|
Cơn Băo Trong Chén Trà
Giới
Tử
Tạp chí Phật Giáo Việt Nam vừa
trải qua một cơn băo trong chén trà. Chỉ v́ bài Tâm T́nh với Lăo Tướng Đỗ
Mậu của Nguyễn văn Hoá, trong đó Đỗ Mậu nhận định về hành trạng của Hồ chí
Minh và kết luận nhân vật lịch sử nầy là người yêu nước.
Cơn băo đó là những cú điện
thoại, những lời ta thán rằng sao PGVN lại cho đăng bài phỏng vấn đó, sao
lại để cho Đỗ Mậu nói như thế?! Thầy chủ nhiệm và chủ bút Châu văn Thọ chỉ
cười hiền lặng thinh. Nhưng đôi khi nhẫn quá cũng có thể đi ngược tinh
thần vô úy thí? Thật vậy, nhị vị làm thinh, những người đó tưởng họ đúng,
và họ tưởng họ đúng nên họ sẽ nói tới. Đa ngôn đa quá, không lư quư vị lại
vô t́nh đồng lơa với điều độc đoán, chấp trước, loạn ngôn vọng ngữ?
Trước hết, ḿnh nói th́ cũng
phải để cho thiên hạ nói với chứ. PGVN đăng bài phỏng vấn của Nguyễn
văn Hóa, Nguyễn văn Hóa chỉ ghi nhận ư kiến của Đỗ Mậu. Ư kiến đó có
thể đúng, có thể sai, nhưng đó là quyền của Đỗ Mậu. Nếu có thấy Đỗ Mậu
nh́n chưa chỉnh, nghĩ chưa tới th́ cứ khoan ḥa tương kính đối đáp, PGVN
hẹp ḥi ǵ mà không đăng những lời đối đáp đó?
Không đối đáp và chỉ muốn thiên hạ phải ngậm miệng không được
nói ǵ cả! Nhưng nhân danh cái ǵ mà cấm quyền ăn nói suy nghĩ của kẻ
khác? Chạy trốn những kềm kẹp độc tài tư tưởng của “cộng sản” không phải
để mà chịu đựng những độc tôn độc thiện của “cộng đồng”. Cả hai chỉ là
cọng kẽm, cọng ch́, chẳng lợi ích ǵ cho nhân quần xă hội cộng đồng cả. Hô
hào tự do, đ̣i hỏi nhân quyền mà không hành động dân chủ, không tôn trọng
quyền ăn nói suy nghĩ của kẻ khác là ngụy tín, nếu không phải là giả h́nh
gian dối.
Thứ nữa, ai muốn giận cá chém
thớt, đó là quyền của họ. Nhưng PGVN không phải là cái thớt. Cay cú với Đỗ
Mậu sao không nói thẳng với Đỗ Mậu, mà lại vo ve mè nheo Thầy Măn Giác hay
Châu văn Thọ?
Đây không phải là lần đầu Đỗ Mậu
nhận định về ḷng yêu nước của Hồ chí Minh. Điều đó Đỗ Mậu đă nói trong
Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi và Tâm Thư. Cũng từng có một đôi
ư kiến phản nghịch ư Đỗ Mậu, chỉ tiếc là những ư kiến đó chưa gột bỏ được
những thiên kiến, chủ quan, lệch lạc nên không thuyết phục được Đỗ Mậu
phải xét lại cảm nghĩ của ḿnh về Hồ chí Minh.
Ḷng yêu nước của người dân b́nh
thường, khác với ḷng yêu nước của nhà lănh đạo. Nghĩ cho cùng, quan niệm
của Đỗ Mậu về ḷng yêu nước của các nhà lănh đạo thật giản dị. Có người
bảo rằng Hồ chí Minh không yêu nước, rằng Hồ chí Minh làm chỉ là tay sai
Đệ Tam Quốc Tế, chỉ theo lệnh quan thầy Nga-Hoa. Đó là giọng điệu tuyên
truyền tố cộng thông tin chiêu hồi thông thường. Nhưng với một người, cho
dù không yêu nước và chịu làm tay sai đệ Tam Quốc Tế hay theo lệnh quan
thầy Nga-Hoa, nhưng cả đời đánh Pháp, đánh Mỹ, và khi cần đánh cả người ân
nghĩa là Trung Hoa như năm 1979, một người lănh đạo không có của ch́m của
nổi, không mua nhà ở ngoại quốc, không có tiền dấu trong nhà băng nước
ngoài, không để cho vợ chạy áp-phe, không gởi con du học để trốn lính hay
ở nhà làm lính ma lính kiểng, không để cho bà con ḍng họ cậy thân cậy thế
làm cha làm chú, một người suốt đời chỉ nghĩ và sống với chuyện quê hương
đồng bào, th́ gọi kẻ đó là ǵ?
