|
Chuyện năm cũ và
nguyện năm mới
Giới
Tử
Vụ
Linh Mục Nguyễn văn Lư đ̣i đất đă bị chính quyền trưng dụng lại cho Ḍng
Thiên An và giáo xứ Nguyệt Biều đă kết thúc khi Giáo Hội Công Giáo quyết
định bứng LM Lư khỏi Nguyệt Biều và điều động LM về họ đạo nhỏ với khoảng
800 giáo dân làng An Truyền mạn Đông Nam Huế.
Quyết
định của Giáo Hội Công Giáo được công bố gần như cùng lúc với quyết định
của Giáo Hoàng John Paul II bổ nhiệm thêm 37 Hồng Y trong đó có một giáo
quyền gốc Việt là Tổng Giám Mục Nguyễn văn Thuận, Chủ Tịch Hội Đồng Công
Lư và Ḥa B́nh của Vatican. Giáo Hội Công Giáo tại Việt Nam cũng như
Vatican hoàn toàn ngậm tăm về vụ LM Lư, ngay cả một lời nhắc nhở gián tiếp
xa xôi cũng không. Khua chiêng dóng trống phóng đại tô màu vẽ vời thêm
thắt là phần việc của một số phù thủy báo chí và đài phát thanh tiếng Việt
ở ngoại quốc, nhất là ở Mỹ và Úc. Những ai cả tin nhẹ dạ đọc báo nghe đài
mấy tuần qua đều có thể nghĩ rằng cả thế giới đang rúng động v́ một vụ
Thiên An Môn bùng nổ tại Huế. Ḥn núi đẻ ra con chuột.
Con tốt sang sông
là con tốt chết. Đó là bài học cho LM Lư ẩn nhẫn cắn răng nghiền ngẫm nơi
họ đạo mới. LM Lư bị trói tay trói chân, bịt mồm bịt miệng hạ tằng công
tác v́ đă vô t́nh làm cho vụ Nguyệt Biều suưt biến thành một vụ Vinh Sơn
mới vô cùng tai hại cho Công giáo ở Việt Nam.
Lỗi lầm chí tử của
LM Lư là đă phá hỏng kế hoạch Cú Kêu Ma Ăn mà thượng cấp mất bao nhiêu tâm
sức mới thực hiện được khi LM Lư nhanh nhẩu nhảy ra trực diện đối đầu với
chính quyền thay v́ để cho một số Phật tử, Ḥa Hảo, Cao Đài lơ ngơ tranh
đấu đ̣i này đ̣i nọ cho họ dưới khẩu hiệu liên tôn chống cộng, vận động
nhân quyền tự do dân chủ như bao nhiêu năm nay.
Mềm nắn rắn buông,
chiến thuật của Vatican ở Việt Nam sau năm 1975 là vừa đánh vừa đàm bằng
cách xúi dại kẻ khác lăn lưng ra chống đối trong khi các giáo quyền cao
cấp đi đêm cầu hoà để vớt vát quyền lợi. Họ đă thực hiện kế hoạch Cú Kêu
Ma Ăn ấy bằng cách triệt để lợi dụng bất cứ ai có lời nói, cử chỉ, hành vi
đối lập đối kháng chế độ. Trần văn Trí, Hoàng cơ Minh, Vơ đại Tôn, Nguyễn
hữu Chánh, Huyền Quang - Quảng Độ, Nguyễn Hộ, Trần Độ, Nguyễn văn Trấn,
Dương thu Hương, Tiêu Dao Bảo Cự, Hà Sĩ Phu, Nguyễn thanh Giang, Bùi Tín,
Nguyễn chí Thiện, Vũ thư Hiên, Nguyễn gia Kiểng, Lư Tống, Đoàn viết Hoạt,
Thái Ḥa, Thiện Hạnh và Giác Lượng, Vơ văn Ái, Nguyễn cao Thanh và hàng
trăm tổ chức, phong trào, mặt trận, ủy ban ở những nơi có người Việt, chưa
kể hệ thống đoàn thể mang danh tôn giáo công khai chính thức như Hiến
Chương Roma, như phong trào Thắp Sáng Niềm Tin, Tuổi Trẻ Lên Đường.
