm nguyện.
Giang Quân
LĐ số 271 Ngày
28.09.2003 Cập nhật: 07:10:17 - 28.09.2003
Về việc đang khai
quật khảo cổ học tại địa điểm sẽ xây dựng nhà Quốc hội mới:
Hội Khoa học Lịch sử VN đề nghị cho tiếp tục mở rộng
Trước sự kiện lần đầu tiên dấu tích của một bộ phận Hoàng thành Thăng
Long, thành Hà Nội mới được các nhà khảo cổ học VN phát hiện ngay chính
tại địa điểm sẽ xây dựng nhà Quốc hội (mới), ngày 24.9, Hội Khoa học Lịch
sử VN đă có văn bản tŕnh lên các đồng chí lănh đạo Đảng, Nhà nước, Quốc
hội và Chính phủ. Trong đó, cho biết quan điểm của Hội trước sự việc này
và xin ư kiến chỉ đạo. Báo Lao Động xin trích đăng những ư cơ bản trong
văn bản này.
1. Để chuẩn bị xây dựng Nhà Quốc hội và Hội trường Ba Đ́nh (mới), Viện
Khảo cổ học đă được Chính phủ cho phép tiến hành khai quật khảo cổ trên
diện tích lớn, bắt đầu từ tháng 12.2002 đến nay và đă khai quật được
14.000m2. Kết quả khai quật đă làm phát lộ một hệ di tích và một khối
lượng di vật rất lớn phản ánh một diễn biến văn hoá vật thể liên tục từ
thành Đại La thời thuộc Đường (TK VII - IX) và thời Đinh - Tiền Lê (TK X)
cho đến Hoàng thành Thăng Long- Đông Đô - Đông Kinh thời Lư, Trần, Lê sơ,
Lê Trung hưng (TK XI- XVIII), rồi thành Hà Nội thời Nguyễn (TK XIX). Đây
là lần đầu tiên, dấu tích của một bộ phận Hoàng thành Thăng Long, thành Hà
Nội được hiển thị qua một bề dày lịch sử từ thời Tiền Thăng Long cho đến
thời Thăng Long và Hà Nội. Chúng tôi đánh giá đây là minh chứng của vị
trí, quy mô và diện mạo của một phần Hoàng thành Thăng Long - thành Hà Nội
xưa, là một bộ phận di sản văn hoá vật thể vô giá của dân tộc trên đất thủ
đô.
2. Trước mắt, chúng tôi trân trọng đề nghị lănh đạo Đảng và Nhà nước cho
phép các nhà khảo cổ tiếp tục mở rộng công việc khai quật khảo cổ học trên
toàn bộ diện tích dự định xây dựng nhà Quốc hội và Hội trường Ba Đ́nh
(mới). Trên cơ sở kết quả khai quật toàn bộ đó, mới có thể đưa ra phương
án và giải pháp bảo tồn một cách khoa học và hợp lư nhất. V́ vậy, cần có
kế hoạch dài hạn từng bước tiến hành điều tra, khai quật khảo cổ học trên
toàn bộ khu vực Hoàng thành.
Trên cơ sở đó, có thể xây dựng quy hoạch bảo tồn một phức hệ di tích lịch
sử - văn hoá vô giá trải dài từ thành Đại La đến Hoàng thành Thăng Long -
Đông Đô - Đông Kinh thời Lư, Trần, Lê sơ, Mạc, Lê Trung hưng, qua thành Hà
Nội đời Nguyễn, kéo dài cho đến những di tích cách mạng và kháng chiến của
thời đại Hồ Chí Minh.
Một quần thể di tích phong phú, đa dạng với bề dày lịch sử từ TK VII đến
XX như vậy sẽ là một di sản văn hoá vô giá của dân tộc, nâng cao vị thế
lịch sử - văn hoá của thủ đô Hà Nội. Nếu công việc nghiên cứu khoa học và
bảo tồn tốt th́ có nhiều khả năng sẽ được UNESCO công nhận là Di sản Văn
hoá Thế giới.
Với tất cả ư thức trách nhiệm trước Đảng và Nhà nước cũng như trước nhân
dân và lịch sử, Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam thay mặt cho giới sử học và
khảo cổ học cả nước xin tŕnh bày những nhận thức và đề xuất của ḿnh để
các đồng chí lănh đạo Đảng và Nhà nước xem xét và quyết đinh.
TM. BCHTƯ Hội Khoa học Lịch sử Việt
Nam:
Chủ tịch: GS Phan Huy Lê
Cập nhật: 15:50:08
- 04.10.2003
Khai quật khảo cổ học tại địa điểm sẽ xây dựng nhà Quốc hội mới:
Diện mạo kiến trúc hoàng thành Thăng Long
Ở khu vực Hà Nội, chưa có cuộc khai quật khảo cổ nào lại mang đến số
lượng di vật lớn và có giá trị như cuộc khai quật này. Do vậy, đại đa số
các nhà khoa học đều đồng t́nh kiến nghị tiếp tục khai quật mở rộng.