Chuyện sai quấy trong quyết định
hay thành bại trong hành động của nhà lănh đạo là chuyện không thể tránh
khỏi. Nhưng không thể v́ những sai quấy thành bại đó mà phủ nhận ḷng yêu
nước của người ta. Chỉ có một từ ngữ phản nghĩa với yêu nước đó là bán
nước hay phản quốc. Phản quốc đồng nghĩa với xu phụ ngoại nhân, nô lệ
ngoại quyền, níu áo ngoại quốc để được ngồi yên trên ghế lănh đạo và nơm
nớp chờ lệnh ngoại nhân để cai trị đồng bào ḿnh. Khi nước mất nhà tan,
đồng bào bị nô lệ th́ mục tiêu trước mắt của người lănh đạo có chút t́nh
dân tộc, nghĩa đồng bào là bất hợp tác và chống đối ngoại nhân, nhân danh
độc lập tự chủ. Đó là điều, bất cứ người lănh đạo nào cũng phải nghĩ đến
trước hết. Ngoài ra, thực tế của quyền lực thế tục là nhất tướng công
thành vạn cốt khô. Cái giá máu xương của chiến thắng hay chiến bại không
phải là tiêu chuẩn để luận định tài trí của anh hùng chứ không phải là
khuôn thước để đo ḷng ái quốc. So sánh năm nhân vật lănh đạo cuối cùng
của lịch sử Việt Nam hiện đại là Bảo Đại, Hồ chí Minh, Ngô đ́nh Diệm, Lê
Duẫn, Nguyễn văn Thiệu về những điểm đơn sơ căn bản và riêng tư đó phải
chăng cũng đủ luận định về ḷng yêu nước của mỗi người?
Đỗ Mậu chẳng nói ǵ quá đáng,
chưa nói đủ th́ đúng hơn. Nhưng cái làm cho một số người cay cú không phải
là điều Đỗ Mậu nói, mà là điều Đỗ Mậu làm. Nói rơ hơn, điều làm cho một số
người cay cú bực tức không phải v́ Đỗ Mậu bảo Hồ chí Minh yêu nước nhưng
là v́ Đỗ Mậu đă về thăm Việt Nam. Đỗ Mậu về Việt Nam không phải như một
bại tướng nhưng là như một nhà văn hóa, một sử gia có những đóp góp về
lịch sử và văn hóa. Đỗ Mậu trở về bất chấp những nợ máu đă gây ra từ
hồi đi lính cho Pháp cho đến khi leo lên đến chức Thiếu Tướng Phó Thủ
Tướng của một chính phủ tay sai do Mỹ nặn ra để biện minh cho việc đơn
phương và độc quyền leo thang chiến tranh và theo đuổi chiến thắng quân
sự. Đồ tễ một phút buông dao... Đỗ Mậu đă chống cộng hết ḿnh, và cũng đă
thẳng thắn quay về với dân tộc, với tổ quốc theo phương tiện riêng và
phong thái riêng của ḿnh. Tiến vi quan, thoái vi sư, Đỗ Mậu làm được việc
mà một số đồng song, đồng liêu, đồng chí của Đỗ Mậu ước mơ nhưng không làm
được. Phải chăng v́ vậy mà họ nóng mặt cay cú với Đỗ Mậu? Nhưng nóng mặt
cay cú với Đỗ Mậu th́ nói thẳng với Đỗ Mậu chứ sao lại cằn nhằn Thầy Măn
Giác và Châu văn Thọ?
Với
chừng ấy tuổi đời chồng chất, Đỗ Mậu đâu cần - và đâu có thể, cầu cạnh ǵ
nữa về quyền lực chính trị hay lựa chọn ư thức hệ khi Đỗ Mậu lên đường trở
lại cố hương? Đỗ Mậu về thăm quê hương chỉ v́ Đỗ Mậu nhớ quê hương, chỉ v́
Đỗ Mậu yêu nước, theo ư nghĩa chân chất đơn sơ nhất của hai chữ nầy.
Yêu nước
là yêu nước, không cần phải yêu chủ nghĩa xă hội hay chủ nghĩa quốc gia.