Các hội đoàn tương
tế, văn hóa, văn học nghệ thuật, các cơ quan truyền thông đều có thấp
thoáng bóng Thập Tự Quân trong những vị trí ṇng cốt, đều có những chuyên
viên xách động tránh gian nguy tranh công đầu, chuyên nghề xúi dục kẻ khác
đứng mũi chịu sào, làm những viên đá lót đường cho Vatican. Những Thập Tự
Quân này chỉ phục vụ chính sách vừa đánh vừa đàm, làm b́nh phong và áp lực
cho Vatican đi đêm mặc cả quyền lợi tại Việt Nam, trước tiên là quyền sinh
sát đối với giáo quyền và các tín hữu Công giáo Việt Nam. V́ ước vọng tự
do, dân chủ, nhân quyền nhiều người đă vô t́nh bị tuyển mộ vào thế trận
đối kháng, đối lập chết bỏ như những con tốt sang sông, như những con ngựa
thành Troy.
Thế trận hỏa mù
vừa đánh vừa đàm của Vatican nhiều khi đă thành công không những với một
số người Việt hải ngoại mà cả với chính quyền Việt Nam. Trong chuyến công
du Âu châu năm rồi, Tổng Bí Thư Lê khả Phiêu và Ngoại Trưởng Nguyễn di
Niên v́ muốn vuốt ve Vatican nên phải đang đêm lần ṃ vào Vatican loan báo
đă chấp nhận cho Vatican bổ nhiệm hai Tổng Giám Mục chánh ṭa mới. Người
Mác-xít quá thuộc bài nên vơ đũa cả nắm, tôn giáo nào cũng cá mè một lứa,
nên có khi đă trở thành Thục Phán cởi ngựa chở Mỵ Châu răi lông ngổng chỉ
đường. Đến bao giờ th́ người Việt ư thức được thảm bom của B.52 chưa chắc
đă nguy hại bằng thảm đô-la là thứ thảm có thể biến Việt Nam thành một Phi
Luật Tân, một Đông Timor, một Rwanda?
Tội tày trời của
LM Lư là vụ Nguyệt Biều do ông đơn phương khởi động đă chứng tỏ hiển nhiên
là mặt trận liên tôn và kế hoạch Cú Kêu Ma Ăn đă thất bại. Quả vậy, trong
vụ LM Lư lần nầy, Ḥa Hảo th́ có Lê Quang Liêm được nhắc đến. Cao Đài và
Tin Lành không thấy ai cả. Về phía Phật giáo th́ thích nói và thích tặng
chữ kư như Ḥa Thượng Quảng Độ cũng không thấy xuất hiện mà chỉ có một vài
danh tánh đă được nêu ra như Thái Ḥa và Thiện Hạnh ở Huế, Nguyễn cao
Thanh và Ḥa Thượng Tâm Châu ở Canada, HT Giác Nhiên và Giác Lượng ở Hoa
Kỳ. Những người nầy được cẩn thận đánh bóng đưa ra ngồi ngang hàng hay
ngồi dưới LM Lư nhưng trong thực tế th́ không thấy người nào kư chung bất
cứ một văn kiện nào với LM Lư, hoặc phổ biến một lời tuyên bố đơn phương
nào ủng hộ LM Lư. Việc làm nhanh nhẩu của LM Lư đă vô t́nh khai tử mặt
trận Liên Tôn. Đó là lỗi lầm nghiêm trọng nhất.
Vụ LM Lư cho thấy
một số Phật tử xuất gia cũng như tại gia, ở hải ngoại cũng như trong nước,
h́nh như đang ư thức được rằng họ đă mất quá nhiều th́ giờ v́ những chuyện
chính trị vô bổ chỉ có lợi cho thiên hạ.
Trước hết là
chuyện Phật giáo quốc gia và Phật giáo quốc doanh. Số người nầy ồn ào
chống cái mà họ gọi là Phật giáo quốc doanh và đ̣i hỏi phục hoạt cái mà họ
gọi là Phật giáo thống nhất hay Phật giáo quốc gia. Họ thương vay khóc
mướn như thể là họ có thể chết cho nền thống nhất của Phật giáo. Thế
nhưng, trước 1975, trong số nầy không phải không có những người đă bịt mắt
bưng tai trước lời kêu gọi của Phật giáo dấn thân cứu đạo cứu đời, đă thờ
ơ với chuyện sống chết của Phật tử hồi 1963, đă hùa theo chính quyền để
trù dập và đánh phá "phe" Ấn Quang là linh hồn của Phật giáo thống nhất.
Ḥa Thượng Giác Lượng và chi phái Cổ Sơn Môn của Ḥa Thượng là một ví dụ
điển h́nh.