Dấu vết con đường trải sỏi và hệ
thống cống
thoát nước của cung điện thời Lư - Trần ở hố B5.
Từ trước đến nay,
nhiều thư tịch cổ chép về trung tâm hoàng thành Thăng Long xưa với những
cung điện nguy nga, tráng lệ trên một qui mô to lớn và được phát triển
liên tục qua các triều đại. Nhưng chưa ai có thể định h́nh ra được nó nằm
ở đâu, được xây dựng như thế nào, kiến trúc ra sao; bởi tất cả những công
tŕnh này đă bị vùi sâu trong ḷng đất hàng ngàn năm do nhiều nguyên nhân
khác nhau. Thế rồi cuộc khai quật khảo cổ học tại 18 Hoàng Diệu lần đầu
tiên giúp cho giới sử học tận mắt nh́n thấy một phần lớn diện mạo kiến
trúc hoàng thành Thăng Long thời Lư, thời Trần, thời Lê và nhiều di vật
quan trọng khác.
Trước khi cuộc khai quật khảo cổ này
được bắt đầu, trong giới khảo cổ, sử học đă có hai luồng ư kiến về vị trí
của thành Thăng Long thời Lư, Trần, Lê. Một, trung tâm Thăng Long thời Lư,
Trần, Lê là điện Kính Thiên vẫn c̣n nền móng và các thành bậc chạm rồng và
hoa văn thời Lê sơ. Ư kiến sau cho rằng thành Thăng Long thời Lư, Trần ở
phía tây Vườn bách thảo. Vào những năm cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21,
giới khảo cổ đă tổ chức khai quật một số địa điểm như Hậu Lâu, Tràng Tiền,
Hàng Dầu, Đoàn Môn, Bắc Môn, Văn Miếu, Trần Phú... với mong muốn t́m kiếm
các di tích kiến trúc của những cung điện Thăng Long - Hà Nội cổ, nhưng
mới chỉ phát hiện được một vài dấu tích kiến trúc và một số di vật khác.
Chính cuộc khai quật khảo cổ tại số 18 Hoàng Diệu lần này đă mở ra cho
giới khảo cổ nhiều triển vọng t́m về trung tâm hoàng thành Thăng Long thời
Lư, Trần, Lê.

Di vật đầu phượng.
Qua bóc tách các lớp đất ở độ sâu từ 1m
trở xuống và dày 2 - 3,5m đă xuất hiện dấu vết các thời đại sắp chồng lên
nhau. Qua các hố khai quật trên một diện tích hơn 14 ngh́n m2, các nhà
khảo cổ đă làm xuất lộ được gần hết di tích nền móng của một cung diện có
chiều dài 62m, rộng 27m (diện tích 1.674m2 với chín gian nhà) thuộc thời
Lư, Trần. Cung diện có một hệ thống 40 trụ móng cột được xử lư rất kiên cố
bằng sỏi và gạch ngói. Tại hố khai quật A1 c̣n t́m thấy hệ thống móng trụ
của thuỷ đ́nh ven sông... Điều đáng ngạc nhiên hơn, tại đây đă phát hiện
một giếng nước thời Lư xây gạch đường kính 68cm, sâu 2,5m cùng với hai
giếng nước thời Lê. Một điều cũng gây ngạc nhiên và khá lư thú không chỉ
đối với khảo cổ học mà c̣n với những nhà xây dựng hiện nay, đấy là những
hệ thống cống thoát nước gần 1 ngh́n năm vẫn c̣n khá nguyên vẹn.
Cuộc khảo cổ này mang lại khoảng hơn 3
triệu di vật gồm gạch, ngói và đồ gốm trang trí kiến trúc. Có đến hàng vạn
viên gạch xây cung điện, lầu gác ở Thăng Long, trong đó đáng chú ư là các
viên gạch có khắc chữ Hán "Đại Việt quốc quân thành chuyên" nói rơ là gạch
xây kiến trúc của nước Đại Việt thời Đinh Lê; gạch "Lư gia đệ tam đế Long
Thuỵ Thái B́nh tứ niên tạo" là gạch xây cung điện nhà Lư năm 1057; gạch
"Vĩnh Ninh trường" xây dựng các cung điện thời Trần; gạch "Tam phụ quân",
"Tráng phong quân"... chỉ dùng xây dựng các kiến trúc quân đội thời Lê
Thánh Tông. Các tượng rồng, phượng cũng được t́m thấy với kích thước khá
lớn, cao gần đầu người, chứng tỏ các kiến trúc thời Lư, Trần, Lê ở đây
được xây dựng rất công phu và đẹp đẽ. Trong một hố khai quật khác đă phát
hiện các loại gốm sứ cao cấp với các biểu trưng chỉ dành riêng cho nhà vua
như h́nh rồng năm móng và chữ "Quan", do Việt Nam tự sản xuất với kỹ thuật
cao. Ngoài ra, c̣n có súng thần công, một số loại vũ khí, tiền đồng và đồ
dùng sinh hoạt, đồ trang sức bằng kim loại đen, kim loại màu, kim loại có
ánh vàng cũng được phát hiện.

Lá đề trang trí đôi chim phượng,
t́m thấy ở hố A2, A3.
Qua các di tích kiến trúc được t́m
thấy, các nhà khảo cổ học bước đầu nhận định: toàn bộ các di tích đă phát
hiện nằm trên qui hoạch mặt bằng tổng thể của một khu vực khoảng 40 ngh́n
m2 ở phía tây của hoàng thành Thăng Long thời Lư, Trần, Lê. Thời kỳ tiền
Thăng Long đây là trung tâm thành Đại La. Thời kỳ Lư, Trần có thể là điện
Càn Nguyên (hay c̣n gọi là điện Thiên An) và thời Lê đây là cung điện của
một vị hoàng hậu của vua Lê Thánh Tông.
Trong cuộc họp mới đây do Trung tâm
Khoa học xă hội & nhân văn quốc gia tổ chức, đại đa số các nhà khoa học
đều đồng t́nh kiến nghị cần được tiếp tục khai quật mở rộng. Cuộc khai
quật mới chỉ tiến hành trên một nửa diện tích, cho nên chưa có thể đánh
giá được một cách đầy đủ về các di tích đă phát lộ, đặc biệt là trung tâm
chính của hoành thành Thăng Long xưa.
(Theo TTCN)
|