Chủ nghĩa quốc gia hay xă hội chủ nghĩa chỉ là những sản phẩm ngoại hóa
giai đoạn, những huyễn hoặc lịch sử, có thể trở thành tồi tệ như cường
toan độc dược nếu cứ bám vào đó như chân lư tối hậu. Thiếu cảnh giác về
điểm nầy th́ chủ nghĩa hay ư thức hệ sẽ trở thành nếu không phải là thuốc
phiện của nhân dân th́ cũng chỉ là giả dược. Phật, Chúa, Mahomet, Giáo
Hoàng, Đạt Lai Lạt Ma, Tổng Thống, Quốc Trưởng, Chủ Tịch hay bất cứ một
người ngoại quốc đến đất nước Việt Nam mà không tôn trọng quyền tự do tự
quyết của người Việt th́ ngoại nhân đó là thực dân, là ngoại xâm, bất kể
màu cờ, khẩu hiệu, chủ nghĩa, tín lư mà kẻ đó tung hô truyền bá. Có những
người Việt Nam quên điều đó, nên đă nhận vơ kẻ thù của đồng bào và quê cha
đất tổ ḿnh là đồng minh, là sư phụ, là giáo chủ, là lănh tụ và t́m cách
lôi kéo đồng bào ḿnh đi theo con đường nô lệ chính trị và tâm linh đó.
Đây là những kẻ nhắm mắt tuân lệnh giáo chủ, mù quáng vâng lời giáo hội
nhưng lại lớn tiếng đ̣i hỏi thiên hạ phải tranh đấu cho nhân quyền, nhân
chủ. Họ đă chiến bại nhưng lại lớn tiếng dạy cho thiên hạ cách chiến
thắng, họ đă tham ô đang nhưng lại hô hào kẻ khác phải trong sạch, họ đă
toa rập với độc tài nhưng lại hô hào dân chủ tự do, họ đă vọng ngoại nô lệ
ngoại bang nhưng lại tung hê quốc gia dân tộc! Họ là những kẻ đă hân hoan
khi thấy đất nước ḿnh nghèo nàn, đă vui mừng khi thấy dân tộc ḿnh khốn
khó, đă vui cười khi thấy đồng bào ḿnh điêu đứng chết chóc v́ thiên tai
hạn hán. Họ phản ứng chẳng khác ǵ Moise và người Do Thái ḥ reo vui mừng
khi Thượng Đế giận cá chém thớt thẳng tay trừng phạt người dân Ai Cập vô
tội v́ không làm ǵ được vua Ai Cập như đă kể trong Thánh Kinh.
Những kẻ vo ve mè nheo Thầy Măn
Giác và Châu văn Thọ cũng là những kẻ nghĩ rằng, ai không theo ta là kẻ
thù của ta. Nhưng với hạng nầy th́ PGVN có nói ǵ cũng là sai, cũng là bị
văn hóa vận của cộng sản thao túng. Hạng người có lập luận kỳ khôi đó
thường không phải là những kẻ tâm chất đơn sơ bị tẩy năo, bị mê hoặc,
nhưng là những kẻ đầu cơ chính trị, muốn một ḿnh được ăn được nói, được
gói mang về. Hết độc quyền đấu thầu chống cộng, họ lại độc quyền đầu hàng
đối phương, và bây giờ họ lại rắp ranh độc quyền thỏa hiệp với phe chiến
thắng để mong vớt vác những tàn dư đă vơ vét được từ thời c̣n hành nghề
độc quyền đấu thầu. Ai không chấp nhận điều đó là phá hoại t́nh đoàn kết
quốc gia, đâm sau lưng chiến sĩ, làm lợi cho cộng sản, là bị văn hóa vận.
Một số người bàng quang chân chất và Phật tử cũng đă vô t́nh chấp nhận cái
lối quỷ biện được ăn được nói, được gói mang về đó nên trở thành những kẻ
cầm cờ quạt lọng tàng theo hầu không công cho thiên hạ mà cứ tưởng ḿnh
đang đấu tranh cho quốc gia và dân tộc, cho tự do, nhân quyền, nai lưng
nhịn ăn nhịn mặc đóng tiền cho thiên hạ mở quán ăn, mua cao ốc, hay đem
triều cống qủy thần.