Trước 1963, chi
phái Cổ Sơn Môn này tự biến ḿnh thành b́nh phong che đậy cho chính quyền
quyền đàn áp Phật giáo. Sau 1963, chi phái này không chịu gia nhập Phật
giáo thống nhất. Khi chạy ra ngoại quốc sau năm 1975, Giác Lượng từ Sa Di
dự khuyết nhảy lên Thượng Tọa rồi Ḥa Thượng và trở thành nhân vật lănh
đạo cao cấp của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Hoa
Kỳ bên cạnh các Ḥa Thượng Hộ Giác, Chánh Lạc, Đức Niệm, Viên Lư, Trí
Chơn.
Ḥa Thượng Giác
Lượng là Phó Hội Chủ kiêm Trưởng Ban Giải Trừ Pháp Nạn mà mục tiêu chính
là cứu nguy cho Phật giáo thống nhất tại quê nhà. Thế đó nhưng nửa đường
dậm chân tại chỗ chưa đi đến đâu cả th́ Ḥa Thượng Giác Lượng lại đơn
thương độc mă nhảy ra lập Giáo Hội Khất Sĩ Trên Thế Giới ngang hàng với
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Trên Thế Giới của Ḥa Thượng Tâm Châu. Giác
Lượng cũng bỏ qua mặt luôn chức Ḥa Thượng, tự phong lên một cấp nữa là Sa
Môn, tự gọi ḿnh là Tăng Thống và chỉ chơi với một số Ḥa Hảo, Cao Đài,
nắm tay nhau đi phục vụ chiến dịch đ̣i đất của LM Lư thôi.
Quá tŕnh chống
quốc doanh, giải trừ pháp nạn, bảo vệ nhân quyền dân chủ tự do của Sa Môn
Giác Lượng là điển h́nh sống động của một số vị đầu tṛn áo vuông loay
hoay b́ bơm trong vũng lầy chính trị ở hải ngoại lâu nay.
Đức tính nổi bật
của những vị ham liên tôn chống cộng phục quốc nầy là thiểu đức thiểu học,
cống cao ngă mạn, tham lam, coi nhẹ t́nh đạo t́nh nước, lơ mơ chuyện lịch
sử, ngất ngơ trước thời cuộc nên lăn ḿnh vào những xung động chính trị
hoặc v́ hoạt đầu tự lợi, hoặc v́ mắc bẫy của những chuyên viên đấu thầu
chống cộng bằng máu xương và mồ hôi nước mắt của kẻ khác. Trên con dốc
trầm luân thế trị đó, họ đă biến chuyện tu hành cứu nhân độ thế thành một
dịch vụ để kiếm danh lợi và làm gia nô cho những hồn ma chống cộng vào giờ
thứ 25.
Sau năm 1975 ở
ngoại quốc, ngoài cơn sốt chống cộng để vừa đánh vừa đàm của Vatican, c̣n
có một hội chứng khác đó là chiến dịch ồ ạt tố cộng để chạy tội. Đây là
những kẻ đă lảnh thầu chống Việt Minh cho Pháp và Pháp đă mất nửa thuộc
địa năm 1954. Pháp đi, họ lại đấu thầu chống Việt Cộng cho Mỹ và Mỹ đă mất
luôn nửa phần c̣n lại năm 1975.
Hoàn hồn sau cơn
ác mộng di tản 30.4, số người nầy mở ngay chiến dịch tố cộng để lấp liếm
che đậy tội làm mất Miền Nam. Họ ca ngợi chuyện bỏ chạy di tản như một
hành động hào hùng của những chiến sĩ tự do. Họ kêu gọi đối kháng phục
quốc. Họ hô hào phục hồi tinh thần Ngô đ́nh Diệm, bênh vực Nguyễn văn
Thiệu. Họ vu vạ rồi đấu tố những kẻ họ cho là chủ ḥa, thân cộng, mà đứng
đầu là Phật giáo, là "phe" tranh đấu, là "phe" Ấn Quang. Chiến dịch đấu tố
để chạy tội đó đă không chừa một ai, kể cả những người mà Phật tử tôn kính
tiếc thương như Ḥa Thượng Quảng Đức, Thượng Tọa Thiện Minh, Đôn Hậu, Trí
Thủ. Những sách báo hậu 30.4.75 ở hải ngoại như Văn Nghệ Tiền Phong, Làng
Văn, Phụ Nữ Diễn Đàn, Chuông Sàig̣n, Trần trung Quân, Nguyễn văn Chức,
Phạm kim Vinh là những mũi nhọn tiêu biểu của chiến dịch này. Những tàn
tích nầy cho đến hôm nay vẫn c̣n cồn tại qua Saig̣n Nhỏ, Lữ Giang, Đỗ mạnh
Tri...
