|
Sự thật về cái "nghèo"của
người làm khoa học
Minh Hoàn
"Làm khoa học chẳng thể
giàu!”- Với suy nghĩ đầy “cảm thông” như thế, những nhà làm chính sách
luôn nhấn mạnh việc cần phải trọng đăi các nhà khoa học. Sự thật về cái
nghèo lâu nay của các nhà khoa học nằm ở chỗ những thành quả lao động của
họ không được trọng dụng hoặc không được trả công ṣng phẳng.
Những tấn bi kịch trong
nghiên cứu khoa học
Một nhà khoa đầu ngành trong
lúc bức xúc kể cho chúng tôi nghe về số phận “hẩm hiu” của hai công tŕnh
nghiên cứu: Máy tuyển từ bằng nam châm đất hiếm dùng trong công nghệ
tuyển khoáng (Viện Khoa học Vật liệu) và kem chữa bỏng Pokysan và
Polysanmin bằng vật liệu chitosan sản xuất từ vỏ tôm (Viện Hóa học).
Sau khi công tŕnh nghiên cứu
vật liệu chitosan từ vỏ tôm phế thải được trao giải nhất Giải thưởng Sáng
tạo khoa học công nghệ Việt Nam năm 2000, được phép của Bộ Y tế, Viện Hóa
học tiếp tục sản xuất thuốc kem Pokysan và Polyssanmin điều trị bỏng, và
được lưu hành toàn quốc. Không như lúc người ta tán dương nhiệt liệt trong
buổi lễ trao giải thưởng khoa học, dược phẩm này lập tức bị “lép vế” trong
cuộc cạnh tranh với dược phẩm trị bỏng nhập ngoại. Một cuộc cạnh tranh
không lành mạnh do chính các dược sĩ, nhà thuốc tư nhân tạo nên. Các hiệu
thuốc tư nhân bây giờ có “thói quen” x̣e ra một seri những loại thuốc nhập
ngoại chào hàng trước . Ai mạnh dạn hỏi mới biết hiệu thuốc c̣n có loại
“made in Viet Nam” chất lượng tương đương thuốc ngoại, trong khi giá rẻ
hơn rất nhiều. Nhưng chữa bỏng th́ chẳng ai mất thời gian với chuyện hỏi
han, đắt rẻ, để đi chọn thuốc Việt Nam sản xuất.
Xuất phát từ nhu cầu của
ngành công nghiệp khai khoáng, thay thế nhập khẩu các loại máy tuyển quặng
của nước ngoài tiêu tốn hàng chục tỉ đồng, qua nhiều năm các nhà khoa học
đă dồn hết tâm huyết nghiên cứu và chế tạo thành công loại máy tuyển từ
bằng nam châm đất hiếm. Vậy mà trong một cuộc đấu thầu về trang thiết bị
của một công ty tuyển quặng, dù giá chỉ bằng một nửa so với sản phẩm của
Mỹ, máy tuyển từ của Việt Nam vẫn bị “ế”. Lư do được viện dẫn hết sức ngô
nghê: “V́ nó chưa được nơi nào sử dụng, chúng tôi nhập ngoại cho chắc”.
Lại là chuyện “phần trăm”, nhập ngoại có tốn gấp vài lần th́ nhà nước và
công ty bỏ tiền, chứ họ: vẫn đàng hoàng đút túi một khoản gọi là “phần
trăm dư án”. Kỳ quái hơn, chính lại là cái công ty này “xin thuê lại”
chiếc máy tuyển từ Việt Nam “dùng tạm” trong khi chờ đợi máy nhập về từ Mỹ.
Một tấn bi kịch trong nghiên
cứu khoa học. Công tŕnh nghiên cứu máy tuyển từ tưởng sẽ tiết kiệm cho
nhà nước tiền tỉ, nhưng nhà nước chưa tiết kiệm được, th́ các nhà khoa học
đă phải è cổ gánh lấy số nợ vài tỉ đồng của nhà nước đă đầu tư vào nghiên
cứu này.