Những người hôm nay tự nhận là
quốc gia yêu nước, tự nhận là ḿnh có quyền phê phán tối hậu ai yêu nước,
ai không yêu nước, những kẻ đó đă nghĩ ǵ, làm ǵ khi Pháp chỉ mới ngấp
nghé đô hộ Việt Nam, khi Pháp quyết tâm biến Việt Nam thành thuộc địa, khi
Vatican quyết coi Việt Nam là nơi nước Chúa phải trị đến trăm phần trăm,
khi những văn thân cần vương, những người yêu nước tân học nối đuôi nhau
lên đoạn đầu đài hay vào xà lim. Những người hôm nay tự nhận là quốc gia
yêu nước, tự nhận là ḿnh có quyền phê phán tối hậu ai yêu nước, ai không
yêu nước, đă nghĩ ǵ, làm ǵ năm 1945, 1954, 1963, 1964, 1966, 1975?
Hoàng cao Khải, Nguyễn Thân,
Petrus Kư, Nguyễn trường Tộ, Paulus Của, Huyện Sĩ cũng là những người từng
nghĩ ḿnh là yêu nước. Nguyễn văn Thiệu mới đây cũng nhận là yêu nước khi
nghe lời hứa hẹn của Nixon để phá hội đàm Paris, giúp Nixon kiếm phiếu,
đắc cử xong là hy sinh Miền Nam đổi lấy an toàn rút quân và thu hồi tù
binh. Ai muốn lập đền thờ và phong thánh cho Hoàng cao Khải, Nguyễn Thân,
Petrus Kư, Nguyễn trường Tộ, Paulus Của, Huyện Sĩ, Nguyễn văn Thiệu là
quyền họ nhưng không thể trách những kẻ không chịu khấn lạy những ông
thánh đó là ăn cháo đái bát, không có tinh thần quốc gia chống cộng, là
đâm sau lưng chiến sĩ. Bức tường ư thức hệ Berlin đă bị đập sập, nhưng
những bức tường độc tôn, độc tín, nô lệ tâm linh lại càng ngày càng được
củng cố bồi đắp để giam hảm những người Việt Nam đă quên ḿnh là ai, và
chỉ cúi đầu chờ lệnh những giáo quyền tuyệt đối vô ngộ để chống lại đồng
loại, đồng bào, đồng hương.
Về phương diện ư thức hệ quốc tế
hay lư thuyết Chiến Tranh Lạnh, chiến cuộc dành độc lập của Việt Nam
1945-1975 c̣n xen kẻ với cuộc chiến là chiến cuộc giữa Độc Thần và Vô
Thần, giữa Duy Thần và Duy Vật trong khi đa số người Việt là thờ Trời thờ
Phật, thờ tổ tiên, không duy thần mà cũng chẳng duy vật, chỉ biết một điều
là lúc b́nh thường sung sướng th́ Không có Trời ai ở với ai, và khi đau
khổ th́ Nghiên vai ngữa vái Phật Trời / Trong cơn hoạn nạn độ người trầm
luân.
Trong khi tố khổ phe duy thần nô
lệ tư duy, xu phụ giáo quyền đế quốc Vatican th́ phe duy vật lại chấp nhận
Marx, Lenin là giáo chủ, Moscowa, Bắc Kinh là thánh địa. Trong khi tố khổ
phe duy vật nô lệ Mác, xu phụ triều đ́nh chuyên chính vô sản Moscowa, Bắc
Kinh th́ phe duy thần lại chấp nhận Tư Bản chủ nghĩa là thánh kinh và
Vatican, Paris, Washington là thánh địa và Tổng Thống Pháp, Tổng Thống Mỹ
và Giáo Hoàng là giáo chủ. Những nô lệ ư thức hệ tôn chính đó có khác ǵ
nhau không, và nếu có th́ khác nhau chỗ nào ngoài chỗ ngụy tín, nói th́
hay vổ tay th́ lếu?
Có những người tự nhận là quốc
gia chống cộng nhưng không hề đóng góp ǵ cho chiến tranh, tâm sức, tiền
bạc, máu xương đều là của kẻ khác, họ chỉ làm giàu nhờ chiến tranh và đấu
thầu chống cộng. Ngày trước, cứ vào nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi và nghĩa
trang Biên Ḥa th́ thấy ngay ai sung sướng, ai khổ cực đọa đày trong chiến
tranh. Những kẻ đó đă vứt cao nguyên, vứt Huế, vứt Đà Nẵng, vứt Sài G̣n để
chạy thục mạng, ra đến ngoại quốc lại tố cáo kẻ khác là không yêu nước,
không chiến đấu, là làm lợi cho cộng sản, để chạy tội đào ngũ, đầu hàng và
ăn cổ đi trước, lội nước đi sau.