Dù là vu vạ vô căn
cứ nhưng chiến dịch tố khổ Phật giáo đó cũng đă làm cho một số Phật tử,
tăng cũng như cư sĩ, khiếp sợ phải tỏ ra chống cộng hơn cả cán bộ Dân Vận
Chiêu Hồi ngày trước. Hậu quả là gà nhà bôi mặt đá nhau, Phật sự đ́nh trệ
v́ Phật giáo đồ chống Phật tử, v́ sư quốc gia chống sư quốc doanh. Tổ chức
Gia Đ́nh Phật Tử và khuôn hội trong nước đ́nh trệ chỉ v́ người muốn theo
Phật giáo kẻ lại muốn chờ Phật giáo Thống Nhất. Loay hoay đ́nh đốn như
người đùa nghịch với h́nh bóng của chính ḿnh.
Việc chống cộng,
chống quốc doanh, ủng hộ "giáo hội me" của một số Phật tử tự nhận là quốc
gia lắm khi đi đến chỗ quái dị mà điển h́nh là việc truy lùng cái gọi là
những Phật tử và Tăng Ni quốc doanh xuất ngoại. Công giáo, Tin Lành, Cao
Đài, Ḥa Hảo hàng năm không biết bao nhiêu cá nhân, phái đoàn đi ngoại
quốc như đi chợ, không ai động đến chân lông họ, họ không hề bị tố cáo là
quốc doanh, là tôn giáo vận. Họ đi đến đâu cũng không hề bị bắt buộc phải
hát quốc ca chào quốc kỳ. Thế nhưng Phật giáo có Tăng Ni nào từ trong nước
ra ngoại quốc thăm đệ tử, thăm thân nhân, chữa bệnh, hay thuyết pháp đều
bị tố là quốc doanh, văn hóa vận, bị dàn chào bằng cờ quạt, suy tôn, mặc
niệm hay bị truy lùng như những tội đồ. Việc Giác Lượng, Giác Đẳng vác cờ
quạt của Ban Giải Trừ Pháp Nạn thuộc Văn Pḥng 2-Viện Hóa Đạo đi lùng Ḥa
Thượng Trí Dũng, truy bức Sư Bà Đàm Lựu, quấy phá Chùa Việt Nam, chuyện
một vài người công khai đe dọa bạo hành HT Thanh Từ đến Mỹ kỳ rồi là những
ví dụ.
Hàng năm không
biết bao nhiêu cá nhân, phái đoàn Công giáo, Tin Lành đi ngoại quốc như đi
chợ, không ai động đến chân lông họ. Họ thong dong đi về b́nh yên vô sự.
Thế nhưng sư săi về thăm chùa tổ là bị tố cáo là hô hào du lịch Việt Nam,
là khuyến khích chuyển tiền về nuôi Việt Cộng, là âm mưu làm ăn với cộng
sản.
Có những cơ quan
ngôn luận tự nhận là của Phật tử nhưng lời lẽ th́ tinh ṛng tà ma ngoại
đạo, ngập ngụa ngôn từ và ư tưởng cần lao nhân vị, xây dựng nông thôn, dân
vận chiêu hồi Bốn Không, Năm Không ngày trước. Tờ Chánh Đạo ở Mỹ, Viên
Giác ở Đức, Pháp Âm ở Canada, những văn thư tài liệu sách vở do Vơ văn Ái
phổ biến là một vài ví dụ điển h́nh.