Làm khoa học có thể giàu
nếu có sự ṣng phẳng của nhà nước
Khoảng hơn mười năm trở về
trước, chúng ta đă tốn một khoản tiền lớn vào việc nhập khẩu thuốc chống
sốt rét để chữa trị cho những người bệnh sốt rét di họa của chiến tranh.
Nên ngay khi Trung tâm Khoa học tự
nhiên và Công nghệ quốc gia (KHTN&
CNQG),
khi đó là Viện Khoa học Việt
Nam) nghiên cứu thành công thuốc chống sốt rét, Chính phủ đă chỉ thị cho
Bộ Y tế không được nhập ngoại các loại dược phẩm mà Việt Nam đă sản xuất
được. Và thuốc sốt rét của ta đă bán rất chạy, giúp cho không biết bao
nhiêu người thoát khỏi căn bệnh quái ác di họa của chiến tranh này. Một
phần kết quả đó là nhờ vào sự ṣng phẳng của Nhà nước khi nh́n nhận thành
quả lao động khoa học.
Nói lại chuyện anh Nguyễn Đức
Tâm sáng chế ra máy cắt lúa từ loại máy cắt cỏ. Chỉ bằng một cái rổ gắn
vào chiếc máy cắt cỏ đă nâng năng suất của người gặt lúa lên gấp 16 lần.
Nghiên cứu của anh nông dân Tâm đă đưa đến một “cuộc cách mạng” trong khâu
thu hoạch lúa ở Việt Nam, và được Chủ tịch nước và các cơ quan có trách
nhiệm kịp thời biểu dương.
Nhưng thật nghịch lư khi có
những công tŕnh khoa học hiệu quả thực tế đem lại c̣n thua “cái rổ” con
con kia, thậm chí “xếp xó”, mà nhà nước vẫn phải “rót” vào đó hàng trăm
triệu động. Trong khi, sáng kiến của anh Tâm đem lại lợi ích rất lớn cho
mấy trục triệu người nông dân, th́ chỉ được Bộ KHCN&MT trao thưởng...tám
triệu đồng. Lại yêu cầu anh: “trao quyền sử dụng phát minh cho xă hội”.
Thật khập khiễng khi so sánh phát minh của anh Tâm với cái vương miện trên
đầu cô gái đẹp trong cuộc thi hoa hậu. Song ít ra cũng để thấy, mỗi năm
người ta đă chi vài chục triệu đồng cho một cái ṿng hào quang nhất thời
kia, c̣n ông Tâm th́...quá “chị Dậu bán con”(!)
Có thể khẳng định: làm khoa
học hoàn toàn có thể giàu, nếu có sự ṣng phẳng của nhà nước. Thế nên mới
đây, nghe chuyện thành phố Hà Nội đưa ra chính sách ưu đăi đối với những
trí thức tài năng, nào nhà cửa, nào lương bổng...đă có rất nhiều nhà khoa
học đầu ngành cho rằng, ưu đăi về vật chất đối với họ chẳng phải là nhu
cầu bức thiết. Quan trọng hơn, họ cần trọng dụng đúng chỗ và trả công xứng
đáng với những thành quả lao động làm ra. Nói trọng dụng khoa học này kia,
nhưng cuối cùng chẳng biết là trọng dụng vào đâu. Lấy ví dụ từ hiểm họa
rau phun thuốc trừ sâu gây ngộ độc kéo dài suốt vài năm liền, đă bao giờ
thành phố đứng ra huy động các nhà khoa học tập trung nghiên cứu giải
quyết dứt điểm? Mà theo khẳng định của một lănh đạo của Trung tâm KHTN&CNQG,
với tiềm lực khoa học của Trung tâm hoàn toàn có thể thực hiện. Nhưng vấn
đề thành phố “có dám bỏ tiền đầu tư”? Vị này cũng phải thốt lên “Ngần này
tuổi, tôi chưa bao giờ lại sợ phát khiếp rau cỏ như thế. Chẳng lẽ bây giờ
phải quay lại thời kỳ hái lượm để tự trồng lấy cái ăn?” Ông cũng không
giấu giếm, đă biến một phần căn nhà giữa thủ đô thành ruộng tự trồng rau
ăn trong gia đ́nh. Lại c̣n kể một ông quan chức cấp cao của Chính phủ cũng
làm như ông.
|