Riêng những Phật tử chê đồng đạo
hôm nay không biết yêu đạo, yêu nước. Thử hỏi những kẻ đó ở đâu khi Phật
giáo thức tỉnh chấn hưng, khi Phật giáo khởi cuộc thống nhất, khi Phật
giáo quyết đứng lên đ̣i hỏi tự do tín ngưỡng và b́nh đẳng xă hội, khi các
tông phái dẹp bỏ dị biết để thống nhất dưới đạo kỳ GHPGVNTN, khi Ṭa Đại
Sứ Mỹ và Nguyễn văn Thiệu đập tạn Phật giáo thành hai mảnh Ấn Quang và
Việt Nam Quốc Tự bằng Sắc Luật 23/67? Khi Thầy Thiện Minh và các Phật tử
bị Nguyễn văn Thiệu-Trần văn Hương lôi ra ṭa v́ tội chống đối? Khi Thầy
Thiện Minh giải nghiệp trong lao tù, khi Thầy Đôn Hậu, Trí Thủ trút bỏ nợ
trần trong ưu tư lo buồn cho tiền đồ của Phật Giáo Việt Nam? Khi Thầy
Huyền Quang công khai yêu cầu chính quyền đổi mới cái nh́n về vai tṛ của
Phật giáo đối với hiện tại và tương lai của đất nước? Khi Thầy Thiện Siêu,
Minh Châu, Trí Tịnh và bao nhiêu bậc tôn túc khác chịu nhẫn nhục hi sinh
làm Hàn Tín, Phạm Lăi để duy tŕ và phục hoạt tín ngưỡng trước cơn sóng dữ
duy vật và tự do vô tôn giáo?
Những người Phật tử yêu đạo, yêu
nước nầy làm ǵ ở đâu khi Cao huy Thuần, Nguyễn xuân Thọ, Chu văn Tŕnh,
Trần văn Kha, Đỗ Mậu, Nguyễn văn Thọ, Lê trọng Văn, Trần chung Ngọc, Bùi
Kha và bao nhiêu người khác can trường lật mặt những gian dối lịch sử đă
áp bức và tàn hại dân tộc bao nhiêu năm qua? Những người Phật tử đó làm ǵ
ở đâu khi Thầy Măn Giác và Châu văn Thọ công khai đặt vấn đề trên PGVN với
Trần trung Quân, Trần xuân Thời, Phạm kim Kinh, Nguyễn văn Chức... khi
những người nầy bất công nặng lời với Phật Giáo Việt Nam và các tôn trưởng
tôn túc?
Hai mươi lăm năm rồi cứ lặp đi
lặp lại chuyện mất nước, phục quốc, đối kháng, thề phanh thây uống máu
quân thù, chờ ngày đất nước sạch bóng quân thù. Chuyện nước non, nếu không
trở thành một cách chạy tội, một cách kinh doanh không vốn bằng nước bọt
th́ cũng là một cách giải trí cuối tuần bên bàn tiệc nhậu hay bên ḷ
barbecue. Và thường là cả ba nhập làm một, lập lờ đánh lận con đen. Thủ
thuật chạy tội của họ là mềm nắn, rắn buông, được đằng chân, lân đằng đầu.
Gian dối được th́ gian dối, không gian dối được th́ bỏ đi rồi quay lại kêu
gọi ḥa hợp để chờ dịp ra tay nữa. Một số Phật tử, và đồng bào các tôn
giáo bạn chưa hiểu điều đó nên vô t́nh trở thành nạn nhân của tṛ nhập
nhằng nầy, hay tệ hơn, có người c̣n trở thành đồng lơa dưới ngọn cờ liên
tôn, đoàn kết tôn giáo nữa. Nếu những Phật tử nầy ư thức được thực trạng
đó th́ biết đâu Thầy Măn Giác và Châu văn Thọ đă không phải có những
thoáng bận tâm v́ những lời nặng nhẹ vo ve của một số đồng đạo, th́ biết
đâu tạp chí PGVN sẽ được nhiều thiện duyên hơn nữa trong hạnh nguyện vun
quén đạo hạnh và t́nh tự dân tộc bằng phương tiện truyền thông.
Những cơn gió chướng thoảng qua
đâu có thể cản bước người bộ hành.
Mùa kỵ Thầy, tháng 10.2000
|