Một số Tăng Ni
không dám về thăm lại quê hương v́ sợ bị tố là thân cộng. Họ không dám gửi
tài thí về giúp đỡ chùa tổ, đồng môn, làng nước v́ sợ bị tố là tiếp tay
cho Việt cộng. Nên có bao nhiêu tiền họ bỏ làm tiến thế chân để vay mượn
ngân hàng xây chùa. Làm chùa xong lại phải lo chạy tiền trả nợ ngân hàng,
tiền điện tiền nước, tiền điện thoại, tiền rác hàng tháng hàng quư. Chưa
kể tiền ăn. Giờ nào tu, giờ nào lo cho kẻ khác? Chùa to Phật nhỏ, Phật sự
trở thành một dịch vụ. Không chống cộng th́ lấy tiền đâu trả bill hàng
tháng, ở Mỹ, ở Úc, ở Pháp, ở Đức, đâu đâu cũng nghe những lời thở than tội
nghiệp cầu lụy như thế. Ở Úc, một nhà sư liên tôn ra thông cáo xác nhận
đang nợ ngân hàng 750 ngàn. Giả sử nhà sư này đang è cổ gánh nợ 750 ngàn
thật với tiền lời 7% một năm th́ thử hỏi nhà sư này đào đâu ra 6 ngàn một
tháng để trả lời cho ngân hàng, chưa nói chuyện trả vốn, chưa kể bao nhiêu
thứ chi tiêu khác? Chuông mơ đâu phải là mỏ vàng, cốc cốc cheng cheng là
có tiền trả cho ngân hàng. Cho nên phải chọn đường tu làm business. Cứ la
lối Việt cộng đàn áp tôn giáo, mà quên rằng chính ḿnh đang đào huyệt chôn
Sơn Môn trang nghiêm chân chính.
Bao năm qua, một
số Tăng Ni ở ngoại quốc đă xem nhẹ chuyện tu học, xem nhẹ công việc đào
tạo tăng tài, giúp đỡ đồng đạo đồng hương vượt qua những khủng hoảng hội
nhập, hướng dẫn lớp trẻ đang trưởng thành nơi xứ lạ quê người có một cuộc
sống có ư nghĩa, có lợi lạc cho chính bản thân và đồng hương đồng loại,
phổ biến cái hay cái đẹp của Phật giáo trong các đồng hương dị tộc, giúp
đỡ chùa tổ, đồng bào trong nước, tiếp trợ cho công cuộc phát triển giáo
dục, văn hóa, xă hội trong nước.
Từ năm 1975 đến
nay ở ngoại quốc, đă mấy ai thực sự gia tâm tự hỏi Phật giáo hải ngoại đă
thiết lập được bao đại giới đàn, bao nhiêu người thế phát xuất gia, bao
nhiêu kỳ hạ lạp và bao nhiêu người kiết hạ, bao nhiêu buổi thọ bát quan
trai, bao nhiêu kỳ thuyết pháp, trước tác được bao nhiêu kinh sách, bao
nhiêu Tăng Ni đủ khả năng phụ trách những giờ tôn giáo học trong các
trường học, bao nhiêu Chùa có những hoạt động văn hóa giáo dục xă hội đúng
nghĩa? Trong khi đó th́ liên tôn chống cộng, chống quốc doanh, chống tôn
giáo vận trở thành nghề kinh doanh của một số đầu tṛn áo vuông thiểu đức,
thiểu học, lơ mơ chuyện thời cuộc. Họ thích đọc tuyên ngôn kiến nghị hơn
tụng kinh, họ có nhiều giờ bay hơn giờ tu, họ lo kiếm tiền hơn lo bố thí.
Họ không sợ địa ngục bằng sợ ngân hàng. Họ không lo trang nghiêm tịnh độ,
thanh lư môn hộ bằng lo lơn tơn đi hội đi họp, chạy theo giáo quyền các
tôn giáo bạn, lănh tụ cộng đồng, lo vuốt ve những người có quyền có của.
Họ không lo chuyện ḥa hợp sơn môn mà chỉ lo tranh nhau lập giáo hội,
không lo tu phúc đức mà chỉ lo cầu lợi danh.
Họ lầm ḥa hợp với
đầu hàng, ḥa giải với thỏa hiệp, họ lầm giải hoặc với đối kháng, đối
kháng với đối lập, họ lầm danh với thực, đạo pháp với giáo hội, dân tộc
với giai cấp, quốc gia với quốc tế.
Đó là những sự thể
làm cho Phật tử đau ḷng bao nhiêu năm qua. Qua vụ LM Lư, Phật tử đă phần
nào thấy rằng các quư vị Thích Liên Tôn bây giờ bắt đầu thấy được chuyện
sắc không tà vạy, phướng động gió động, cầm quạt bưng nước hầu thiên hạ.
Họ đă đáo bĩ ngạn thế trị để có thể trở lại con đường tu tập và trang
nghiêm tịnh độ, con đường từ bi tứ nhiếp lục độ cố hữu của Phật giáo Việt
Nam.
Hi vọng đó là điều đang hoan hỉ trong năm mới từ đây.
|